Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 374

Chương 374

- Keng.

Chiếc nĩa tuột khỏi tay Shiva va vào bàn ăn rồi lăn xuống sàn.

"Bố... ố..."

"Shiba? Sao thế con?"

Jin Dal-rae vội vàng chạy vào bếp vỗ lưng Shiva.

"Mẹ!"

Shiba dang hai tay về phía cô đang đeo tạp dề.

Dal-rae ôm lấy Shiva và nhặt chiếc nĩa rơi dưới sàn lên.

Sao hôm nay Shiva lại bất an và muốn khóc thế này.

Nhìn Shiva cứ rúc vào lòng mình, cô cũng không thể không cảm thấy bất an.

"Shiba. Con sợ bố gặp chuyện gì sao?"

"Bố... ố..."

Tiếng rên rỉ của Shiva là phản ứng thường thấy khi bố con bé bị cuốn vào chuyện gì đó.

Khi Lee Si-heon đi đến Cái Nôi với danh nghĩa Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng cũng vậy.

Jin Dal-rae nhớ lại việc Flower tập kích vài ngày sau khi Shiva tỏ ra bất an.

'Không phải đang làm việc gì nguy hiểm đấy chứ? Không. Chắc chắn lại gây ra chuyện gì rồi.'

Cô đã thấy anh bị thương trở về nhà bao nhiêu lần.

Khi trở về từ Cái Nôi cũng chỉ có vẻ ngoài lành lặn chứ bên trong rỗng tuếch.

Và bây giờ cũng vậy. Giống hệt lúc đó, đang trong tình trạng mất liên lạc.

"Không sao đâu. Sẽ ổn thôi."

Ruột gan cô cũng nóng như lửa đốt.

Tại sao người đàn ông đó luôn vô tình bị cuốn vào các sự kiện vậy.

Vì là ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ?

Có thứ gì đó... đáng lo ngại hơn thế.

Shiba vùi mặt vào ngực Jin Dal-rae và bắt đầu khóc.

Nhìn điện thoại của mình, Jin Dal-rae ôm chặt Shiva hơn.

'... Ít nhất cũng phải nghe điện thoại đàng hoàng chứ. Vốn dĩ dạo này thế giới đã loạn lạc rồi.'

Việc gia tộc Cornus bị đóng dấu Dị Đoan đã là sự thật công khai đối với các cán bộ cấp cao.

Thường xuyên nghe tin đồn quân đội đã được triệu tập để diệt môn gia tộc Cornus.

Các chuyên gia trên TV giải thích với công chúng rằng ngày thi hành sẽ còn khá lâu, nhưng Jin Dal-rae không phải người tin vào những điều đó.

Hiện tại đang gặp vấn đề lớn cả về mặt doanh nghiệp lẫn gia tộc. Tập đoàn Jinmok cũng chịu ảnh hưởng lớn từ sự diệt vong của gia tộc Cornus.

Đương nhiên rồi vì một gia tộc chống đỡ thế giới đã sụp đổ. Họ là những người cai quản nhiều doanh nghiệp và phân gia, thậm chí cụm từ chống đỡ thế giới cũng phù hợp với họ.

Giờ là tình huống tranh cãi xem làm thế nào để chịu ít thiệt hại nhất.

Trong tình huống doanh nghiệp phá sản cũng không có gì lạ, Jin Dal-rae chợt nhớ ra.

'... Cornus.'

Gia tộc Cornus.

Lấy khái niệm nhỏ bé đó làm điểm khởi đầu và mở rộng suy nghĩ dần dần.

Cô nhớ đến người phụ nữ tóc vàng ở Academy.

'Chẳng lẽ.'

Có lẽ, từ rất lâu trước cả cô.

Có thể hai người đó đã gắn bó ở Academy nhiều hơn cả Lee Se-young.

Chỉ với tình bạn ngắn ngủi đó mà dám đánh cược cả tính mạng sao?

'... Nếu là anh.'

Nếu là người đó thì sẽ không do dự mà làm.

Vì đó là người đã đánh cược cả tính mạng với đối thủ mới gặp lần đầu là cô.

Là ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ, nếu anh từ chối phán quyết Dị Đoan của Thế Giới Thụ và lên kế hoạch giúp Sansuyu, thì việc không nghe điện thoại bây giờ cũng dễ hiểu.

