Web novel

Chương 500: Án Lôi

Chương 500: Án Lôi

Nhìn chằm chằm vào phần bản đồ trải trên mặt bàn, trong ánh mắt của Dorothy hiện rõ vẻ kinh ngạc hiếm thấy. Cô không ngờ mình lại có thể tìm được trong tấm da thú cổ này một bản đồ sai lệch lớn đến vậy so với hiện thực—phần đất liền của Lục Địa Chính được vẽ ra rộng hơn hiện tại tới một phần ba! Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Mặc dù tấm bản đồ trong tấm da thú phát thảo rất sơ sài, những nét bút thô ráp và mờ nhòe, nhiều chi tiết không hề thể hiện ra, nhưng đường viền tổng thể thì vẫn hết sức rõ ràng. Ngoại trừ phần phía đông của Lục Địa Chính, các khu vực khác đều không có biến dạng nghiêm trọng so với bản đồ hiện tại. Bởi vậy Dorothy có thể khẳng định, đây không phải do sơ suất của người vẽ, mà là họ cố tình vẽ như vậy.

Tấm bản đồ này là bản sao từ một bức chạm tường của Kỷ Nguyên Đế Quốc trước. Thế nhưng khi đặt cạnh bản đồ của Kỷ Nguyên Thứ Ba hiện nay, nó lại cho thấy diện tích đất liền thời đó lớn hơn hiện tại một cách rõ rệt. Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Mang theo hàng loạt nghi vấn, Dorothy chìm vào suy tư. Trong ký ức, cô chợt nhớ đến lần trước khi khám phá tàn tích dưới lòng đất ở Khu học xá Hoàng Gia. Bên cạnh bàn thờ Tịnh Nguyệt, cô từng thấy một đoạn văn khắc cổ. Đó là một lời nhắn được để lại bởi một linh mục của Nữ thần Tịnh Nguyệt. Nội dung… họ buộc phải rời khỏi Pritt vì một giao ước nào đó, đi đến một vùng đất xa xăm… mà nơi xa xăm ấy, chỉ biết rằng ở về phía Đông.

“Phía đông… một khối đất rộng lớn được thêm vào phần phía đông của bản đồ Kỷ Nguyên Thứ Ba… và một cuộc di cư hàng loạt của giới giáo sĩ Tịnh Nguyệt đến một vùng đất xa xôi đó. Rốt cuộc, nơi đó ẩn chứa bí mật gì?”

Dorothy nghĩ thầm, rồi ngẩng đầu nhìn qua khung cửa sổ, hướng mắt về chân trời phía đông. Trong lòng cô dâng lên muôn vàn ý nghĩ. Sau khi lặng lẽ nhìn thật lâu, cô mới từ từ thu ánh mắt, quay trở lại với tấm da thú trước mặt.

“Cảm giác như… lần này mình đã tình cờ vấp phải một bí mật rất ghê gớm. Chỉ là, hiện tại, những bí mật này đối với mình chưa có nhiều tác dụng thực tế. So ra, tâm linh vẫn thiết thực hơn.”

Với suy nghĩ đó, Dorothy bắt đầu trích xuất tâm linh từ văn bản mà cô vừa đọc. Sau một lát, cô thu hoạch được, 5 Đèn Lồng, 3 Bóng Tối, và 2 Khải Huyền, tổng cộng 10 điểm tâm linh.

Ngồi tựa trên ghế, vừa hoàn tất việc trích xuất linh tính, Dorothy hơi khựng lại, ánh mắt lặng lẽ tập trung vào loại tâm linh mà mình vừa thu được. Trong một văn bản thần bí, cô lại cùng lúc lấy được cả Đèn Lồng và Bóng Tối—hai tâm linh vốn đối lập nhau. Điều này ngầm xác nhận suy đoán trước đó của cô.

“Vậy là sự thật… Thanh kiếm cong trong tranh tượng trưng cho Bóng Tối. Còn vị thần trong bánh xe mặt trời cầm biểu tượng của hai loại tâm linh đối lập nhau. Liệu đây có phải là một nỗ lực để sử dụng cả hai sức mạnh mâu thuẫn cùng một lúc?

“Thêm nữa, trong những văn bản cổ về Nữ thần Sung túc ở Hạ Thụ mà mình từng xem qua, mình đã trích xuất một lượng nhỏ Đá. Trường hợp ấy thật sự rất giống với tình huống bây giờ. Vậy phải chăng, bản thân Nữ thần Sung túc cũng từng thử tìm kiếm sức mạnh của Đá?”

