Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 68: Xem Mắt (3)

Chương 68: Xem Mắt (3)

Chương 68: Xem Mắt (3)

"Á á á! Lại thua rồi!"

Căn phòng 2 người chật hẹp hơi tối. Tiếng khóc than của Byeol khi thua game vang lên.

Thế là thắng 4 trận liên tiếp.

"Cứ đợi đấy."

Byeol phồng má tháo tai nghe ra, nốc cạn ly rượu phạt bên cạnh.

Yết hầu nhỏ nhắn chuyển động vài lần.

"Phu haa!"

Đôi mắt lờ đờ nửa mở. Uống vài ly thấy hưng phấn nên cứ thua là uống rượu phạt.

Byeol dụi mắt buồn ngủ nhưng vẫn cháy bỏng khát khao chiến thắng, cầm chuột lên tập trung vào game.

[You lose!]

Say bí tỉ thế kia thì tâm ngắm làm sao chuẩn được.

Thua game, Byeol bĩu môi như con vịt, lại đưa tay về phía ly rượu phạt.

"Đừng uống nữa."

"Tại saooo. Chị thua mà."

Uống thêm ở đây chắc hại người mất, tôi nắm lấy cổ tay cô ấy, Byeol nũng nịu với giọng điệu dễ thương.

"Uống đúng một ly nữa thôi. Nhé?"

"Quên là chúng ta đang xem mắt rồi à?"

"A đúng rồi chúng ta đang xem mắt ừ đúng rồi. Xem mắt? Ừ đang xem mắt. He he vui quá."

Cái này có vẻ hỏng hẳn rồi.

Cứ thế đè ra luôn có được không nhỉ?

Nhìn khuôn mặt Byeol đang lắc lư mái tóc vàng theo nhịp điệu, cô ấy nhéo vai tôi như muốn thể hiện sự dễ thương.

"Chúng ta xem mắt đúng không?"

"Vâng đúng rồi?"

"Thuận lợi thì hẹn hò."

"Ờ đúng thế."

"Thế cậu rước tôi về à?"

Nói năng lả lơi thế khiến hạ bộ tôi cứng lên trong chốc lát.

Dưới hai gò má ửng hồng, khóe miệng không kìm được niềm vui cứ nhếch lên như trăng lưỡi liềm.

Không ngờ cô ấy lại thích đến thế, khiến tôi thấy tội lỗi.

"Phải nói sao nhỉ."

Byeol lẩm bẩm.

"Cho đến giờ chị bận quá, chẳng gặp được người đàn ông nào. Nên cứ thấy đàn ông ở chỗ riêng tư là lại căng thẳng... Ừ nên...""

"Vâng."

"Nên rất vụng về... gọi là vụng về được không nhỉ? Dù sao thì cũng thế. Khác với Se-young... Nên ghen tị với Se-young... Đứng trước đàn ông cũng nói năng lưu loát mà."

"Nhưng lần trước nói chuyện với tôi trôi chảy lắm mà?"

"Đó là gặp vì công việc nên thế... Lúc đó dù chết cũng phải đeo mặt nạ mà."

Byeol nhìn trần nhà với ánh mắt xa xăm như đang hồi tưởng.

Chẳng mấy chốc đôi mắt ngấn lệ như chứa đầy nỗi buồn.

"Chị chỉ là con nghiện game và lập dị... Tình cờ năng lực tốt nên leo lên vị trí này. Đàn ông ai cũng thấy chị khó gần thì làm sao chị tiếp cận được."

Nghĩ thì thấy bức bối nhưng là câu chuyện chân thật.

Cảm xúc không che đậy chạm thẳng vào tim.

"Si-heon à."

"Vâng."

"Cậu với Se-young có gì đó đúng không."

Tôi không nói gì cả. Nếu không phải thì có thể giữ vẻ mặt lạnh lùng nói không phải, nhưng câu nói vừa rồi của Byeol khiến ý định đó tan biến như bọt nước.