Cắt đứt mọi phương tiện liên lạc và lặn mất tăm, rốt cuộc định làm cái gì.

Jin Dal-rae lập tức cầm điện thoại lên trong khi ôm Shiva. Liên lạc cho ai đó.

Tuy vẫn chỉ là phỏng đoán nhưng chắc là đúng.

[A lô.]

"Chị."

Giọng nói mệt mỏi vang lên qua điện thoại.

Jin Dal-rae hỏi Lee Se-young, người đã thức trắng mấy đêm, với vẻ nghi hoặc.

"... Có chuyện gì không ạ?"

[Dal-rae à? A... cái đó. Ừm. Có chuyện chứ. Nhiều lắm. Em cũng bận đúng không? Vì vấn đề gia tộc.]

Vấn đề gia tộc...

Jin Dal-rae gật đầu.

Bổn gia Gia tộc Oak của Lee Se-young đã rơi vào tay Flower. Cô ấy là phân gia nên đang trong tình huống phải chứng minh mình không liên quan đến Flower.

Họa vô đơn chí, gia tộc Cornus cũng sụp đổ nên nảy sinh vấn đề lớn về mặt doanh nghiệp.

Vô số doanh nghiệp giao dịch tuyên bố phá sản, gia tộc của cô ấy cũng đang gặp nguy hiểm lớn.

[... Hả? A không phải vì chuyện đó.]

Tuy nhiên Lee Se-young lại tỏ ra thờ ơ.

[Cái đó cũng là vấn đề thật... A, chết tiệt. Chẳng biết nữa. Chị chẳng biết mọi chuyện đang diễn ra thế nào nữa.]

Đúng như lời đó.

Trong tình huống này chắc chẳng có mấy ai dự đoán được tương lai.

Se-young và Jin Dal-rae im lặng một lúc lâu.

Và không lâu sau giọng nói của Se-young vang lên.

[Gia tộc Cornus.]

Có lẽ Lee Se-young cũng có suy nghĩ giống mình.

Jin Dal-rae nghĩ.

[Sansuyu đang ở đó đúng không?]

* * *

"Thực hiện vào đêm nay."

Hàng trăm hàng ngàn quân nhân được trang bị Artifact.

Mỗi người là một đội quân được đầu tư ngân sách quốc gia đến mức được gọi là 'cơ giới biết đi'.

Dù việc giúp đỡ gia tộc Cornus bị đóng dấu là hành vi Dị Đoan, nhưng không thể phủ nhận sự thật rằng vô số công ty quân sự tư nhân đã hợp tác với gia tộc Cornus.

Gia tộc Cornus sử dụng cả những Artifact cổ đại chưa được giải mã để điều chỉnh trong ngoài hầm trú ẩn, hoàn toàn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

"Tôi nghĩ mọi người đều biết mức độ nguy hiểm mà không cần phải nói."

Bất cứ ai chết thế nào cũng không có gì lạ.

Những anh hùng đã dẫn dắt Guild công lược nhiều hầm ngục, hay những Hunter kỳ cựu đã trưởng thành qua việc trừng phạt vô số kẻ phản bội, trong khoảnh khắc này cũng chỉ biến thành một người lính bình thường.

Vũ khí chiến tranh kết hợp giữa sức mạnh huyền bí gọi là ma lực và khoa học ẩn chứa sự nguy hiểm đến mức nuốt chửng cả một thành phố lớn hay một quốc gia.

Người có thể tự do trước hỏa lực đó. Ở nơi này chỉ có hai người.

Hunter và quân nhân của Giáo đoàn tập trung lại nhìn về một điểm.

Bên trong tầng hầm, một ông già đang đảo đôi mắt như rắn và một người phụ nữ trùm áo choàng rồng đen đang ở đó.

"Đòi hỏi quá nhiều ở nhân vật thời cũ không phải sao?"

Mugung cười khùng khục với giọng điệu nửa mỉa mai.

Mái tóc bạc trắng và giọng nói ồm ồm như nuốt phải sắt nung khiến vài Hunter rùng mình.

Thấy vậy, các Hunter xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

"... Mấy người đó, là người đã vượt qua Cảnh Giới sao?"

