< Chương 161 > Cần nói chuyện (1)
-Tút… tút…
Tiếng chuông chờ liên tục vang lên.
Không lâu sau, cạch- một giọng nói quen thuộc vang lên.
[…Chuyện gì?]
Giọng nói có chút cộc cằn nên dễ gây hiểu lầm, nhưng bên trong lại ẩn giấu sự dịu dàng.
Là Thiên Đào.
Tôi im lặng một lúc. Rồi phì cười, vui vẻ nói.
“Không có gì ạ. Chỉ là gọi xem sư phụ của chúng ta có khỏe không thôi.”
[Đột ngột vậy?]
“Nhớ ra thì cũng có thể gọi điện mà… Mấy ngày tôi không có ở đó, người không phải là đang khóc đấy chứ? Vì nhớ tôi ấy.”
[……Đi nghỉ mát về bị đập đầu vào đâu à. Không có chuyện đó đâu.]
“Khì khì khì. Shiva có khỏe không ạ? Cho tôi nói chuyện với Shiva đi.”
[Gì? Shiva đang ở nhà trẻ mà.]
“À đúng rồi nhỉ… Giờ là giờ ở nhà trẻ. Tôi nhầm.”
Cảm giác về thời gian đã trở nên mơ hồ.
Thời gian tôi ở trong quá khứ rất dài. Nhưng ở đây thì chưa được mấy ngày.
Dù cho trong khoảng thời gian đó tôi có bị đá qua đá lại như quả bóng. Cũng chẳng ai biết được.
Tôi buông thõng bàn tay đang cầm điện thoại.
Hít sâu. Cố gắng trấn tĩnh bàn tay đang run rẩy.
Dù tôi đã trải qua chuyện gì ở quá khứ, những người này cũng không biết về hoàn cảnh của tôi.
“…Lâu rồi mới được nghe giọng người, thấy tốt quá. Vậy tôi cúp máy đây.”
[……Hả? Ừ, biết rồi.]
-Tút.
Điện thoại ngắt kết nối.
Tôi vuốt vầng trán lấm tấm mồ hôi.
“Ngài đã xong việc cần làm chưa ạ?”
Bên cạnh chiếc chăn tôi đang ngồi. Một người phụ nữ mặc trang phục vu nữ đang quỳ gối đoan trang hỏi.
“Ừ.”
“Vậy tôi có thể nhanh chóng kể lại chuyện xảy ra khi ngài vắng mặt được không ạ.”
“Kể đi.”
Vu nữ hít một hơi rồi bắt đầu câu chuyện.
“Khi ngài biến mất. Và một ngày sau đó, có một người phụ nữ đã đến đây. Là một người phụ nữ tóc xanh.”
“Ừ.”
“Theo lệnh của Thế Giới Thụ-sama, vì có việc riêng nên ngài tạm thời không thể tham gia các hoạt động của Academy. Tôi đã xử lý như vậy.”
Ý là cứ chấp nhận và nói theo như thế à.
Bằng chứng ngoại phạm, không biết có thể diễn đạt như vậy không nhưng dù sao cũng có một cái cớ.
Vì dù có nói là đã đi đến quá khứ thì cũng quá hoang đường.
Như vậy sẽ thoải mái hơn.
“…Ngài có thể. Trở về với cuộc sống thường ngày được rồi ạ.”
Một câu nói thốt ra từ miệng vu nữ.
Tôi cúi xuống với đôi mắt trống rỗng.
“Cuộc sống thường ngày.”
Một từ không hề chạm đến tôi.
Kể từ khi đến thế giới này, gần như lúc nào cũng vậy.
Tôi gãi gáy ướt đẫm mồ hôi, đang chép miệng vì khô khốc thì vu nữ đưa cho tôi một tách trà.
Trà xanh đá có thả lá trà.
-Ực.
Tôi làm ẩm cổ họng, nán lại một chút.
“Và cái này… có vẻ là thứ quan trọng với ngài.”
Vu nữ đặt hộp nhẫn xuống sàn rồi nhẹ nhàng đẩy tới.
Chiếc nhẫn mà Thiên Đào thời thơ ấu đã tặng tôi.
Vừa nhìn thấy, nụ cười của một người cha mãn nguyện đã bật ra.
Tôi cất hộp nhẫn vào túi.
“Cảm ơn.”
Nói xong, tôi hít một hơi thật sâu.
“Hít, phù.”
Lượng ma lực tăng lên gấp bội. Nhờ học được cách che giấu sức mạnh từ ông lão, tôi đã có thể che giấu sự tăng trưởng bất thường của mình.
Trước đây mình yếu đến mức nào nhỉ.
Tôi điều chỉnh đan điền, kiểm soát lượng ma lực rò rỉ ra ngoài cơ thể.
