Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 160: Đã Trở Lại Rồi

Chương 160: Đã Trở Lại Rồi

Chương 160: Đã Trở Lại Rồi

 

Kết thúc rồi.

 

Khoảng thời gian quá khứ thực sự dài đằng đẵng.

 

“…A.”

 

Trần nhà làm bằng gỗ.

 

Cảm nhận giọng nói mộc mạc thoát ra khỏi cổ họng, tôi thở dài vì sự hụt hẫng trong một góc trái tim.

 

Không có cảm giác thực tế.

 

Tôi thực sự đã ở quá khứ sao?

 

Khi mở mắt ra, tôi đang nằm trên chiếc giường êm ái.

 

[……Ngài đã dậy chưa?]

 

“Cảm giác cứ kỳ lạ sao ấy. Kiểu như đang mơ thì bị ngắt quãng vào phút chót vậy.”

 

Tóm lại là khó chịu.

 

Nhưng trái ngược với tâm trạng đó, tinh thần lại tỉnh táo sảng khoái.

 

Có vẻ như trong lúc tôi bất tỉnh, Bạch Dương (Baek-yang) đã làm gì đó.

 

Đưa tay lên nhìn cánh tay từng bị hỏng.

 

Cử động từng ngón tay. Lành lặn.

 

‘Bình chứa ma lực… vẫn y nguyên. May thật.’

 

Tôi ngồi dậy trên giường.

 

Cảm giác ê ẩm như ngủ li bì cả ngày, tôi vươn vai thả lỏng đôi vai cứng đờ.

 

“Ư ư ư ư….”

 

Vươn vai một cái. Dụi mắt một cái.

 

Ngáp một cái chán chường rồi chép miệng.

 

Tỉnh táo lại nào.

 

“Tóm tắt lại xem.”

 

Tôi quay đầu hỏi nó.

 

[…….]

 

Bạch Dương nhuộm đen kịt.

 

Ngay cả màu xanh còn sót lại cũng biến mất. Trông như cái cây cổ thụ sắp chết với lớp vỏ nứt nẻ.

 

Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ khô héo mà chết. Thế Giới Thụ sống ngàn năm đón nhận cái chết.

 

Một góc trái tim nhói lên nhưng tôi nhẹ nhàng gạt bỏ cảm xúc đó.

 

“Chết là chết, biết thì phải biết chứ. Trước tiên, ngươi sống được bao lâu nữa?”

 

[Không còn bao lâu nữa. Vừa dậy đã nói chuyện đó sao?]

 

“Ừ. Dù sao lúc chết ta cũng có thể cầu nguyện cho ngươi siêu thoát mà.”

 

[Huhu….]

 

Bạch Dương cười tinh quái rồi bắt đầu câu chuyện.

 

[Vì không thể nói những lời đi ngược lại dòng thời gian… nên ở quá khứ tôi không thể nói gì cả. Trước hết, quá khứ ngài đã ở đúng là quá khứ.]

 

“Ý nghĩa là gì.”

 

[Sự lặp lại không có nguồn gốc.]

 

Quá khứ, hiện tại, tương lai.

 

Trình độ kiến thức của tôi không bằng Thế Giới Thụ.

 

Dù có đưa ra giả thuyết nào đi nữa cũng không có cách nào chứng minh.

 

Nên cho đến giờ tôi vẫn hành động theo suy đoán và cảm tính kiểu ‘biết đâu là thế này’ một cách ngu ngốc trong góc lòng.

 

Đi ngược thời gian? Chà….

 

Nói thì dễ chứ ở thế giới tôi sống thì đó là lĩnh vực của trí tưởng tượng.

 

Entropy không thể giảm nên thực tế là không thể. Chà, tôi biết lờ mờ chuyện đó, nhưng không phải trình độ chuyên gia.

 

Sáng tạo và cảm tính là lĩnh vực tôi có thể dự đoán.

 

“Chi tiết hơn đi.”

 

[Tôi cũng không biết rõ bản chất năng lực của mình. Người biết điều đó phải là… tồn tại tuyệt đối vượt qua cả Thế Giới Thụ. Không biết có tồn tại đó không nữa.]