"Một người trông trẻ quá."

"Không cảm nhận được gì cả... Chênh lệch lớn đến mức đó sao?"

Những ánh nhìn nhuốm màu kính sợ và sợ hãi.

Chỉ việc ở cùng một chỗ cũng đủ thu hút sự quan tâm của nhiều người.

"Híiii..."

Bên cạnh Mugung đang nhận những ánh nhìn đó, cô gái tóc vàng.

Byeol đang run lẩy bẩy cười gượng gạo.

"Cô run cái gì thế?"

"... A, không có gì đâu ạ thưa Hội trưởng. Byeol sẽ cố gắng hết sức~"

"Chậc. Nhạt nhẽo."

Trái ngược với Mugung đang lẩm bẩm gì đó, Baekdo ngồi tại chỗ chỉ chống cằm thờ ơ.

Đảo đôi mắt đỏ đặc trưng, khuôn mặt chìm đắm trong suy nghĩ sâu xa nào đó.

Mugung liếc nhìn dáng vẻ đó rồi lại phát ra tiếng cười quái gở.

"Khục khục. Chủ nhân cơ thể ngươi không ra mặt sao?"

Một câu nói ý thức đến Cheon-do bên trong Baekdo.

Khuôn mặt Baekdo lần đầu tiên chuyển động.

Ngước nhìn Mugung từ dưới lên, cô ấy gầm gừ với ông ta không chút do dự.

"Người đó không phải người sẽ xuất hiện ở nơi thế này đâu."

Đôi lông mày nhíu lại đầy hung hăng so với giọng điệu. Mugung cười nhạo cô ấy.

"Con ả nhà ngươi hay ta, cũng giống nhau là con hổ rụng hết răng thôi. Khục khục."

Tam Đại Cự Tinh. Cự Mộc.

Được gọi như thế nhưng Mugung đã gần hết tuổi thọ, thời gian không còn nhiều. Và Cheon-do đã mất một phần sức mạnh.

Biết điều đó, Mugung nói khiến trán Baekdo khẽ nhíu lại.

"Ngươi đã truyền lại cho đệ tử của mình chưa? Không biết nó có biết cách dùng đàng hoàng không nữa. Là đứa trẻ tên Lee Si-heon nhỉ?"

"Đừng để cái tên đệ tử ta lọt ra khỏi cái mồm thối tha của ngươi. Nếu không muốn đầu bay khỏi cổ ngay tại đây."

"Sợ quá cơ. Khục khục."

Cuộc đối thoại trầm thấp nhưng sức nặng lại khác biệt.

Nơi thảo luận về chiến thuật hay chiến lược bỗng chốc đóng băng.

Trực thuộc của Mugung, Phó hiệp hội trưởng Byeol như muốn phát điên.

Trước cuộc đấu mắt của Baekdo và Mugung, Byeol ôm tài liệu trong lòng không biết phải làm sao.

"V, vậy chuyển sang phần tiếp theo được chưa ạ?"

Giọng nói đó khiến trạng thái tạm lắng kéo dài một chút.

Baekdo và Mugung nhìn về hướng khác nhau. Các Hunter định vuốt ngực thở phào nghĩ rằng giờ sẽ chuyển sang chuyện tiếp theo thì.

"Không cần chiến lược đâu."

Mugung lại lẩm bẩm một câu khó hiểu.

"... Dạ?"

Lần này ngay cả Baekdo cũng không mở miệng.

Đa số cấp S, nơi tập hợp những thực lực tầm cỡ thế giới.

Có thứ mà chỉ hai người mới cảm nhận được.

"Không phải."

Mugung đính chính.

"Chính xác là, chiến lược đã lập ra đến giờ không cần thiết nữa."

Ngay khi Mugung dứt lời, mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Vô số Hunter muộn màng nhận ra điều đó và nhìn quanh.

- Vù u u u!

Sự dao động ma lực khổng lồ. Cơn bão ập đến.

Mưa đá trút xuống vùng đất không có lấy một giọt mưa, Artifact che giấu khí tức vỡ nát toàn bộ.

Một Hunter chạy ra khỏi lều hét lên thất thanh.

- Đang đến!

Dù không đến mức hoảng loạn nhưng sắc mặt các Hunter thoáng vẻ bối rối.

