Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 162: Cần nói chuyện (2)

Chương 162: Cần nói chuyện (2)

< Chương 162 > Cần nói chuyện (2)

 

-Cô giáo ấy…. Có lẽ đã có ý định chết từ trước rồi.

 

-Xin lỗi vì đã nói những chuyện này. Nhưng tôi nghĩ anh nhất định phải biết.

 

Có rất nhiều câu chuyện tôi đã giữ trong lòng.

 

-Từ lúc còn ở Academy, cô ấy đã định tiêu diệt Flower với giả định rằng mình sẽ chết.

 

Rốt cuộc là tại sao.

 

Tôi biết từ trước rằng Lee Se-yeong yêu một cách mù quáng đến lạ thường.

 

Tôi cũng đã cố gắng đáp lại tình cảm nhận được một cách tối đa.

 

-Việc bảo tôi đi gặp người phụ nữ khác. Cũng là vì cần một người ở bên cạnh khi cô ấy chết.

 

Một người từ xưa đã sống một mình không có ai bên cạnh.

 

-Thật sự là một người chỉ biết đến mỗi anh thôi.

 

Vì có năng lực nên không thể đoán được.

 

Mỗi người đều có suy nghĩ riêng và một kế hoạch có vẻ hợp lý.

 

Chỉ là nó không trở thành thuốc mà lại quay về thành độc mà thôi.

 

“……Tự nhiên sao lại?”

 

Vẻ mặt của Se-young cứng lại.

 

Thái độ công việc giống như đang đối xử với một người gặp trong kinh doanh.

 

“Tại sao cô lại làm vậy?”

 

Việc Lee Se-yeong có suy nghĩ đó có lẽ là từ khi cô ấy chuyển chỗ làm.

 

Chết vì tôi?

 

Gặp nhau bao lâu mà lại vứt bỏ mạng sống? Không có cửa đâu.

 

Có nhiều điểm không hiểu nhưng phần này phải tự mình nhạy bén mà nhận ra.

 

Vì trong số những người xung quanh tôi, không ai có một cuộc đời bình thường cả.

 

“…Tôi không hiểu cậu đang nói gì. Này cậu hơi lạ đấy.”

 

“Đừng có giả vờ.”

 

Tôi gằn giọng, giọng nói trở nên khàn đi.

 

Giọng điệu cao lên khiến vẻ mặt của Se-young cứng lại.

 

“Việc đột ngột đổi chỗ làm đã thấy lạ rồi. Trong lòng cũng biết, nhưng không ngờ lại là chuyện lớn đến vậy.”

 

“……Cậu nghe từ ai?”

 

“Nghe gì chứ, chỉ là thử thôi.”

 

Từ miệng Se-young thốt ra một câu không khác gì thừa nhận.

 

Lúc này tôi mới thả lỏng giọng nói và nhún vai.

 

Sắc mặt cô ấy tái đi.

 

“Cô giáo.”

 

“Ừ.”

 

“Tại sao đột nhiên lại làm vậy.”

 

“Này… nghe cậu nói cứ như, tôi chết rồi vậy? Chỉ là điều tra thông tin thôi, điều tra thông tin…. Chỉ là nó hơi thô bạo một chút.”

 

Chết.

 

Vì chết nên mới vậy.

 

Nếu kết quả tốt thì tôi có đang làm thế này không.

 

Dù cô ấy có làm gì đi nữa, tôi cũng sẽ giơ hai tay hoan nghênh.

 

Nếu giải quyết được mà không chết, tôi sẵn lòng phụng dưỡng cô ấy như bà chủ nhà cả đời.

 

Vừa nói ‘Ôi vợ tôi là nhất’.

 

Nhưng đâu phải vậy.

 

“……Si-heon à?”

 

Có lẽ nhận ra vẻ mặt tôi đã cứng lại, sắc mặt của Se-young trắng bệch.

 

Tôi không nói gì cả.

 

Chỉ lẳng lặng nhìn.

 

“Này, tôi chỉ là…. Có quá nhiều kẻ nhắm vào cậu. Chuyển chỗ làm cũng chỉ là làm thôi… chỉ là.”

 

Những câu nói vội vã nối tiếp nhau. Hơi thở ngày càng gấp gáp.

 

“…Tôi biết là có rủi ro. Nhưng công việc vốn dĩ là vậy mà. Cậu cũng từng thế. Hả? Biết mà đúng không?”

 

Sự im lặng kéo dài.

 

Se-young với vẻ mặt bồn chồn không thể để yên hai tay ở một chỗ.

 

Cứ mân mê, nắm rồi lại xòe ra.

 

Cô ấy liên tục nhìn sắc mặt tôi rồi dè dặt hỏi.

