Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 287: Thử Thách Thứ Ba (6) - Thằng Khốn Như Tôi Không Làm Được Chuyện Đó

Chương 287: Thử Thách Thứ Ba (6) - Thằng Khốn Như Tôi Không Làm Được Chuyện Đó

Chương 287: Thử Thách Thứ Ba (6) - Thằng Khốn Như Tôi Không Làm Được Chuyện Đó

"Cũng là một trong những cứ điểm của Flower."

Khuôn mặt cau có của tôi không giãn ra được.

"Nghe không rõ lắm. Cô nói gì cơ?"

Nơi chẳng khác nào bãi rác đầy mùi xú uế.

Tuy không có xác chết đói nhưng những đứa trẻ đói khát đang nín thở quan sát chúng tôi từ gần đó.

Người lớn có vẻ đang đi về phía này nhìn chằm chằm tôi dưới lớp mũ trùm đầu rồi lẳng lặng quay đi.

Flower, tay tôi vươn ra trước cả phản ứng cảm xúc.

"Hạn chế tranh chấp không cần thiết nhé."

Tay tôi dừng lại trước sự ngăn cản của Sage.

Ma lực xanh biếc quấn quanh cánh tay tôi dập dờn như muốn bắn ra.

Cơ thể dừng lại ngay trước khi phóng ma pháp khiến tôi khó mà kiềm chế được.

"…Gì vậy?"

"Lee Si-heon-ssi. Bọn trẻ sợ đấy, làm ơn giãn cơ mặt ra chút đi. Nhờ cậu đấy."

Tôi đang kích động sao?

Theo cái hất cằm của Sage, tôi liếc mắt sang bên cạnh, những đứa trẻ mới cai sữa lọt vào tầm mắt.

Có bé gái trông như học sinh cấp hai, cũng có bé trai trông hay vòi vĩnh. Hầu hết đều có vẻ mặt sợ hãi, nhưng vài đứa trừng mắt nhìn tôi, kẻ ngoại lai, với vẻ căm ghét ra mặt.

Những đứa trẻ trông chỉ lo sống qua ngày cũng chật vật.

Đang tuổi ăn tuổi lớn mà má hóp lại.

Sắc mặt đầy lo âu và bất an khiến tôi không nỡ nhìn.

Tôi thu hồi ma lực trên tay.

"Cô định nói là Flower đang bảo vệ lũ trẻ này à?"

Vốn dĩ tâm trạng đã rối bời vì những lời Guseul và Tae-yang nói.

Giọng nói trở nên gay gắt vì bực bội.

"Lại là Sage-nim nữa?"

Có vẻ như không thể nào trưng ra bộ mặt vui vẻ được, tôi lấy mặt nạ trong ngực ra đeo vào.

Sage vẫn giữ vẻ mặt bình thản trước câu hỏi của tôi.

Việc cô ấy tỏ ra thương hại tôi, không hiểu sao tôi lại thấy ghét, là do tôi tưởng tượng sao.

Hít thở sâu tôi mới bình tĩnh lại được.

"Tôi có nói là tôi ủng hộ họ bao giờ đâu?"

Sau đó cô ấy nói.

"Thiện ác và mỹ xú (đẹp xấu) chỉ thay đổi theo thời đại thôi. Tôi không căm ghét, cũng không ủng hộ bất kỳ ai."

"Lời nói hiển nhiên đó ai chẳng nói được?"

Tập: Thể Này Cũng Có Mặt Tích Cực

Đừng lấy thiểu số để đánh giá cả tập thể.

Muốn tôi ngồi im nghe những lời đó sao. Đó là những lời dù có xé xác ra làm năm mảnh cũng chưa hả dạ.

Nếu chấp nhận và thấu hiểu tất cả thì trên đời này làm gì có tập thể tiêu cực nào.

Sao không bảo nhóm phân biệt chủng tộc cũng đúng đi. Hay nhân danh bảo vệ môi trường để giết người rồi xin hãy hiểu cho bằng tấm lòng bao dung.

