Chương 143: Ba Quả Đào (3)
- Moksim số tháng 1. ~Chuyên mục Đậu phụ nóng hổi của em chồng năm mới~
- ‘Anh rể, hôm nay một bìa là không đủ đâu.’ Câu chuyện của những loài cây có hoàn cảnh khó nói xung quanh. Hãy cùng lắng nghe câu chuyện sâu kín của họ...
Ái mộc (Dendrophilia).
Một loại bệnh tâm thần mà cả đời chưa từng gặp, ở đây lại được coi là sở thích rất bình thường và tương đối lành mạnh.
Nó được coi là đương nhiên đến mức. Một đứa con gái cỡ học sinh cấp 2 cầm tạp chí chạy nhảy cũng chẳng có vấn đề gì.
"Cảm ơn~ Huynh đài! Em muốn có cái này lắm luôn!"
Hoàng Đào ôm một đống tạp chí vào lòng cười hì hì.
Ánh mắt nửa tỉnh nửa mê nhìn tạp chí khá ấn tượng.
‘Tạp chí thế này mà bán cho cả trẻ vị thành niên.’
Tương lai đất nước này đen tối quá.
Tòa soạn nào in ra mấy cái này vậy. Đọc từng dòng chữ vàng ngọc mà chỉ muốn rửa não.
- Mau thông mạch gỗ của em đi.
- Nghe bảo lỗ đít của anh bán đậu phụ mềm mại lắm.
Tâm trạng của những kẻ tiếp xúc với vực thẳm và phát điên có lẽ là thế này chăng.
Giờ thì cười cũng không nổi.
Tôi chỉ nhìn bìa thôi cũng muốn điên, thế mà cô bé Hoàng Đào, đại diện tiêu dùng của tạp chí này, lại có vẻ hợp gu từng câu từng chữ, vẫn đang nhìn chằm chằm vào bìa Moksim.
"Hạnh mộc (phúc) quá…."
Ừ em vui là được. Dù kỳ quặc nhưng là sở thích mà.
Nhìn khuôn mặt thích thú thật lòng của Hoàng Đào, tôi như được chia sẻ chút sức sống.
"Em thích quá nên là, chắc không có chuyện gì xảy ra ngay ngày mai đâu nhỉ? Thần linh có thể sẽ nổi giận đấy."
"Đừng lo bò trắng răng, đi mua quà cho Bạch Đào nào."
"A đúng rồi nhỉ."
Hoàng Đào làm vẻ mặt sực nhớ ra, lại dính chặt vào bên cạnh tôi.
Việc lén lút khoác tay tôi là chuyện quen thuộc.
"…Nhưng mà huynh đài với Bạch Đào quan hệ không tốt mà?"
"Không thể gọi là tốt được. Từ khi ta trở thành Tiểu Thiên Ma, cứ liên tục gây sự mà."
"Huynh đài ghét Bạch Đào ạ?"
"Không? Ngược lại là thích."
Phủ nhận ngay thắc mắc của Hoàng Đào.
Dù tôi với Bạch Đào như chó với mèo, nhưng đây là quá khứ.
Bạch Đào còn nhỏ, hơn nữa ở đây hai chúng tôi cũng chẳng có lý do gì để đánh nhau.
"Cũng muốn thân thiết lắm. Nhưng lúc nào cũng không hợp."
"Ư ưm…."
Hoàng Đào mím môi rên rỉ trước lời tôi nói.
"Huynh đài thì không, nhưng Bạch Đào ghét huynh đài."
"Phải."
"Chừng nào huynh đài còn nối nghiệp cha bọn em, thì chắc sẽ ghét cả đời. Vì Bạch Đào muốn Thiên Đào nối nghiệp cha."
"Ta biết. Lần trước nói rồi."
Với lập trường của Đào Viên, tôi chỉ là hòn đá lăn vào.
Lại là hòn đá mang theo cơn bão lớn. Vì thế Hongyeon mới cảnh giác tôi.
Vì tôi mà Thiên Đào có thể không trở thành Thiên Ma.
