Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 341: Ngoại tình

Chương 341: Ngoại tình

Chương 341: Ngoại tình

Bầu trời của Học viện El, nơi có sự chênh lệch múi giờ, vẫn xám xịt.

- Rầm!

4 giờ sáng.

Định mở cửa thì cơn chóng mặt ập đến khiến tôi suýt trượt chân.

Đầu đau, người mệt. Bộ dạng nực cười khiến tôi tự cười khẩy một mình.

‘Dùng Quyền Năng nhiều quá rồi sao. Phải mau vào thôi.’

Hôm nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra.

Vừa tức giận, vừa buồn nôn vì ghét cái mấu cây, lại còn chạm mặt kẻ mà tôi nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại.

Rốt cuộc là đã chịu đựng bao nhiêu năm kích thích dồn lại thế này.

Bây giờ tôi chỉ muốn nghỉ ngơi thật thoải mái.

Dù có nhiều điều phải suy nghĩ nhưng hôm nay cứ ngủ một giấc đã.

Vừa mở cửa ra. Ánh đèn bật sáng nơi huyền quan tối om và yên tĩnh.

‘Phải rồi, giờ này chắc ngủ hết rồi.’

Tôi rón rén bước vào phòng của Shiva, thấy con bé đang ngủ rất say sưa.

“Biiit— Pururu. Biiit— Pururu.”

Làm sao có thể kìm nén nụ cười của một người bố đây.

Tôi dùng tay chọc nhẹ vào má con bé một cái, rồi sợ con thức giấc nên giấu đi khí tức và đóng cửa phòng Shiva lại.

Vào bếp uống một cốc nước lạnh nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai.

Tôi dùng ma pháp làm sạch cơ thể một cách qua loa. Khoác đại một chiếc áo phông ngắn tay rồi bước vào phòng ngủ.

“Dal-rae có đó không?”

Tôi cất tiếng hỏi nhưng không có câu trả lời. Vẫn chưa đi làm về sao?

- Soạt.

Vén chăn chui vào trong, tôi cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng ở phía trên giường.

A, đang ngủ rồi.

Nếu thức dậy thấy tôi nằm bên cạnh chắc cô ấy sẽ ngạc nhiên lắm nhỉ?

Tôi không đánh thức Jin Dal-rae, vừa cười khúc khích vừa nằm xuống ngay bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy.

- Phập.

Ấm áp. Mềm mại, và cơ thể êm ái cùng mùi hương con người thoang thoảng.

Tựa người vào chiếc giường êm ái và nhắm mắt lại, chẳng còn gì phải ghen tị với ai nữa.

‘Haa. Phải rồi. Thế này mới là sống chứ.’

Đây mới là cuộc đời.

Chiếc giường tự nhiên ấm lên dù không cần chui vào. Mùi hương con người đã lâu không ngửi thấy khiến tôi phát điên.

Phải, phải là mùi hương thế này chứ.

Không phải mùi cỏ hay mùi hoa chết tiệt kia, tôi nhớ cái loại pheromone con người này.

Những giọt mồ hôi chảy ra khi đang mơ. Cơ thể cô ấy nóng hổi. Chỉ cần ngửi thôi mà con quỷ sắc dục lại ló đầu ra hỏi ‘Tao đến rồi đây?’.

- Bật dậy.

Cứ tưởng sẽ chìm vào giấc ngủ ngay. Nhưng vì làn da mềm mại đang ôm trong lòng, một hiện tượng kỳ lạ diễn ra: buồn ngủ nhưng không thể ngủ được.

Bàn tay đang ôm eo nhẹ nhàng di chuyển lên, khẽ nắm lấy bầu ngực.

Bầu ngực to lớn nằm gọn trong chiếc áo lót cứng cáp.

Xuyên qua lớp nội y, độ đàn hồi và sự mềm mại đó được cảm nhận rất rõ ràng.

Tôi không kìm được mà luồn tay vào trong áo.

- Mềm oặt!

