Tập 1 (Mở đầu - 418)
Chương 12: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (2)
2 Bình luận - Độ dài: 2,245 từ - Cập nhật:
Chương 12: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (2)
Ngay sau khi tiết học đầu tiên buổi chiều kết thúc. May mắn là cả ba đều trống tiết nên chúng tôi ngồi ở một quán cà phê thích hợp để tán gẫu.
"À đúng rồi, lần trước cậu bảo gì nhỉ? Trở thành chồng của Thế Giới Thụ à?"
"Đúng rồi. Tớ tò mò chuyện đó."
Tôi hùa theo chủ đề tự nhiên nảy ra khi đang uống cà phê, Si-woo đang uống cà phê liền phun ra.
"Phụt, khụ! Khụ, khụ, à cái đó hả? Đúng là vậy nhưng mà... chẳng có gì to tát đâu."
"Không to tát là sao? Báo chí đăng ầm ầm kìa. Xem này."
Bài báo Dal-rae đưa ra có ảnh của Si-woo đẹp trai ngời ngời, cùng với bài viết ca tụng của phóng viên.
- oo(152.44): Không, thằng phóng viên này bảo viết báo thì lại viết bài ca tụng thế này ㅋㅋㅋㅋㅋ
└ oo: À chồng của Thế Giới Thụ mà ㅋㅋㅋㅋ Chửi rồi muốn bị đuổi việc à?
- oo: Lại Si-woo? Lại là Si-woo à?
- Si-woo oppa muôn năm: Oppa đẹp trai quá!
└ oo: (Lủng-lẳng)
└ Si-woo oppa muôn năm: Gì vậy trời ㅡㅡ Oppa đừng tin lời này nhé.
└ ㅁ: Ừ~ Si-woo còn chẳng biết tên mày đâu ㅋㅋ
A. Cảm giác quen thuộc này.
Giọng điệu thỉnh thoảng thấy trên mạng internet khiến tôi cảm thấy ấm lòng như tìm thấy quê hương.
"Cái... đúng là thế thật nhưng? Thật sự không có gì đâu."
"Sao lại thành ra thế?"
"Tớ cũng không biết, đang tu luyện thì tự nhiên lóe sáng rồi xuất hiện cái Hologram kỳ lạ? Kiểu cửa sổ ấy. Ở đó bảo tớ làm chồng."
"À đúng rồi, nghe bảo những người chồng lần này sử dụng hệ thống nhỉ? Vậy là sao? Sau này có thể gặp Thế Giới Thụ không?"
"Hừm, hừm, tớ tò mò về mặt nạ của Si-heon hơn chuyện đó. Si-heon à?"
Sao tự nhiên chuyện lại lái sang tôi thế này. Khuôn mặt đang cười vì định hóng chuyện Thế Giới Thụ bỗng cứng đờ.
Phải giải thích thế nào đây. Không thể nói thẳng là vật phẩm được, suy nghĩ một hồi lâu tôi đưa ra câu trả lời.
"Không có gì đâu, là di vật của ông nội tớ ấy mà."
"A."
Biện minh thần công thức thứ nhất. Talula (Lôi người thân đã mất ra để làm đối phương hối hận). Lần trước cũng dùng cách này.
Có vẻ lời biện minh có tác dụng, khuôn mặt Si-woo nhìn tôi lộ vẻ khó xử.
"Vậy Si-woo à. Cậu gặp Thế Giới Thụ chưa?"
Để thay đổi không khí, Dal-rae nhanh chóng chuyển chủ đề, Si-woo ngậm miệng lại và cười gượng.
Có vẻ cậu ta không muốn nói, có nên kiếm chút điểm ở đây không nhỉ.
"Chuyện đó tính sau, lúc nãy cậu dùng Tinh Linh Thuật giỏi thật đấy, học bao giờ thế?"
"À, à ừ đúng rồi. Cậu dùng Tinh Linh Thuật giỏi mà."
Tôi liếc mắt ra hiệu với Si-woo, cậu ta mỉm cười như cảm động trước sự quan tâm nhỏ nhặt.