Chẳng mất bao lâu để trở lại thành tôi của mấy ngày trước.
“Ngài sẽ quay lại ngay chứ ạ?”
“Phải vậy thôi…”
Chẳng biết từ lúc nào tôi lại nói trống không, nhưng dù sao cũng chỉ gặp hôm nay thôi, chắc không sao đâu.
Tôi đứng dậy, vu nữ liền mang đến trang phục hiện đại.
“Xin ngài hãy mặc cái này.”
Tôi thay quần áo gọn gàng theo lời vu nữ.
Trang phục mùa hè nhẹ nhàng, không khác mấy so với lúc đến kỳ tu luyện.
Ở quá khứ thì hơi se lạnh. Thời tiết thay đổi xoành xoạch.
-Két.
Tôi ra khỏi chùa, thu phong cảnh bên ngoài vào mắt.
Phía trước còn quá nhiều việc phải làm nên lòng có chút nặng trĩu, nhưng tâm trạng ngay lúc này lại vô cùng sảng khoái.
Khi tôi bước một chân về phía trước, vu nữ đi theo sau lên tiếng.
“Cầu mong phước lành của Thế Giới Thụ-sama sẽ ở bên ngài.”
Phước lành của Thế Giới Thụ-sama… cái con khỉ.
Dù sao cũng nghĩ đó là lời tốt đẹp nên tôi gật đầu cho phải phép.
Tôi đặt chân lên bậc thang đi xuống chùa.
Có một người tôi phải gặp đầu tiên.
“Hôm nay cũng không đến à?”
“…Vâng.”
“Thằng nhóc này thật sự… đi đâu rồi chứ.”
32 cuộc gọi nhỡ.
“Điện thoại của cậu cũng không nghe à?”
Jin Dal-rae gật đầu với vẻ mặt u sầu.
Dù là kỳ tu luyện đáng lẽ phải vui vẻ, nhưng không hiểu sao cô ấy lại trông vô cùng hối hận.
“…Thôi cậu vào đi. Lịch trình tu luyện thì sao?”
“Hôm nay kết thúc rồi ạ. Chị vất vả rồi.”
-Rầm.
Dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi mấy ngày, nhưng Lee Si-heon đã biến mất.
Phớt lờ liên lạc của tất cả mọi người.
Cô đã định thử liên lạc xem liệu cậu ta có ở chỗ Thiên Đào hay Bạch Đào… không, nhưng hỏi đến tận họ thì có vẻ hơi làm quá nên đã im lặng.
‘……Lời mình nói. Có lẽ đã quá áp lực.’
Cuối cùng, đêm nay cũng là một đêm không làm được gì mà chỉ có nỗi phiền muộn ngày càng sâu sắc. Jin Dal-rae thì hối hận vì đã tỏ tình không đúng lúc. Còn mình cũng tương tự.
Lee Se-yeong ngồi trên giường trong phòng ký túc, ôm lấy hai đầu gối.
Trên ngón áp út, chiếc nhẫn bạc mà cô luôn đeo đang lấp lánh.
-Không được. Phải đổi lời thôi.
-Tôi lại thích đàn ông có nhiều phụ nữ cơ.
Đó là lời cô nói vì thấy cậu ta quá do dự.
Tại sao mình lại nói những lời như vậy chứ?
“Ôi Lee Se-yeong đúng là đồ ngu…. Chán ghét cũng phải thôi.”
Lỡ lời.
Bây giờ nghĩ lại, đó quả thực là một phát ngôn ích kỷ.
Dù bản thân có xu hướng ăn nói bừa bãi… nhưng xét đến điều đó, có lẽ lời nói ấy đã trở thành gánh nặng cho Lee Si-heon.
Việc cậu ta thích mình đến mức đó khiến cô vui, nhưng.
Nhìn việc cậu ta không nhận điện thoại đến mức này, có vẻ như đã giận dỗi thật sự rồi.
‘Nghe nói có việc…’
Vu nữ ở chùa đã liên lạc.
Nói rằng Lee Si-heon vì lý do cá nhân nên sẽ không tham gia kỳ tu luyện một thời gian.
Academy cũng liên lạc theo, nên thực tế là cậu ta đã không tham gia.
Công việc không thành vấn đề.
Đột nhiên bị lôi đi đâu đó hay xông vào dungeon chẳng phải là chuyện thường ngày của tên đó sao.
Vấn đề là cậu ta biến mất ngay sau khi từ chối lời tỏ tình của Jin Dal-rae và nói chuyện với mình.
‘Điện thoại của mình… dù đang ngủ cậu ta cũng sẽ dậy để nghe mà.’
Nửa lo lắng. Nửa hờn dỗi. Một thìa tủi thân.
