Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 197: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (1)

Chương 197: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (1)

Chương 197: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (1)

 

Hơi nóng hầm hập cho thấy mùa hè đang đến gần.

 

Cánh tay của Lee Se-young đang ôm chặt lấy cổ tôi.

 

Một tay cô ấy cù vào cằm tôi, má cô ấy áp vào dưới tai tôi.

 

Có vẻ cô ấy đã đổ chút mồ hôi.

 

Thoang thoảng mùi xanh ngát của cây sồi.

 

“Em đang liên lạc với chị Byeol. Bảo là cô giáo đang đến đây.”

 

“Hưm.”

 

-Cạch.

 

Ánh đèn dưới cột điện chiếu sáng hai chúng tôi.

 

Côn trùng mùa hè bay lượn quanh đó. Không khí nóng bức càng làm tăng thêm nhiệt lượng giữa hai người.

 

“Có vẻ không ngạc nhiên lắm nhỉ?”

 

Lee Se-young thì thầm. Giọng nói đó lúc nào nghe cũng đầy quyến rũ.

 

“Đến mà không nói tiếng nào sao?”

 

“……Không được à?”

 

“Không được gì chứ. Lại đây nào.”

 

Tôi tắt điện thoại, nhét vào túi rồi vòng tay phải ra sau ôm lấy eo Se-young.

 

Tôi kéo cơ thể Lee Se-young đang nằm gọn trong tay mình về phía trước mà không gặp chút kháng cự nào.

 

“……Ơ.”

 

Tư thế ôm từ phía sau của Lee Se-young được tháo gỡ.

 

Tôi đẩy cô ấy vào bức tường cạnh cột điện. Và ghé sát mặt lại.

 

Môi vẫn chưa chạm nhau.

 

-Phù.

 

Tiếng thở vang lên. Mùi hương ngọt ngào đến choáng váng xộc vào mũi.

 

Khoảng cách mà chúng tôi có thể nhìn thấy đồng tử của nhau rõ nhất.

 

Khoảng cách ngột ngạt có thể trao đổi hơi thở cho nhau.

 

Hơi thở ngạc nhiên của Lee Se-young cù vào mũi tôi.

 

“……Sao, sao tự nhiên lại thế.”

 

“Không phải cô mong chờ điều này khi đến đây sao?”

 

Lee Se-young hơi khuỵu gối xuống, và tôi hoàn toàn chiếm lĩnh phía trên.

 

Kabedon. Người ta gọi tư thế đó là vậy nhỉ.

 

Đôi mắt cô ấy ngước nhìn tôi, cố gắng lảng tránh ánh nhìn của tôi sang một bên hết mức có thể.

 

Từ phía bộ ngực phồng lên to lớn, tiếng tim đập vang lên.

 

-Thình thịch, thình thịch.

 

Mắt Se-young hơi ươn ướt.

 

Mới không gặp bao lâu, sao lại trông xinh đẹp thế này.

 

Tôi có cảm giác muốn dùng lưỡi liếm lên hàng mi dài đó.

 

Tôi ghé mặt sát hơn chút nữa, áp má mình vào má Se-young.

 

Khuôn mặt Lee Se-young bị che khuất bởi bóng tối lấp lánh dưới ánh đèn cột điện.

 

Một biểu cảm đầy kịch tính với đôi má ửng hồng.

 

“……Mày sến súa vãi.”

 

“Ây dà có gì đâu. Dậy nhanh nào.”

 

Lee Se-young nắm tay tôi đứng dậy, lấy tay quạt lấy quạt để vào mặt mình.

 

Tôi khoác tay vào cánh tay Se-young, cô ấy phát ra tiếng "ưm" nhưng vẫn đón nhận cử chỉ tình cảm mà không phản kháng.

 

Đó là cử chỉ tình cảm mà Byeol hay làm với tôi.

 

‘…Làm cho cô ấy cảm thấy chắc chắn à.’

 

Phải làm thế nào đây.

 

Trước mắt cứ làm theo cách của tôi đã.

 

Chúng tôi cũng chẳng phải mối quan hệ vĩ đại được kết nối bởi cuộc gặp gỡ định mệnh gì.

 

“…Này.”

 

Đang đi bộ với tư thế tình nhân thì Se-young hỏi từ bên cạnh.

 

Giờ chiều cao đã chênh lệch một chút nên Se-young phải ngước nhìn tôi.