“Nếu vậy, còn Vua Địa Ngục thì sao? Vì lý do gì mà vào Kỷ Nguyên Thứ Ba, các vị thần Thuần Sắc của lại đột nhiên hứng thú đến các loại tâm linh đối lập với bản chất của họ?”

Trong một khoảnh khắc, Dorothy lại chìm vào một chuỗi suy đoán miên man, về mục đích của các vị thần thuần sắc ở Kỷ Nguyên Thứ Ba, về lý do tại sao họ lại tìm cách tiếp cận loại linh tính trái ngược với bản chất của mình, và liệu điều đó có liên quan đến việc tín ngưỡng thuần sắc ngày nay đã suy tàn gần như hoàn toàn hay không.

Thế nhưng thông tin cô nắm giữ còn quá ít, mọi suy luận đều mơ hồ. Không thể rút ra được kết luận chắc chắn, Dorothy đành tạm gác những dòng suy nghĩ này lại, tập trung vào việc tiếp tục trích xuất tâm linh.

Lần này, cô trích xuất tâm linh từ thông tin thu được trong Đền Khải Văn—cụ thể là phương pháp thăng cấp hoàn chỉnh lên cấp Xích Hoàn—điều này mang lại cho cô một sự tăng cường vô cùng dồi dào. 4 điểm cho mỗi loại tâm linh.

Tiếp đó, Dorothy tính toán lại chi tiêu của mình trong trận chiến với Muhtār. Nhờ vào nguồn dự trữ tâm linh của ngôi đền, dù cô đã giải phóng ra vô số cú sét, nhưng khả năng của Con Đường Cơn Thịnh Nộ Gầm Thét không yêu cầu tâm linh cá nhân để thi triển, nó đã không tốn gì của cô. Phần lớn mức tiêu hao là do cô sử dụng khả năng Chén Thánh để ổn định tình trạng và chuyển dời vết thương, cộng với Bóng Tối trong chiếc nhẫn của cô đã hoàn toàn cạn kiệt.

Cụ thể, Dorothy đã sử dụng 1 điểm Chén Thánh cho Ấn Ký Nuốt Chửng, 7 điểm Chén Thánh để chuyển vết thương ở ngực bị vỡ nghiêm trọng mười lần, và mất 5 điểm Bóng Tối từ chiếc nhẫn, thứ hiện cần được sạc lại.

Cộng trừ cân đối lại, tình hình linh tính hiện tại của Dorothy như sau: 24 Chén Thánh, 12 Đá, 22 Bóng Tối, 25 Đèn Lồng, 25 Im Lặng, và 50 Khải Huyền.

“Tâm linh… một lúc mà dồi dào hẳn ra. Nhất là Đèn Lồng, trước đây chỉ đếm trên đầu ngón tay, vậy mà bây giờ đã vọt lên tận 25 điểm rồi! Quả nhiên, không hổ là phần thưởng sau khi hạ gục một Kẻ Vượt Giới Đèn Lồng cấp Xích Hoàn… Đúng thật là đánh gì thì bù nấy…

“Vả lại, ngoài trừ Đá, hiện giờ các loại tâm linh khác dường như đều đã đủ điều kiện thăng cấp rồi. Tốc độ còn nhanh hơn dự tính ban đầu của mình hẳn một bước. Còn Đá thì cũng không cần lo lắng quá—thư viện của Đền Khải Văn vẫn ngay ở đó. Tuy đa phần nội dung ở đó mình đọc không hiểu, nhưng chịu khó tốn chút thời gian hẳn có thể tìm được một số tài liệu viết bằng Ngôn Ngữ Phổ Quát có chứa độc tố nhận thức. Khi đó là có thể bù đắp phần Đá rồi.”

Cô suy luận như vậy. Đa số tài liệu trong Đền Khải Văn chủ yếu được ghi lại bằng ngôn ngữ Ufiga cổ đại, chỉ có một phần nhỏ là tài liệu được viết bằng Ngôn Ngữ Phổ Quát. Mà ngay cả trong số đó, bản thân cô cũng chưa có quyền truy cập hết, nên lượng nội dung hiện có thể xem được cũng khá hạn chế. Muốn tìm ra tài liệu mình cần thì phải tốn thời gian lục lọi mới hy vọng có kết quả.

