Web novel

Chương 529: Truyền Tin

Chương 529: Truyền Tin

Tây Addus, Dorsa.

Giữa trưa. Ở một nơi nào đó tại Dorsa, bên trong một căn phòng kín đáo và rộng rãi, Nephthys khoác trên mình bộ trường bào truyền thống của Addus, ngồi ngay ngắn giữa gian phòng. Cô nghiêng người về phía trước, bàn tay nắm một nắm bột xương trắng mịn, rồi chậm rãi buông ra. Những hạt bột xương rơi xuống theo đường di chuyển của cánh tay cô, dần dần vẽ nên một vòng tròn nghi lễ.

Chẳng bao lâu sau, một vòng tròn màu nhạt với biểu tượng con mắt đang nhắm ở trung tâm đã hiện rõ trên sàn. Sau khi hoàn tất, Nephthys đem phần bột xương còn thừa bỏ lại vào chiếc hũ bên cạnh, hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, và bắt đầu đọc lên những chú ngữ cổ xưa.

Âm thanh trầm thấp và bí ẩn ngân vang trong không gian. Khi khúc niệm kéo dài, một ảo ảnh méo mó dần hiện lên ở trung tâm vòng tròn, rồi ổn định lại thành hình dạng một sinh vật quen thuộc với Nephthys—một linh hồn giống linh miêu, trong suốt.

Sau khi liếm móng vuốt, linh miêu lơ lửng kiêu hãnh đến mép của vòng tròn, căng ngực và ngẩng cái đầu nhỏ bé của nó về phía Nephthys.

Thấy vậy, Nephthys ngay lập tức lấy ra hai đồng xu sắt, đặt chúng một cách cung kính trước linh miêu.

Đôi mắt linh miêu sáng lên khi nhìn thấy đồng xu. Với một tiếng kêu khe khẽ, bay vòng quanh Nephthys với vẻ phấn khích trước khi quay trở lại chổ đồng xu, cúi đầu xuống liếm chúng liên tục. Sau một lúc, nó ngẩng đầu, lại khẽ gật gù ra vẻ hài lòng với Nephthys.

Nephthys thấy thế liền cúi người về phía trước, và sử dụng ngôn ngữ linh hồn—một ngôn ngữ chỉ được những Kẻ Vượt Giới Im Lặng mới có thể nắm vững—để truyền đạt thông điệp của mình.

Linh miêu lắng nghe, thân thể bán trong suốt hơi lay động. Khi cô vừa dứt lời, nó lại gật đầu một lần nữa, rồi quay người, lao thẳng xuống đất, xuyên qua nền sàn, như hòa tan vào nền đất mà biến mất.

Nhìn theo nơi linh hồn linh miêu biến mất, Nephthys lặng lẽ đứng lên. Cô đi tới bên cửa sổ, đẩy nhẹ khung gỗ, để ánh sáng rực rỡ tràn vào phòng. Ánh mặt trời hắt lên gương mặt cô, còn ánh mắt cô thì hướng ra xa—vượt qua những mái nhà, những con phố—về phía trại lính Quân đội Cách mạng Addus.

Ở một nơi khác bên ngoài thành phố Dorsa, vô số binh lính đứng thẳng thành từng hàng trên một bãi đất trống rộng lớn. Trước mặt họ, trên bục cao, chỉ huy Adan đang hùng hồn diễn thuyết. Khi nghe nói rằng có thể sẽ phải đối mặt với đội quân bất tử đáng sợ được nói đến trong tin đồn, ánh mắt của từng người lính đều hiện lên vẻ căng thẳng và sợ hãi.

Dù miệng Adan vẫn nói rằng đám sinh vật bất tử đó yếu ớt, chỉ cần có dũng khí là có thể đánh bại, nhưng dưới ảnh hưởng của những lời đồn kinh khủng, bóng sợ hãi trong lòng các binh sĩ không dễ gì xua tan. Đối mặt với đợt tấn công thăm dò sắp tới, mọi người trong hàng ngũ đều cảm thấy có chút do dự và khiếp đảm.