 

“Thế mày làm với con nhỏ đó chưa?”

 

“Jin Dal-rae ấy ạ?”

 

“Ừ.”

 

“Ây dà sao lại hỏi cái đó chứ. Cô giáo ghen à? ……Á!”

 

-Bốp!

 

Vừa nói đùa một câu là bị trả đũa ngay.

 

“Muốn chết hả?”

 

Ngón tay cô ấy véo vào sườn tôi sâu đến hai đốt ngón tay.

 

Phải rồi…… đây mới là Lee Se-young.

 

Dạo này cô ấy hiền quá làm tôi cứ tưởng bở.

 

Tôi buông tay khoác ra, ôm lấy eo cô ấy, giả vờ kêu đau, Lee Se-young nhìn tôi vẻ ngán ngẩm.

 

“Sao mày… có vẻ nghiêm túc hơn nhưng cũng chẳng thay đổi gì thế.”

 

“Em coi đó là ưu điểm đấy.”

 

“Cái dáng vẻ bệnh hoạn đó mà là ưu điểm thì cũng chịu.”

 

“Á.”

 

“……Sao cái thằng như này lại được yêu thích nhỉ? Được cái mã ngoài ngon nghẻ nên gái cứ tự bâu vào. Thế, ngủ với nó chưa?”

 

Sao cứ hỏi mãi chuyện làm với Jin Dal-rae hay chưa thế nhỉ. Hồi đi dã ngoại người hối thúc chuyện đó là Lee Se-young mà.

 

Thấy tôi gật đầu không đáp, Lee Se-young trả lời cộc lốc ‘Thế à’.

 

“Sướng không?”

 

“…Sướng chứ. Đàn ông mà.”

 

“Haizz, tưởng mày lắp c*c thay não rồi chứ.”

 

“Thế nên hồi đó nếu cô nhận lời tỏ tình thì đâu có chuyện này.”

 

Tôi hỏi với chút oán trách trong lòng.

 

Lee Se-young cũng nhớ lại lúc đó, cô ấy cười tự giễu với vẻ mặt hối hận.

 

“…Ừ nhỉ. Biết kế hoạch bị hủy thì cứ sống hạnh phúc bên mày cho xong.”

 

“Hạnh phúc?”

 

“……Phải gọi là nhớp nhúa mới đúng nhỉ?”

 

“Khà khà.”

 

Kể ra thì thế cũng không tệ.

 

Bí mật gặp gỡ nhau, tôi làm việc của tôi, Lee Se-young làm việc của cô ấy.

 

Rồi khi tốt nghiệp Academy thì sống như người yêu.

 

Lee Se-young cũng tương đối tự do khỏi sự ràng buộc của gia tộc, nên việc quyết định đối tượng kết hôn sẽ không khó khăn.

 

Và khi vượt qua mọi gian khổ.

 

Kết thúc bằng một đám cưới.

 

Sinh vài đứa con bao gồm cả Shiva, lúc đó Shiva cũng lớn rồi nên chắc sẽ chăm sóc các em tốt với tư cách chị cả.

 

Giống như Happy Ending trong tiểu thuyết vậy.

 

“Này.”

 

Lee Se-young khẽ nói.

 

“Mày cũng thấy suy nghĩ của tao bệnh hoạn à?”

 

“Cái nào cơ?”

 

“Cái lúc đi dã ngoại mày mắng tao ấy. Thú thật lúc đó tao hơi bất ngờ.”

 

“A… cái đó.”

 

Không nói gì với người mình thích, tự ý đối đầu với Flower.

 

Tôi im lặng một lúc lâu.

 

Ánh mắt Lee Se-young trông có vẻ bất an.

 

Tôi chậm rãi mở miệng.

 

“……Thú thật thì có nhiều chỗ em không hiểu nổi.”

 

Không thể pha trộn sự dối trá, nên tôi chỉ truyền đạt ý kiến của mình theo sự thật.

 

“Hình như mỗi lần có chủ đề này là em lại nói câu này thì phải. Chúng ta gặp nhau chưa được bao lâu mà.”

 

“…Đúng thế. Mà cái sự gặp gỡ đó cũng tệ hại nữa.”

 

“Từ cưỡng bức đến bạn tình (sex partner). Rồi yêu nhau thành người yêu…… Không phải phim Mỹ nhưng cũng kỳ lạ thật. Theo tiêu chuẩn của em thì không hiểu nổi. Tự nhiên đòi chết thay em. Có phải truyện cổ tích đâu.”