[Bạn bè hiện tại: 0 người -> 1 người]
Cửa sổ bạn bè cập nhật ngay lập tức. Độ hảo cảm cũng tăng vọt lên 42. Đàn ông với nhau đúng là dễ thật.
Giờ còn hai người.
"Tinh Linh Thuật ạ? Từ nhỏ đã có tài năng nên học thôi. Không có gì khó đâu ạ."
"Thật á? À, tớ đi vệ sinh chút nhé. Hai người cứ nói chuyện đi."
Si-woo đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, lời nói trôi chảy của Dal-rae bỗng im bặt.
'Nhỏ này có vẻ để ý Si-woo. Có nên dùng cái đó để mở lời không nhỉ?'
Tiếp cận tự nhiên với vai trò thần tình yêu Cupid chăng. Không, trước đó phải giải quyết cái độ hảo cảm thấp thảm hại này đã.
Vậy, phải làm sao đây.
Nhắc mới nhớ, tôi từng nghe nói khi gặp phụ nữ lần đầu ở quán bar thì khen ngoại hình tốt hơn là điều tra hộ khẩu.
Nhưng lời khen từ một thằng xấu xí thì sẽ thành kẻ bám đuôi và tội phạm.
"... Này, anh có chuyện gì muốn nói à?"
Thấy tôi đang nhìn, Jin Dal-rae khẽ cau mày mở lời.
Sao thấy Déjà vu thế nhỉ. Lần đầu gặp cũng không khí thế này.
"Chỉ là thấy cô xinh đẹp quá thôi."
"À... Vâng."
Trong giọng nói kéo dài chứa đựng sự hoang đường, tôi ngậm chặt miệng.
Đúng là không ngoài dự đoán. Bị coi là thằng điên rồi.
Thay vì làm trò con bò để tăng độ hảo cảm một cách vụng về, thà cứ nói toạc ra còn hơn nhỉ.
"Cô thân với Si-woo thật đấy. Vốn đã quen nhau từ trước à?"
"Vâng đúng thế. Sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là cứ dùng kính ngữ thấy hơi bất tiện. Dù sao sau này cũng gặp nhau suốt, nói chuyện thoải mái được không?"
"Muốn thì anh cứ làm. Tôi thấy dùng kính ngữ thoải mái hơn."
"Với Si-woo thì cô nói chuyện thoải mái lắm mà."
"..."
Tôi tự thấy mình cũng dai như đỉa. Mức độ này mà nổi giận cũng không lạ.
Nhưng biết làm sao được. Người bạn gần gũi nhất là cô gái này mà.
Jin Dal-rae tỏ vẻ suy nghĩ một hồi lâu, rồi thở dài uống cạn ly nước của mình.
"Nói thế này thì hơi xin lỗi nhưng... anh làm thế này tôi thấy hơi khó chịu."
Đôi mắt màu hồng trông có vẻ khó xử.
Cú ném thẳng vào mặt.
Đành chịu thôi sao.
Cũng phải, tôi chưa từng nghĩ là sẽ thành công ngay từ lần đầu.
"Xin lỗi nhé."
Tôi mở lời như vậy, rồi làm vẻ mặt nghiêm túc nói.
"Tôi muốn làm bạn. Có lẽ lòng nhiệt tình đi trước lý trí rồi."
"..."
Vừa biện minh như vậy, cảm giác oan ức bỗng trào dâng trong lồng ngực.
Thật sự tôi đâu có muốn làm thế này. Tôi biết rõ thân phận mình, nhưng cái cây Thế Giới Thụ chết tiệt này cứ bắt tôi phải trèo cao đấy chứ.
Cộp cộp.
Đúng lúc Si-woo quay lại.
"Về rồi à?"
Thấy Jin Dal-rae có vẻ hơi mệt mỏi, Si-woo nghiêng đầu.
"Nói chuyện gì thế?"
"Ưm không có gì đâu~"
Dal-rae nhìn tôi. Có vẻ muốn tôi hùa theo.
"Đúng rồi. Không có gì đâu."
Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã tưởng tượng ra giấc mơ hôm nay mọi chuyện suôn sẻ và trở thành bạn bè.
Mẹ kiếp.
"Sao mặt đưa đám thế?"
"Tại cái cây làm tôi bực mình."
Sau khi tan học buổi tối, tôi gọi Lee Se-young ra và tìm một quán bia thích hợp.
Từ khi đến đây tôi chưa uống rượu lần nào, nhưng lần này không uống không chịu được.
Đệt mợ, ở đó mà nói 'Tôi muốn làm bạn. Có lẽ lòng nhiệt tình đi trước lý trí rồi', nói nhảm cái gì thế không biết. Không phải trai ngôn tình Trung Quốc đâu.
Cảm giác tự nhục vì những gì đã làm cứ trào dâng.
"Không nhưng mà gọi là đến à?"
"Cậu không có bạn mà. Giáo viên phải chăm sóc những chuyện thế này chứ."
"À... vâng."
Tôi uống cạn ly bia tươi chủ quán đưa cho. Lâu lắm mới uống rượu nên trôi tuồn tuột.
"Cậu gặp hai người đó mà cũng đeo mặt nạ à?"
"Lúc nào cũng phải đeo mà."
"Haizz đúng là tên hiếp dâm, lo giữ gìn thân phận ghê nhỉ. Với giáo viên cũng thế à?"
"Vâng. Không nhưng mà đã gặp nhau bao lâu đâu mà cô tỏ ra thân thiết thế?"
"... Gì vậy trời. Chính cậu gọi tôi ra mà."
Se-young lầm bầm rồi bỏ miếng gà rán nóng hổi vừa chiên vào miệng.
Nhai nhồm nhoàm, nhìn khuôn mặt hạnh phúc đó, tôi bỗng nhớ lại khuôn mặt cô ấy lúc tôi cưỡng bức cô ấy ngày hôm đó.
Nghĩ lại thì lúc đó cô ấy thích lắm mà.
Tôi trò chuyện với cô ấy, giữa chừng chuyển sang rượu soju.
Uống vào rồi thì những lời nghẹn ứ cũng tuôn ra ào ào.
"Này tên hiếp dâm. Say rồi à?"
"Ái chà. Đừng gọi là hiếp dâm ở đây, chính cô cũng có fantasy bị cưỡng bức mà."
"Gì, gì, gì, gì cơ. Ai mà có cái fantasy đó chứ?"
"Ở đây này... Khục khục khục."
Hơi men ngấm vào người cảm giác thật tốt. Cảm giác như những gì kìm nén bấy lâu nay giờ bùng nổ.
Bị chửi là thằng đụt, lòng tự trọng chạm đáy nên càng thấy thế.
"Nói cái gì vậy trời."
Se-young làm vẻ mặt giả vờ tức giận, lạnh lùng bắn lại.
"Thật sự không phải à?"
"Cái gì."
"Thích bị cưỡng bức ấy."
"... Muốn kiểm tra không?"
Se-young cười khẩy như thể nực cười, uống cạn ly bia trước mặt rồi thở hắt ra một hơi đầy khí thế.
Tôi lén chuyển sang ngồi cạnh Se-young.
Đúng lúc người khách học viên cuối cùng đi ra ngoài.
"Không làm được mà chỉ giỏi mồm mép. Giáo viên cho làm một lần nên cậu tự cao tự đại— Ưm!"
Giống như lúc đó, tôi khẽ nhấc mặt nạ lên và chiếm lấy đôi môi.
"Thế nào?"
"Cực, cực ghét."
Se-young giật mình mở to mắt như hòn bi ve, buông lời chửi rủa.
Trái ngược với bầu không khí nghiêm trọng, hai bàn tay hơi nắm lại của cô ấy cứng đờ vì căng thẳng và run rẩy.
"Biết rồi. Không phải gu của cô chứ gì?"
"Đương, đương nhiên rồi, rốt cuộc cậu coi ai là cái gì—"
"Nhưng tôi thích cô nên muốn ăn cô."
"—Hưm"
Tôi ghé sát vào tai cô ấy và thì thầm.
