Chương 144: Ba Quả Đào (4)
"……Tiểu Thiên Ma ngài mua cái này cho em á?"
Jin Sa-hyang nghi ngờ tai mình.
Vô số tạp chí người lớn trên tay cô.
Người đàn ông có vẻ ngoài thành thật và phong độ đó thực sự đã đưa những tạp chí này cho Hoàng Đào thì quả là chuyện đáng kinh ngạc.
Vì đây toàn là những tạp chí chứa đầy sở thích thiểu số, nếu không có sở thích biến thái thì không thể mua nổi.
"Thật á?"
Hỏi lại cho chắc thì Hoàng Đào gật đầu với vẻ mặt như nhìn người kỳ lạ.
"Thật mà lị?"
"Người đàn ông đó, tặng em tạp chí SM… cưỡng hiếp… mấy cái này á?"
"Ừ."
Dục vọng bẩn thỉu hết chỗ nói.
Lại đi tặng cho một đứa trẻ thế này.
Sa-hyang bị sốc.
Tiểu Thiên Ma nổi tiếng công minh chính đại. Cô vừa thoáng thấy mặt tối tăm của người đàn ông đó.
‘Chẳng lẽ lý do đột nhiên trở thành đệ tử của Thiên Ma, cũng là để thực hiện tửu trì nhục lâm ở Đào Viên sao?’
Lạnh gáy, Sa-hyang xoa cánh tay nổi da gà.
"Sư tỷ. Huynh đài không phải tự nhiên đưa cho em. Em bảo huynh đài mua nên huynh đài mua cho đấy."
"Bảo mua tạp chí khiêu dâm mà mua cho không chút do dự á? Thế càng lạ hơn!"
Hoàng Đào muộn màng bênh vực Tiểu Thiên Ma nhưng đã quá muộn.
Ở Đào Viên, sự nổi tiếng của Hoàng Đào không ai sánh bằng.
Luôn cười tươi, hay giúp đỡ người khác, cô bé tiên nữ mà không ai nghĩ là con của Thiên Ma.
Đứa trẻ mà ai cũng gật đầu công nhận là sống nhờ khuôn mặt.
Trông cũng ngây thơ, nên dù giúp việc ở khách điếm xung quanh thì được cho ăn còn nhiều hơn khách ăn.
Diễn viên nhí trong phim truyền hình bên ngoài? Không bằng Hoàng Đào.
Là người cuồng văn hóa bên ngoài, Sa-hyang có thể tự tin khẳng định.
‘Đứa trẻ thế này bảo mua tạp chí khiêu dâm mà gật đầu mua cho thì gã đàn ông đó không thể bình thường được.’
Tất nhiên Hoàng Đào đúng là biến thái nặng.
Bẩm sinh đã quan tâm đến tình dục cũng là sự thật.
Bản thân cô, người tuồn những thông tin dâm loạn đó cho Hoàng Đào cũng chẳng bình thường gì, nhưng với tư cách sư tỷ thì cũng có trách nhiệm.
‘Làm sao đây? Dù sao mình cũng không có lập trường gì để nói người đó. Cũng chẳng có sức mạnh.’
Trong lúc đó.
Hoàng Đào như dán mặt vào tạp chí, thưởng thức từng câu thoại theo đúng nghĩa đen.
Nhìn Hoàng Đào như vậy, Sa-hyang nảy ra suy nghĩ.
"……Nồi nào úp vung nấy chăng?"
Biến thái gặp biến thái.
"Sư tỷ? Chị nói gì cơ?"
"Không, không có gì."
Hoàng Đào nghiêng đầu với khuôn mặt ngây thơ đặc trưng.
Khuôn mặt trắng trẻo phản chiếu dưới ánh đèn lọt vào mắt Sa-hyang.
Lông mi dài, đôi mắt màu ráng chiều.
Lại gần thì mùi hương đặc trưng của quả đào tỏa ra như mùi cơ thể.
"Đáng yêu đến mức bực mình thật."
"Xì, sư tỷ lúc nào cũng nói câu đó. Sư tỷ cũng đẹp mà."
Nếu chị đẹp thì giờ này chị đã đi thi hoa hậu rồi.
Sự khiêm tốn bừa bãi đâm vào tim người khác.
Sa-hyang lau nước mắt đọng trên khóe mắt, mặc kệ đời tập trung vào tạp chí.
"Phải… muốn sống với đứa như em thì gã đó cũng không bình thường mới đúng."