 

Tôi khẽ để lộ sự thật.

 

“Với lại em nghe chuyện từ chị Byeol rồi.”

 

“…Hả?”

 

“Chuyện quá khứ có gì. Mấy chuyện kiểu đó?”

 

“Không lẽ con Byeol nó….”

 

“Đừng giận, giờ cô đang nói chuyện với em mà. Cô giáo cũng kể hết chuyện của em cho chị Byeol còn gì.”

 

“…….”

 

Se-young im bặt. Có vẻ cô ấy cũng biết rõ lỗi của mình là gì.

 

Khu phố thương mại đã tắt đèn.

 

Và ở đằng xa kia, chỉ có quán rượu mở cửa muộn là trơ trọi sáng đèn.

 

Chúng tôi vừa đi về phía đó vừa tiếp tục trò chuyện.

 

“Nghe đến đâu rồi?”

 

“Từ chuyện hồi nhỏ của cô giáo, đến chuyện gặp chị Byeol ở Academy rồi tốt nghiệp.”

 

“Nó kể hết rồi, con khốn đó.”

 

Lee Se-young nghiến răng.

 

Dù lời nói có thô lỗ nhưng chắc chắn cô ấy rất quý Byeol.

 

Lee Se-young là người sẵn sàng chết vì cái tình nghĩa vài tháng, nên chắc chắn mối quan hệ với Byeol cũng được cô ấy trân trọng.

 

“Vậy định giấu em đến bao giờ? Em thì kể hết rồi đấy.”

 

“Không phải thế… nhưng nghe từ miệng nó thấy cứ oan ức kiểu gì ấy.”

 

“Thế à?”

 

Vậy thì phải nghe trực tiếp từ miệng cô ấy thôi.

 

Tôi dừng lại trước quán rượu và chỉ vào cửa.

 

“Nghe lại lần nữa đi, ở trong kia, chi tiết hơn.”

 

“Hả?”

 

Đã đến lúc nâng ly và xác định lại mối quan hệ.

 

“…Thì, có gì to tát đâu.”

 

Chúng tôi thuê một phòng riêng, gọi đầy rượu và đồ nhắm.

 

Có vẻ cuộc trò chuyện sẽ kéo dài nên tôi đã liên lạc trước với Jin Dal-rae.

 

Rằng lâu rồi cô giáo mới đến, nói chuyện chút nên hôm nay không về nhà.

 

-[Jin Dal-rae]: (Biểu tượng cảm xúc bông hoa phồng má)

 

-[Jin Dal-rae]: ……Chỉ lần này thôi đấy nhé.

 

Thông báo xong xuôi.

 

Trước tiên tôi rót vài ly soju cho Lee Se-young.

 

“Này. Nhất thiết phải nói à? Nghe hết rồi mà.”

 

“Nghe trực tiếp nó khác chứ. Uống đi. Uống cạn.”

 

-Ực.

 

Uống cạn bốn ly rượu trắng liên tiếp.

 

Uống một hơi nên có vẻ rát miệng và dạ dày, Lee Se-young lè lưỡi ra.

 

Nói chuyện nghiêm túc ngay thì hơi sao đó. Bắt đầu từ chuyện thường ngày đã.

 

Tôi cũng uống vài ly và nhắc lại chuyện của Byeol lúc nãy.

 

“Nhắc mới nhớ… vì giúp việc của em, em bảo sẽ thực hiện điều ước cho chị Byeol. Lần này là họp lớp hay gì đó à? Nghe bảo chị ấy sẽ đi.”

 

“Họp lớp? A…… con nhỏ đó lạ thật. Biết đi là stress mà cứ cố đi.”

 

“Thật á?”

 

“Hồi cấp hai ai mà biết được thực ra có định mệnh của đời mình chứ! Kiểu thế. Giờ thì…… có mày rồi cần gì phải đi nữa. Chỉ là muốn khoe khoang thôi. Mày cũng đẹp trai mà.”

 

Tôi cũng biết là vậy.

 

Ngoài lý do đó ra thì chẳng có lý do gì để đột nhiên gọi tôi đến họp lớp cả.

 

Thực ra Byeol cũng đã nói thẳng mục đích là thế.

 

“Không giấu giếm suy nghĩ cũng là nét quyến rũ của chị Byeol mà.”

 

“Ừm. Công nhận.”