"Đi theo tôi."
"Cậu... tôi không để yên đâu."
Không để yên cái gì. Lần trước cũng nói câu đó.
Vốn dĩ tôi và Se-young là mối quan hệ sai trái ngay từ đầu. Nếu không ăn cô ấy thì tôi phải chết, may mắn thay gu của cô ấy là kiểu đó nên mối liên kết kỳ lạ được hình thành.
Tôi đứng dậy, thanh toán tiền ăn, rồi bước ra ngoài hít thở không khí ban đêm vẫn còn se lạnh.
'Hừ, bảo tìm bạn à? Vậy bạn tình (sex partner) cũng là bạn (friend) mà. Đệt.'
Se-young lon ton chạy theo có vẻ không thoải mái.
Đôi mắt run rẩy và ánh nhìn không thể cố định vào một chỗ, trông giống hệt một đứa trẻ ngay trước khi cầu xin điều gì đó.
Phải đi đâu đây, nhà nghỉ? Không phải.
"Vào đi."
"Ở đây là..."
Chân tôi dừng lại trước nhà vệ sinh nam trong công viên.
"Cậu, cậu điên à? Mau tỉnh rượu đi..."
"Vào đi."
Tôi nắm chặt vai cô ấy, ép vào trong nhà vệ sinh, đóng cửa và cài chốt.
Rầm!
Nhà vệ sinh cá nhân được dọn dẹp sạch sẽ.
Tôi bước một bước về phía Se-young, cô ấy lùi lại và hét lên bằng giọng thé.
"Đừng làm thế! Bây, bây giờ dừng lại vẫn kịp mà."
Tôi chưa từng chơi kiểu này bao giờ, nhưng đại khái lôi ký ức xem phim heo ra để hành động.
Tôi túm nhẹ tóc Se-young và kéo về phía mình.
"... Không được."
Dù không dùng nhiều sức nhưng Se-young hét lên một tiếng ngắn, tôi ôm cô ấy từ phía sau và cướp lấy đôi môi.
Lưỡi của hai người quấn lấy nhau trong khoang miệng.
Tôi cảm nhận được nhịp tim đập thẹn thùng từ cổ Se-young, người đang nắm chặt tay để không để lại vết móng tay.
"Ha... Ha ưm. Ư ưm."
Tiếng thở dốc lọt ra ngoài.
Tôi vươn hai tay xé toạc chiếc áo sơ mi, cúc áo bắn ra ngoài.
"Ư ư!"
Phớt lờ sự phản kháng của cơ thể đang run nhẹ, tôi bóp chặt bộ ngực lớn như muốn nổ tung.
Làn da trắng ngần lộ ra giữa các ngón tay.
"Đau... nhẹ thôi."
"Phải dùng kính ngữ chứ?"
"Làm ơn nhẹ thôi ạ..."
"Muốn thì tôi chiều. Nhưng phải có thành ý chứ?"
"... Dạ hả?"
Tôi nhẹ nhàng gạt chân, Se-young ngã phịch xuống, đôi mắt cô ấy đã dại đi.
Chiếc áo sơ mi bị cởi ra không làm tròn nhiệm vụ, để lộ toàn bộ làn da trắng ngần trên rốn.
Sột soạt.
Tôi cởi quần xuống, đồng tử Se-young giãn ra.
"Biết phải làm gì rồi chứ?"
Ực - Tiếng nuốt nước bọt vang lên.
Ánh mắt Se-young dán chặt vào dương vật của tôi, đôi mắt cô ấy run lên một lần, rồi cô ấy nói với tôi bằng giọng lí nhí như chui xuống lỗ.
"Biết, biết rồi."
Không phải hơi quá đáng sao.
Không, sục tay (handjob) thì làm được chứ.
Se-young dùng một tay che ngực, dần dần tiến lại gần và bắn cho tôi một câu.
"Thằng khốn."
Và cô ấy mở to miệng ngậm lấy dương vật của tôi.
Tiếp theo đó là khoái cảm tê dại ập đến như sóng triều.
Kết quả không thể tưởng tượng nổi.
2 Bình luận