Không biết Tiểu Thiên Ma nhắm đến Hoàng Đào, hay chỉ chơi cùng với tâm thế nhìn em gái.
Dù sao nghe bảo Tiểu Thiên Ma cũng đẹp trai, nên dù cả hai đều biến thái nhưng cũng là trai tài gái sắc đấy chứ.
Chênh lệch tuổi tác ở Đào Viên chẳng là gì.
Tục lệ 40 tuổi đính hôn với 10 tuổi vẫn còn tồn tại sờ sờ ở đây, và cả bên ngoài nữa.
"Đã thế thì làm cho tốt vào."
"Cái gì?"
"Chẳng phải em thích người gọi là huynh đài đó sao? Chồng tương lai? Có thể coi là thế không?"
Hoàng Đào mở to mắt rồi cười khúc khích.
"Sư tỷ! Đối tượng kết hôn phải chọn lựa kỹ càng chứ!"
"……."
"Chỉ chạm xác thịt qua loa rồi yêu ngay thì truyện tranh bên ngoài dạo này cũng ít có lắm. Phải gặp gỡ vài năm mới biết được chứ~!"
Nói như đinh đóng cột.
Sa-hyang ngẩn người nhìn con nhóc biến thái này, chặn họng lời định nói ra bằng nụ cười khẩy.
Tiên nữ nhí hay gì gì đó đều là danh xưng do những người chỉ biết vẻ bề ngoài của Hoàng Đào đặt cho.
Cái nội tâm đen tối đó Sa-hyang biết hết.
"Mày mà chọn đối tượng kết hôn kỹ càng á?"
"Ưng~ Đương nhiên rồi!"
Ha.
Chuyện hoang đường.
Lâu lắm mới nằm mơ.
Sau ngày đó cứ ngủ là gặp ác mộng, nên hơn một tháng nay tôi không ngủ. Đau đầu quá nên chợp mắt một chút.
Đương nhiên tưởng lại gặp ác mộng quen thuộc nhưng không phải.
"Mẹ kiếp."
Cơ thể ướt đẫm như vừa trải qua một trận mây mưa.
Cảm giác khó chịu ở nửa thân dưới khiến tôi nhăn mặt.
[……Si, sinh lý hiện tượng ạ. Là người kế thừa Mộc Linh Vương, có tinh lực cỡ đó cũng là đương nhiên.]
Time World Tree giải thích vội vàng với giọng có vẻ bối rối.
Phải rồi. Cái gì cũng Mộc Linh Vương.
Cái khí chất của vị vua chẳng liên quan gì đến tôi, lúc nào cũng làm tôi tụt hứng.
‘Cũng có cái đó. Và Dâm Ma (Lustful Demon) là vấn đề chứ gì.’
[Dâm Ma… A. Ý là khí chất ạ.]
Lấy bàn tay ướt mồ hôi xoa mặt.
Cảm giác căng thẳng kéo dài hơn một tháng tan biến một cách yếu ớt.
- Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa không đúng lúc.
- Đào Viên, ta đến vì công việc.
Giọng Hongyeon vang lên sau cánh cửa.
"Việc hôm nay xong rồi mà?"
- Có cái chưa giải quyết xong…. Ta định tự xử lý để không làm phiền, nhưng có phần không phải ngươi thì không biết.
"Vào lúc rạng sáng thế này?"
- Ngươi đằng nào cũng không ngủ mà?
Việc, thì phải làm chứ.
Tôi vơ lấy quần áo gần đó mở toang cửa.
Hongyeon vẫn mặc nguyên bộ đồ làm việc như thể vừa xem tài liệu xong.
"Đợi chút, ta đi tắm đã."
"Bây giờ? Không mất bao lâu, đâu?"
Có vẻ nhận ra mùi nồng nặc trong phòng, giọng Hongyeon đang nói kéo dài ra.
"……Gì vậy."
"Đỏ mặt cái gì? Tránh ra, để ta tắm."
"Ngư, ngươi không thấy xấu hổ sao."
Thì đấy, trừ sự khó chịu ra thì chẳng thấy gì cả.
Giờ chỉ muốn tắm bằng mọi giá.
"Cứ đợi ở chỗ hay làm việc đi. Ta đi lát về ngay."
"Bi, biết rồi."
Để lại Hongyeon đang lắp bắp, tôi vào ngay phòng tắm.
- Két.
Cởi đồ ở phòng thay đồ. Tắm rửa sạch sẽ rồi ngâm mình vào bồn tắm.