Xâm nhập vào bên trong áo lót và bóp mạnh. Tôi bóp với cường độ mà Jin Dal-rae thích, có vẻ cô ấy giật mình nên phát ra tiếng ‘Híc!’.

“Hưm!”

Cô ấy rên rỉ ngắn ngủi và vặn mình.

Có vẻ đã tỉnh, Jin Dal-rae xoay người lại nhìn tôi, định đẩy tôi ra.

Trước màn dạo đầu cưỡng ép quen thuộc, tôi vừa vuốt ve bầu ngực vừa hôn lên môi cô ấy.

- Chụt.

Đôi môi mềm mại. Tiếng thở gấp gáp.

“Hưm— khoan đã— a. A…!”

Khi tôi khẽ gãi nhẹ đầu ngực, cô ấy không biết phải làm sao.

Sao hôm nay phản ứng lại dễ thương thế nhỉ.

Mùi hương phụ nữ tỏa ra nồng nàn và gợi tình hơn Jin Dal-rae mà tôi biết.

Mùi hương thực sự gần với con người hơn là Mộc Nhân.

Khi tôi dùng lưỡi gõ cửa, cô ấy nhất quyết không mở. Tôi liếm láp một cách dai dẳng đôi môi ẩm ướt và thơm mùi sữa hơn bình thường đó.

Một tay tôi bóp chặt mông, ngón tay luồn vào bên trong. Lúc đó cô ấy mới giật mình mở miệng.

- Chụt chụt!

Nước bọt của đối phương tràn vào. Mùi nước bọt.

Đồ lót đã ướt đẫm.

Như mọi khi, tôi vuốt ve một cách tự nhiên, người phụ nữ cuối cùng cũng từ bỏ phản kháng và dùng tay bám lấy vai tôi.

“…Khoan, đã. A.”

Giọng nói của người phụ nữ vang lên đầy gợi cảm.

- Cạch.

Khoảnh khắc đó, đột nhiên có tiếng mở cửa huyền quan.

“…Sao đến giờ này vẫn chưa nghe điện thoại vậy.”

Giọng nói của Jin Dal-rae chứa đầy sự lo lắng.

Nghe tiếng cô ấy vừa mới bước vào nhà, tôi mở to mắt.

“…Ơ.”

Tình huống là ngón tay tôi đã cho vào trong rồi. Không, hơn thế nữa, người phụ nữ vừa lên đỉnh ngắn ngủi đang dùng hai tay che mặt.

- Giật, giật!

Người phụ nữ khẽ dang chân và nuốt ực nước bọt tôi vừa truyền sang.

Sau một hồi ngập ngừng, cô ấy từ từ hôn tôi.

Mùi sữa, mùi phấn em bé thoang thoảng.

Soạt.

Bàn tay người phụ nữ rụt rè vuốt ve hạ bộ của tôi. Có vẻ như đã say trong bầu không khí nên cô ấy bắt đầu mân mê nó.

Tôi nắm bắt được tình hình.

Một ý nghĩ lướt qua trong đầu: Không lẽ nào…

“…….”

Cô là ai?

“Anh.”

Giọng nói lạnh lùng của Jin Dal-rae trầm xuống.

Cái khí thế như muốn đâm chết tôi rồi chôn vào bê tông ngay lập tức.

“…Dạ.”

“Có gì muốn nói không?”

“Muốn nói thì. Cũng có.”

- Rầm!

Trước ánh mắt tức giận, tôi run rẩy như con chuột nhắt sợ hãi.

“….”

“Có người vì lo cho anh mà chạy khắp Học viện suốt cả đêm…. Chỉ biết ôm khư khư cái điện thoại.”

Jin Dal-rae nhăn mặt vẻ đau lòng.

Tôi định dỗ dành nhưng khi bị cô ấy lườm lại, rốt cuộc chẳng làm được gì mà chỉ biết lúng túng.

“…….”

Mối quan hệ nam nữ của tôi rộng hơn tưởng tượng.

Người biết thì đã biết hết, và có lẽ cô ấy cũng ngầm đoán được là còn nhiều hơn những gì mình dự tính.

