- Minh họa
- Tập 1 (Mở đầu - 418)
- Mở đầu
- Chương 1: Trách Nhiệm Không Khoái Lạc
- Chương 2: Xấu Hơn Goblin, Béo Hơn Orc, Nhưng Thế Giới Thụ Lại Thích.
- Chương 3: Cây Sồi (1)
- Chương 4: Cây Sồi (2)
- Chương 5: Cây Sồi (3)
- Chương 6: Sau Kỳ Thi Nhập Học
- Chương 7: Trách Nhiệm Không Khoái Lạc (2)
- Chương 8: Gu-seul Ở Ký Túc Xá (1)
- Chương 9: Khởi Đầu Thực Sự (1)
- Chương 10: Khởi đầu thực sự (2)
- Chương 11: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (1)
- Chương 12: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (2)
- Chương 13: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (3)
- Chương 14: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (4)
- Chương 15: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (5)
- Chương 16: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (6)
- Chương 17: Hy Vọng Chúng Ta Thân Thiết (7)
- Chương 18: Du Quyên Lạc Hoa (1)
- Chương 19: Du Quyên Lạc Hoa (2)
- Chương 20: Du Quyên Lạc Hoa (3)
- Chương 21: Du Quyên Lạc Hoa (4)
- Chương 22: Du Quyên Lạc Hoa (5)
- Chương 23: Du Quyên Lạc Hoa (6)
- Chương 24: Du Quyên Lạc Hoa (7)
- Chương 25: Du Quyên Lạc Hoa (8)
- Chương 26: Du Quyên Lạc Hoa (9)
- Chương 27: Starfruit
- Chương 28: Không Có Chuyện Gì Xảy Ra Cả
- Chương 29: Ngày Của Se-young (1)
- Chương 30: Ngày Của Se-young (2)
- Chương 31: Shiba Đáng Ghét Của Chúng Ta
- Chương 32: Cây Đào (1)
- Chương 33: Cây Đào (2)
- Chương 34: Cây Đào (3)
- Chương 35: Cây Đào (4)
- Chương 36: Cây Đào (5)
- Chương 37: Cây Đào (6)
- Chương 38: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (1)
- Chương 39: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (2)
- Chương 40: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (3)
- Chương 41: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (4)
- Chương 42: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (5)
- Chương 43: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (6)
- Chương 44: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (7)
- Chương 45: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (8)
- Chương 46: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (9)
- Chương 47: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (10)
- Chương 48: Bàn Rượu Lúc Nào Cũng Có Chuyện (1)
- Chương 49: Bàn Rượu Lúc Nào Cũng Có Chuyện (2)
- Chương 50: Bàn Rượu Lúc Nào Cũng Có Chuyện (3)
- Chương 51: Bàn Rượu Lúc Nào Cũng Có Chuyện (4)
- Chương 52: Shiba, Cuối Cùng Cũng Thành Người (1)
- Chương 53: Shiba, Cuối Cùng Cũng Thành Người (2)
- Chương 54: Đối Tác Đầu Tiên (1)
- Chương 55: Đối Tác Đầu Tiên (2)
- Chương 56: Đối Tác Đầu Tiên (3)
- Chương 57: Chuyện trong hầm ngục (1)
- Chương 58: Chuyện trong hầm ngục (2)
- Chương 59: Chuyện trong hầm ngục (3)
- Chương 60: Chuyện Trong Hầm Ngục (4)
- Chương 61: Chuyện Trong Hầm Ngục (5)
- Chương 62: Thuần Khiết
- Chương 63: Cuộc Sống Chung Bất Tiện (1)
- Chương 64: Cuộc Sống Chung Bất Tiện (2)
- Chương 65: Tiết Học Đối Kháng
- Chương 66: Xem Mắt (1)
- Chương 67: Xem Mắt (2)
- Chương 68: Xem Mắt (3)
- Chương 69: Xem Mắt (4)
- Chương 70: Nổi Loạn
- Chương 71
- Chương 72: Luyện Ngục (1)
- Chương 73: Luyện Ngục (2)
- Chương 74: Luyện Ngục (3)
- Chương 75: Luyện Ngục (4)