 

Dù sao cũng nắm bắt được chút ít. Bạch Dương nói tiếp.

 

[Dự đoán của ngài đúng đấy. Những việc ngài làm ở quá khứ, cũng giống như lịch sử của thế giới này bây giờ vậy.]

 

Ngay từ đầu tôi đã đi về quá khứ ở thời điểm này.

 

Và những việc xảy ra trong quá khứ đó trôi qua, chuyện lúc đó lại quay về với tôi.

 

Coi như là một vòng lặp.

 

Đến đó thì tôi hiểu.

 

Vấn đề là những thứ khác. Còn quá nhiều chỗ chưa hiểu.

 

“Việc tôi về quá khứ là để thay đổi tương lai…. Không phải sao?”

 

[Đó là những gì tôi được truyền đạt. Nhưng tôi cũng không thể biết tất cả.]

 

Về quá khứ để thay đổi tương lai, nhưng hành động đã làm lại chẳng liên quan gì đến tương lai.

 

[Không phải là không liên quan.]

 

Ừ. Cũng có thể nghĩ như vậy.

 

Tôi khoanh tay suy nghĩ kỹ lại.

 

‘Nâng cao thực lực, hình thành mối liên kết….’

 

Bạch Dương nhận được thiên khải từ tương lai nên đưa tôi về quá khứ.

 

Lý do đó Bạch Dương cũng không biết, hỏi về chuyện tương lai cũng trả lời là chỉ biết lờ mờ.

 

Nhưng… tên này đã cho tôi xem tương lai mà?

 

Cảnh Se-young chết vẫn còn chập chờn trước mắt đây này.

 

Vì cái đó mà tôi nôn thốc nôn tháo mấy lần.

 

Giờ lại bảo thực ra chuyện đó sẽ không xảy ra sao?

 

[Hướng của quyền năng, càng phát triển thì tính ứng dụng càng tăng. Tương lai tôi cho ngài xem……. Theo một nghĩa nào đó thì đúng là tương lai.]

 

“Nghĩa nào đó. Cứ thích nói vòng vo mãi thế?”

 

[Xin lỗi. Dù nói là để lại quyền năng, nhưng tôi không đủ sức mạnh để nắm bắt hết.]

 

Tranh cãi với cái xác bán sống bán chết làm gì.

 

Nghe Bạch Dương nói, tôi tặc lưỡi thô bạo.

 

Nhớ lại lời đã nghe trước đây, tóm lại cái tương lai Se-young chết là tương lai có thể ngăn chặn.

 

Tương lai khả biến và tương lai bất biến.

 

Trước mắt việc ngăn chặn sự diệt vong của Đào Viên là bất khả thi với sức của tôi.

 

Tôi suy nghĩ một hồi lâu rồi mở miệng.

 

“Nghe cho kỹ đây.”

 

Giả thuyết đưa ra sau khi suy nghĩ kỹ càng.

 

Chỉ ra từng điểm một.

 

“Đầu tiên… ta biết quyền năng của ngươi rất kỳ lạ. Nhờ đó mà tạo ra điểm kết nối giữa hiện tại và quá khứ, giữa Đào Viên và ta.”[Đúng vậy.]

 

“Vậy thì tương tự, có một điểm kết nối nào đó giữa tương lai và hiện tại, và ai đó đã tự chuốc lấy việc ta đi về quá khứ thế này?”

 

[……Có lẽ khả năng cao là vậy.]

 

“Sao giọng điệu không tự tin thế.”

 

Cứ cho là đúng đến đó đi rồi tóm tắt lại.

 

Quá khứ, hiện tại và tương lai. Một thứ gì đó có quyền năng tương tự Bạch Dương, đã liên kết dòng thời gian của ba nơi này một cách kỳ lạ.

 

Mục đích là để thay đổi tương lai.

 

Nhận được tín hiệu từ tương lai, Bạch Dương thúc giục cuộc gặp gỡ với tôi, đưa tôi về quá khứ.

 

Ngày đầu gặp gỡ, Bạch Dương không biết tôi phải đạt được gì ở quá khứ.

 

[Ban đầu là vậy.]

 

“Giờ thì biết rồi à?”