Nhưng dù vậy, việc người xung quanh mình bị dính vào chuyện này có vẻ là cú sốc lớn.

‘Sao lại thành ra thế này chứ.’

Tôi không định biện minh, nhưng có lý do.

“Sao anh lại làm thế.”

“…Thì. Anh tưởng là em.”

“Không phân biệt được em sao?”

Phân biệt tốt chứ.

Không phải lời nói chót lưỡi đầu môi mà thực sự dù không dùng ma lực bao phủ toàn thân tôi cũng có thể nhận ra.

Hôm nay do tôi bị thương quá nặng. Chỉ mới phục hồi được cơ thể nên khí cảm yếu đi rất nhiều.

Đến mức dân thường đâm sau lưng cũng không phản ứng kịp.

Trong tình trạng cơ thể như vậy mà còn đè phụ nữ ra thì tôi cũng là thằng khốn nạn thật.

Đúng là quái vật tình dục.

“…….”

Một người phụ nữ đang đứng khép nép bên cạnh Jin Dal-rae, hai chân xoắn vào nhau không biết phải làm sao.

Shin Hye-yeong, bảo mẫu của Shiva nhà tôi, đang cúi gầm mặt với khuôn mặt đỏ bừng.

“…C, cái đó. Tôi có thể đẩy ra nhưng lại không đẩy, là lỗi của tôi.”

“Hye-yeong ssi.”

“Dạ, dạ?!”

“Hye-yeong ssi không có lỗi. Làm việc cả ngày nên tôi bảo cô ngủ một giấc thôi mà. Đó đâu phải là lỗi?”

- Soạt.

“Bii…?”

Giữa lúc phiên tòa đang diễn ra. Shiva tỉnh giấc, lạch bạch chạy ra phòng khách.

“A, Shiva à! Bố mẹ đang bận nên con ra với chị….”

Hye-yeong, người phát hiện ra Shiva trước ai hết, dang hai tay định ôm lấy con tôi.

Khoảnh khắc đó,

“Bố?”

Shiva nhìn thấy tôi liền thoát khỏi vòng tay Hye-yeong và lao vào tôi.

Nhảy phốc qua cánh tay, cúi đầu dưới nách, rồi diving.

- Phập phập!

Và tốc độ bật nảy gợi nhớ đến con cá đối vừa mới bắt được!

Shiva lấy đà nhảy phốc lên trời với tư thế crouching, dang rộng tay về phía tôi.

- Bụp!

“Bii e e e eng! Bố... ố! Bố…!”

Vừa được ôm là khóc lóc ầm ĩ, dụi mặt vào người tôi làm loạn cả lên.

Vì Shiva xông vào giữa bầu không khí nghiêm trang nên tôi suýt nữa thì mỉm cười theo phản xạ, còn Hye-yeong thì bối rối nhìn về phía này, các ngón tay cứ co duỗi liên tục.

“Con gái đợi bố lâu chưa?”

“Bii…. Sao không đến thăm Shiva?”

“Bố xin lỗi. Ngoan nào ngoan nào. Con gái bảo không sao mà.”

Những câu từ thốt ra từ miệng con bé giờ đã diễn đạt rõ ràng ý muốn nói.

Trong lúc tôi không để ý, con bé đã lớn và thông minh lên nhiều quá.

Tôi vừa vỗ lưng cho Shiva, vừa liếc mắt nhìn Jin Dal-rae thăm dò.

Jin Dal-rae trừng mắt nhìn tôi và Shiva rồi.

“…Haizz.”

Thở dài một cái, rồi mỉm cười.

“Hye-yeong ssi. Xin lỗi nhé. Có thể để ba người chúng tôi ở riêng một lát được không?”

“A, vâng.”

Hye-yeong lén nhìn tôi với vẻ xấu hổ rồi cúi đầu chào.

“Xin lỗi, ạ.”

“Không, tôi mới là người phải xin lỗi.”

Việc Shin Hye-yeong không nói được lời nào. Có lẽ là do sự thật rằng giữa chừng cô ấy đã bị cuốn theo bầu không khí và quay sang "ăn" tôi chăng.