"Đúng rồi nhỉ. He he."

"Biết từ bao giờ thế ạ?"

"Ban đầu không nghi ngờ đâu. Nhưng lúc uống rượu nghĩ lại thấy lạ... Không biết có chuyện gì nhưng chị thấy đau lòng."

Byeol không giấu cảm xúc của mình, cay đắng dùng ngón trỏ xoa miệng cốc bia.

"Se-young... Vì một mình cậu mà quỳ gối. Thì không thể là quan hệ bình thường được."

Thật sự cảm ơn Lee Se-young không biết bao nhiêu lần.

Nếu không có cô ấy, có lẽ tôi đã phát điên hoặc chết từ lâu rồi.

"Này."

Byeol nhìn tôi.

"Cậu cũng thấy chị tệ lắm hả?"

Tôi nhổm người dậy nhẹ nhàng ôm lấy Byeol.

Cơ thể nhỏ bé không chút kháng cự nằm gọn trong lòng tôi. Cô ấy lặng lẽ đặt cằm lên vai tôi.

"Xinh đẹp thế này sao mà tệ được."

"..."

"Chỉ là tình huống hiện tại của tôi không còn cách nào khác nên mới thế. Xin lỗi chị."

"Đừng xin lỗi thằng ngốc này. Hôm nay vui lắm. Ừ... Ở thêm nữa chắc chị hiểu lầm thật mất nên cậu ra ngoài giùm được không?"

Sắp có thêm một chuyện phải xin lỗi nữa rồi.

"Hự!"

Tôi dồn trọng lượng đè lên Byeol, Byeol trượt khỏi ghế một cách tự nhiên và bị tôi đè xuống sàn.

Đôi mắt ánh sao đờ đẫn run lên bần bật.

"Này thật đấy... Chị giận đấy? Chị muốn khóc thật đấy."

Chồng môi lên nhau.

"Hưm...!"

Cảm giác đôi môi mềm mại. Cảm nhận được hơi thở của Byeol nghẹn lại. Nhẹ nhàng khám phá đôi môi, rồi dùng lưỡi liếm môi dưới, vai cô ấy run lên nhẹ.

"Si-heon..."

Ngay khi cô ấy mở miệng gọi tên tôi, tôi đưa lưỡi vào sâu bên trong.

"...!?...!?!"

Cảm giác ngọt ngào của chiếc lưỡi cướp đi nụ hôn đầu. Dùng lưỡi khuấy đảo bên trong khoang miệng ẩm ướt và ấm áp.

Thậm chí không nghĩ đến việc cử động lưỡi mình, Byeol chấp nhận chiếc lưỡi đang khám phá bản thân, hai đùi cọ vào chân tôi như phản kháng.

Không cho thở.

Cứ thế ôm chặt lấy.

Đôi mắt Byeol lơ lửng trên không trung trợn ngược lên, móng tay cào vào lưng tôi và rên rỉ ngắn ngủi.

"Ha ưm..."

Chụt chụt.

Tiếng nước bọt dính dấp phát ra từ kẽ môi.

Byeol giật mình trước tiếng rên rỉ dâm dục, run rẩy vì khoái cảm và sợ hãi, lùi người lại.

Nhưng cơ thể đang chìm trong khoái cảm làm sao có sức. Tôi dùng tay đó vuốt ve bầu ngực đầy đặn.

- Bộp.

Tiếng vật gì đó rơi xuống.

Tò mò ngẩng đầu lên, thấy một vật gì đó rơi ra từ tóc Byeol.

Quả dài. Còn được gọi là Carambola, nhưng cái tên Starfruit (Khế) quen thuộc hơn.

"Không lẽ ra rồi ạ?"

"..."

Byeol che khuôn mặt đỏ bừng bằng hai tay.

"Cậu, cậu, cậu, cái này là bắt cá hai tay đấy..."