- Chương 76: Luyện Ngục (5)
- Chương 77: Luyện Ngục (6)
- Chương 78: Luyện Ngục (7)
- Chương 79: Luyện Ngục (8)
- Chương 80: Luyện Ngục (hoàn)
- Chương 81: 3 Ngày Hạnh Phúc (1)
- Chương 82: 3 Ngày Hạnh Phúc (2)
- Chương 83: 3 Ngày Hạnh Phúc (3)
- Chương 84: 3 Ngày Hạnh Phúc (4)
- Chương 85: 3 ngày hạnh phúc (5)
- Chương 86: 3 Ngày Hạnh Phúc (6)
- Chương 87: 3 ngày hạnh phúc (7)
- Chương 88: Lời tỏ tình đầu tiên (1)
- Chương 89: Lời tỏ tình đầu tiên (2)
- Chương 90: Gã Mặt Nạ (1)
- Chương 91: Gã Mặt Nạ (2)
- Chương 92: Gã Mặt Nạ (3)
- Chương 93: Gã Mặt Nạ (4)
- Chương 94: Gã Mặt Nạ (5)
- Chương 95: Gã Mặt Nạ (6)
- Chương 96: Gã Mặt Nạ (7)
- Chương 97: Gã Mặt Nạ (8)
- Chương 98: Thi Giữa Kỳ (1)
- Chương 99: Thi Giữa Kỳ (2)
- Chương 100: Thi giữa kỳ (3)
- Chương 101: Hạng 1 VS Hạng 152 (1)
- Chương 102: Hạng 1 VS Hạng 152 (2)
- Chương 103: Hạng 1 VS Hạng 152 (3)
- Chương 104: Hạng 1 VS Hạng 152 (4)
- Chương 105: Hạng 1 Vs Hạng 152 (5)
- Chương 106: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (1)
- Chương 107: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (2)
- Chương 108: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (3)
- Chương 109: Thay Đổi Nhận Thức (1)
- Chương 110: Thay Đổi Nhận Thức (2)
- Chương 111: Thay Đổi Nhận Thức (3)
- Chương 112: Hoàng Đào
- Chương 113: Thay Đổi Nhận Thức (4)
- Chương 114: Chuyến dã ngoại (1)
- Chương 115: Chuyến dã ngoại (2)
- Chương 116: Chuyến dã ngoại (3)
- Chương 117: Chuyến dã ngoại (4)
- Chương 118: Chuyến dã ngoại (5)
- Chương 119: Chuyến dã ngoại (6)
- Chương 120: Chuyến dã ngoại (7)
- Chương 121: Chuyến dã ngoại (8)
- Chương 122: Quá Khứ (1)
- Chương 123: Quá Khứ (2)
- Chương 124: Quá Khứ (3)
- Chương 125: Quá Khứ (4)
- Chương 126: Quá Khứ (5)
- Chương 127: Tìm Lại Sức Mạnh Xưa (1)
- Chương 128: Tìm Lại Sức Mạnh Xưa (2)
- Chương 129: Tìm Lại Sức Mạnh Xưa (3)
- Chương 130: Chuyện Sẽ Xảy Ra Một Ngày Nào Đó
- Chương 131: Mờ ảo, đột ngột (1)
- Chương 132: Mờ ảo, đột ngột (2)
- Chương 133: Mờ ảo, đột ngột (3)
- Chương 134: Mờ ảo, đột ngột (4)
- Chương 135: Mờ ảo, đột ngột (5)
- Chương 136: Mờ ảo, đột ngột (6)
- Chương 137: Mờ ảo, đột ngột (7)
- Chương 138: Mờ ảo, đột ngột (8)
- Chương 139: Mờ ảo, đột ngột (9)
- Chương 140: Mờ ảo, đột ngột (10)
- Chương 141: Ba Quả Đào (1)
- Chương 142: Ba Quả Đào (2)
- Chương 143: Ba Quả Đào (3)
- Chương 144: Ba Quả Đào (4)
- Chương 145: Ba Quả Đào (5)
- Chương 146: Ba quả đào (6)
- Chương 147: Ba quả đào (7)
- Chương 148: Ba quả đào (8)
- Chương 149: Ba quả đào (9)
- Chương 150: Ba quả đào (10)
- Chương 151: Một Lời Hứa
- Chương 152: Tiểu Thiên Ma, Dowon (1)
- Chương 153: Tiểu Thiên Ma, Dowon (2)
- Chương 154: Tiểu Thiên Ma, Dowan (3)
- Chương 155: Tiểu Thiên Ma, Dowon (4)
- Chương 156: Tiểu Thiên Ma, Dowon (5)
- Chương 157: Tiểu Thiên Ma, Dowan (6)
- Chương 158: Tiểu Thiên Ma, Dowan (7)
- Chương 159: Tiểu Thiên Ma, Dowan (8)
- Chương 160: Đã Trở Lại Rồi
- Chương 161: Cần nói chuyện (1)
- Chương 162: Cần nói chuyện (2)
- Chương 163: Cần nói chuyện (3)
- Chương 164: Cần nói chuyện (4)
- Chương 165: Biết Làm Sao Khi Em Thích Anh (1)
- Chương 166: Biết Làm Sao Khi Em Thích Anh (2)
- Chương 167: Bố Đã Về Chưa?