Trên bục cao, Adan đang lớn tiếng thực hiện phần hiệu triệu cuối cùng. Ngay khi ông sắp tuyên bố lệnh xuất quân, một viên sĩ quan bất ngờ chạy lên từ bên hông bục, ghé tai nói nhỏ điều gì đó. Nghe xong, sắc mặt Adan lập tức thay đổi. Sau một thoáng ngập ngừng, ông quay lại đối diện với binh sĩ và lớn tiếng hô.

“Các đồng chí! Do một số tình huống đặc biệt, hành động hôm nay tạm hoãn lại! Toàn quân nghỉ ngơi, sáng mai sẽ tiếp tục tiến hành!”

Trước lời nói của ông, tiếng xôn xao lập tức nổi lên trong đội ngũ. Phần lớn binh sĩ đều thở phào nhẹ nhõm vì trận tấn công thăm dò mà họ vẫn lo sợ tạm thời bị hủy bỏ, khiến bầu không khí căng thẳng dịu đi đôi chút. Tuy vậy, trong ánh mắt nhiều người vẫn ánh lên vẻ nghi hoặc—rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến hành động vốn đã được chuẩn bị sẵn sàng lại đột ngột bị hủy bỏ như vậy?

Không lâu sau, đội hình tập hợp đã được giải tán. Các binh sĩ và các sĩ quan tản ra, lần lượt trở về trại. Trong số họ, một sĩ quan cấp thấp có làn da ngăm đen, mang dáng dấp người Bắc Ufiga, để râu rậm, khi rút lui đã liếc nhìn về phía bục cao. Ở đó, hắn bắt gặp cảnh Adan đang cùng Cố Vấn Nei, người chỉ mới đến Dorsa ngày hôm trước, bàn bạc khẩn trương điều gì đó. Sau khi nhìn một lúc, viên sĩ quan khẽ nhấn vành mũ, cúi đầu, lặng lẽ chen vào đám đông, rồi nhanh chóng rời khỏi bãi tập.

Thay vì quay trở về trại, viên sĩ quan kín đáo tách khỏi dòng người ở khúc rẽ kế tiếp, men theo con đường dẫn vào nội thành Dorsa. Bước qua những con phố ồn ào, hắn tiến thẳng đến một nhà trọ nhỏ. Lát sau, khi bước ra, bộ quân phục trên người đã được thay bằng trang phục dài của một người đàn ông Bắc Ufiga bình thường.

Khoác trên mình tấm trường bào, viên sĩ quan tiếp tục đi sâu vào trong Dorsa. Hắn đi liên tục, lúc thì đi giữa những con phố đông đúc, lúc thì lẩn vào những ngõ hẹp, liên tục đổi hướng và ngoái lại kiểm tra phía sau. Sau một tuyến đường quanh co, hắn dừng lại ở khu ổ chuột của Dorsa—nơi những ngôi nhà thấp bé và ẩm ướt chen chúc, rồi rẽ vào một con hẻm vắng người, đi đến tận cuối hẻm.

Tại đó, hắn quay người, đối diện với một cánh cửa gỗ nhỏ ẩn trong bức tường của con hẻm. Sau khi gõ theo một nhịp điệu đặc biệt, từ bên trong vang lên loạt tiếng mở khóa liên tiếp. Khi chốt cuối cùng bật ra, cánh cửa hé mở, lộ ra một người đàn ông da trắng trẻ tuổi trong bộ áo dài kiểu Bắc Ufiga. Gã nhìn lướt qua viên sĩ quan, rồi lẳng lặng tránh sang bên, nhường đường để hắn bước vào trong.