Byeol vội vàng chuyển chủ đề. Thấy bộ dạng đó đáng khen nên tôi đùa lại.

"Chắc gì đã là hai tay."

"...!"

Byeol mở to mắt với vẻ mặt kinh hoàng.

Có vẻ tin sái cổ nên tôi bịt miệng cô ấy lại.

"... Hư úc"

Lần này Byeol lại chủ động đưa lưỡi ra đầy khao khát.

Căn phòng vốn dành cho vui chơi chốc lát đã tràn ngập mùi mồ hôi của nam nữ.

"Ngực chị... không to đến thế đâu."

"Đủ rồi ạ."

Kéo váy liền thân từ dưới lên tận cổ, khối thịt vừa vặn trong tay hiện ra.

Lần này gạt đồ lót bên dưới sang một bên, dâm thủy ướt át rỉ ra.

"Ướt nhẹp rồi này."

"Giờ cho vào à?... Chắc đau lắm."

Nhìn hạ bộ đang dựng đứng của tôi, Byeol lấy tay che miệng.

Tôi kéo quần xuống lôi dương vật ra, mắt Byeol mở to như đứa trẻ sơ sinh lần đầu nhìn thấy thế giới.

"T, to quá."

"Lần đầu thấy ạ?"

"K, không? Thấy nhiều rồi mà? Trên Pornhub với Hitomi toàn chọn tag Big Penis (Dương vật lớn) để xem mà?"

"Đừng nói lời thô tục."

A, vừa nãy tim đập thình thịch.

"Lúc này cứ bảo biết rồi là được."

"... Biết rồi. Nhưng không cởi quần lót ra mà làm à?"

"Cởi ra thì thích hơn à?"

"Không chỉ là tưởng cậu ăn cả vỏ."

Phì cười.

"Sao dễ thương thế?"

"K, không dễ thương."

Nhắm côn thịt lớn vào lối vào đó. Nơi vẫn đang chảy nước của Byeol run rẩy chào đón cái của tôi ngay khi chạm vào.

Từ từ mở rộng vết nứt ban đầu.

Máu trinh nữ rỉ ra một chút.

Dồn lực vào hông, khuôn mặt Byeol nhăn nhó vì đau đớn.

"Ha ưm, ư ư ức"

Byeol bịt miệng ngăn tiếng rên rỉ đau đớn.

"Đau không?"

Tôi hỏi, Byeol trả lời với giọng nóng bỏng.

"Hôn chị thì chắc đỡ hơn..."

Dùng miệng chặn tiếng rên đó lại và đâm lút cán dương vật vào tận gốc.

Bị lực đẩy, hông và xương chậu của Byeol nhấc bổng lên không trung.

"Hư hự ưm...!"

Vòng hai tay ôm cổ tôi, liên tục lè lưỡi cố chịu đựng cơn đau.

Vì thế mà cơ thể lơ lửng trên không.

Sự co thắt chặt chẽ khiến bên trong âm đạo co giật vài lần.

"Hôn, đừng bỏ môi ra."

Như khao khát tình yêu, Byeol ôm chặt lấy tôi, liên tục dùng chiếc lưỡi nhỏ mút môi tôi.

Chóp chép, chóp chép.

Từ từ. Rút dương vật ra rồi lại đâm vào.

Theo chuyển động đó, hông Byeol cong lên.

"Hức, hư ưm... ư hư hự."

Quằn quại trong đau đớn một lúc. Tiếng rên đau đớn dần chuyển thành tiếng rên rỉ khoái lạc.

- Paang!

"Hư a!"

Đôi mắt của Byeol khi hét lên bằng giọng non nớt tràn ngập sắc dục.

Bạch! Bạch!

"Ô ốc. Hư át... Hư ư ưng... Hư a a a."

"Thích không?"

"K, không ngờ lại sướng thế lày... Đau. Đau nhưng thích."