Sau khi Hye-yeong đi khỏi, Jin Dal-rae thở dài thêm lần nữa.

“…Anh nghĩ tại sao em lại giận?”

“Bii eng. Bii.”

“Anh…. Ừm. Chuyện anh có nhiều phụ nữ, em nghĩ là không còn cách nào khác. Vì đó là bản tính rồi.”

“Không, sao lại là bản tính.”

“Vậy, không phải bản tính mà anh đi ngoại tình à?”

Ngoại tình cái gì chứ.

“Anh thề. Sẽ không có lần sau đâu.”

“……Em sẽ, thử làm cho anh kiềm chế ham muốn tốt hơn.”

Khi tôi nói vậy, Jin Dal-rae đứng dậy khỏi ghế và bước lại gần một bước. Cô ấy dang hai tay ôm lấy tôi.

“Đúng là. Người yêu nhiều hơn là người thua cuộc. Thấy anh thế này mà em vẫn thích….”

“…….”

Cảm giác tội lỗi len lỏi sâu trong lồng ngực.

Shiva nằm trong vòng tay bố mẹ lau nước mắt.

“Mẹ… Bố cãi nhau hả?”

“Ư ưm, không cãi nhau. Sao bố mẹ lại cãi nhau chứ? Yêu thương Shiva còn không hết thời gian mà.”

Cô ấy vuốt ve Shiva rất thành thạo và hôn lên trán con bé.

Jin Dal-rae khẽ ngước lên trừng mắt.

Làm nhanh lên.

Cảm nhận được áp lực đó, tôi vội vàng để lại dấu môi trên má Shiva.

- Chụt.

“Bii? Bii hi hi.”

Chỉ cần Shiva cười là được rồi.

“Con gái, con muốn ở cùng bố mẹ một chút nữa. Có được không?”

“……Bii ing.”

“Chịu khó một chút thôi rồi bố sẽ chơi với con cả ngày!”

“Bii?! Thật ạ!”

Shiva lạch bạch thoát khỏi vòng tay chúng tôi và bước đi đầy mạnh mẽ.

Shiva đi ra ngoài cửa, đến chỗ Hye-yeong đang ở bên ngoài.

Việc muốn Shiva ở lại phòng khách có lẽ là lòng tham của tôi rồi.

Jin Dal-rae nhìn theo bóng lưng Shiva đầy yêu thương, rồi giơ tay mình lên.

Tôi sợ hãi cứng người lại.

- Soạt.

Jin Dal-rae vuốt tóc tôi, rồi nhìn khắp nơi trên người tôi.

“Chỗ bị thương.”

“…Không có, anh ổn.”

“Nói dối. Khí sắc khác hẳn bình thường, anh nghĩ em không nhận ra sao? Haizz thật là…. Lại đây.”

Cô ấy quỳ xuống giống tôi. Sau khi điều chỉnh tầm mắt ngang bằng, cô ấy ôm lấy tôi.

Rồi nhẹ nhàng vuốt ve sau đầu tôi, nhắm mắt lại như đang cảm nhận xúc cảm trong lòng tôi. Cơ thể cô ấy run lên.

“Việc anh có nhiều người mình thích. Em hiểu. Vì đó không phải là điều em có thể làm gì được. Lần này là sự cố…. Nhưng chắc anh cũng làm với nhiều người khác rồi đúng không?”

“…….”

Là sự thật.

“Đây là nhà mà. Nhà mà con gái anh và em cùng chung sống. Ở đây anh chỉ yêu mình em không được sao?”

“Anh biết rõ mà.”

“Biết mà sao còn làm thế.”

Bị dính đòn chí mạng rồi.

Thấy tôi ủ rũ, Jin Dal-rae cười khẩy rồi nhìn sâu vào mắt tôi.

Đôi mắt của Jin Dal-rae khi ghé sát lại để cọ mũi thật sâu thẳm.

Đó là cử chỉ khao khát và mong cầu tình yêu.

“Làm tốt chứ?”

“Không thể tốt hơn.”

