Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 82: 3 Ngày Hạnh Phúc (2)

Chương 82: 3 Ngày Hạnh Phúc (2)

Chương 82: 3 Ngày Hạnh Phúc (2)

Xem xong phần kết phim, chúng tôi tìm một nhà nghỉ gần đó để nghỉ ngơi.

Căn phòng nhà nghỉ kín mít. Cả tôi và Thiên Đào đều không kén chọn chỗ ngủ nên thuê phòng gần nhất có thể.

Tuy chật nhưng ấm cúng.

Nằm lên chiếc giường đôi lớn nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ ập đến.

“Buồn ngủ à?”

“Vâng.”

“Thế thì đừng có chơi mấy trò vô bổ mà tìm chỗ nghỉ sớm có phải tốt hơn không. Chẳng hiểu sao lại thế.”

Trên đầu Thiên Đào đang buông lời trách móc vô cảm, chiếc bờm tóc hình nhân vật ngôi sao mua ở rạp chiếu phim vẫn đang dựng đứng.

Trên mu bàn tay đẹp đẽ có dán hình dán con mèo, và trong túi nilon cô ấy cầm chứa đầy đồ lưu niệm nhân vật (Goods).

Tất nhiên là do tôi nằng nặc đòi mua nên mới mua, nhưng chắc Thiên Đào cũng muốn thế.

Khác với khuôn mặt lạnh lùng, cô ấy rất thành thật với sở thích của mình.

“Chơi chán chê rồi.”

“Ai chơi chứ? Người chơi là ngươi đấy.”

Thiên Đào hừ mũi, ngồi xuống phần chân giường tôi, cởi chiếc áo choàng đang mặc treo lên tủ đầu giường.

Cô ấy ngả người ra sau, đầu gối lên bụng tôi.

“Làm gì thế ạ?”

“Kiệt sức rồi. Vốn đã mất sức lại còn đi chơi nên thế cũng phải thôi. Mệt lử đử đến mức không nhấc nổi tay nữa.”

“Không tắm ạ?”

“Phải tắm chứ. Nhưng giờ muốn thế này đã.”

Nói rồi Thiên Đào lấy từ túi không gian ra một khối kết dính cành cây, lá và hoa.

Thứ chứa ma lực đen đó là loài thực vật tôi không thể nào quên.

“Cây Tầm Gửi đã loại bỏ khỏi cổ ta đấy.”

Định làm gì với cái đó.

Tôi lo lắng hỏi, Thiên Đào trở mình nhìn vào mắt tôi. Má mềm mại ấn mạnh vào bụng tôi.

“Sẽ có hiệu quả lớn làm vũ khí đấy. Không biết hợp với vũ khí nào nhưng chắc chắn chứa uy lực đủ mạnh.”

“Vậy sao ạ.”

“Dùng cái này làm vũ khí cho ngươi đi.”

Tôi bật cười trước câu nói đó.

Việc cô ấy đưa cho tôi một cách quá đỗi hiển nhiên, giờ thì việc nhận ân huệ cũng trở nên quen thuộc.

- …….

Không khí tĩnh lặng bao trùm cơn buồn ngủ.

Nhiệt độ ấm áp vừa phải khiến cả tôi và Thiên Đào đều buông mi mắt xuống.

“À, sư phụ.”

“Gì thế.”

Đây là lần thứ mấy tôi nghĩ đến điều này rồi không biết.

Tại sao lại vì tôi đến thế. Câu hỏi chán ngắt. Chắc đến lúc nói cho tôi biết rồi chứ.

“Lại hỏi thì xin lỗi, nhưng rốt cuộc-”

“Được rồi.”

Nhưng Thiên Đào như đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi, tiếp lời bằng giọng nói nhẹ nhàng nghe thôi đã thấy buồn ngủ.

“Tình cảm giữa con người không đơn giản đến mức nói một câu là hiểu, cũng không phải thứ giải thích bằng vài lời là xong.”

Thiên Đào vươn tay đan vào tay tôi.

Như thể trêu đùa bằng thuốc lá trước đây, lần đầu tiên cô ấy nở nụ cười tinh quái để lộ cảm xúc.

“Hay là, cần có cơ hội chứng minh tình cảm thì ngươi mới chịu hiểu?”