Lee Se-yeong bĩu môi không hợp với tuổi của mình.
Một suy nghĩ nảy lên trong lòng.
‘Hay lại là chuyện tốt.’
Dù sao thì kế hoạch của cô vẫn đang tiến triển thuận lợi.
Việc lần ra dấu vết của Flower cũng đang được giải quyết từng bước một cách suôn sẻ.
Nếu nhân cơ hội này Lee Si-heon hết tình cảm với mình…… cô sẽ có thể hoàn toàn tập trung vào việc cứu Lee Si-heon.
Dùng sức mạnh của mình để đánh sập Flower.
‘Phù…’
Suy nghĩ đến đó, cô lại lắc đầu xua đi.
Mình đã trở nên như thế này từ khi nào.
‘Trở thành một con điên vì tình yêu rồi.’
Cô có thể dễ dàng vứt bỏ mạng sống. Thực tế, cô đã lập một kế hoạch với giả định sẽ vứt bỏ mạng sống.
Phá hủy Flower đang nhắm vào Lee Si-heon.
Nói thì hay. Nói thì hay lắm.
…Nhìn một cách khách quan thì đây là việc bám víu lấy một người đàn ông mới gặp được vài tháng.
Lee Se-yeong vùi mặt vào đầu gối và nhắm mắt lại.
Rồi đột nhiên- cô mở bừng mắt và đi thẳng đến tủ lạnh.
Lấy ra một chai soju và ngậm rượu trong miệng.
-Ực, ực.
Soju mát lạnh vì được để đông nhẹ trong ngăn đá.
Hơi men bốc lên một chút, cơn chóng mặt dịu đi. Mới mấy ngày không liên lạc được mà đã bất an thế này.
Không được rồi.
Cô lấy hết soju ra bày lên bàn, xé túi đồ nhắm khô và bày ra.
Cứ say bí tỉ rồi ngủ một giấc thôi.
Đó là lúc cô đang nâng ly rượu vì lòng bất an.
-Cốc, cốc, cốc
Tiếng gõ cửa vang lên.
Chắc là Jin Dal-rae để quên đồ gì đó.
Lee Se-yeong và Jin Dal-rae gần đây đã gặp gỡ liên tục kể từ khi Lee Si-heon biến mất, nên đã trở nên thân thiết ở một mức độ nào đó.
Cô không nghĩ ngợi gì, đi ra cửa và mở cửa.
-Cạch.
“Để quên gì à-”
Qua khe cửa, cô chạm mắt với Lee Si-heon.
“-Ơ.”
Gương mặt điềm tĩnh.
Mới mấy ngày mà khí chất toát ra đã khác.
Lee Si-heon nhìn Lee Se-yeong, một lúc lâu không nói được lời nào, chỉ im lặng.
Khóe miệng run rẩy như đang hồi tưởng lại điều gì đó, đầy hối hận. Đôi khi ánh mắt lại lang thang khắp nơi.
Như thể có xác chết nào đó ở gần trong phòng.
-Thịch
Tim của Lee Se-yeong chùng xuống.
Nên chửi một trận cho hả giận. Hay là nên nói xin lỗi.
Lúc đó lời của mình quá đáng thật. Ừ thì, việc tăng số lượng phụ nữ… mình nghĩ lại cũng thấy hơi quá. Cứ theo nhịp độ của cậu đi.
Quan niệm giá trị của một người không dễ dàng thay đổi như vậy.
Cô định nói những lời đó ngay lập tức nhưng lại cố gắng nặn ra một giọng nói vui vẻ.
“…Giờ mới đến à? Sao muộn thế?”
Nghe lời của Se-young, vẻ mặt của Si-heon thay đổi.
Không có một kẽ hở nào để hỏi có chuyện gì xảy ra khi nghĩ rằng cậu ta đã thay đổi. Cậu ta thản nhiên nở nụ cười nhếch mép thường ngày.
Bước vào phòng và dang hai tay ra.
“Này khoan đã. Ưm-”
Một nụ hôn nhẹ nhàng nối tiếp.
Hai cánh tay rắn chắc ôm lấy cơ thể, cảm giác hạnh phúc ùa về.
Mới mấy ngày mà cứ ngỡ như đã qua mấy tháng.
Tách môi ra, Se-young lườm.
“Gì đây, đang uống rượu à? Một mình?”
“Này tôi uống rượu vì ai chứ…. Sao lại không nhận điện thoại thế hả cái tên này.”
“Ngày xưa chúng ta hay đến quán thịt nướng uống rượu mà.”
“Đừng có đánh trống lảng?”
Trước cửa, họ ôm chầm lấy nhau như một cặp tình nhân mới yêu.
Vừa đùa giỡn trêu chọc, Lee Si-heon vừa thản nhiên bước vào phòng.