“Dù sao thì, với tình hình hiện tại, vài ngày tới mình cũng chưa rời khỏi Yadith, vậy nên sau này thong thả tìm cơ hội vào đó tra cứu thôi.”

Sau khi quyết định xong, Dorothy bắt đầu tiến hành phân chia chiến lợi phẩm. Trận chiến vừa rồi là kết quả của sự phối hợp từ nhiều phía, vì vậy phần chiến lợi phẩm cũng phải phân chia cho hợp lý.

Sau một hồi cân nhắc, cô quyết định đưa Nhật Mục Thạch và Ấn Ký Trôi Nổi cho Vania. Nhật Mục Thạch chỉ có thể được sử dụng bởi Kẻ Vượt Giới Đèn Lồng, vì vậy giao Vania sử dụng là hợp lý. Còn Ấn Ký Trôi Nổi, mặt khác, sẽ giúp tăng khả năng cơ động của cô ấy—mà nhờ có Phương Pháp Đọc, Vania hoàn toàn có thể nhanh chóng tích lũy đủ tâm linh để kích hoạt nó.

Về chiếc hộp của Muhtār, Dorothy quyết định đưa nó cho Shadi. Mặc dù đây là vật phẩm rất có giá trị, nhưng cô đã có phiên bản tốt hơn nên giữ lại cũng không có nhiều giá trị thực tế. Nhẫn Châm Hồn, phù hợp với Kẻ Vượt Giới Im Lặng khi cận chiến, vì vậy, tốt nhất nên đưa cho Nephthys. Những món đồ còn lại như Cuộn Trục Khế Ước Linh Hồn, các ấn ký còn lại, và các văn bản thần bí, Dorothy quyết định giữ lại cho riêng mình.

Kết thúc việc sắp xếp và phân phối chiến lợi phẩm, Dorothy thu dọn gọn gàng những thứ trên bàn. Cô đứng dậy, chậm rãi bước ra ban công. Khi cô nhìn vào thành phố Yadith, một lần bị bao phủ bởi khói nhưng giờ đây đang dần trở lại bình yên, cô biết rằng Shadi đã kiểm soát được tình hình. Cuộc bạo loạn nơi đây đã chính thức khép lại.

“Tình hình ở Yadith đã ổn định, nhưng số phận tổng thể của Addus vẫn không chắc chắn. Vài ngày tới,  mọi chuyện sẽ phụ thuộc vào cách mà vị thủ lĩnh quân cách mạng đó chơi ván bài của mình…”

Ngẩng nhìn thành phố trước mặt, Dorothy khẽ lẩm bẩm. Cô thừa hiểu, một khi tin tức về chuyện đã xảy ra hôm nay ở Yadith lan truyền ra ngoài, nó sẽ gây nên cơn chấn động không chỉ khắp Addus… mà còn lan ra cả thế giới.

Trong những ngày tiếp theo, tin tức về biến cố đột ngột tại Addus nhanh chóng lan truyền khắp nơi— qua lời bàn tán của thương nhân và lữ khách, qua những bức điện tín giữa người thân, qua báo cáo của mật thám, điện văn dồn dập, cũng như qua những kênh liên lạc bí mật của các hội kín.

Chỉ vỏn vẹn hai, ba ngày, khắp lãnh thổ Addus—từ thường dân bình thường cho đến những thủ lĩnh cách mạng các vùng, thậm chí cả tàn dư của chế độ Baruch—đều nghe thấy một tin tức khiến tất cả đều phải chấn động.

Trong những câu chuyện truyền miệng của dân chúng, điều họ chỉ nghe và biết là: ở Addus bỗng dưng phát sinh dị tượng. Trên bầu trời đột nhiên dày đặc mây đen, sấm sét gầm vang, lôi điện không ngừng, kéo dài hàng giờ liền trong một ngày. Những người dân thường đều bị những tiếng sấm chớp nối tiếp nhau dọa cho sợ hãi, hoảng hốt trốn kín trong nhà, không dám ra ngoài, lo rằng sấm sét có thể giáng xuống đầu mình bất cứ lúc nào.

Nhưng lạ kỳ thay, toàn bộ sấm sét dường như chỉ tập trung giáng xuống khu vực hoàng cung và khu vực nhà thờ của Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng Cứu Thế, hoàn toàn không lan sang những nơi khác. Điều này khiến không ít dân chúng sinh nghi hoặc—chẳng lẽ các tướng lĩnh cách mạng trong cung điện, cùng với các giáo sĩ của Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng Cứu Thế vốn thường xuyên rảo khắp phố xá truyền đạo, đã bị trời phạt?