- Chương 168: Shiba Nhà Chúng Ta... Có Nhiều Mẹ Nhỉ
- Chương 169: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (1)
- Chương 170: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (2)
- Chương 171: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (3)
- Chương 172: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (4)
- Chương 173: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (5)
- Chương 174: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (6)
- Chương 175: Đừng Cười Nữa. Nhanh Lên.
- Chương 176: Ngoài suy nghĩ, cô ấy khá giống với hình mẫu lý tưởng của tôi
- Chương 177: Vậy hẹn gặp lại sau
- Chương 178: Eighth Leaf
- Chương 179: Hẹn hò với Byeol
- Chương 180: Người được chọn cho Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng
- Chương 181: Lee Do-won
- Chương 182: Lee Do-won (2)
- Chương 183: Lee Do-won (3)
- Chương 184: Lee Do-won (4)
- Chương 185: Lee Do-won (5)
- Chương 186: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (1)
- Chương 187: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (2)
- Chương 188: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (3)
- Chương 189: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (4)
- Chương 190: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (5)
- Chương 191: Sống chung (1)
- Chương 192: Sống chung (2)
- Chương 193: Sống chung (3)
- Chương 194: Sống chung (4)
- Chương 195: Sống chung (5)
- Chương 196: Câu Chuyện Về Cây Sồi Non
- Chương 197: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (1)
- Chương 198: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (2)
- Chương 199: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (3)
- Chương 200: Thiên Tài Đấy?
- Chương 201: Hái Sao (1)
- Chương 202: Hái Sao (2)
- Chương 203: Hái Sao (3)
- Chương 204: Hái Sao (4)
- Chương 205: Hái Sao (5)
- Chap 206: Hái Sao (6)
- Chap 207: Hái Sao (7)
- Chap 208 Cùng một thời điểm, cùng chờ đợi một thời cơ (1)
- Chap 209: Cùng một thời điểm, cùng chờ đợi một thời cơ (2)
- Chap 210: Cùng một thời điểm, cùng chờ đợi một thời cơ (3)
- Chương 211: Cây Trảm Bì
- Chương 212: Khi Nâng Chén (1)
- Chương 213: Khi Nâng Chén (2)
- Chương 214: Thứ Lớn Sắp Đến
- Chương 215: Trong Số Này, Có Flower (1)
- Chương 217: Trong Số Này, Có Flower (3)
- Chương 218: Trong Số Này, Có Flower (4)
- Chương 219: Trong Số Này, Có Flower (5)
- Chương 220: Trong Số Này, Có Flower (6)
- Chương 221: Maronnier (1)
- Chương 222: Maronnier (2)
- Chương 223: Maronnier (3)
- Chương 224: Maronnier (4)
- Chương 225: Maronnier (5)
- Chương 226: Maronnier (6)
- Chương 227: Maronnier (7)
- Chương 228: Maronnier (8)
- Chương 229: Cây Dẻ Gai (gai Thất Diệp Thụ)
- Chương 230: Teaming (1)
- Chương 231: Teaming (2)
- Chương 232: Teaming (3)
- Chương 233: Teaming (4)
- Chương 234: Teaming (5)
- Chương 235: Đau Đầu Thật (1)
- Chương 236: Đau Đầu Thật (2)
- Chương 237: Baobab Tree (1)
- Chương 238: Baobab Tree (2)