Nên tôi đã khẳng định với Bạch Đào là không có ý định làm Thiên Ma, nhưng có vẻ vẫn chưa đủ.
Việc tôi trở thành Thiên Ma nảy sinh nhiều vấn đề chính trị này kia, nhưng chắc Bạch Đào đặt cảm xúc cá nhân lên trước.
"Huynh đài nghĩ thế nào về Thiên Đào?"
"Thiên Đào?"
Hoàng Đào hỏi tôi với vẻ mặt khá nghiêm túc.
"Hưm. Thiên Đào à."
Có thể nói dứt khoát.
"Rất nhiều tình cảm nhưng lại không biểu lộ ra. Lén lút quan tâm người xung quanh, suy nghĩ nhiều nhưng không thể hiện nên bị người xung quanh đánh giá là cứng nhắc."
Cùng đánh Ent, cùng cược mạng trong hầm ngục, cùng làm đủ trò nên tôi biết rõ.
"Vì tính cách đó mà chịu thiệt thòi nhiều, nhưng lại coi như không có gì. Hiếm nhưng thỉnh thoảng cũng có người như thế."
Hoàng Đào nghe hết lời tôi nói bên cạnh, vẻ mặt khá ngạc nhiên.
"Huynh đài có mắt nhìn người đấy. Thế còn em?"
"Biến thái."
"……Bi, biến thái đâu mà biến thái."
Hoàng Đào ho khan vài tiếng, đỏ mặt tía tai rồi quay lại chủ đề chính.
"Hừm. Dù sao cũng giống…… Nhưng mà Thiên Đào không mạnh mẽ như huynh đài nói đâu. Nhìn thế thôi chứ yếu đuối lắm. Cự~c kỳ."
Hoàng Đào dang hai tay vẽ một vòng tròn.
Thiên Đào là người yếu đuối à.
Nhìn Thiên Đào hồi nhỏ tôi cũng từng nghĩ Thiên Đào thời này biểu lộ cảm xúc khá nhiều.
Hoàng Đào đưa ngón trỏ lên miệng suỵt một tiếng bảo đừng nói với ai.
"Thực ra trong bọn em Thiên Đào là đứa hay khóc nhè nhất."
"Khóc nhè?"
"Hồi bảy tuổi là thế. Lá rụng cũng khóc là Thiên Đào đấy. Mùa đông thấy con thỏ chết rét, lúc nào mắt cũng đỏ hoe."
"Ra vậy."
"Cũng hy sinh thay bọn em nhiều lắm. Đồ ăn lúc nào cũng nhường…. Có việc gì là luôn nhận làm hết. Giúp việc nhà cũng thế. Cái gì cũng thế."
Người yếu đuối nhưng có mặt mạnh mẽ.
Bản tính lương thiện từ trong trứng nước vẫn y nguyên.
Đôi mắt Hoàng Đào kể chuyện đượm buồn như nhớ lại ngày xưa.
"Thực ra việc Thiên Đào nối nghiệp cha, cũng là bị đùn đẩy thôi. Bạch Đào và em ghét tập luyện. Cha lúc tập luyện cực kỳ nghiêm khắc và đáng sợ…. Bây giờ thì lúc nào cũng đáng sợ."
Việc Thiên Đào trở thành Thiên Ma, có vẻ không có đại nghĩa gì lớn lao.
Nhưng vì là Thiên Đào thành thật nên chắc đã nỗ lực khổ luyện.
"Từ khi bắt đầu tập luyện, Thiên Đào sống tách biệt với bọn em. Tên cũng biến mất, không ai biết Thiên Đào nữa. Và Thiên Đào cũng, tính cách thay đổi nhiều."
Từ khi trở thành Tiểu Thiên Ma thì không khóc nữa. Biểu lộ cảm xúc giảm hẳn.
Hoàng Đào ủ rũ bảo chị ấy cư xử cứng nhắc với cả mình và Bạch Đào.
"Chắc tập luyện vất vả lắm nhỉ?"
Chắc chắn là sự chịu đựng khủng khiếp.
Nghĩ đến việc Thiên Đào cũng chịu đựng y hệt những gì tôi chịu, thì với một đứa trẻ đó chắc chắn là sự huấn luyện kinh hoàng.