Và sau khi cơn bão lắng xuống, người ta lại thấy binh sĩ cách mạng vẫn xuất hiện ngoài đường để duy trì trật tự. Trái lại, những nhà thuyết giáo của Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng Cứu Thế từng ngày đi khắp nơi khuyên dân từ bỏ tín ngưỡng Tam Ngôi thì không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Dân chúng nhanh chóng lan truyền một cách lý giải đơn giản. Dường như trời phạt không phải giáng xuống toàn bộ lực lượng cách mạng, mà chỉ nhắm vào Giáo phái Cứu Thế. Điều đó khiến họ liên tưởng, phải chăng những tia sét ấy chính là thần phạt do Tam Ngôi giáng xuống? Nhưng cũng lại có lời đồn rằng cơn bão sét này không phải do Tam Ngôi giáng xuống, mà là do một vị thần cổ xưa mang danh Phán Quan của Thiên Đường trừng phạt. Nguyên do là khi bão sét giáng xuống, rất nhiều người ở gần các Nhà Thờ Ánh Nguyện đều nghe thấy một lời tuyên cáo vang dội như sấm, cáo buộc rằng những kẻ thuộc Giáo phái Cứu Thế đã phạm tội khi chiếm giữ ngôi đền vốn thuộc về Phán Quan.

Trong dân chúng, các tin đồn lan rộ hỗn loạn, mỗi người một lời. Ở cấp độ cao hơn, các đơn vị cách mạng đóng quân ở khắp nơi nhận được tin tức chính xác và rõ ràng hơn nhiều. Họ biết rằng đây không phải là hành động của Tam Ngôi. Mà là một cơn bão sấm sét đã được triệu hồi bởi một nữ thần quan tự xưng phụng sự Phán Quan của Thiên Đường—một vị thần cổ đại. Chính cô ta là người đã giải phóng trận siêu bão sấm sét gần như quét sạch toàn bộ lực lượng vũ trang Giáo phái Cứu Thế đang đóng tại Yadith.

Trong số những người đóng ở Yadith, từ những tín đồ bình thường đến các chỉ huy Kẻ Vượt Giới tinh nhuệ, hầu như không ai sống sót. Và điều gây chấn động nhất—thủ lĩnh cấp cao của Giáo phái Cứu Thế ở Addus, Kẻ Vượt Giới mạnh mẽ cấp Xích Hoàn, Muhtār, cũng tử vong trong cơn bão sét!

Tin tức về cái chết của Muhtār như một tiếng sét giữa trời quang, giáng xuống toàn bộ quân cách mạng ở Addus. Trong hàng ngũ sĩ quan cách mạng, bất kể liên minh với Giáo phái Cứu Thế hay trung thành với Shadi, tất cả đều bàng hoàng như nhau.

Phải biết rằng, Muhtār chính là một cấp Xích Hoàn! Một thực thể có tuổi thọ dài lâu và sức mạnh khủng khiếp, về chất đã khác hẳn những Kẻ Vượt Giới cấp thấp hơn. Một nền tảng có thể coi như trụ cột của cả một quốc gia—vậy mà lại đã ngã xuống như vậy ư?

Cái chết của Muhtār lập tức gây chấn động toàn bộ giới thần bí ở Addus. Họ không chỉ bị sốc trước việc Muhtār ngã xuống, mà còn sửng sốt trước cách hắn chết. Bị một nữ thần quan tuyên bố phụng sự một vị cổ thần đã mất tích từ lâu triệu hồi sét đánh chết? Cách chết như thế thật quá hoang đường! Không ít người càng tin rằng, Muhtār hẳn là chết vì âm mưu của Giáo Hội Ánh Sáng hoặcdo thủ đoạn của chính Shadi, chứ chẳng muốn thừa nhận hắn chết bởi một lý do khó tin đến vậy.

Thế nhưng, vô số nguồn tin đến từ Yadith lại khiến họ buộc phải chấp nhận: sự sụp đổ của Muhtār và toàn bộ lực lượng Giáo phía Sự Giáng Lâm tại Yadith, quả thực bắt nguồn từ phe tôn thờ Phán Quan của Thiên Đường, như một sự trừng phạt vì đã xúc phạm ngôi đền của vị cổ thần.