"Đừng có dùng mấy lời sáo rỗng để lấp liếm vấn đề. Flower là Flower, và việc Sage-nim đưa tôi đến đây ngay từ đầu đã chẳng khác nào phản nghịch đối với Thế Giới Thụ rồi."

Dù dùng kính ngữ nhưng chắc chắn không có lời hay ý đẹp nào.

Tôi không định chỉ trích hành động cứu trợ của Sage.

Nhìn hẹp thì là việc tốt.

Nhưng sức nặng của cái tên thì khác. Việc người thường giúp đỡ trẻ em ở đây và việc Sage làm điều đó là khác nhau.

Việc nhân vật như Sage liên tục ghé thăm cứ điểm của Flower thôi cũng đã là vấn đề lớn rồi.

"Nếu Flower tiết lộ chuyện này ngay bây giờ thì cũng chẳng tốt đẹp gì cho Sage-nim đâu nhỉ?"

"Lee Si-heon-nim nghĩ tôi sẽ bị mắc bẫy đó sao?"

"Chắc là không rồi."

"Bình tĩnh thêm chút nữa và nghe tôi nói đã."

Tôi ngừng nói và nhìn xuống cô ấy.

Sage vẫn giữ vẻ mặt biết mình đang thong dong.

"Trước tiên di chuyển đến địa điểm tiếp theo nào."

Sage định dùng ma lực để sử dụng ma pháp không gian.

Nhìn khuôn mặt cô ấy, tôi chợt nhớ lại lời Guseul nói với tôi.

Có Flower chuyên khủng bố, và có Flower chỉ hoạt động cứu trợ đơn thuần. Chúng tôi không xấu. Chúng tôi không giết người vô tội.

Chó má.

Chưa nói đến lời nói dối trắng trợn là không giết người vô tội, chừng nào Flower còn hành động với tư cách là Flower, thì họ chẳng khác nào ngồi cùng một thuyền.

Dù phương thức có khác nhau và tranh cãi với nhau, nhưng nếu thế lực không tan rã thì tức là họ biết rõ chức năng của nhau, ngầm thừa nhận và hưởng lợi từ đó.

Nói riêng thì nghe cũng hay đấy.

Nói cách khác chẳng phải là trong nội bộ Flower việc chia rẽ thế lực là chuyện thường ngày sao.

Khủng bố chỉ là khủng bố thôi.

Trừ khi ai đó lật đổ từ bên trong.

Không, kể cả có lật đổ cả thế lực thì cũng không tránh khỏi việc mang tiếng xấu.

…….

Đúng là cái thế giới đáng ghét.

"Lee Si-heon-ssi."

"Vâng."

"Nơi sắp đến này cậu không cần lo đâu. Vì không phải là cứ điểm của Flower."

Mặt tôi nóng lên.

Tôi lạnh lùng trấn tĩnh lại, tháo mặt nạ ra rồi đeo lại.

Nơi đến lần này cũng là khu ổ chuột.

Nếu có điểm khác biệt so với trước, thì không hiểu sao có rất nhiều tàn tích của những tòa nhà đổ nát.

Và có những người già và trẻ em đang nhặt sắt vụn từ đống đổ nát đó.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi có thể nhận ra ngay chuyện gì đã xảy ra ở đây.

"Rất lâu trước đây. Là nơi từng xảy ra khủng bố."

Nơi Flower và thế lực Thế Giới Thụ từng tập trung và đụng độ.

Nơi này cũng chẳng khác gì cứ điểm của Flower bị Thế Giới Thụ bài trừ và trở nên lạc hậu.

Sage cũng thực hiện hoạt động cứu trợ ở đây.

Ngạc nhiên là hầu hết bọn trẻ đều biết Sage, và nhìn cô ấy với ánh mắt ngưỡng mộ như thể cô ấy là đấng cứu thế và đi theo cô ấy.

Tôi rốt cuộc vẫn không hiểu Sage muốn nói gì với tôi.