“Mệt thế này mà vẫn còn sức vận động hông thì chắc vẫn làm được nhỉ?”

Jin Dal-rae chuyển từ kính ngữ sang nói trống không và hôn lên môi tôi.

Cử chỉ nhẹ nhàng nhưng rất dai dẳng.

Mùi hương con người hòa quyện với mùi hoa thoang thoảng xộc vào mũi khiến cơ thể tôi phản ứng.

Tôi biết rõ sự khác biệt rõ ràng này.

Jin Dal-rae đưa lưỡi vào, rồi cứ thế ôm lấy cổ tôi và đẩy ngã tôi xuống.

Mềm mại— ngực của Jin Dal-rae đè lên cổ tôi.

Nụ cười đầy ám ảnh hiện lên trên khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối.

Sợi chỉ nối giữa hai đầu lưỡi đứt đoạn, nước bọt nhỏ xuống tong tong như vòi nước chưa khóa chặt.

Jin Dal-rae nhìn tôi chằm chằm và chờ đợi điều gì đó. Một tư thế cực kỳ thụ động.

- Phập.

Biết cô ấy muốn gì, và tôi hành động theo đó.

Khi tôi dùng tay ôm lấy eo Jin Dal-rae, bụng chúng tôi áp sát vào nhau.

Di chuyển tay chính xác đến phần xương bả vai.

- Siết chặtttt.

Tôi siết mạnh như muốn nghiền nát.

Dùng hết sức bình sinh đến mức khó thở. Jin Dal-rae đỏ mặt trong cơn đau ngột ngạt.

Ngực bị ép chặt như muốn nổ tung.

“A…. Ư.”

Hông hạ xuống, mông đẩy ra sau.

Tôi vỗ nhẹ vào chỗ đó, rồi nhấc bổng cơ thể Jin Dal-rae lên không trung.

Trong tư thế bất ổn định, Jin Dal-rae bắt đầu tỏa ra mùi hương gợi tình dưới áp lực, cô ấy dần dần bị kích thích.

Cứ thế tôi bế cô ấy vào phòng ngủ, đặt lên giường.

“Anh….”

Không có thời gian để nói chuyện, tôi lại đan tay vào tay cô ấy và hôn.

Trao đổi cảm xúc bằng hành động thay vì lời nói.

“Anh biết không? Chúng ta không có tiết học trong hai tháng tới.”

Học kỳ đã kết thúc. Trong thời gian diễn ra Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, kỳ thi cuối kỳ và lễ tốt nghiệp cũng đã xong xuôi.

Vốn dĩ dự kiến các sinh viên tham gia tuyển chọn sẽ trở về vào khoảng thời gian bắt đầu học kỳ sau, nhưng vì cuộc thi bị gián đoạn nên đây là trình tự đương nhiên.

Có nhiều việc phải giải quyết nhưng ngày nghỉ cũng nhiều.

Biết điều đó, Jin Dal-rae cười như hồ ly.

“……Hiểu rồi thì anh. Mau ôm em đi. Mạnh bạo hơn bình thường.”

“Mạnh hơn bình thường thì… em chết mất.”

Tôi run rẩy hỏi lại.

Jin Dal-rae có sở thích hardcore. Gần đây cô ấy đang tiếp thu kiến thức tình dục và phát triển một cách khác thường.

“Cơ thể phụ nữ dẻo dai lắm.”

Jin Dal-rae dùng tay kéo dây áo lót xuống. Cô ấy ưỡn người về phía trước để làm nổi bật hai bầu ngực đầy đặn và mềm mại.

“…Phải nấu cơm nữa nên nhanh lên.”

Cô ấy tin vào Quyền Năng chữa trị của tôi mà làm thế. Dù có để lại sẹo thì Quyền Năng của tôi cũng sẽ chữa lành ngay.

Tiếc là hiện tại tôi không có Quyền Năng.

Tôi nhìn cơ thể trắng ngần của Jin Dal-rae và quyết định.

Có lẽ nên sửa cái sở thích tình dục này đi thì tốt hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!