Cái chết đột ngột của Muhtār gây ảnh hưởng lớn nhất đến những phân bộ Giáo phái Cứu Thế được nhúng vào hàng ngũ quân cách mạng khắp Addus. Vốn dĩ họ vẫn lấy Muhtār làm trụ cột, nay đột ngột rơi vào cảnh rắn mắt đầu, các phân bộ bắt đầu hỗn loạn, chẳng biết nghe ai.

Trong tình thế này, bản thân việc Muhtār chết không phải vấn đề, vấn đề nằm ở cái cách hắn chết. Nếu như Muhtār chết trong tay Shadi hoặc bị Giáo hội giết hại, hay do hai bên liên thủ ám sát hắn ở Yadith , thì lực lượng Giáo phái Cứu Thế trong quân cách mạng sẽ có ngay một mục tiêu để báo thù. Khi đó, hẳn sẽ có kẻ nhân cơ hội giương cao ngọn cờ, kêu gọi toàn bộ lực lượng Giáo phái Cứu Thế trong Quân đội Cách mạng cùng tấn công phe Shadi, mở ra một cuộc nội chiến toàn diện. Trong thời gian đó, chắc chắn sẽ có những nhân vật cấp cao khác của Giáo phái Cứu Thế từ khắp nơi đổ về Addus, thống hợp lại những thế lực rời rạc, tạo thành mối uy hiếp nghiêm trọng cho phe Shadi.

Thế nhưng, thực tế lại là Muhtār chết dưới tay một cái “giáo đoàn của Phán Quan của Thiên Đường” từ đâu đột nhiên xuất hiện, lại còn chết vì sấm sét—một cách chết xưa nay chưa từng nghe qua. Điều này khiến các phân bộ Giáo phái Cứu Thế ở khắp Addus đều rơi vào cảnh hoang mang. Lãnh đạo của mình chết, nhưng chẳng phải bị kẻ thù có hiềm khích sát hại, mà lại chết vì bị sét đánh? Vậy thì họ biết lấy ai làm mục tiêu báo thù? Cả một hệ thống thế lực trong chốc lát trở nên hỗn loạn, rối bời như bị tê liệt.

Trong khi đó, Shadi đã phong tỏa toàn bộ tin tức về cuộc chiến trong cung điện. Anh che giấu việc mình trở mặt với Muhtār, đồng thời tuyên bố ra ngoài rằng Muhtār đã chết do cơn thịnh nộ của thần thánh sau khi xúc phạm ngôi đền của Phán Quan. Tiếng sấm không ngừng, anh nói, là bằng chứng. Nó không dính dáng gì đến anh.

Trong trận chiến tại Cung điện Hoàng gia Baruch, nhờ có con mắt trên trời của hệ thống phòng thủ thành phố và những trận giáng sét vô hạn mà Dorothy khống chế, toàn bộ phần tử vũ trang Giáo phái Cứu Thế tham gia đảo chính đều không một ai sống sót. Không có nhân chứng bên ngoài và tất cả các phe phái liên quan đã chết hoặc bị bịt miệng, không ai biết điều gì thực sự đã xảy ra.

Đối với thường dân bình thường, tiếng sấm liên miên không dứt đã hoàn toàn che lấp tiếng chém giết và tiếng súng pháo trong cung. Họ thậm chí không hề biết hôm đó bên trong cung điện lại diễn ra một cuộc đảo chính quy mô lớn đến thế. Ngoại trừ đội cận vệ riêng của Shadi bị thương vong nặng nề và một số ít hộ vệ phái đoàn còn sống sót, tất cả những người tham chiến còn lại đều chết, nên tất nhiên chẳng thể tiết lộ ra ngoài sự thật bên trong.

Để ngăn chặn nguy cơ rò rỉ thông tin, Muhtār đã làm công tác bảo mật cho kế hoạch đảo chính của mình cực kỳ nghiêm ngặt. Ngoài những thân tín ở Yadith, không một ai biết trước sự việc. Ngay cả lực lượng vũ trang cuồng tín tham gia đảo chính cũng chỉ được thông báo vào đúng vài phút trước khi bắt đầu.