Ban đầu nếu không tự đun thì không dùng được bồn tắm, nhưng từ khi tích cực sử dụng vật phẩm ma pháp nhập từ bên ngoài, tối thế này cũng có thể dùng bồn tắm.
- Tõm.
Giơ tay lên, giọt nước từ cánh tay rơi xuống mặt nước.
Cảm giác như bao trọn nhà tắm công cộng.
Nếu là ngày xưa chắc không kiềm chế được mà hát một bài, nhưng không hiểu sao không có hứng.
Tôi nhìn trăng, giơ tay lên.
‘Vẫn thế.’
Bàn tay run rẩy tê dại.
Ở bên cạnh Thiên Đào, Hoàng Đào hay Bạch Đào thì ngừng run, nhưng cứ rời xa bọn trẻ là tay lại run.
Không đến mức quá vướng víu nên cứ kệ, nhưng sau này có nên đi bệnh viện một lần không nhỉ.
Trước mắt cứ không bận tâm đã.
Tôi ngâm tay vào bồn hỏi Thế Giới Thụ.
‘Thế Giới Thụ.’
[Vâng.]
‘Lúc nãy có vẻ biết về Dâm Ma. Có biết gì về ứng cử viên chồng không?’
[Ứng cử viên chồng ạ…? Chồng của Thế Giới Thụ thì tôi biết.]
Về khí chất cũng có vẻ biết, hơn nữa cô ta cũng là Thế Giới Thụ nên không thể không biết.
Tôi rửa mặt bằng nước nóng. Cơn mệt mỏi dần tan biến.
[Ngài tò mò sao?]
‘Biết gì nói hết đi. Dù sao tôi cũng là ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ mà.’
[Chồng của Thế Giới Thụ là……. Trên danh nghĩa đúng là chồng. Như vợ chồng, cả đời bổ trợ cho nhau.]
Chỉ là trên danh nghĩa thôi chứ gì.
Thực tế cũng có Thế Giới Thụ mong vị hôn phu chết quách đi như trường hợp của tôi.
[Vì thế mới tạo ra Bảng Trạng Thái, và Hệ thống ở đó. Có thể nói là để đưa chồng của Thế Giới Thụ lên cùng đẳng cấp với Thế Giới Thụ. Tất nhiên, cái này cũng chỉ là nói mồm thôi.]
‘Đang giấu gì thế?’
[Cái đó……. Vâng. Phải nói cho ngài biết thôi. Chồng của Thế Giới Thụ, nói chính xác là mạng dự phòng của Thế Giới Thụ.]
Mạng dự phòng?
[Nói là vai trò giống như pin của thiết bị điện tử thì dễ hiểu hơn chăng.]
Câu đó hiểu ngay lập tức.
Lý do thế giới tạo ra ứng cử viên chồng Thế Giới Thụ, và phát triển năng lực của người chồng đó, tất cả là để kéo dài tuổi thọ của Thế Giới Thụ.
Trước câu hỏi của tôi, Time World Tree im lặng thừa nhận.
[So với việc hấp thụ ma lực qua rễ từ lòng đất, thì hấp thụ ai đó đã đạt đến cảnh giới sẽ hiệu quả hơn. Tất nhiên, không liên quan đến vai trò này, cũng tồn tại những Thế Giới Thụ yêu thương chân thành.]
‘Cắt bỏ phần sau đi thì toàn lũ chó chết.’
[Không. Là hệ thống để Thế Giới Thụ và con người cộng sinh.]
‘Hy sinh vì mạng sống của Thế Giới Thụ mà không báo cho các ông chồng biết?’
[Nguyên tắc là phải báo. Bây giờ…… không phải thế sao?]
Không báo.
Có thể chỉ trường hợp của tôi là thế.
‘Chồng của Thế Giới Thụ thì thôi đi, thế còn ứng cử viên chồng?’
[Về ứng cử viên thì tôi cũng không biết. Trong thời gian tôi vắng mặt có thể chế độ đã thay đổi.]
‘……Thế à?’
Biết về chồng của Thế Giới Thụ, biết về Bảng Trạng Thái và Hệ thống. Mà không biết về ứng cử viên chồng.
Cây già khú đế nên thông cảm.
Việc coi tôi là mạng dự phòng, do phản cảm quá lớn nên giờ cũng chẳng thấy gì nữa.
Có kẻ muốn giết tôi thì làm mạng dự phòng cũng chẳng khác biệt mấy.
‘Vậy, Bảng Trạng Thái là do Thế Giới Thụ tạo ra chứ gì?’