- Chương 239: Baobab Tree (3)
- Chương 240: Baobab Tree (4)
- Chương 241: Baobab Tree (5)
- Chương 242: Sống Sót Trong Rừng (1)
- Chương 243: Sống Sót Trong Rừng (2)
- Chương 244: Sống Sót Trong Rừng (3)
- Chương 245: Sống Sót Trong Rừng (4)
- Chương 246: Một Sinh Viên, Ba Quốc Mộc (1)
- Chương 247: Một Sinh Viên, Ba Quốc Mộc (2)
- Chương 248: Cây Hoa Mai (1)
- Chương 249: Cây Hoa Mai (2)
- Chương 250: Cây Hoa Mai (3)
- Chương 251: Tại Sao Lại Thế Này
- Chương 252: Đừng Làm Thế Này
- Chương 253: Bao (1)
- Chương 254: Bao (2)
- Chương 255: Bao (3)
- Chương 256: Bao (4)
- Chương 257: Sự Lựa Chọn Của Chiếc Lá (1)
- Chương 258: Sự Lựa Chọn Của Chiếc Lá (2)
- Chương 259: Sự Lựa Chọn Của Chiếc Lá (3)
- Chương 260: Cưa Đổ Cái Cây (1)
- Chương 261: Cưa Đổ Cái Cây (2)
- Chương 262: Cưa Đổ Cái Cây (3)
- Chương 263: Cưa Đổ Cái Cây (4)
- Chương 264: Cưa Đổ Cái Cây (5)
- Chương 265: Cưa Đổ Cái Cây (6)
- Chương 266: Cưa Đổ Cái Cây (7)
- Chương 267: Cưa Đổ Cái Cây (8)
- Chương 268: Cưa Đổ Cái Cây (9)
- Chương 269: Cưa Đổ Cái Cây (10)
- Chương 270: Cưa Đổ Cái Cây (11)
- Chương 271: Cưa Đổ Cái Cây (12)
- Chương 272: Cưa Đổ Cái Cây (13)
- Chương 273: Mary (1)
- Chương 274: Mary (2)
- Chương 275: Mary (3)
- Chương 276: Cô Là Flower Sao? (1)
- Chương 277: Cô Là Flower Sao? (2)
- Chương 278: Cô Là Flower Sao? (3)
- Chương 279: Cô Là Flower Sao? (4)
- Chương 280: Cô Là Flower Sao? (5)
- Chương 281: Thử Thách Thứ Ba (1)
- Chương 282: Thử Thách Thứ Ba (2) - Eden (1)
- Chương 283: Thử Thách Thứ Ba (3) - Eden (2)
- Chương 284: Thử Thách Thứ Ba (4) - Eden (3)
- Chương 285: Thử Thách Thứ Ba (5) - Eden (4)
- Chương 286: Người Bạn Đặc Biệt
- Chương 287: Thử Thách Thứ Ba (6) - Thằng Khốn Như Tôi Không Làm Được Chuyện Đó
- Chương 288: Khoảng 3 Ngày Là Đủ Chứ Nhỉ?
- Chương 289: Hình Thái Ma Lực
- Chương 290: Hình Thái Ma Lực (2)
- Chương 291: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (1)
- Chương 292: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (2)
- Chương 293: Một Con Mèo
- Chương 294: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (3)
- Chương 295: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (4)
- Chương 296: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (5)
- Chương 297: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (6)
- Chương 298: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (7)
- Chương 299: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (8)
- Chương 300: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (9)
- Chương 301: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (10)
- Chương 302: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (11)
- Tập 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 140: Mờ ảo, đột ngột (10)
Chương 140: Mờ ảo, đột ngột (10)
Cởi bộ đồ rách nát vứt xuống sàn, tôi mới thực sự cảm nhận được buổi tập hôm nay đã kết thúc.
Bộ võ phục màu đen thấm đẫm máu.