Có lần nghe Se-young nói.

Lạ là cứ hòa hợp cơ thể với tôi là cơ thể nóng lên nhanh chóng. Thế Giới Thụ Trị Dũ cũng từng nói những câu kiểu như bước sóng phù hợp với tôi.

Mồ hôi nhỏ tong tong, chảy xuống xương đòn của Byeol hòa cùng mồ hôi của cô ấy.

Chất lỏng của nam nữ hòa trộn một cách thô tục. Tiếng nước lép nhép vang lên từ bên dưới.

"Chị đúng là đại biến thái."

"Hư i ích♡ Đúng rồi chị là đại biến thái. Thích côn thịt lớn lắm á."

Nhắm nghiền mắt, những giọt nước không biết là mồ hôi hay nước mắt chảy ra từ đuôi mắt Byeol.

"Ưng a. Sâu hơn nữa... Ha a ang♡"

Chìm trong khoái lạc, gào thét.

Cứ thế đè chặt cơ thể mảnh mai để cô ấy không thể chạy trốn, khiến cô ấy rung chuyển trong khoái cảm.

Phần tiếp hợp bị chèn ép khiến nước trào ra.

Nơi bị mở rộng toác ra biến đổi theo hình dạng của cái của tôi.

"Bắn vào đâu đây."

"Bên trong, bên trooonggg"

Chi phối?

Trong khoảnh khắc từ đó lướt qua đầu.

Vì hiện lên quá bất ngờ nên tôi nghiêng đầu thắc mắc, nhưng rồi lờ đi và đâm dương vật vào sâu nhất có thể.

"Hư a a át!"

Phụt phụt phụt!

"Bên trong... nhận giống rồi. Tinh trùng của Si-heon... He he."

Phía sau Byeol đang nằm liệt trên sàn vì kiệt sức, nhìn thấy những quả rụng la liệt.

“ 'Thực Mộc Đồ Giám' đã thêm Carambola. ”

□ Cây Carambola

[Số hiệu đồ giám: 052] [Tên khoa học: Averrhoa carambola] [Tên khác: Starfruit v. v.]

- Mộc Nhân (Plant Human) thuộc Bộ Chua me đất, Họ Chua me đất, Chi Averrhoa.

- Vì mặt cắt của quả khi cắt ra có hình ngôi sao nên được đặt tên là Starfruit. Loài cây này được trồng ở hầu hết các vùng nhiệt đới, cao khoảng 10m và có đặc điểm là lá xanh nhọn.

- Thích tính: [Vận dụng ma lực]

- Thông tin mở khóa: 57.53%

[Đặc quyền mở khóa đồ giám, tăng chỉ số nhẹ và thêm thích tính vào vận dụng ma lực.]

▶ Starfruit của Byeol (C-)

- Khi nhiếp thủ, giúp ích lớn cho sự phát triển ma lực.

Lại là đồ quý.

Tôi vô thức bỏ Starfruit vào miệng. Cắn một miếng lớn, vị ngọt và chua phong phú tràn ngập khoang miệng.

"C, cái đó sao lại ăn!?"

Byeol đột nhiên hoảng hốt nắm lấy tay tôi.

"Ghét à?"

"... Có chịu trách nhiệm được không?"

"Có gì mà chịu trách nhiệm. Cứ ăn thôi."

"Hing."

Ăn hết một quả, liếm ngón tay dính nước quả.

Quay đầu nhìn Byeol. Lúc này cô ấy mới như nhận ra mình vừa gây ra chuyện gì, run rẩy bần bật.

"... T, tôi, tôi chắc không bị Se-young giết chứ?"

"Nếu chết thì tôi chết rồi."

"Tôi là con khốn nạn. Lớn tuổi rồi phải biết kiềm chế chứ... Bị mê hoặc rồi."

Tôi nhẹ nhàng vòng ra sau ôm lấy Byeol.

Má Byeol ửng hồng.