 

Lee Se-young đồng tình với tôi.

 

Rồi có vẻ tò mò, hoặc vốn đã thắc mắc từ trước, cô ấy lườm tôi.

 

“……Thế. Mày làm cái gì sau lưng tao đấy?”

 

“Việc mà cô giáo định làm ấy.”

 

Nghe tôi nói, cô ấy cau mày thở dài.

 

“Mày có biết nguy hiểm thế nào không?”

 

“Miễn không gặp cán bộ cấp cao là được.”

 

“Đã đánh thử chưa?”

 

“Rồi.”

 

Lần đầu là lũ cuồng tín tép riu.

 

Lần hai là Ent thì phải quỳ gối xin tha.

 

Từ lần ba… dù có đánh với phó cán bộ tôi cũng có thể thắng được.

 

Tuy nhiên Lee Se-young làm sao biết được sự thật đó.

 

-Cạch.

 

Se-young uống cạn ly soju trong một hơi, rồi gắp miếng dứa bỏ vào miệng.

 

Nhai rau ráu đầy vẻ chiến đấu.

 

“……Nguy hiểm lắm.”

 

“Nguy hiểm gì chứ.”

 

“Là Flower đấy, không phải mấy đứa ất ơ, cũng không phải clear hầm ngục nhan nhản đâu… Bọn nó coi mạng người như cỏ rác.”

 

Nói đến đó.

 

Chợt cảm thấy mình đi quá xa, Lee Se-young im bặt.

 

“A… xin lỗi. Định uống rượu thôi mà nói chuyện này thì hơi quá.”

 

Tôi hiểu tấm lòng đó.

 

Cũng giống như tôi lo lắng cho Lee Se-young thôi.

 

Tôi rót đầy rượu vào ly của Se-young.

 

“Em không chết đâu. Cô cứ lo việc của mình đi.”

 

“……Biết rồi.”

 

Vẻ mặt không có vẻ gì là chấp nhận.

 

Ngược lại có vẻ còn nhiều điều muốn nói nhưng đang cố kìm nén.

 

Dù sao cũng lâu mới gặp. Cô ấy có vẻ chấp nhận tận hưởng khoảnh khắc này hơn là những câu chuyện đắng ngắt.

 

Cứ để thế này thì kiểu gì cô ấy cũng lại làm quá sức cho xem.

 

Người này…… phải làm sao đây.

 

‘Có một cách.’

 

Một cách hơi hèn hạ.

 

Nhưng lại chắc chắn và phù hợp nhất với tình hình hiện tại.

 

Đó là trao cho Lee Se-young một trách nhiệm.

 

……So với việc cô ấy thoát khỏi tầm mắt tôi và đi đánh nhau với Flower thì cách đó đúng đắn hơn.

 

-Rột rột.

 

Mỗi người cạn khoảng hai chai soju thì men say mới bắt đầu hiện lên trên mặt Se-young.

 

Sống thế nào rồi. Thì cũng. Bình thường. Vẫn thế.

 

Không có việc gì nguy hiểm chứ? Việc của tao làm gì có chuyện không nguy hiểm.

 

Tiếp tục những câu chuyện thường ngày như thế, tôi khẽ đổi chủ đề.

 

“Giờ nghe chuyện ngày xưa đi nhỉ.”

 

“……Thật sự phải nói à?”

 

Se-young vẫn còn ngại ngùng, mím chặt môi làm vẻ mặt khó xử.

 

Nhưng có lẽ do rượu đã vào một lượt nên khuôn mặt cô ấy đã giãn ra hơn trước một chút.

 

Phải nói chứ.

 

Thời gian gặp nhau ngắn ngủi, nên cần phải hiểu nhau hơn.

 

Dù nghĩ là đã hiểu đủ nhưng đó chưa phải là tất cả.

 

“Ưm….”

 

Lee Se-young đắn đo một hồi, rồi bắt đầu mở từng chút một túi chuyện của mình.

 

Cô ấy đã sống cuộc đời như thế nào.

 

Bị đối xử ra sao, chuyện làm lao động chân tay một mình vất vưởng thế nào, tất cả.

 

Nhờ Byeol đã kể rất chi tiết, nên những chuyện nghe từ cô ấy không khác mấy so với những gì tôi biết.

 

Chỉ là Lee Se-young đã cảm thấy gì trong những sự kiện đó.