Thấy tôi gật đầu, Hoàng Đào thở dài thườn thượt với vẻ mặt càng ủ rũ hơn.
"……Nên Bạch Đào cũng để tâm chuyện đó. Việc Thiên Đào chịu khổ nhiều thay bọn em. Là sự thật mà."
"Nên mới không ưa ta?"
"Đúng vậy."
Đang chịu khổ tâm mà lại xuất hiện kẻ định cướp đi kết quả nỗ lực của Thiên Đào thì điên tiết cũng phải.
‘Đương sự Thiên Đào nghĩ thế nào nhỉ.’
Bảo là không sao cả. Đã nói thế.
Hoàng Đào nhìn chằm chằm mặt tôi, rồi cười khổ.
"Nên thực ra em cũng, hơi thấy thế nào ấy."
"……Thế à?"
"Vâng."
Cảm ơn vì đã phản ứng thành thật với tôi.
"Em cũng ghét ta trở thành Thiên Ma?"
"Ghét ạ. Ghét nhưng… thích."
"Hả?"
"Huynh đài trở thành Thiên Ma thì Thiên Đào không phải sống cuộc sống như ngục tù đó nữa. Cái đó thì tốt… nhưng nỗ lực đổ sông đổ bể thì ghét. Kỳ lạ nhỉ?"
Hoàng Đào có vẻ đang mâu thuẫn nội tâm.
Dáng vẻ ủ rũ giống cún con trông khá dễ thương.
"Vì chuyện này… em cãi nhau với Bạch Đào không biết bao nhiêu lần. Nhưng em có thể chắc chắn một điều."
"Là gì?"
Tôi vừa dứt lời.
Hoàng Đào tạm đặt túi quà xuống, vươn cánh tay ngắn ngủn ôm lấy tay tôi.
Cọ má vào cánh tay đó, ngước nhìn tôi và nở nụ cười trong trẻo.
"Huynh đài có vẻ không phải người xấu."
Khuôn mặt như ánh nắng. Hôm nay trời hơi lạnh nên cảm nhận được hơi ấm áp bên sườn.
"……Em không gặp Thiên Đào nhiều được. Nhưng huynh đài có thể gặp thường xuyên đúng không?"
"Phải."
"Vậy đối xử tốt với chị ấy nhé. Chị ấy ngốc lắm không biết tự lo cho mình đâu."
Cái đó thì, đương nhiên rồi.
Không định nối nghiệp Thiên Ma nhưng chắc không cần nói ra đâu nhỉ.
Hoàng Đào nói thật lòng nên tôi vỗ vỗ đầu cô bé cảm ơn.
"Cảm ơn nhé. Đã kể chuyện ta không biết."
"Hi hi. Em có thể cho huynh đài xem ấn bản đầu tiên của Moksim bảo vật của em đấy."
"Không, cái đó rốt cuộc tại sao em lại có?"
"Sư tỷ tặng quà sinh nhật… A. Em chưa nói về sư tỷ à? Ấn bản đầu tiên của Moksim ấy~ ra mắt lần đầu năm một ngàn chín trăm năm mươi~"
Vừa hùa theo Hoàng Đào đang tự hào kể về lịch sử Moksim, tôi vừa mua vài món quà cho Bạch Đào đưa cho Hoàng Đào cầm.
Giữa chừng cũng đưa đi vài nơi cô bé muốn như tiệm băng đĩa, thời gian trôi nhanh thoắt cái đã đến giờ về.
"Không muốn về đâu hức."
Đưa về đến trước cửa nhà Hoàng Đào, cô bé vẫn không chịu rời khỏi lòng tôi.
Cảm giác như nhìn thấy chú cún con cứ chạy theo khi sáng đi làm.
"Lần sau lại đi cùng nhé."
"Thật ạ?"
Nghe tôi nói, sắc mặt tươi tỉnh ngay. Hoa nở trên mặt.
"Vậy, hứa nhé."
Lúc đó Hoàng Đào bất ngờ chìa ngón út ra.