 

“…Giận à?”

 

“Qua đây ngồi.”

 

Tôi nói với vẻ mặt nghiêm túc, Se-young dường như đã bỏ lại sự cáu kỉnh trước đó, im lặng đứng dậy và ngồi xuống cạnh tôi.

 

Mồ hôi chảy ròng ròng trên má Se-young.

 

Tôi vòng tay ôm lấy vai cô ấy.

 

“…….”

 

Cách tốt nhất để giải quyết xung đột là đối thoại.

 

Cứ cố tỏ ra tự trọng, một mình giải quyết rồi loay hoay thì thường chẳng lấy lại được vốn.

 

“Cô giáo.”

 

“Sao.”

 

“Chúng ta thích nhau đúng không.”

 

“……Sao tự nhiên lại thế. Này sến quá đừng nói nữa.”

 

“Thôi được rồi, nói thẳng đi.”

 

“Th, thích chứ.”

 

Đó là một từ mà cho đến nay tôi vẫn lảng tránh một cách tinh vi.

 

Khi Lee Se-yeong chết, đó cũng là điều tôi nhận ra đầu tiên.

 

Ranh giới vô hình giữa hai người. Khoảng cách mà cô ấy đã vô tình tạo ra.

 

Trước tiên phải phá bỏ ranh giới đó.

 

“Cô giáo nghĩ sao nếu tôi chết.”

 

“Bây giờ sao lại nói chuyện đó… chắc sẽ đau khổ lắm.”

 

“Người biết điều đó tại sao lại làm thế này.”

 

Tôi dùng một tay gõ nhẹ vào đầu cô ấy.

 

Việc tôi thường làm cho Thiên Đào lúc nhỏ cuối cùng đã ngấm vào người.

 

Liệu có khiến cô ấy khó chịu không?

 

Tôi liếc nhìn thì thấy má Se-young hơi ửng hồng.

 

‘Cứ tiếp tục thôi.’

 

Tôi cảm nhận mái tóc giữa những ngón tay và ôm chặt lấy cô ấy. Mùi cỏ cây dịu nhẹ thoang thoảng trong mũi.

 

“Cô giáo quan trọng hơn Flower nhiều. Làm ơn đừng có suy nghĩ như vậy nữa. Thật đấy.”

 

“Đã bảo là không chết mà.”

 

“Tôi nói là vì tôi biết hết rồi. Cô giáo chết thì tôi cũng chết thôi.”

 

“Này! Cậu thật sự….”

 

Tôi không nghĩ rằng cuộc đối thoại ngay lúc này sẽ thay đổi được tương lai.

 

Lee Se-yeong cũng là một người độc đoán, hiếm khi thay đổi sự cố chấp của mình.

 

Nhưng tôi có thể để lại một chút dư địa.

 

Chỉ bằng cuộc đối thoại ngắn ngủi chưa đầy vài phút.

 

“Tăng số lượng phụ nữ để lỡ mình có chết cũng không có vấn đề gì… nói cái gì mà chẳng hiểu được. Phim hạng B cũng hiếm khi làm thế này, cô biết không?”

 

“……Cậu nghe từ Jin Dal-rae à?”

 

Có nghe, nhưng Jin Dal-rae ở thời điểm này vẫn chưa nói.

 

Nghi ngờ là không thể tránh khỏi… nhưng đành để Dallae hy sinh vậy.

 

“Được cô giáo yêu thì tốt thật. Nhưng đôi khi cũng hơi…”

 

“Tôi yêu cậu lúc nào. Đừng có hoang tưởng…”

 

“Vậy không yêu à?”

 

“Ự.”

 

Se-young nhăn mặt như thể cảm thấy gánh nặng.

 

“Thật sự cậu sao thế này. Mới mấy ngày… sao lại trở thành một ông chú thế.”

 

Ơ… ông chú?

 

Tôi bị sốc.

 

Không, tôi cũng không muốn nói những lời sến súa này đâu.

 

Nếu hai bên nói một tiếng là hiểu ngay thì tốt. Cứ giấu giếm mãi nên mới ra nông nỗi này không phải sao.

 

Tôi có cần phải nói rằng mỗi khi ngủ tôi đều mơ thấy cô chết không.

 

Hay là phải diễn tả rằng mỗi đêm tôi đều nôn mửa và toát mồ hôi lạnh.

 

Dù nói gì cũng không tin được. Cuối cùng chỉ có thể giữ lại thôi.

 

“À yêu! Được chưa? Được chưa? Từng này tuổi rồi mà phải nói yêu với học trò! Giờ thì cái con khỉ trong lòng cô đã nguôi chưa?”

 

“Khì khì.”