Màu đen sẫm đó không ai biết là vết mồ hôi hay vết máu.
Dù vậy, sau khi tập xong, nhìn bộ võ phục rách tơi tả, tôi cảm thấy mình đã đốt cháy hết mình cho ngày hôm nay.
Tâm trạng có chút phấn chấn, khóe miệng nhếch lên.
"Từ từ xuống đi, và đừng dùng sức mạnh đó tùy tiện."
"Tôi biết rồi. Nhưng ngài cũng bắt Thiên Đào tập luyện y hệt thế này sao?"
Lão già đi xuống núi trước, tôi vừa trả lời vừa trực tiếp hỏi ông ta.
"Sao lại tò mò chuyện đó?"
Câu trả lời lạnh lùng quay lại ngay lập tức.
Tôi nhún vai cười gượng gạo.
"Chỉ tò mò nên hỏi thôi. Hơn nữa ngài biết rõ người đó là người thế nào với tôi mà?"
Người thầy có một không hai của tôi. Người đã nhặt tôi về khi tôi chẳng có cái thá gì.
Nói nhặt về nghe hơi kỳ nhưng không diễn đạt thế mới là lạ.
Thiên Đào vì đệ tử là tôi mà sẵn sàng hy sinh tính mạng. Không nhiều người có thể hy sinh tính mạng chỉ vì mối duyên vài tuần.
Người đáng biết ơn.
Lão già nhìn tôi một hồi lâu rồi nói với vẻ vô cảm.
"Người thế nào? Sao, là hôn phu hay gì à?"
"Dạ? Không, không phải thế nhưng mà."
Bị chọc một câu đùa bất ngờ khiến tôi ngớ người một lúc.
Tôi không có ý đó. Hay là ông ta tự mình thắc mắc chuyện đó nhỉ? Nghĩ vậy nhưng lão già vẫn tiếp tục nói với vẻ dửng dưng.
"Thiên Đào biết rõ cách dồn ép bản thân. Không thể so sánh với kẻ không biết gì như ngươi."
"Có vẻ ngài hiểu rất rõ về con gái mình nhỉ?"
"Giờ định chơi chữ với ta à?"
"Đâu dám."
Kiểu tính cách này có rất nhiều.
Người cha quá nghiêm khắc đến mức không thể hiện nổi cảm xúc của mình, chỉ cần xem mấy bộ phim truyền hình cũ rích là thấy đầy rẫy.
Thiên Đào ở hiện thế rất nhớ cha mình.
Cách đối xử với tôi cũng vậy, cô ấy không phải người hoàn toàn không có tình cảm.
Nhìn kỹ thì cũng hay cười.
Chỉ là cố gắng tiết chế cảm xúc đó hết mức có thể thôi.
"……Cái này là chuyện hơi khác, nghe Hongyeon bảo ngài đã rút tay khỏi Đào Viên. Lý do là gì vậy?"
Tôi lần lượt giải tỏa những thắc mắc trong lòng với ông ta.
Nói vòng vo không có tác dụng với người này. Tôi hỏi thẳng ông ta hết mức có thể.
"Không phải vấn đề ngươi cần biết. Chẳng phải ngươi đến đây để tập luyện sao?"
"Chỉ là tò mò thôi."
Quả thực cứ thế này quay về cũng không tệ.
Về mục đích trưởng thành thì đúng là đạt được thành tựu rực rỡ.
Nhưng lý do tôi đến quá khứ có thực sự chỉ là thế không thì không ai biết.
Ngay cả Time World Tree cũng chỉ nói mơ hồ rằng mục đích là đưa tôi về quá khứ.
"Như lần trước đã nói, mục đích thì không có gì đặc biệt. Nhưng nếu rời đi mà không biết chuyện này, thì sau này chắc ngủ không ngon."
"Thằng không ngủ nghê gì mà cũng bày đặt."
Lão già quay lưng lại, ngập ngừng.
Tôi vẫn ngồi trên tảng đá, thong thả chờ câu trả lời.
"Ta tạo ra Đào Viên là để nghỉ ngơi, chứ không phải để tăng thêm việc."
Về nguồn gốc của Đào Viên thì qua cuộc điều tra trước tôi đã biết rõ.