 

[Ở mức độ nào đó. Vì có thể cảm nhận được cái gì trở thành mối liên kết với hiện tại và được dùng cho tương lai.]

 

Vai trò của Bạch Dương ngay từ đầu chỉ là đưa tôi về quá khứ.

 

Thực tế chính miệng nó cũng nói như vậy.

 

Vậy thì Bạch Dương ở bên cạnh nhìn hành động của tôi, đại khái nắm bắt được tôi phải làm gì theo trực giác.

 

“……Thật á?”

 

[Sống ngàn năm thì có tuệ nhãn đó cũng là đương nhiên.]

 

“Vậy ta phải làm gì?”

 

[Khó mà nói chính xác là gì. Vốn dĩ nếu không có ngài thì chị em họ đã chết ở đó rồi. Thứ nhất là điều đó.]

 

Thực lực tăng trưởng.

 

Trì hoãn sự diệt vong của Đào Viên, ngăn chặn cái chết của những quả đào.

 

[Còn một điều nữa là khiến Thiên Ma nhớ lại giấc mơ.]

 

Có vẻ là nói đến cuộc đối thoại với lão nhân trong lúc tu luyện.

 

[Phát triển Đào Viên… tạo nhân duyên với vài nhân vật. Tất cả những điều đó là việc ngài phải làm.]

 

Nói đến những việc làm ở Đào Viên.

 

[Theo kinh nghiệm của tôi, một hành động nhỏ thường thay đổi lớn. Ký ức ở quá khứ của ngài… sau này sẽ giúp ích rất nhiều.]

 

Ý là giúp ích theo cách nào đó sao.

 

Đúng là có nhiều người kết duyên.

 

Và nếu hành vi của tôi áp dụng cho hiện tại thì….

 

Thiên Đào, Bạch Đào, Hoàng Đào.

 

Ký ức của ba người này sẽ ra sao?

 

[Không thay đổi.]

 

“…Tại sao?”

 

[Hiện tại bây giờ là lịch sử bao gồm cả những việc ngài đã làm trong quá khứ. Không có gì thay đổi cả. Chỉ là ký ức quá khứ quay về với ngài thôi.]

 

“Nói vậy tức là có thể coi như ba người đó mất ký ức về ta vì một thứ gì khác sao?”

 

[Đúng như vậy. Có lẽ… là lời nguyền liên quan đến Thế Giới Thụ.]

 

“Cái đó cũng là trực giác của Thế Giới Thụ ngàn năm?”

 

[Huhu…. Không phải trực giác mà là chắc chắn. Chắc chắn sau cái chết của Thiên Ma, gia tộc đó đã nhận ấn ký. Có lẽ đã quên hết mọi dấu vết của Thế Giới Thụ. Ngài cũng là dấu vết của tôi.]

 

“Ta là dấu vết của Thế Giới Thụ?”

 

[Chẳng phải ngài đã về quá khứ thông qua tôi sao. Chà… dù nói vậy. Lời nguyền của Thế Giới Thụ vẫn chưa được làm sáng tỏ. Nhưng tôi biết cách giải.]

 

Giải lời nguyền của Thế Giới Thụ.

 

……Lời nguyền?

 

- Cây đào ấy mà, phải. Không phải là gia tộc danh giá gì.

 

Lời nói nghe được trong lần đầu gặp Thiên Đào hiện lên trong đầu.

 

- Nghiệp chướng quá khứ chắc chắn sẽ kéo dài đến tương lai. Nếu gọi là lời nguyền thì rõ ràng đây là lời nguyền.

 

Sau đó nói sinh ra cùng một giờ trong một cơ thể.

 

Câu này khả năng cao là bịa ra. Vì nói bâng quơ mà. Có thể trộn lẫn nửa thật nửa giả.

 

Lời nguyền đó là lời nguyền của Thế Giới Thụ.

 

Đào Viên sụp đổ và bị nguyền rủa sao.

 

“Này.”

 

[Vâng.]

 

“Khi lời nguyền của Thế Giới Thụ xâm lấn gia tộc. Có trường hợp cơ thể của ba người hợp lại làm một không?”

 

Bạch Dương trả lời hờ hững trước dự đoán của tôi.