 

Tôi hỏi dai dẳng, Se-young gần như nổi giận.

 

Đây là lần đầu tiên tỏ tình hay sao mà mặt đỏ như quả dâu tây.

 

Đỉnh đầu tôi đang xoa ấm như một túi chườm nóng.

 

“Thật là…. Lee Si-heon đồ khốn.”

 

Lâu rồi mới nghe chửi.

 

Khi mới gặp và đối mặt ở Academy. Tôi nhớ lại những ngày tháng vừa chửi nhau thằng này con nọ vừa đi cùng nhau.

 

Mối quan hệ giao dịch được hình thành chỉ bằng một viên Tree Pill.

 

Nhưng thời gian trôi qua, mối quan hệ tự nhiên phát triển. Giờ đây cô ấy lại muốn chết thay tôi.

 

…Thật không thể hiểu được lòng người.

 

Mà nghĩ lại, con người chẳng phải là loài có thể bị xe đâm chết khi cố cứu một người mới gặp lần đầu sao.

 

Không thể hiểu được bằng lý trí.

 

Nhìn thẳng vào mắt Se-young ngay bên cạnh, dáng vẻ lúng túng của cô ấy trông thật xinh đẹp.

 

Những lúc như vậy, khuôn mặt tái nhợt của xác chết lại hiện lên.

 

Tôi nheo mắt vì đau đầu, Se-young liền nhắm nghiền mắt và chu môi.

 

“…….”

 

Tôi không có ý định hôn.

 

Nhưng cô ấy cứ chu môi ra như mỏ vịt, nếu không đáp lại thì có vẻ sẽ bị chửi là đồ khốn nên tôi đưa mặt lại gần.

 

“Ưmm…”

 

Đôi môi trên mềm mại.

 

Tôi nuốt trọn trong một ngụm và ôm lấy hai vai cô ấy.

 

Se-young ôm tôi, nắm chặt lưng tôi như thể đang véo.

 

Lưỡi khẽ chạm. Môi đang khép chặt mở ra, chiếc lưỡi chào đón quấn lấy nhau.

 

Lưỡi của Se-young vừa thô ráp như lưỡi mèo, vừa có cảm giác mịn màng.

 

Mùi hương của người phụ nữ chín muồi thoang thoảng như đang ngậm lá trà trong miệng.

 

Nước bọt tràn vào miệng, tôi nghiêng đầu.

 

“…Haa, hít.”

 

Trong căn phòng khách sạn sáng đèn.

 

Một đôi nam nữ ôm nhau bên cạnh những chai rượu nằm chỏng chơ.

 

Tiếng rên rỉ hòa quyện với mùi cồn bật ra như tiếng nổ lách tách.

 

“Hưm… Aang… Ang.”

 

Nụ hôn tiếp tục.

 

Không có bất kỳ sự đụng chạm cơ thể nào, cơ thể đã không thể giải tỏa ham muốn tình dục hơn ba tháng cũng nóng lên theo.

 

Tôi đẩy chiếc lưỡi vào sâu hết mức có thể.

 

Sâu đến mức chạm vào yết hầu.

 

Đôi mắt mơ màng của Se-young trong thoáng chốc hướng lên trên rồi lại hạ xuống.

 

Hơi thở gấp gáp thật nhột.

 

Hai bàn tay đang nắm chặt áo tôi một cách tha thiết trông đến đáng thương.

 

Tôi tách đôi môi đang quyện vào nhau, rút lưỡi về.

 

“Hộc… hộc.”

 

Se-young thè lưỡi thở hổn hển như một con chó, trông có vẻ không hài lòng, dùng cánh tay đã mềm nhũn kéo eo tôi lại.

 

Như thể không có tôi thì không sống được.

 

Như thể đã quên hết ngày hôm trước khi lẩm bẩm ‘Thôi đi đồ hiếp dâm khốn kiếp’.

 

Trước đó có chuyện cần phải nói.

 

“Vậy. Cô vẫn giữ nguyên kế hoạch kỳ lạ đó chứ?”

 

“…….”

 

Tôi cảm nhận được sự ẩm ướt trên đôi đùi đang bắt chéo.

 

Tôi khẽ vỗ nhẹ lên trên, phần thân dưới giật nảy.

 

Chiếc quần tất ướt sũng trên da thịt.

 

“…”

 

Se-young vẫn im lặng đến cùng.

 

Đôi mắt đâu đó chứa đầy ý chí. Mạnh mẽ đến mức muốn vỗ tay khen ngợi.

 

-Sột soạt.

 

“Hức…. Ưt.”

 

Nếu không có cái eo đang vô thức vặn vẹo thì khác.

 

Hành động vô thức nên cô ấy hoàn toàn không nhận ra.