Tôi thắc mắc về hành động đó, rồi chợt nhớ ra chuyện ngày xưa và móc tay vào ngón tay đó.
Bài hát từng hát một lần vẫn còn trong ký ức nên có thể hát trôi chảy.
"Hứa, hứa nhé. Sau này không được nuốt lời đâu đấy?"
"Rồi biết rồi. Mau vào đi."
"Oa! Chúc huynh đài buổi tối tốt lành!"
Hoan hô một tiếng, Hoàng Đào vui vẻ vào nhà.
Vừa đi vừa quay đầu lại vẫy tay kịch liệt với tôi mấy lần.
Tôi bắt chước y hệt cái vẫy tay chào mừng đó, nhìn theo bóng lưng cô bé.
- Rầm!
Cửa kéo đóng lại, bóng dáng Hoàng Đào biến mất.
- Két.
Và ngay lập tức cửa mở ra, cái đầu thò ra.
"Cảm ơn ạ!"
Cửa lại đóng.
Lặp lại khoảng năm lần như thế thì Hoàng Đào không xuất hiện ngoài cửa nữa.
Dáng vẻ tươi sáng và hoạt bát hơn Hoàng Đào tôi biết, quả nhiên không nhịn được cười.
Trở lại một mình, hai tay lại bắt đầu run rẩy đút vào túi, tôi đứng trước nhà Hoàng Đào một lúc lâu. Rồi quay bước trở về.
"Sư tỷyyyy!"
Tiếng Hoàng Đào vang vọng khắp phòng, Jin Sa-hyang đang ngủ giật mình tỉnh dậy.
"Sao, sao. Có chuyện gì?"
"Em nhận được cái này!"
Hoàng Đào với vẻ mặt hớn hở bày ra một đống tạp chí mang về đầy lòng. Mắt Sa-hyang tràn ngập kinh ngạc.
"Không, không ra ngoài được mà kiếm đâu ra mấy cái này?"
"Huynh đài mua cho đấy."
"Huynh đài?"
"Có người như thế!"
Không, gã đàn ông điên khùng nào lại mua Moksim cho đứa bé xinh xắn thế này. Mua nhẫn vàng để lấy lòng còn chưa ăn ai.
Đầu óc Sa-hyang không tiếp nhận nổi câu chuyện thốt ra từ miệng Hoàng Đào.
"Tức là, hắn tặng em cái này á? Ơ…… Thế chẳng phải là thằng chó biến thái hoàn toàn sao?"
"Tại sao?"
"Tại sao cái gì? Nhìn là thấy kỳ quặc rồi."
Hoàng Đào lấy ngón trỏ gõ môi giả vờ suy nghĩ rồi lắc đầu ngây thơ.
"Huynh đài không phải người xấu."
"Ờ thế cơ à?"
"Người xấu là người chị gặp qua điện thoại…."
"Câm mồm."
Sự thật đấm vào mặt.
Sa-hyang làm bộ lau nước mắt, thở dài.
"Dù sao thì đàn ông phải suy nghĩ kỹ rồi hẵng gặp. Như chị ấy… ừm, biết chứ? Gặp sai người là to chuyện đấy."
"Huynh đài đó cũng nói y hệt."
"Phải. Người như huynh đài đó là nguy hiểm nhất."
"…Trông không giống thế."
Hoàng Đào liên tục phủ nhận.
Sa-hyang nhìn Hoàng Đào, nhướng mày.
Không biết con bé này bị ai tiêm nhiễm vào đầu, nhưng nói một câu cũng là đạo lý.
Sa-hyang đưa ra lời khuyên chân thành cho cô bé.
"Nếu gã đó không phải người kỳ quặc, chị đi đầu xuống đất."
Hoàng Đào mở to mắt nói ngay về người đó.
"……Là Tiểu Thiên Ma ngài mà?"
"Hả?"
Người đàn ông nổi tiếng đẹp trai và làm việc giỏi.
Sa-hyang lập tức ngậm miệng.
Nói sai một câu có khi bị khép tội bất kính, lột trần ra đánh đòn cũng nên.
0 Bình luận