Lườm Lee Si-heon đã tự tiện vào, Se-young thở dài.
“Vậy… có chuyện gì xảy ra với cậu thế?”
“Chỉ là đi giải quyết công việc thôi. Trước đây không phải cũng vậy sao.”
“Việc gì?”
“Giúp Thế Giới Thụ một chút. Bảo làm thì phải làm thôi. Không được dùng điện thoại.”
Một lời giải thích hợp lý.
Dù có thù oán với Thế Giới Thụ, nhưng Lee Si-heon hiện tại không có đủ khả năng để đối đầu.
“……Dù vậy cũng đi mà không nói một lời?”
Nghe lời trách móc của Lee Se-yeong, Si-heon cười và ngồi xuống ghế sofa.
Cậu ta tự nhiên nhập cuộc vào bàn rượu.
“Là việc gấp.”
“Dù vậy cũng phải để lại một tin nhắn chứ…. Này tôi thật sự…. Tưởng cậu giận rồi.”
“Tôi giận cô giáo sao?”
Cười toe toét. Nhìn Si-heon đang mỉm cười, cơn giận lại như nguôi đi.
Se-young thở dài một hơi rồi ngồi xuống đối diện Si-heon.
Nếu là bình thường, cô đã dính sát vào người cậu ta để uống rượu.
Việc không ngồi cạnh cậu ta là một sự trả thù nhỏ nhặt.
“…Vậy. Không bị thương chứ? Nâng ly lên đi. Dù sao cũng vừa đi làm về, phải uống một ly chứ.”
“Tôi vẫn ổn.”
Rót đầy rượu vào ly soju, đặt ly xuống, lần này đến lượt cô nhận rượu.
Nếu tìm kỹ thì có rượu vang cao cấp và jamón, nhưng với hoàn cảnh của hai người thì soju rẻ tiền vẫn tốt hơn nhiều.
“…Jin Dal-rae thì sao.”
“Vẫn chưa.”
-Nhấp.
Uống một ly rượu.
“Tôi định gặp cô giáo xong là đi ngay.”
“……Cậu định xử lý lời tỏ tình thế nào.”
Ánh mắt của Si-heon hướng về Se-young.
Thiếu quyết đoán. Một người tiến bộ coi trọng chế độ một vợ một chồng.
Se-young vừa chờ đợi câu trả lời vừa nhấp rượu.
Việc cậu ta phớt lờ liên lạc của cô, cơn giận đã nguôi từ lâu.
Vì có lý do.
Và trông cậu ta cũng không có vẻ gì là tức giận.
Si-heon lại uống thêm một ly rượu. Giờ họ không rót cho nhau nữa mà mỗi người tự cầm một chai.
“Phải chấp nhận thôi.”
“……Vậy à?”
Giọng điệu như thể đã rũ bỏ mọi thứ. Quyết tâm dường như đã có từ lâu, trông không hề đau khổ chút nào.
Đúng như cô đã nhờ.
Nhưng trong lòng không thể che giấu sự thất vọng.
Se-young cười một cách khoa trương.
“Khà khà, lớn thật rồi. Mới ngày nào còn nói chỉ muốn thích một mình tôi.”
“Tôi thích cô, cô giáo.”
Giọng điệu thẳng thắn khiến Se-young giật mình đỏ mặt.
“Này… tự nhiên nói vậy làm gì?”
“Có nhiều điều biết ơn…. Nếu không có cô giáo, có lẽ tôi đã không sống nổi. Vì vậy nên mới thích.”
“…Tôi, tôi cũng vậy. Ừ. À mà hơi nóng nhỉ. Bật điều hòa nhé?”
Thằng nhóc này có phải là người thẳng thắn bày tỏ cảm xúc như vậy không?
Gương mặt trưởng thành của cậu ta khiến tim cô trong thoáng chốc đập thình thịch.
Lee Se-yeong vội vàng bật điều hòa rồi quay lại chỗ ngồi.
Cảm giác nóng ran dường như đã dịu đi một chút.
Lee Si-heon mỉm cười, đặt ly rượu xuống.
“Nhưng mà. Cô giáo.”
“Hả, ừ?”
Ánh mắt nghiêm túc khiến Se-young bất giác nín thở chờ đợi lời nói của cậu ta.
Giọng nói trầm ấm của người đàn ông khẽ vang lên trong phòng.
“Cô không phải là, đang âm mưu kế hoạch kỳ lạ nào đó chứ?”
Lee Se-yeong nuốt khan.
Người đàn ông đang nhìn cô không một chút cử động, mắt cũng không chớp.
Trong đôi mắt đen tuyền ẩn chứa tình yêu, nhưng đâu đó lại có sự sắc bén.
2 Bình luận