 

[Không phải là không thể. Cũng tồn tại loại lời nguyền như vậy.]

 

“…Tại sao không giết mà lại nguyền rủa?”

 

Càng lúc càng nhiều điều phải suy nghĩ.

 

Tại sao Thế Giới Thụ không giết Thiên Đào mà để mặc.

 

Và tại sao Bạch Đào lại hợp tác với Hiệp hội.

 

‘Jeong Ho-mun.’

 

Nếu người đàn ông đó giúp ba người họ ổn định chỗ ở, thì câu hỏi sau đã được giải đáp.

 

Để sống sót thì phải chấp nhận ở mức độ nào đó. Việc gia nhập Hiệp hội cũng là điều bất khả kháng.

 

[Có thể là không giết được.]

 

“Tại sao?”

 

[……Tại sao Thiên Ma ở thời điểm hiện tại lại bị đối xử giống như Mộc Linh Vương. Chỉ với những gì tôi thấy thì không thể biết được. Có lẽ trước khi chết ông ta đã gây ra chuyện gì đó.]

 

Hiện tại chỉ có thể dự đoán đến mức đó thôi sao.

 

Cũng có thể là cuộc đàm phán kịch tính giữa Thế Giới Thụ và Thiên Ma đã được ký kết.

 

Vậy cách giải lời nguyền?

 

Đọc được ánh mắt tôi, Time World Tree không ngần ngại nói.

 

[Giết Thế Giới Thụ đã hạ lời nguyền. Lời nguyền một khi đã gieo… sẽ không được giải trừ trừ khi cái cây hạ lời nguyền chết đi.]

 

“Là tên nào.”

 

[Cái đó tôi cũng không biết.]

 

Giết thì ký ức sẽ quay lại.

 

Tôi nhắm mắt. Những việc cần làm đã bắt đầu có quy chuẩn.

 

“Vậy thì… bọn trẻ hoàn toàn không nhớ gì về ta sao?”

 

[……Lờ mờ. Chắc là biết thông tin thôi. Ví dụ như phần ngài dạy dỗ họ.]

 

Hoàng Đào có tài năng về ma pháp. Mức độ đó.

 

Có vẻ như thay vì nhớ bằng ký ức thì được khắc ghi vào cảm giác và bản năng.

 

“Vậy khi thấy ta, sự thân thiết lạ thường đó cũng là nhờ hưởng sái chút ít sao?”

 

Bạch Dương không trả lời. Đến đó là suy đoán vô căn cứ sao.

 

Vì là ký ức của tôi mà cô ấy chưa xác nhận được nên có vẻ không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.

 

Nhưng vẫn có khả năng. Việc nhận được thiện ý lạ thường từ Sư phụ là sự thật.

 

“Đại khái hiểu rồi.”

 

Tôi sắp xếp lại ký ức trong đầu.

 

Trước hết, Đào Viên rốt cuộc đã sụp đổ.

 

Thiên Đào sống sót. Bị nguyền rủa nên cơ thể hợp nhất.

 

Lý do tôi về quá khứ là để thay đổi tương lai. Ký ức về những hành vi tôi làm trong quá khứ có ảnh hưởng lớn.

 

Tương lai Sư phụ chết hoàn toàn có thể xảy ra nên phải cảnh giác.

 

Cứ đà này tương lai sẽ dẫn đến sự sụp đổ.

 

Tôi đã bị ép buộc biết về quá khứ mà Sư phụ tuyệt đối không kể.

 

Cũng biết được quá khứ không thể kể. Chỉ thế thôi cũng là thu hoạch lớn rồi.

 

Việc không thể tin Hiệp hội cũng vậy.

 

Việc Thế Giới Thụ tôi phải giết tăng lên cũng vậy.

 

“Nhưng nếu có thời điểm tương lai, thì ta không thể thay đổi tương lai sao? Là vận mệnh mà.”

 

[Chỉ có ngài mới có thể thay đổi.]

 

“Lý do khẳng định là gì.”

 

[Vì ông ấy đã làm được.]

 

Mộc Linh Vương.

 

Càng nghe càng thấy giống chuyện ma quái.

 

Càng đào sâu càng lòi ra những câu chuyện không thể tin nổi.