[Vâng. Sức mạnh để trực tiếp xác nhận năng lực của bản thân. Và được dùng làm phương tiện để ban sức mạnh.]
‘Ban sức mạnh à… Bảng Trạng Thái bị cắt đứt thì sao?’
[Đương nhiên cũng mất sức mạnh đó.]
Cái đó lạ lắm.
Khi tôi cắt đứt Bảng Trạng Thái, không những không mất mà còn có thể sử dụng sức mạnh tự do hơn.
Chẳng lẽ trong khoảng thời gian trống đó chế độ cũng thay đổi?
[Không, trường hợp của ngài…. Có thể coi là vấn đề thể chất.]
‘Thể chất?’
[Có vẻ đúng hơn là do một sự kiện nào đó mà sức mạnh của Bảng Trạng Thái đã được hấp thụ hoàn toàn vào ngài.]
Time World Tree nhìn thấu suy nghĩ của tôi và phủ nhận ngay.
Dù biết qua kinh nghiệm cơ thể, nhưng không ngờ lại nhận được câu trả lời chắc chắn.
Sự kiện đó chắc là chuyện ở Luyện Ngục. Chắc là do cái đó.
Thằng không biết gì mà nhận ra nhiều thứ phết.
"Cảm ơn nhé."
[……Cảm ơn ngài.]
Tôi đứng dậy khỏi bồn tắm, lau khô người và thay quần áo.
‘Quả nhiên vẫn chưa đủ.’
Dù bảo là có vật chứa của Mộc Linh Vương, nhưng nguồn gốc của tôi dựa trên tài năng Thế Giới Thụ ban cho.
Và nếu nền tảng đó do Thế Giới Thụ tạo ra, thì sức mạnh thực sự mà Thế Giới Thụ sở hữu chắc chắn còn to lớn hơn thế.
Không phải tất cả Thế Giới Thụ đều thế, nhưng ít nhất có một cây sở hữu năng lực đáng được tôn sùng là thần trên thế giới này.
Tôi phải làm gì để mạnh hơn chút nữa đây.
Đương nhiên, đã được định sẵn bằng sức mạnh của Vua.
"Việc càng ngày càng nhiều."
Hongyeon lục lọi hồ sơ về bổ nhiệm nhân sự, vuốt mái tóc đỏ cài lược.
Quầng thâm mắt kéo xuống tận má.
Hồ sơ càng ngày càng chất đống theo thời gian.
Nhờ cuộc cải cách lấy quyền lực của Tiểu Thiên Ma làm đầu tàu, lối sống của Đào Viên đang dần thay đổi theo hướng hiện đại.
Chỉ nhìn vào các dụng cụ ma pháp được sử dụng ở tầng cao nhất cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi đó.
Tất nhiên, vì sự thay đổi cấp tiến đó mà việc Hongyeon phải làm tăng lên là điều tất yếu.
Với lập trường của cô ấy thì rất hoan nghênh.
Vì Đào Viên thì thiêu thân cũng chẳng là gì.
"Cái này cũng xong hòm hòm."
Sắp xếp hồ sơ và nhìn sang hồ sơ khác.
- Két.
Lúc đó cửa mở. Hongyeon giật mình đánh rơi hồ sơ.
Tờ giấy bay lả tả rơi xuống bàn một cách yếu ớt.
"……Tắm xong rồi à?"
Chuyện lúc đêm với cô ấy cũng là cú sốc khá lớn.
Vì Tiểu Thiên Ma Đào Viên tính cách như hạch nhưng làm việc thì hoàn hảo nên cú sốc càng lớn hơn.
Tiểu Thiên Ma gãi đầu vẫn chưa khô hẳn, nhìn Hongyeon rồi trả lời hờ hững.
"Ừ."
Tên khốn tính cách thối nát chết tiệt.
Hongyeon cau mày, nhưng trong thâm tâm lại cảm thấy biết ơn người đàn ông đã tìm đến tận đây.
Nếu thực sự là tên tính cách tồi tệ thì khi gọi lúc rạng sáng. Đừng nói là trả lời, có khi hắn đã đấm cho tại chỗ rồi.
"Trước tiên có điểm thắc mắc trong hồ sơ này. Không phải phần ngươi phụ trách sao?"
Hongyeon đưa hồ sơ cho người đàn ông.
Bảng tổng hợp những người lao động mới vào tháng này.
Dưới cùng của bảng đó. Ở tên người lao động mới vào, có viết một cái tên lạ lẫm mà Hongyeon không biết, ‘Thiên Đào’.
3 Bình luận