Khi cánh cửa gỗ vừa mở, viên sĩ quan lập tức bước vào trong. Căn phòng bên trong được trải thảm, có vài món nội thất đơn sơ. Trên tấm thảm, đã có hai người khác mặc trường bào tương tự cũng đang ngồi đợi sẵn. Gã da trắng—kẻ vừa mở cửa—nhanh chóng đóng lại, kéo chốt, rồi lần lượt khóa bằng vài ổ khóa. Sau khi xác nhận an toàn, hắn ta quay lại, nhìn chằm chằm vào viên sĩ quan vừa đến.

“Lại có tin tức gì sao? Sao cậu đến vào giờ này?”

Người đàn ông da trắng trẻ tuổi hỏi, còn viên sĩ quan thì ngồi xuống trên tấm thảm trong phòng, uống một ngụm trà rồi cất lời.

“Adan có hành động mới rồi. Không biết có phải nghe theo lời khuyên của tên cố vấn mới đến kia không, ông ta quyết định tổ chức binh lính tiến vào khu vực tuần tra của sinh vật bất tử để mở cuộc tấn công thăm dò, bảo binh sĩ giết vài con để rèn luyện can đảm, khôi phục sĩ khí một chút.”

“Tấn công thăm dò à…” người đàn ông trẻ tuổi lặp lại đầy suy nghĩ, sau đó chế nhạo.

“Hừm… Có vẻ đám sinh vật bất tử đã khiến quân của Adan chịu thiệt hại không nhỏ nên giờ hắn mới phải bày ra trò diễn này để củng cố lòng tin của binh sĩ. Khi nào bọn chúng định hành động?”

“Sáng mai. Ban đầu dự kiến là sáng nay, nhưng không rõ vì lý do gì, Adan sau khi nhận được một tin tức nào đó đã lập tức đổi kế hoạch, dời toàn bộ thời gian lại một ngày. Cậu tốt hơn nên bắt đầu nghi lễ và thông báo cho Ngài Shihab, để ngài ấy có thể chuẩn bị đi.”

“Nếu chuẩn bị trước một chút, bố trí phục kích, rồi tiêu diệt đội quân thăm dò đó… Kế hoạch nâng cao sĩ khí của Adan chẳng những thất bại mà còn phản tác dụng. Toàn bộ tinh thần quân đội Dorsa chắc chắn sẽ sụp đổ nặng nề hơn nữa. Ta hiểu rồi, ta sẽ lập tức gửi thông tin này cho Kanak. Còn cậu… cố gắng điều tra xem vì sao Adan lại thay đổi thời gian.”

“Không cần nhắc, ta biết mình phải làm gì.”

Cuộc nói chuyện ngắn gọn kết thúc. Sau khi giao lại toàn bộ tin tức, viên sĩ quan đứng dậy, rời khỏi căn phòng qua một cửa ẩn phía sau. Tiễn hắn đi xong, người đàn ông trẻ tuổi quay trở lại giữa phòng. Hắn kéo tấm thảm lên, để lộ một nắp hầm ẩn dưới sàn. Mở tấm ván, một cầu thang đá tối tăm hiện ra, dẫn thẳng xuống tầng hầm sâu phía dưới.

Kế đó, người đàn ông trẻ tuổi bước xuống bậc thang, đi vào tầng hầm bên dưới. Không gian nơi đây chật hẹp, tường đá thô ráp, chỉ có vài ngọn đèn khí treo tường tỏa ra ánh sáng vàng yếu ớt, soi rõ quầng tối mờ quanh. Trên nền đất, một vòng tròn nghi lễ được vẽ bằng bột xương động vật, ở giữa là ký hiệu một con mắt khép lại.

Nhìn chằm chằm vào pháp trận trước mắt, người đàn ông thò tay vào trong áo choàng, lần mò một lúc rồi lấy ra một mảnh xương nhỏ. Hắn khẽ lắc cổ tay. Mảnh xương lập tức phát ra ánh sáng lờ mờ, và từ trong đó tràn ra một luồng khí thể bán trong suốt, xoáy chuyển giữa không trung rồi nhanh chóng phồng lớn lên, biến đổi thành hình dạng con người. Đó là linh hồn của một người đàn ông dữ tợn, trên mặt có sẹo, mặc một chiếc áo choàng Bắc Ufiga.