Bởi vì mâu thuẫn giữa Shadi và Muhtār chỉ mới đột ngột tăng tốc đến mức cực đoan trong mấy ngày đàm phán gần đây, nên trong mắt các đơn vị bên ngoài, quan hệ đôi bên tuy có phần rạn nứt nhưng chưa tới mức tan vỡ. Do vậy, lời giải thích của Shadi vẫn mang độ tin cậy nhất định. Hơn nữa, sấm sét vốn không phải là sức mạnh anh có thể khống chế, và nữ thần quan của Phán Quan của Thiên Đường Isis, cũng đã công khai xuất hiện trước công chúng và giáng hạ trừng phạt. Vì thế, cái chết của Muhtār, về lý thuyết, thực sự khó mà đổ hết lên đầu Shadi.

Và quan trọng là, thái độ công khai của Shadi sau đó đối với cái chết của Muhtār đã định hình câu chuyện. Trong tuyên bố công khai của mình với tất cả các đơn vị cách mạng trên khắp Addus, Shadi đã bày tỏ nỗi đau buồn sâu sắc trước sự mất mát của Muhtār. Anh gọi đó là một thảm họa bi thảm—cuộc cách mạng đã mất đi một trong những ánh sáng dẫn đường của nó.

Không những thế, anh còn đi xa hơn. Trong những ngày sau đó, anh đã tổ chức một buổi lễ tưởng niệm long trọng cho Muhtār ở Yadith. Chính Shadi đích thân dự lễ và phát biểu một bài diễn văn đầy cảm xúc, ca ngợi Muhtār là “người chiến hữu, người đồng chí đã từng cùng anh chiến đấu cho lý tưởng”, là “một chiến sĩ vĩ đại đã góp công lật đổ Triều đại Baruch.” Lhẳng định những đóng góp của Muhtār cho cuộc cách mạng Addus, và tuyên bố mình sẽ kế thừa di nguyện của Muhtār, dẫn dắt Addus tiến tới tương lai mà họ đã cùng nhau thề hẹn.

Buổi lễ tưởng niệm rất hoành tráng. Shadi còn mời cả đại diện của phái đoàn của Giáo hội cùng các sĩ quan Cách mạng quân vùng lân cận Yadith đến tham dự, đồng thời mở cửa cho toàn thể dân chúng Yadith. Ngay cả Dorothy cũng nhân dịp náo nhiệt mà lén “đi hóng”, ngồi chung bàn với lũ trẻ con để ăn vài bữa miễn phí.

Chính buổi lễ tưởng niệm này của Shadi đã khiến không ít lực lượng Giáo phái Cứu Thế trong quân cách mạng nhất thời bị mê hoặc. Họ thực sự tin rằng Muhtār chết bởi sự trừng phạt của thần thánh không liên quan gì tới Shadi, và Shadi vẫn sẵn sàng tiếp tục giấc mơ của Muhtār, về một Addus do Giáo phái Cứu Thế lãnh đạo sau tất cả.

Ngay khi buổi lễ còn đang diễn ra, Shadi đã sai thuộc hạ thân tín lập tức tỏa đi khắp Yadith, đến tận các căn cứ đóng quân của phe trung lập và các đơn vị ủng hộ Giáo phái Cứu Thế, trao cho các chỉ huy cao cấp địa phương của Giáo phái Cứu Thế những lá thư thăng chức và chuyển công tác. Thông điệp của họ ư? Lấy lý do tầng lãnh đạo Giáo phái Cứu Thế ở Yadith gần như bị quét sạch, Shadi mời các chỉ huy thực quyền ở địa phương về Yadith nhận chức vụ trung ương mới trống ra, nhằm bù đắp khoảng trống quyền lực khổng lồ do Muhtār và thuộc hạ bị xóa sổ để lại.

Khi kêu gọi những chỉ huy này, Shadi còn cố ý tỏ ra bí mật, nói bóng gió rằng hiện khắp Addus có rất nhiều người đang dòm ngó miếng bánh quyền lực bỏ trống sau cái chết của Muhtār, nên ai tới Yadith trước sẽ cắn được miếng đầu tiên, người sau tới chắc chắn sẽ bị tìm cách gạt ra. Ngoài ra Shadi còn nhấn mạnh mối đe dọa bên ngoài, chủ yếu nhằm vào Tổng Hội Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng Cứu Thế ở ngoài Addus.