Khóe miệng tôi giật giật.

Không biết tại sao lại run. Chỉ là run nên tôi quay mặt đi, và Thiên Đào càng cười cợt hơn trước phản ứng đó.

Cảm xúc khó tả dâng trào.

Cố kìm nén nó và trò chuyện một lúc lâu.

Hơi thở của Thiên Đào đang nhắm mắt trở nên đều đặn.

Chỉ nhổm thân trên dậy đặt cô ấy nằm ngay ngắn xuống giường, tôi dọn dẹp Tầm Gửi và đồ lưu niệm, để lại Thiên Đào đang ngủ say và vào phòng tắm xả nước.

Vòi hoa sen hơi rỉ sét phun ra dòng nước lạnh.

- Rào rào rào.

Hứng nước, cái trán nóng hổi nguội đi. Tôi đập đầu vào gương thở phào nhẹ nhõm.

‘Suýt thì toang.’

Không thắng nổi dục vọng nhất thời suýt nữa thì làm chuyện gì đó ngay tại chỗ.

Suýt vi phạm luật bất thành văn giữa sư phụ và đệ tử. Vốn dĩ trang phục của Thiên Đào quá kích thích. Quần tất bó sát, đến giờ lờ đi được cũng là giỏi lắm rồi.

Chấn chỉnh lại tâm trí, tôi thay áo choàng tắm và bước ra khỏi phòng tắm.

‘Phải chiến thắng Dâm dục ma quỷ.’

- Két.

Quay lại phòng thì thấy Bạch Đào đã đổi cơ thể đang ngồi đó.

May quá.

Thần kỳ thay Dâm dục ma quỷ tự động lắng xuống.

“Đệ tử.”

“Sao ạ.”

“Cái gu gì thế này, Prec… gì cơ? Sao lại xem mấy cái này?”

Bạch Đào lục túi nilon trên tủ đầu giường lấy ra đồ lưu niệm nhân vật và cau mày.

Quả nhiên sở thích không được tôn trọng sao.

Cười khổ, Bạch Đào nhìn tôi với vẻ mặt như nhìn thấy tên trộm vừa khoắng sạch cửa hàng đồ chơi người lớn bị bắt, lùi vào trong giường như thể bẩn thỉu lắm.

“Sao người ghét dữ vậy?”

“Bình thường thì ta định tôn trọng đấy.”

“Thế mà là tôn trọng à. Là muốn đấm mấy đứa thích anime thì có.”

“Đệ tử của ta bỏ qua bao nhiêu kiệt tác để xem mấy cái hoạt hình trẻ con này rồi giải tỏa dục vọng vớ vẩn thì sao không chửi cho được?”

Dao lạnh cắm vào tim.

“Cái đó… người nên thấy may vì sư phụ Thiên Đào chưa dậy đi.”

“Sao lại lôi Thiên Đào vào? Chắc bà ấy không biểu hiện ra thôi chứ cũng nghĩ y hệt. Vì nghĩ cho đệ tử nên mới nói đấy. Đừng xem mấy cái này nữa.”

Tôi không trả lời gì cả.

Thực ra đó toàn là chuyện sẽ quay lại với Thiên Đào thôi.

Bạch Đào đang tích nghiệp mà không hay biết. Chắc sẽ tự nhận lấy sự ghẻ lạnh thôi.

Vốn dĩ trong cái nghề sư phụ đệ tử này, việc làm hài lòng sư phụ cấp cao nhất là bắt đầu của mọi chuyện.

Nhờ bản năng nhận ra hệ thống cấp bậc chặt chẽ Hoàng Đào < Bạch Đào < Thiên Đào nên tôi có thể phán đoán nhanh chóng.

“Vâng thì biết rồi ạ… Nhưng sao người lại ra đây?”

“Ta không được ra à?”

“Nếu có thể thì tôi mong người cứ ở trong cơ thể đi ạ.”

“Thực sự muốn chết lắm rồi hả. Ta vẫn chưa hiểu tại sao ta phải dính lấy cái thằng như này.”

“Chắc là vậy rồi.”

Trò chuyện xã giao thường ngày với tôi xong, Bạch Đào đứng dậy cầm lấy áo choàng tắm.