Vạt váy trắng lấm lem bụi đất, Sage nhìn bọn trẻ có vẻ vui vẻ. Và nhiều lúc trông cô ấy như mẹ của những đứa trẻ này.

"Cậu nhớ tọa độ chưa?"

"Vâng, đại khái. Nhưng chắc mất chút thời gian đấy."

"Tạm thời hãy đi cùng tôi nhé. Vậy đi ngay đến địa điểm tiếp theo nào. Chúng ta cũng phải ăn sáng nữa."

Những nơi khác cũng tương tự.

Bầu không khí và phương hướng có chút khác biệt, nhưng nơi Sage hướng đến hầu như đều là nơi có người sinh sống.

Ngạc nhiên là đi theo cô ấy tôi lại nhớ đến chuyện ngày xưa.

Hồi c: Òn Quá Nhỏ Nên Ký Ức Mơ Hồ…. Hình Như Là Mẫu Giáo. Tôi Từng Lẽo Đẽo Theo Cha Và Hiệp Hội Cứu Trợ Thiên Tai Đi Giúp Đỡ Mọi Người

Từng có lần mặt tôi chình ình trên báo. Nghĩ lại thì đó cũng chỉ là một trong những hình ảnh mà cha tôi xây dựng thôi.

"Lee Si-heon-ssi đến thế giới này bao lâu rồi?"

"Không biết ạ?"

Sage vừa chia thức ăn cho bọn trẻ vừa hỏi.

Dù sao cũng là nước ngoài nên không ai hiểu chúng tôi nói gì.

"Đừng nghĩ là tôi biết tất cả mọi thứ. Huhu. Tôi chỉ biết những gì cần thiết thôi."

"Chưa được 1 năm đâu ạ."

"Vậy chắc cậu cũng chưa hiểu rõ về Hàn Quốc nhỉ."

"Đúng thế."

Tôi cũng đưa bánh mì cho bọn trẻ.

Một đứa bé lem luốc tiến lại gần và có chút cảnh giác.

Bánh mì do tôi đưa chứ không phải Sage thì không muốn ăn đến thế sao. Hơi mất hứng, nhưng thằng bé giật lấy bánh mì rồi nhét đầy mồm.

Sợ nó nghẹn nên tôi dúi vào tay nó hộp sữa nhỏ.

"Sự phân biệt đối xử giữa con người và Mộc Nhân vẫn tràn lan trên thế giới này. Dù trẻ em chết dần chết mòn thế này, cũng chẳng có một món đồ cứu trợ tử tế nào được gửi đến hiện trường khủng bố. Không chỉ vì không có dư dả, mà còn vì tham nhũng tràn lan."

"Chắc vậy rồi."

"Lee Si-heon-ssi có biết nếu Flower và Thế Giới Thụ bắt đầu chiến tranh thì sẽ thế nào không?"

Biết thế quái nào được.

Chiến tranh không phải là từ có thể nói ra một cách nhẹ nhàng.

Nó sẽ gây ra chuyện gì thì ngay cả chuyên gia dành cả chục năm nghiên cứu cũng không thể dự đoán được.

"Tôi đã bảo sẽ cho cậu biết về thế giới mà."

"Vâng."

"Nếu nội chiến xảy ra ở Liên bang thì cậu nghĩ sao?"

Liên bang.

Là Mỹ.

Có thể nghĩ là lời nói bất ngờ.

Nhưng ngay trước đó đã nhắc đến chuyện của Flower, nên không thể bỏ qua dễ dàng được.

Nghĩ lại thì tôi chưa từng thấy Quốc Mộc của Mỹ.

Lục lại trí nhớ, hình như mỗi bang lại sản sinh ra một Quốc Mộc khác nhau thì phải.

Sắp chia rẽ đến nơi rồi à?

"Nội chiến lần 2 ạ?"

Có thể khác với quá khứ tôi biết nên tôi nhấn mạnh vào từ ‘lần 2’.

Thấy Sage gật đầu, có vẻ như nó cũng tương tự với quá khứ tôi biết.