"Chỉ thế thôi ạ?"
"Muốn biết thêm cái gì nữa?"
"Không thì, kiểu như giấc mơ muốn đạt được đến mức vứt bỏ Đào Viên. Hay lý do nhất định phải tạo ra người thừa kế chẳng hạn."
"Giọng điệu nghe ngứa tai thật. Phải… Giấc mơ? Hừm, cũng lâu rồi mới nói đến từ đó."
Rồi lão già nói.
"Giấc mơ thì có."
Câu đó.
Chỉ nghe một câu bốn chữ mà cảm giác quen thuộc nhói lên trong lồng ngực.
- Ta có một giấc mơ.
Lời Thiên Đào nói ở Luyện Ngục.
Mọi cảm xúc dồn nén trong đó, khiến tôi thấy ý nghĩa bên trong thì chưa bàn, mà nghe thật đột ngột.
Rốt cuộc là ý gì, sau đó cô ấy cũng không trả lời khiến tôi bứt rứt, không ngờ là cô ấy nhắc lại y nguyên lời của cha mình sao.
Tôi chỉnh lại tư thế ngồi nghiêm chỉnh.
"Lý do ta trở thành Thiên Ma là để giết những kẻ ta không ưa. Dù là Thế Giới Thụ hay con người, không quan trọng."
"Người không ưa ạ?"
"Lũ đạo đức giả. Ta đã thấy quá nhiều người tốt chết vô cớ. Ta chỉ ghét điều đó thôi."
Lão già nói.
"Giấc mơ chẳng có gì to tát. Giấc mơ ấp ủ hồi nhỏ thường không thành hiện thực. Kiểu giấc mơ như thế."
"Ta đã mong một thế giới không có kẻ ác, nơi những người thiện lương có thể thoải mái thực hiện ý nguyện của mình."
Nghĩ đến cái tên Thiên Ma thì quả thực, chuyện viển vông.
Giấc mơ mà những người thực sự trẻ tuổi mới có.
"Thấy lạ à?"
"Với Thiên Ma thì lạ lắm ạ."
"Ngày xưa ta tin là điều đó thực sự khả thi. Khi đó ta nghĩ chỉ cần có sức mạnh thì có thể làm được mọi thứ. Giấc mơ quá non trẻ."
Thế giới không có kẻ ác. Lời nói hoang đường hết sức.
Nhưng tôi hiểu ý ông ta.
"Tôi không coi thường đâu. Hồi nhỏ tôi cũng từng muốn tạo ra thế giới đáng sống, đòi làm chính trị gia rồi làm loạn lên mà."
Giờ nghĩ lại thấy nổi da gà.
Tại sao tôi lại có suy nghĩ đó nhỉ.
Cười khẩy, đồng thời thở dài.
"Ngài cũng nói y hệt thế với Thiên Đào à?"
"Ha, nói nhiều lắm chứ. Ngày xưa nói đến mòn cả miệng. Nhưng ta không bảo nó nối nghiệp."
"Thế thì may quá. Nhưng sao ngài lại có suy nghĩ đó? Chắc không phải tự nhiên mà có đâu nhỉ."
"…Ngươi tò mò nhiều thứ thật đấy."
"Tôi hay nghe câu đó lắm."
"Cơ duyên à?"
Lão già bất ngờ thành thật kể câu chuyện của mình.
Có lẽ việc tôi đến từ tương lai đóng một vai trò nào đó. Hoặc biết đâu. Ông ta cảm thấy cảm xúc khó nói nào đó khi biết tôi là đệ tử của con gái mình.
Hoặc đơn giản là thân thiết hơn nhờ giao đấu.
"Cơ duyên… cơ duyên à. Chuyện ta bị gia tộc vứt bỏ chắc ngươi cũng nghe rồi."
"Vâng, nên ngài bỏ nhà đi."
"Phải."
Lão già vuốt cằm bằng bàn tay nhăn nheo, hồi tưởng lại chuyện cũ.
"Lần đầu rời Đào Viên, ta đã từng lạc lối. Không biết gì, không có gì, cũng không có sức mạnh."
"Không có sức mạnh á. Ngài ấy ạ?"