 

“Trả lời.”

 

“……Đồ bỉ ổi. Thật sự… cứ lờ đi thì mất mát gì à. Tôi thật sự chỉ có một mình cậu thôi nên mới làm vậy.”

 

“Tại sao lại chỉ có một mình tôi?”

 

“Không biết…. Thật sự.”

 

Giới chính trị hay tài phiệt. Những kẻ thường ngày sống bên cạnh những con cáo già.

 

Ngay cả những người được giáo dục theo kiểu ưu tú triệt để cũng có cảm xúc.

 

Tôi cũng biết và Lee Se-yeong cũng là một trong số đó.

 

Càng ở nơi khắc nghiệt, họ càng dốc hết gan ruột cho người mà họ đã mở lòng.

 

Cũng có rất nhiều chính trị gia lợi dụng điểm đó để tạo ra scandal.

 

Đôi khi những tin tức về hành động ngớ ngẩn của một chính trị gia đến mức không hiểu tại sao lại làm vậy. Lại bắt nguồn từ những nơi như thế.

 

Từ đầu đã bị coi là con tốt của gia tộc và là trường hợp tự thân lập nghiệp, Lee Se-yeong có lẽ đã phải chịu đựng sự mệt mỏi tinh thần không phải dạng vừa.

 

“Ừ. Tôi thích cậu nên mới bày ra một chuyện. Khó chịu à? Nếu khó chịu thì……lúc đó đừng có hiếp dâm tôi.”

 

“Nếu không phải lúc đó thì sau này cũng sẽ thành ra thế này thôi. Không phải sao?”

 

“…Cái đó thì hơi quá.”

 

“Vậy à.”

 

Khóe mắt ẩm ướt.

 

Chỉ cần khều nhẹ là vỡ òa ngay. Tôi nhẹ nhàng dỗ dành Se-young.

 

“Dù sao đi nữa, nếu bên đó chết thì cũng chẳng có ích gì. Cứ ở bên cạnh tôi là được. Như vậy là được rồi mà.”

 

“Đã lỡ làm rồi.”

 

“Thì từ bây giờ thay đổi là được.”

 

“Thật sự……đồ khốn.”

 

Tôi đeo mặt nạ sắt và nói.

 

“Câu trả lời thì sao.”

 

Se-young cúi gằm mặt.

 

Một giọng nói yếu ớt vang lên.

 

“Biết rồi.”

 

Giải quyết được một trong những tương lai cần phải ngăn chặn nhất… thì chưa hẳn, nhưng cũng gần đến mức đó rồi chăng.

 

Cứ như đã xem được một trong hàng trăm ngàn tương lai của Tree Strange.

 

“……Nhưng mà con khốn Jin Dal-rae này lại bán đứng mình? Lẽ ra lúc đó không nên nói cho nó biết mới phải.”

 

Se-young dụi đầu vào lòng tôi, lẩm bẩm một cách độc địa.

 

……Dallae à xin lỗi.

 

Cô đã cứu được cô giáo của chúng ta.

 

Lee Se-yeong ôm chặt lấy tôi, người run lên bần bật rồi ngẩng đầu lên.

 

“Vậy.”

 

“Vâng?”

 

Ánh mắt sắc bén hướng về phía tôi.

 

“Định kết thúc ở đây à?”

 

Cơ thể đang nóng bừng.

 

Tôi cười gượng.

 

“Haha…”

 

Lòng tha thiết muốn nằm nghỉ ngơi…. nhưng ham muốn tình dục cũng có bấy nhiêu.

 

Se-young quên cả xấu hổ, cởi áo tôi ra và cấu véo cơ thể tôi.

 

“Á!”

 

Một cảm giác đã lâu không có.

 

Một đêm trôi qua vèo.

 

Quả nhiên không ngủ cũng vẫn ổn. Sinh lực của Mộc Linh Vương còn mạnh hơn trước, dù làm cả ngày thì cây non của tôi vẫn đứng thẳng tắp.

 

Lee Se-yeong đang ngủ trong vòng tay tôi.

 

Tôi đắp chăn cho cô ấy và gãi mái tóc rối bù.

 

Lịch trình của kỳ tu luyện đã tan tành từ lâu.

 

Có vẻ như tôi có thể dành thời gian gặp gỡ những người cần gặp.

 

“Haaam.”

 

Chắc là đã làm rất hăng. Những cục giấy ăn vương vãi trên sàn khách sạn.

 

Tôi dụi mắt và nhìn xuống.

 

“ (Chào) ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ đang vui vẻ chào bạn. ”

 

“…?”

 

Chỉ sau một đêm, mụ vợ cả đã quay trở lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!