Trong những lời Shadi nói với các nhà lãnh đạo, anh úp mở rằng hiện Tổng Bộ đang muốn cử người mới đến Addus để thay thế Muhtār, nắm lấy quyền lãnh đạo giáo phái. Nhưng chúng ta đều là người Addus—sao có thể để kẻ ngoài dễ dàng nắm quyền thuộc về chúng ta? Mọi người đều cùng là tín đồ của Đức Chúa, vậy cớ gì người từ Tổng Hội cử xuống lại mặc nhiên cao hơn chúng ta một bậc? Tại sao tín đồ của Giáo phái Cứu Thế ở Addus không thể tự làm chủ mình mà phải làm chó cho Tổng Hội ở Bắc Ufiga?

Thế là giai đoạn tiếp theo của Shadi bắt đầu—củng cố quyền lực trong khi các đối thủ của anh còn đang quay cuồng.

Shadi khéo léo ám chỉ với tất cả các chỉ huy Giáo phái Cứu Thế khu vực trên khắp đất nước: mặc dù cái chết của Muhtār là đáng tiếc, nhưng nó cũng đánh dấu một cơ hội—một cơ hội để những tín đồ của Giáo phái Cứu Thế ở Addus cuối cùng cũng tự mình giành lấy quyền kiểm soát. Đây là một cơ hội để thoát khỏi sự kìm kẹp của Tổng Hội Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng Cứu Thế và thành lập một giáo hội Giáo phái Cứu Thế do người Addus lãnh đạo.

Lời ám chỉ này đã thắp lên một ngọn lửa trong trái tim của vô số chỉ huy Giáo phái Cứu địa phương—đặc biệt là những người sinh ra và lớn lên ở Addus, những người từ lâu đã bị đàn áp hoặc bị gạt ra ngoài lề bởi các quan chức được cử đến từ Tổng Hội. Những chỉ huy địa phương này, những người chiếm đa số trong hàng ngũ Giáo phái Cứu Thế, giờ đây đều đang nhòm ngó vào miếng bánh khổng lồ do cái chết của Muhtār để lại, mỗi người đều ôm hy vọng trở thành thủ lĩnh mới của phe Giáo phái Cứu Thế ở Addus.

Dĩ nhiên, trong số đó cũng có một vài chỉ huy phe Cứu Thế nhận ra điểm bất ổn. Họ tỏ ra hoài nghi với toàn bộ luận điệu của Shadi, thậm chí nghi ngờ rằng cái chết của Muhtār có liên quan trực tiếp đến anh, vì vậy đã từ chối lệnh điều động về Yadith.

Trong số những người này, có kẻ còn lợi dụng vật phẩm thần bí trong tay, thật sự triệu hồi được linh hồn của thân tín và thuộc hạ Muhtār—những kẻ đã chết trong trận bão sét ở Yadith. Từ miệng linh hồn bọn họ, họ nắm được sự thật về biến cố cung điện, biết rằng Shadi cũng có nhúng tay vào cái chết của Muhtār.

Phẫn nộ trước sự thật, họ bắt đầu liên hệ với các chỉ huy Giáo phái Cứu Thế khu vực khác, cố gắng đoàn kết họ để chống lại và vạch trần Shadi. Nhưng Shadi sớm đã chuẩn bị từ trước. Anh ngay lập tức phản công bằng cách cáo buộc những chỉ huy bất đồng chính kiến đó là người của Tổng Hội Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng Cứu Thế—những kẻ phản bội đang làm việc để ngăn cản người dân Addus thành lập giáo hội của riêng họ. Chỉ trong chớp mắt, anh đã úp chụp cho họ cái mũ “lũ tay sai phản quốc.”

Khi những lời buộc tội qua lại, lực lượng Giáo phái Cứu Thế trong Quân đội Cách mạng Addus đã rơi vào tình trạng bối rối hoàn toàn và hỗn loạn nội bộ.

Thông qua sự kết hợp giữa các chiêu bài tâng bốc, chia rẽ, lừa gạt,… Shadi đã khéo léo và gần như không tốn một binh một tốt, giải tán khối sức mạnh khổng lồ của phe Giáo phái Cứu Thế trong Quân đội Cách mạng Addus sau cái chết của Muhtār. Đồng thời, một bức điện tín bí mật đã được gửi từ phái đoàn đặc phái viên ở Yadith đến Thánh Sơn.

Bức điện tín đó đã ghi lại cái gọi là "sự thật" đằng sau cái mà sau này sẽ được biết đến là sự kiện lịch sử: “Kỳ Biến Án Lôi Addus.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!