Đối diện với hồn ma, người đàn ông trẻ tuổi mở miệng và sử dụng ngôn ngữ linh hồn để thuật lại thông tin hắn vừa mới nhận được. Sau khi lắng nghe cẩn thận, bóng ma cúi đầu trên không, sau đó chui vào vòng tròn triệu hồi, biến mất vào mặt đất.

Bên dưới Dorsa, bên trong ranh giới giữa các thế giới—trong thế giới bên trong: Địa Ngục.

Một vùng hư không vô tận trải rộng ra mọi phía, màn đêm đen thẳm bao trùm cả cõi giới. Dù nhìn về hướng nào, cũng chỉ thấy một tầng bóng tối chồng lên tầng bóng tối khác. Phía trên vực sâu ấy là những tầng sương trắng xám lơ lửng như mây, trôi chầm chậm che kín toàn bộ bầu trời. Đôi khi, trong lớp sương đó, những ngọn lửa linh hồn—màu xanh lá cây mờ nhạt và ma quái—rơi xuống, lao nhanh xuyên qua bóng tối.

Dưới lớp sương mù đó, một dòng sông khổng lồ được kết nên từ vô số sợi ánh sáng màu lục nhạt đang chảy trôi. Nó uốn khúc giữa hư không, kéo dài vô tận đến một nơi xa xăm không thể nhìn thấy. Những ngọn lửa linh hồn rơi xuống từ phía trên lần lượt chìm vào dòng sông phát sáng này.

Giữa khoảng không tối dưới sương mù trắng, một bóng nhỏ đang lơ lửng—đó chính là linh hồn hoang dã mang hình dạng một con linh miêu, Hồn Miêu, trổi nổi giữa khoảng không, đang vô cùng buồn chán. Thỉnh thoảng nó liếm móng vuốt, đôi khi nó lại duỗi mình, đôi tai mềm khẽ đung đưa. Nhìn dáng vẻ bên ngoài, nó dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Đột nhiên, toàn thân Hồn Miêu khẽ rung lên. Tai nó vểnh cao và râu mép nó giật giật. Như thể nó cảm nhận được điều gì, nó liếc nhìn xung quanh môi trường của mình. Sau khi lia mắt nhìn quanh vài vòng, nó đột ngột nhảy về phía trước, phóng nhanh theo một hướng với tốc độ không thể tin được.

Bước đi trên khoảng không, Hồn Miêu phi nước đại giữa tầng sương trắng. Chẳng mấy chốc, trong tầm nhìn đã xuất hiện một ngọn lửa linh hồn đang di chuyển với tốc độ cao. Không giống những ngọn lửa bình thường chỉ rơi thẳng xuống Dòng Sông Bóng Tối, ngọn lửa này lại di chuyển theo chiều ngang, lao đi với tốc độ kinh người, để lại phía sau một vệt lửa dài tựa như đuôi của một sao băng, và bay vụt về phía trước.

Khi phát hiện ra nó, ánh mắt Hồn Miêu bỗng trở nên sắc bén. Toàn thân nó cũng lập tức hóa thành một ngọn lửa linh hồn, kéo theo một đuôi lửa thậm chí còn dài hơn, lao thẳng và đuổi theo ngọn lửa linh hồn kia. Trong chốc lát, nó đã đuổi kịp mục tiêu.

Khoảnh khắc Hồn Miêu vừa áp sát, nó chuyển trở lại hình dạng linh miêu của mình, rồi dùng một móng vuốt tóm lấy ngọn lửa linh hồn. Ngọn lửa linh hồn ngay lập tức tán xạ, biến thành một hình dạng linh một người đàn ông trong một chiếc áo choàng Bắc Ufiga, với một vết sẹo rõ ràng trên khuôn mặt.