"Sinh ra đã là rồng thì có mấy ai. Thiên Đào đứa trẻ tội nghiệp đó, ban đầu cũng yếu đuối quá mức. Hái hoa cũng vừa hái vừa khóc, con gái ta là thế đấy."
Câu chuyện hơi dễ thương.
Chuyển sang chuyện con gái, khuôn mặt lão già giãn ra đôi chút.
"Dù sao thì, bỏ nhà đi ta phải sống như thú vật trên núi. Tất nhiên thằng nhãi ranh xanh lè dựng chỗ ở trên núi thì làm sao mà tử tế được. Bị sói cắn, suýt chết…… Rồi được cứu. Một tên ngốc hết chỗ nói."
Tôi lắng nghe lời lão già, nhìn theo bóng lưng ông ta.
Đúng lúc ánh bình minh bắt đầu lên chiếu rọi phía trước ông ta.
"Cứu một thằng nhãi chẳng liên quan gì như ta về, chăm sóc ngày đêm. Máu chảy ròng ròng, ốm liệt giường hai đêm mà cứu sống được đúng là kỳ tích."
"Người tuyệt vời thật."
"Tuyệt vời? Khục khục khục, tên đó là kẻ không biết lo cho thân mình. Bị lừa mất sạch tài sản tích cóp cả đời, đang sống để trả nợ đấy."
"A."
"Cuối cùng tên đó chết. Lý do thì ta không muốn nói. Vì lý do quá ngu xuẩn."
Tốt bụng thì tốt bụng thật. Nhưng ngây thơ quá.
Thời nay những chuyện đáng tiếc như thế cũng rất nhiều.
Tin tưởng bạn bè hết lòng giúp đỡ rồi bị lừa đảo.
Giờ mà có bài báo về chuyện như thế thì trên mạng đầy rẫy những bình luận chế giễu là ngu ngốc.
Bảo là ngu nên mới bị lừa.
"Tên đó là thằng đần. Ta liên tiếp gặp những kẻ giống tên đó. Ngu ngốc đến mức phát ngán."
"Vâng."
"Những kẻ lừa lọc bọn họ thì sống sung sướng, nhìn thật gai mắt."
Dù sao cũng là cuộc đời vứt đi.
Những kẻ không ưa, những kẻ chỉ biết lo cho bản thân, giết hết.
Lão già vừa nói vừa lấy tẩu thuốc trong ngực ra đưa lên miệng.
Làn khói vàng óng ánh nắng bình minh bay lên.
"Ngoài chuyện đó ra còn nhiều lắm. Sống hơn trăm năm, ta nảy sinh ý định muốn làm gì đó cho lũ ngốc ấy."
- Cốc cốc.
Gõ tẩu thuốc vào tảng đá lớn, tro bên trong rơi ra.
"Giết lũ điên đó riết rồi ai cũng gọi ta là Thiên Ma."
"Và giấc mơ không thành hiện thực ạ?"
"Giấc mơ như thế làm sao thành hiện thực được. Không có mục tiêu rõ ràng, chỉ là trút giận thôi."
Đúng là vậy.
"Đến khi tỉnh ra thì kẻ thù đã quá nhiều. Giết chóc bừa bãi, những kẻ có tên tuổi, có địa vị thì tên nào cũng có cái đuôi bẩn thỉu."
Không phải tất cả đều thế, nhưng suốt cả cuộc đời, người sống thiện lương và chính trực không có nhiều.
Tôi cũng vậy và người này cũng vậy. Đều là những kẻ đã lệch lạc về đạo đức ở mức độ nào đó.
Lão già đứng đó tự cười nhạo mình.
"Ta tưởng xung quanh ta toàn lũ ngốc ngây thơ, hóa ra thằng ngu nhất lại là ta."
Thiên Ma, cái tên thật trái ngược với lời nói.
"Sống thế nào thì sống, giờ ta thấy mặt dày muốn nghỉ ngơi. Cũng muốn cảm nhận cái gọi là niềm vui nuôi con mà người ta hay nói. Nên ta quay về Đào Viên định cư."
"Vì thế ngài tạo ra Đào Viên ạ?"