“Tắm ạ?”

“Tắm sảng khoái và tốt hơn dùng ma pháp.”

“Cũng phải…….”

- Rầm.

Bỏ lại Bạch Đào đóng cửa biến mất, tôi nằm phịch xuống giường ngáp dài.

Có lẽ do tâm trí thảnh thơi nên giờ ngủ cũng thấy thoải mái.

Tìm điện thoại kiểm tra thì thấy vài tin nhắn từ Jin Dal-rae.

[Hai ngày trước]

Jin Dal-rae: Hôm nay em đi ăn với Shiba.

Jin Dal-rae: Ảnh

Jin Dal-rae: Ảnh

[Một ngày trước]

Jin Dal-rae: Hôm nay Shiba khóc bảo nhớ bố…. Nếu có thời gian anh gọi điện được không?

Nhìn Shiba đang phụng phịu trong ký túc xá, nụ cười tự động nở trên môi.

Rồi nhìn xuống tin nhắn bên dưới, cảm xúc chua xót cũng dâng lên.

Thực ra định ở đây thêm vài ngày nữa để trốn việc, nhưng có lẽ phải về đón Shiba hoặc nhanh chóng về ký túc xá thôi.

Gọi điện thoại ngay, tiếng chuông reo chưa được mấy hồi đã nghe thấy giọng Jin Dal-rae.

[A, a lô? Sao thế ạ?]

“Ừ. Vừa huấn luyện xong thấy tin nhắn nên gọi.”

[A? A a~ Ra là vậy…. Anh gọi vì Shiba ạ?]

[Cũng muốn nghe giọng em nữa.]

[Nói xã giao em cũng cảm ơn. Đợi chút nhé?]

Nói xong không lâu sau, tiếng bíp bíp vang lên trong điện thoại.

[Bíp bíp! Bíp bíp bíp!]

“Shiba hả?”

[Bố... ố! Bố!] (Bba-a! Bba!)

Con bé hét to đến mức nghe ở đây cũng đau cả tai.

Không nhịn được tôi chuyển sang gọi video, thấy Shiba mặc bộ đồ ngủ xinh xắn đang dí mặt vào màn hình.

[Bố... ố…….]

Nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt mà lòng tôi đau nhói.

[Chắc anh phải về nhanh thôi. Lý do thì anh biết rồi đấy?]

“Chắc phải thế rồi.”

[Mà ở đó là nhà nghỉ ạ? Anh đi với ai thế?]

“Ừ. Đi với sư phụ.”

[Vậy sao….]

[Bíp…….]

Giọng nói tiếc nuối của Jin Dal-rae và Shiba cùng vang lên.

Sao nghe giống nhau thế nhỉ.

‘Phải về nhanh thôi.’

- Cạch.

Nghe tiếng cửa, tôi kết thúc cuộc gọi bằng vài câu thích hợp.

Hình ảnh cuối cùng hiện lên là Shiba cầm điện thoại chạy đi đâu đó để Jin Dal-rae không tắt máy được.

Tôi có thể tắt máy từ phía mình mà, hình ảnh đứa trẻ chưa biết điều đó thật dễ thương.

Chắc giờ này Shiba đang quỳ gối nhìn màn hình một cách hư vô.

Rồi hét lên bíp bíp. Chứa đầy sự oán hận với bầu trời.

“Gọi cho ai thế?”

“Con gái tôi ạ.”

Bạch Đào lau mái tóc trắng ướt bằng khăn rồi ngồi xuống giường.

Mắt cứ díp lại, Bạch Đào trông cũng khá buồn ngủ.

Cây Tầm Gửi gây ảnh hưởng lớn đến thế sao.

“Ngủ thôi.”

“Ừ.”

Chúng tôi nằm xuống giường, nghịch điện thoại một lúc rồi chìm vào giấc ngủ say.

Vì cả hai chỉ coi nhau là kẻ đáng ghét nên nằm cạnh nhau cũng chẳng có cảm xúc gì đặc biệt.

Cảm giác kỳ lạ ươn ướt vuốt ve vùng bụng dưới.

- Chùn chụt.