"Tại sao... lại đè ra?"

Giờ mới hỏi câu đó.

"Sao là sao?"

"Cậu đâu có yêu chị."

Trả lời lấp lửng thì cô ấy nói với giọng hơi gai góc.

"Thế chị yêu tôi nên mới ôm à?"

"Ừ."

Trả lời sảng khoái ghê.

"Chúng ta gặp nhau chưa được bao lâu. Nói yêu thì nực cười quá. Với lại dạo này tình một đêm (One night) cũng đâu phải chuyện lạ."

"Vậy chúng ta là tình một đêm à?"

"Vâng thì... Nếu đằng ấy cho phép?"

Im lặng.

"A."

Tôi nhận ra mình lỡ lời.

Câu nói vừa rồi thực chất chẳng khác nào bảo cô ấy cho phép.

Nhìn thế này thấy mình đúng là rác rưởi thật.

Chỉ là qua loa cho xong chuyện thì tội lỗi quá.

"Cái đó thay vào đó tôi sẽ làm tất cả những gì có thể. N, nếu có con thì sẽ chịu trách nhiệm."

Vội vàng thêm lời vào, Byeol lau nước mắt đứng dậy.

"Ha..."

"Chị?"

Vẻ mặt đầy quyết tâm.

"Này."

"Dạ?"

"Chị cũng hay lướt cộng đồng mạng nên biết phải nói gì trong tình huống này đấy nhé?"

"T, tự nhiên thế ạ?"

Byeol dùng ngón tay ấn mạnh vào trán tôi đang ngồi.

"Tình một đêm?"

Ấn ấn.

"Không có cái đó đâu."

Ngón tay Byeol ấn vào trán tôi ngày càng mạnh.

"Dù có chuyện gì đi nữa!"

Giọt nước mắt của Byeol chảy dài trên má.

"Tuyệt đối!"

Tôi nhận ra.

"Chuyện hôm nay không quay lại như cũ được đâu. Thằng gay kia!"

"!"

Công tắc của người này đã bật.

"Nên cho làm thiếp cũng được mà? Cho một góc ở huyền quan cũng được. Chị tự tin sống tốt lắm."

Byeol hèn mọn ngay lập tức sà vào lòng tôi.

"Đa thê... được không ạ?"

Byeol gật đầu. Lúc đó tôi mới nhận ra một sự thật mà tôi đã quên vì bối cảnh hiện đại.

Dị giới này là xã hội có giai cấp.

Đêm đó.

Để dỗ dành Byeol đang bùng nổ, tôi uống quá chén ở quán rượu gần đó và lê bước về ký túc xá với đôi vai trĩu nặng.

"Bíp bíp bíp!"

"Con gái bố mua bánh quả óc chó về nè."

Shiba lon ton chạy ra huyền quan bám vào chân tôi, nghiêng đầu nhìn túi bánh quả óc chó trên tay tôi.

Dáng vẻ đó dễ thương quá nên tôi bế bổng lên cọ má.

"Ăn ngon nhé. Con gái."

"Bíp, bíp bíp bíp!"

Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, Shiba lùi lại.

Thấy buồn vô cớ, tôi đi vào phòng ngủ, thấy Bạch Đào đang ngồi trên giường có vẻ mệt mỏi.

"... Chăm trẻ con vất vả thật."

"... Ngủ thôi."

"Ừ."

Cả hai đều mệt nên chúng tôi nằm xuống giường không nói lời nào.

Shiba kêu bíp bíp vì mùi rượu một lúc, rồi cũng thấy cô đơn nên chui vào lòng tôi ngủ.

Cơn buồn ngủ ập đến, nhắm mắt lại chưa được bao lâu.

Ngày hôm sau đến.

“ Nhiệm vụ phụ hoàn thành! Phần thưởng được trao. ”

"?"

Ngủ dậy thấy nhiệm vụ đã hoàn thành.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!