Tên nước giống nhau và chia sẻ quá khứ ở mức độ nào đó, xét đến việc quốc lực giữa các quốc gia cũng không khác biệt mấy so với thế giới tôi từng sống.

"Sẽ sụp đổ hết thôi."

Thị trường đóng băng và giá cổ phiếu lao dốc.

Nếu chỉ dừng lại ở đó thì có khi còn thở phào nhẹ nhõm được.

Chỉ một nước vừa và nhỏ sụp đổ thôi cũng không biết sẽ gây ra chuyện gì, huống hồ là cường quốc đứng đầu trong số các cường quốc sụp đổ thì.

"Nếu nói là ngay trước thềm sự kiện đó?"

"……."

"Doanh nghiệp hợp tác với Flower rất nhiều. Theo tôi nghĩ cũng phải đến hàng trăm nơi. Và, cả quốc gia nữa."

"…Đùa đấy à?"

Ban đầu tôi nghĩ chỉ là bọn khủng bố có thế lực hơi lớn.

Nhưng gần đây tôi nhận ra sự can thiệp của Flower ngày càng đáng kể.

Như rễ cây quấn lấy nhau không thể tách rời, tình hình đã trở nên nghiêm trọng.

Nhưng dù biết thế thì lời của Sage vẫn nghe như phóng đại quá mức.

Quốc gia hợp tác với Flower là chuyện không thể nào.

Phía Thế Giới Thụ biết chuyện đó cũng không đời nào ngồi yên.

"Huhu."

Sage nở nụ cười trên môi.

"Tiếng nói ngày càng lớn, lại có thêm vũ lực. Chiến tranh không thể tránh khỏi là điều hiện hữu. Tôi đã thấy quá nhiều rồi. Chiến tranh thế giới dù danh nghĩa có khác nhau nhưng rốt cuộc đều bắt nguồn từ lợi ích quốc gia và dục vọng cá nhân."

"…Thì sao?"

"Flower đang nằm ở trung tâm đó. So với con người thì Mộc Nhân là thiểu số, và tư tưởng được gọi là đại nghĩa ngay lúc này cũng đang khắc rãnh xoắn vào nòng súng."

Doanh nghiệp theo đuổi lợi nhuận.

Việc họ giúp đỡ Flower tức là có lý do để phán đoán như vậy.

Lời Sage nói, hiểu theo cách khác nghĩa là nội loạn tầm thế giới có thể xảy ra.

Kích động để giành được sự ủng hộ của người dân rồi thay đổi chính quyền, tư tưởng lệch lạc rồi đánh nhau… chẳng phải là chuyện đã xảy ra vài lần ở thế giới tôi từng sống sao.

Tuy không biết chiến tranh sẽ diễn ra theo cách nào ở thế giới có nhiều siêu nhân này.

Nhưng nếu là thế giới mà khoa học và ma pháp phát triển đầy đủ thế này thì nền tảng cấu thành thế giới cũng có thể sụp đổ.

Biết đâu sẽ trở thành môi trường mà con người không thể sống nổi.

"Haizz…… Người có thể giải quyết tình huống này là ai đây."

Không có.

Nói một cách cực đoan là vậy.

Nhìn sang bên cạnh, Sage đang nhìn tôi chằm chằm.

"Vua chẳng hạn?"

"Gì, woa. Tôi á? Suýt rớt tim ra ngoài."

"Tiềm năng cỡ đó thì chắc chỉ có cậu thôi. Tất nhiên, sẽ có nhiều lựa chọn phải đưa ra."

Tôi cười khẩy.

Nếu Sage thông thái thì sẽ không nói những lời đó với tôi đâu.

"Thằng khốn như tôi không làm được chuyện đó đâu."

Nói nhảm. Đương nhiên rồi. Vai trò đó đâu phải để thằng như tôi đảm nhận.

"Tôi chỉ hợp làm kẻ ăn không ngồi rồi thôi. Nếu chiến tranh nổ ra thì tôi sẽ giúp, nhưng mà."