Ngay cả Byeol ở đó cũng chắp tay niệm chú cầu nguyện Mộc (Mộc) một hồi lâu.

Baekdo và Mugung không rời khỏi chỗ nửa bước, chỉ tỏa ra ma lực vi mô.

"Ta tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu vạn nhất đệ tử của ngươi trở thành Dị Đoan."

Trước lời nói đầy ẩn ý của Mugung, Baekdo nâng mí mắt lên.

"Thiên Ma đời trước rất mạnh. Hơn cả con ả nhà ngươi nhiều. Ít nhất là vào thời điểm đó. Không có tồn tại nào địch lại được."

"..."

"Đệ tử đó đã trở thành Thiên Ma. Và con ả đó giờ lại tạo ra đệ tử... Khục khục. Cảm thấy mình sống lâu thật đấy."

Mugung liếc nhìn Baekdo.

"Chết đi sống lại. Leo lên đỉnh cao rồi sống quá lười biếng đấy chứ?"

"Thấy ta còn thời gian nghe lời của lão già lẩm cẩm thì biết rồi đấy."

Ba linh hồn lắng xuống trong cơ thể chẳng có gì.

Tồn tại từng có thực lực đến mức Mugung hay cán bộ cao cấp nhất của Flower cũng không dám dòm ngó trong một thời kỳ.

Đó chỉ là thì quá khứ, giờ chỉ là quả đào trắng rụng hết răng.

Khóe miệng Mugung nở nụ cười sảng khoái.

"Ta đang mong chờ xem khi nào có thể giết được ngươi đây."

- Ầm ầm ầm!

Kết thúc câu nói đó, một trận pháo kích khổng lồ ập vào trong lều.

Byeol đang ở đó giật mình hét lên.

"Híiii!"

* * *

"Đại ca."

"Tao biết."

Cơ thể kêu răng rắc.

Nhưng cơ thể tôi không phải là không biết ý tứ, nó biết trước thời điểm hành động và bắt đầu nóng dần lên.

- Thịch.

Tim đập thình thịch. Tôi điều hòa hơi thở trước cơn đau thắt chặt.

Vạn toàn.

Cả sức mạnh, thể lực, lẫn ma lực.

Đã kéo lên đến mức có thể phát huy sức mạnh tối đa đúng thời điểm.

Dù là thanh kiếm thủy tinh được mài giũa mong manh.

"Vương."

Aori bóp vai tôi mát xa cho tôi.

Tôi nhẹ nhàng đẩy thiện ý của Aori ra bằng tay, trang bị Tầm Gửi vào tay phải.

- Xoạt.

Tầm Gửi biến đổi thành dạng găng tay.

Không hiểu sao có vẻ nó tỏa sáng đỏ hơn trước.

Có lẽ... mỗi khi giết ai đó nó lại đỏ thêm chăng.

Trước đây khi nhìn thấy vũ khí này trên Bảng Trạng Thái. Việc tên chưa được định rõ có phải vì nó chưa hoàn thành không.

Chà, giờ nghĩ cái đó cũng chẳng có ích gì.

Tôi đứng dậy đi khập khiễng về phía trước.

Ma lực bị nén đến cực hạn đang vón cục trong đan điền từ từ chảy ra ngoài cơ thể.

- Cạch.

Mở cửa bước ra ngoài.

Khi màu xám đen kịt nuốt chửng bóng tối lan ra, Tae-yang và Aori đi theo tôi ra ngoài đứng hai bên người tôi.

- Ầm ầm ầm!

Pháo kích đang trút xuống một điểm.

Ma lực hỗn loạn bay đến tận đây khiến tôi nổi da gà.

Ma lực của người khác lan ra với màu sắc mộng ảo phủ kín bầu trời, cảnh tượng như cực quang hiện ra trước mắt.

Hiện tượng ma lực...

Thứ chỉ có thể thấy ở chiến trường. Một bông hoa có thể thấy ngay trước cái chết.

Nhìn những vết nứt khắc lên không gian trên bầu trời dưới dạng vệt mưa, Aori tỏa ma lực nắm bắt không gian là người đầu tiên lao về phía trước.

"... Em sẽ dẫn đường, Vương."

Đến lượt chúng tôi hành động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!