Tiếng nước bọt nhớp nháp hòa quyện với da thịt, định mở mắt nhưng tinh thần mơ màng như thể cơ thể bị đánh thuốc.

Giống như chìm xuống đáy biển sâu rồi trôi nổi ở đó.

Không cảm nhận được gì cả.

Chỉ có âm thanh kỳ lạ vang vọng từ nơi xa xăm.

Tiếng chất lỏng cọ xát nghe chói tai, lắng tai nghe kỹ thì rõ ràng đó là âm thanh phát ra ngay bên dưới tôi.

Cảm giác ý thức thoát ra chăng.

Không mở được mi mắt, tôi cảm nhận được ma lực yếu ớt.

Ma pháp ngủ? Cảm giác như ứng dụng vừa phải giữa ngủ và trói buộc.

Ma pháp trói buộc được tạo ra thủ công với thực lực không thể coi thường. Thứ mà với thực lực của tôi thậm chí không thể phát động đang trói chặt tinh thần tôi.

Tại sao đột nhiên lại xảy ra chuyện này. Có chuyện gì sao?

Vội vàng vươn tay can thiệp vào ma pháp đó. May mắn là người sử dụng ma pháp hoàn toàn không để ý, nên tôi có thể giải trừ ma pháp đó ngay lập tức.

- Vù ù ù!

Tinh thần quay trở lại. Mọi giác quan trên cơ thể bắt đầu thức tỉnh.

Âm thanh nghe được dần trở nên kích thích, và biến đổi một cách nguyên thủy.

“Hư ư… hự.”

Giọng nói phụ nữ chìm đắm trong dâm dục đầy sắc khí. Cảm giác chiếc áo choàng buộc hờ đã bị cởi toang.

Cảm giác da thịt mềm mại ở đùi, theo chuyển động đầu của người phụ nữ, khối thịt đó ấn mạnh xuống đùi và dưới hạ bộ tôi.

“Thế này… hức. Không được đâu….”

Cái lưỡi nhỏ nhắn liếm quanh rãnh quy đầu.

Vì ướt đẫm nước bọt nên khi tiếp xúc với không khí thấy hơi lạnh.

Tôi giật mình định ngồi dậy nhưng kịp giữ lại lý trí.

Một sự kiện lướt qua não bộ.

‘……Nhiệm vụ.’

Nhiệm vụ đã được hoàn thành vào lúc nào đó.

Nhiệm vụ có điều kiện giao hợp với ba Mộc Nhân đột nhiên được hoàn thành, tôi vẫn nhớ điều đó.

Mới làm với hai người mà đột nhiên chuyện thành ra thế này thì ngạc nhiên là phải.

Hỏi chị em trái đào sống cùng thì tất cả đều giả vờ không biết.

- Chụt.

Người phụ nữ ngậm phần đầu dương vật vào miệng như thể đáng yêu lắm và đảo lưỡi bên trong.

Tiếng rên rỉ thoát ra từ cái miệng đang đảo lưỡi đầy khao khát.

“Hư ư, hự ư!”

Đưa hai ngón tay vào miệng mình rồi rút ra, dùng nó chà xát lên âm hộ.

Rồi cúi đầu mút lấy cái của tôi và bắt đầu rên rỉ.

“…Hư a a a! Ha a!”

Không phải một hai lần, cô ta rên rỉ rất thoải mái.

Chắc mẩm tôi tuyệt đối không tỉnh dậy được đây mà.

“Làm thêm lần nữa nhỉ… à không, không được. Chắc mệt lắm.”

Người phụ nữ đã lên đỉnh một lần liền dùng ma pháp làm khô người tôi và chỉnh lại áo choàng của tôi một cách khéo léo.

Rồi ngồi bên cạnh giường, vươn tay lấy thứ gì đó và tiếng nhai vang lên.

- Rộp.

Tiếng cắn vào quả. Cùng với tiếng uống nước ngọt.

Thấy cô ta ăn ngấu nghiến liên tục, tôi hé mắt nhìn trộm.

Người đó đang ăn đào một cách nhiệt tình để không bị phát hiện.

Vì tối nên không nhìn rõ màu tóc nhưng dựa vào âm thanh, radar đào của tôi có thể cảm nhận chính xác.

Quả đào kia là đào nước (đào mềm).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!