Vì tôi tuyệt đối không phải là nhân vật cỡ đó.

Ngủ dậy thì Lee Si-heon và Sage đã biến mất.

Marronnier tắm rửa buổi sáng xong bước ra, nhìn những chiếc giường trống trơn với vẻ mặt hờ hững.

Sansuyu hôm qua có vẻ đã quyết tâm điều gì đó, nên đã ru rú trong thư khố từ lâu.

Chắc là đã có cuộc nói chuyện nào đó với Sage.

- Có nhiều sách để đọc lắm.

"……."

Kết quả là Marronnier bị bỏ lại một mình trong phòng.

Vốn dĩ cô cũng nên đọc sách. Nhưng phải nói sao nhỉ.

Dạo này chẳng làm được việc gì ra hồn.

Vô lực, và khuôn mặt của gã đàn ông chết tiệt đó cứ hiện lên trong đầu.

Marronnier quấn khăn lên mái tóc ướt, nhìn chằm chằm vào giường của Lee Si-heon.

- Thình thịch thình thịch.

Chiếc chăn chắc hẳn đã thấm đẫm mồ hôi khi ngủ suốt đêm.

Chiếc gối êm ái từng chạm vào khuôn mặt đó.

"…Không có ai."

Không có ai cả.

Marronnier đặt hai tay lên ngực.

Khuôn mặt nóng bừng theo nhịp tim đập.

…Tẩy não. Lee Si-heon bảo là tẩy não.

Nên cảm xúc này rốt cuộc cũng là giả tạo.

Việc tim đập thình thịch hay giọng nói của Lee Si-heon cứ lởn vởn cũng là do bịa đặt cả.

Chính vì cái này mà mình không đọc sách được.

Marronnier nhắm nghiền mắt lại.

- Lạch bạch.

Chân bước đi khó nhọc.

Tiến lại gần chiếc giường từng chút một, quỳ xuống và thật cẩn thận, như đang vuốt ve tấm lụa đắt tiền, nhẹ nhàng nắm lấy chiếc chăn.

Vùi nó vào lòng.

"……Mình không xấu."

[Blanche, kẻ xấu là gã đàn ông giống tên công tử bột đó. Biết chưa?]

‘Đúng rồi.’

Tế bào trong đầu Marronnier nói vậy.

Mỗi khi như thế, tế bào khác vốn luôn đưa ra lời khuyên gay gắt từ phía đối diện, như chờ sẵn mà lên tiếng.

[…Đúng rồi. Kẻ xấu là người đó.]

‘Đúng không?’

May mắn là lần này ý kiến thống nhất.

Khẽ đưa chiếc mũi cao vào giữa lớp vải, và hít một hơi.

- Hítttttt.

Cảm giác như lấp đầy khoang mũi, tan chảy vào trong máu.

Đôi mắt Marronnier run lên bần bật.

"Haa…."

Cứ thế nằm vật ra giường, nằm nghiêng ôm lấy chăn.

Cọ má vào gối, cuộn chăn theo chiều dọc kẹp vào giữa hai đùi và ép chặt.

Làm thế sẽ có cảm giác hơi nhột nhột.

"…."

Hơi đẩy hông về phía trước như co giật.

Sau khi tắm xong, cô ủ mùi hương của người đàn ông đó lên cơ thể sạch sẽ của mình. Vặn vẹo cơ thể như muốn bôi trét lên người.

Như thể hồi tưởng lại đêm hôm đó. Marronnier nhắm nghiền mắt, nén tiếng rên rỉ đầy khao khát bật ra do áp lực ở háng vào trong gối.

"…Phùuu."

Nước bọt chảy dài trên mặt gối.

Khuôn mặt đỏ bừng mơ màng của Marronnier lại hướng về phía ga giường.

"Bảo là, sẽ sớm giải trừ thôi mà."

Đây là thuốc.

Thuốc để tạm thời xoa dịu sự hưng phấn này.

Chẳng mấy chốc chiếc giường đã ướt đẫm dịch thể của Marronnier.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!