Bị đánh bật khỏi trạng thái ngọn lửa linh hồn, linh hồn có sẹo phát ra tiếng gào thét vô thanh trong cơn đau đớn. Đối mặt với Hồn Miêu, linh hồn hình người cố gắng phản công. Nhưng động tác lại chậm chạp đến đáng thương. Hồn Miêu dễ dàng né tránh cú đấm vụng về ấy, rồi toàn thân bỗng phồng lớn, hóa thành kích cỡ một con báo.

Với một lần vung vuốt khác, nó xé một vết rách sâu vào linh hồn, khiến hắn quằn quại càng dữ dội hơn.

Nhìn thấy hình dạng xoắn vặn của linh hồn trước mặt nó, Hồn Miêu nay đã lớn hơn không do dự—nó mở miệng của mình rộng và ngoạm lấy linh hồn.

Hoàng hôn, Thành phố Dorsa.

Ánh sáng mặt trời bao phủ thành phố trong một sắc vàng khi mặt trời lặn chìm về phía chân trời. Bên trong một căn cứ bí mật nép mình vào một góc của vùng đô thị Dorsa, người đàn ông trẻ tuổi đứng trong tầng hầm, nhìn chằm chằm lo lắng vào vòng tròn triệu hồi được vẽ bằng bột xương trắng.

“Chuyện gì đây… Tại sao nó vẫn chưa quay lại…”

Hắn lẩm bẩm, mắt vẫn không rời khỏi vòng tròn. Kể từ buổi trưa, sau khi phái linh hồn đưa tin của mình để chuyển giao tình báo, vài giờ đã trôi qua. Trong suốt thời gian đó, hắn đã chờ đợi—hy vọng nhận được một tin nhắn trở lại từ Karnak. Nhưng linh hồn hắn đã gửi đi đã không quay trở lại.

Theo logic, việc di chuyển qua là Địa Ngục rất nhanh chóng; một linh hồn đi và về giữa Dorsa và Karnak thậm chí không mất đến một giờ. Trong những lần liên lạc trước đây, đối phương luôn hồi âm rất nhanh. Thế mà bây giờ, cả một buổi chiều đã trôi qua—và vẫn không có dấu hiệu của linh hồn đưa tin. Một cảm giác bất an sâu sắc bao trùm hắn.

Đi đi lại lại lo lắng trong căn phòng tầng hầm nhỏ bé, người đàn ông trẻ tuổi càng lúc càng kích động. Hắn tuyệt vọng muốn biết điều gì đã xảy ra với linh hồn đưa tin của mình—và liệu Karnak có nhận được tin nhắn hay không.

Cuối cùng, không thể chịu đựng được nữa, hắn quay đi và leo cầu thang trở lại căn phòng chính của nhà an toàn. Sau khi liếc nhìn hai người cấp dưới bên trong, hắn ra lệnh trực tiếp.

“Chuẩn bị đi. Ngay khi đêm buông xuống, lập tức thiết lập trạm vô tuyến. Chúng ta cần gửi một điện tín khẩn cấp đến Karnak!”

Dưới bầu trời tối, gió rít gào trên một tòa tháp cao ở đâu đó tại Dorsa. Dorothy đứng trên đỉnh tòa tháp, áo choàng của cô tung bay phất tung trong gió. Trong âm thanh vải lùa hòa với tiếng gió hú, cô nhìn xuống thành phố Bắc Ufiga không lớn trước mặt.

Khảo sát mọi góc của thành phố, ánh mắt Dorothy trở nên nặng nề. Khi tâm linh của cô dâng trào, khả năng Người Triệu Hồi Sấm Sét của cô mở rộng. Dưới sự khuếch đại của mô hình tính toán tinh vi đến từ Dị Giới, sức mạnh ấy đã được gắn vào các giác quan của cô.

Tại khoảnh khắc này, Dorothy tựa như một thiết bị thu sóng—cảm nhận mọi sóng điện từ đang lan truyền không khí phía trên Dorsa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!