 

[Tôi đã tin rằng với quyền năng của mình thì có thể làm được bất cứ điều gì. Cho đến khi chết dưới tay ông ấy.]

 

Tóm lại. Nếu đi đúng con đường của Mộc Linh Vương thì ngay cả dòng thời gian đã định sẵn cũng có thể bẻ cong.

 

Chóng mặt thật.

 

[Mọi thắc mắc đã được giải đáp chưa?]

 

“Ừ. Đại khái.”

 

Tôi ngừng suy nghĩ, nằm vật ra nhìn bầu trời.

 

Lồng ngực nặng trĩu.

 

Giờ chia tay thì phải gặp lại Jin Dal-rae và Lee Se-young… San Su-yu.

 

Cả con Gu-seul-i điên khùng không rõ danh tính kia nữa.

 

[Vậy thì… tôi nhắm mắt được chưa ạ.]

 

“Không có lời cuối nào sao?”

 

Tôi ngồi dậy nhìn Bạch Dương.

 

Nghe tôi nói, Bạch Dương có vẻ hơi ngạc nhiên rung cành.

 

Cành cây khẳng khiu không còn một chiếc lá trông thật đáng thương.

 

[Thời gian ngắn ngủi nhưng. Được trò chuyện với ngài tôi rất hạnh phúc.]

 

[Việc được ban tên…… dù không nói ra nhưng tôi rất vui.]

 

“Ừ.”

 

[Tôi cũng muốn thử làm tình với con người.]

 

“Phụt. Đù má… tình huống này mà phải nói câu đó sao?”

 

[Vì không làm được, và sắp chết nên mới là lời trăn trối chứ.]

 

“Nếu kiếp sau có gặp lại thì tìm ta. Lúc đó… ta có thể làm điều ngươi muốn.”

 

[…Khà khà. Kiếp trước kiếp sau. Cá nhân tôi không tin lắm nhưng. Được thôi. Nếu kiếp sau có gặp lại tôi sẽ đi tìm ngài.]

 

Ma lực cuối cùng của Bạch Dương tụ lại ở đầu cành cây khẳng khiu.

 

Cánh hoa màu vàng kết lại, rơi xuống trước mắt tôi.

 

Tôi nhặt lên mở ra trong lòng bàn tay.

 

[Là quyền năng. Quyền năng cuối cùng… tôi có thể dùng bây giờ. Nếu nuốt vào sau này sẽ giúp ích rất nhiều.]

 

Khác với số tuổi già cỗi, bông hoa nhỏ nhắn xinh xắn.

 

Tôi bỏ bông hoa vào miệng ngay trước mặt Bạch Dương.

 

Cảm giác nóng ran ở một góc ngực.

 

Cảm giác hưng phấn như uống rượu cao lương.

 

[……Cái này hơi xấu hổ nhỉ.]

 

“Được rồi.”

 

[Và, ừm. Nói với ngài thì hơi kỳ nhưng. Đừng ghét Thế Giới Thụ quá nhé.]

 

“Ta sẽ khắc cốt ghi tâm.”

 

Nếu có Thế Giới Thụ thân thiện thì tôi cũng chẳng dại gì lao vào.

 

Nếu không có tên như Bạch Dương thì tôi đã coi như cái cây lớn bình thường mà đốt trụi rồi.

 

Chắc chắn ở đâu đó cũng tồn tại cái cây có tính cách thế này.

 

Cái cây để tán gẫu và cười đùa.

 

[Vậy thì…. Lee Si-heon nim.]

 

“Ừ.”

 

[Tôi đi trước đây.]

 

Tách. Rào rào.

 

Cành cây trước mắt gãy xuống.

 

Như lâu đài cát bị gió cuốn, biến thành bụi phấn chỉ còn lại tàn dư.

 

Bầu trời vỡ vụn. Chiếc giường đang ngồi sụp xuống sàn.

 

Toàn thân lơ lửng, ý thức xa dần.

 

- Lóe lên!

 

Một vu nữ xuất hiện trước mắt.

 

Nhìn khuôn mặt cô ấy, tôi có thể cảm nhận được.

 

“Đã trở lại rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!