 

Tôi liên tục đồng cảm trong cuộc trò chuyện.

 

Vất vả quá nhỉ.

 

Trời ơi. Sao lại thế.

 

Cuộc trò chuyện trôi qua là câu chuyện khô khan của Byeol được thêm chút gia vị cảm xúc.

 

Tất nhiên chỉ thế thôi cũng đủ làm không khí câu chuyện thay đổi hẳn, như đang nghe trực tiếp một cảnh trong bộ phim đi thẳng đến Bad Ending từ chính miệng cô ấy.

 

Phim bi kịch.

 

Tóm tắt cuộc đời Lee Se-young bằng một từ thì đó là từ thích hợp nhất.

 

“…Thế là hết.”

 

Thô lỗ, hay chửi thề. Nhưng trái ngược với lớp vỏ dày như cây, lớp vỏ bên trong lại mềm yếu vô cùng.

 

Chính vì thế Lee Se-young một khi đã để ai vào lòng thì tuyệt đối không buông tay.

 

‘May mắn thì cũng là may mắn.’

 

Nếu người cô ấy gặp lúc đó không phải là người tốt như Byeol, hoặc gặp ai đó khác và bị chính người đó phản bội.

 

Thì khi gặp tôi, cô ấy chắc đã trở thành ác nhân thực sự rồi.

 

Nghĩ lại thì ngay trước khi bị cưỡng bức, cô ấy đúng là ác nhân định cướp Thụ Mộc Hoàn của tôi.

 

“Không bỏ sót chuyện gì chứ?”

 

“Nhìn mặt tao bây giờ mà mày còn nói được câu đó à?”

 

Xấu hổ hay buồn bã đây. Khóe mắt ươn ướt.

 

Không có gì buồn hơn việc phải giải thích về cuộc đời hèn mọn của chính mình.

 

“Khà khà khà. Dù sao cũng sống vất vả rồi.”

 

“…Đang thương hại tao đấy à? Ái chà.”

 

Se-young dùng ngón chân gõ gõ vào ống quyển tôi.

 

Tôi vừa cười vừa nói tiếp.

 

“Dạo này không đi trấn lột Thụ Mộc Hoàn của đứa khác nữa chứ? Cái đó thì em cũng không bênh được đâu.”

 

“Này cái đó……. Giờ không làm nữa. Gặp mày xong là không làm gì nữa rồi.”

 

“Từ giờ làm tốt là được.”

 

Lee Se-young thở dài.

 

Có vẻ đang nhớ lại những suy nghĩ thiển cận ngày xưa.

 

Cái đó đúng là sai lầm.

 

Là tội phạm nữa.

 

Tôi cũng ở lập trường đã gây ra chuyện nên không thể nói gì được.

 

Tôi và người này rốt cuộc cũng là người của thế giới ngầm.

 

Tôi đưa tay vuốt tóc mái cô ấy sang một bên.

 

Mái tóc xanh quen thuộc, giờ tôi cũng thành người thế giới này rồi.

 

Màu tóc này không còn cảm thấy lạ lẫm nữa.

 

Lee Se-young đón nhận cái chạm của tôi mà không nói lời nào.

 

Ngược lại còn ghé mặt lại gần như muốn được chạm thêm.

 

Tôi chạm nhẹ vào má mềm mại rồi rụt tay lại.

 

“Giờ thôi chuyện u ám đi.”

 

Thế là đủ rồi.

 

Từ việc cô ấy kể chuyện của mình cho tôi nghe, chắc cô ấy cũng cảm nhận được điều gì đó.

 

Tôi cũng hiểu Lee Se-young đã nghĩ gì mà làm đến mức này vì tôi.

 

Cảm giác lòng nhẹ nhõm hơn một chút.

 

Giờ nghĩ lại thì việc cố gắng hiểu nhau có lẽ cũng không phải là sai lầm.

 

Người ta hay nói những câu chuyện nghiêm túc kiểu như không thể nào đồng cảm hoàn toàn với suy nghĩ của người khác.

 

Tôi nghĩ điều đó đúng.

 

Đã nhận được tình yêu vô cớ, thì phải đền đáp lại chứ.

 

“Nào, cạn ly.”

 

Tôi nâng ly soju lên.

 

Lee Se-young nhìn tôi chằm chằm rồi thở dài, cũng nâng ly theo.

 

“…Cạn.”

 

Hai ly soju chạm vào nhau giữa không trung.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!