"Tạo gì chứ, tự nó lớn lên đấy. Nhặt đứa trẻ về làm trò tiêu khiển. Nó trở thành Giáo Chủ và bành trướng nơi này lên."
Khuôn mặt Hongyeon hiện lên trong đầu.
Được Thiên Ma nhặt về à. Hình như còn vài đứa con nuôi như thế nữa.
Lão già quay lưng nhìn tôi.
"Ta định biến nơi này thành Đào Nguyên Hương (Chốn thần tiên), nhưng giờ xong rồi."
"Đào Nguyên Hương ạ?"
"Là thứ như truyền thuyết truyền lại trong gia tộc Cây Đào. Thế giới lý tưởng… nói thế ngươi hiểu không?"
Trừu tượng nhưng đại khái hiểu.
Utopia, hay Thiên giới được truyền tụng ở châu Á. Chắc là loại đó.
Thấy tôi gật đầu, lão già thở dài thườn thượt.
"Muốn làm thì cứ làm thôi ạ."
"Trước đó Đào Viên sẽ sụp đổ."
Đào Viên sụp đổ.
Tương lai sụp đổ thì tôi cũng biết rồi, nhưng nghe chính miệng Thiên Ma nói ra thì vẫn thấy bất ngờ.
"……Dạ?"
"Thời gian qua ta đã gây thù chuốc oán quá nhiều. Dù ta chết hay không chết, Đào Viên cũng sẽ trở thành mục tiêu."
"Chắc vậy rồi."
Thành tựu của Thiên Ma, hay phải gọi là tai ương nhỉ.
Điểm lại từng cái thì quá nhiều.
Gần như đập nát cả một quốc gia, nên đương nhiên kẻ ôm hận với ông ta không chỉ một hai người.
"Dù ta có ngăn cản thế nào, thì cũng chỉ khác nhau ở chỗ chết ít hay chết nhiều thôi."
"Rút tay khỏi Đào Viên là vì lý do đó ạ?"
"Không."
Đoán già đoán non quá rồi.
Lão già lẩm bẩm không cảm xúc.
"Đơn giản là có nhiều việc phải làm."
Nhiều thì… chắc là nhiều rồi.
Tôi nhớ lại câu văn từng đọc trong sách.
- Để thảo phạt Thiên Ma, Tổ chức Thế Giới Thụ cùng nhiều Hunter đã tham gia vào cuộc chiến đó.
Tính theo hiện thế tôi sống thì đó là hai tai ương xảy ra gần đây nhất.
Mộc Linh Vương và Thiên Ma.
Ở thời điểm này tai ương thứ hai vẫn chưa xảy ra.
Việc lão già bảo nhiều việc phải làm có lẽ là quá trình chuẩn bị cho việc đó.
‘…Định cứu sư phụ nên mới làm thế sao?’
Không biết có bao nhiêu người sống sót sau vụ đó.
Chắc chắn là gia tộc bị xóa sổ. Người sống sót mà tôi biết chỉ có ba người.
‘Chậc.’
Vị đắng chát trong miệng khiến tôi tặc lưỡi trong lòng.
Cuộc chiến ông ta đơn phương gây ra, nhìn theo một cách nào đó chẳng phải là một sự vùng vẫy sao.
Với lập trường biết trước kết quả như tôi thì chỉ có thể nghĩ như vậy.
"Thắc mắc thì biết hết rồi đấy."
"Nếu ngươi không dốc lòng vì Đào Viên thì ta đã chẳng nói những lời này. Chậc. Đừng làm chuyện bao đồng nữa."
"Vâng…. Thì. Tôi sẽ thử sửa đổi."
Nói là chuyện bao đồng, nhưng tôi biết trong thâm tâm ông ta hài lòng việc tôi làm việc ở Đào Viên.
Lão già với khuôn mặt nhăn nhó lại bước xuống núi. Tôi ngồi lại đó ngẫm nghĩ lời ông ta.
Mặc bộ đồ mới mang theo, vừa xuống núi vừa nghĩ lại thì quả nhiên.
- Ta đã mong một thế giới không có kẻ ác, nơi những người thiện lương có thể thoải mái thực hiện ý nguyện của mình.
Vẫn không hiểu nổi đó là suy nghĩ của người tên là Thiên Ma.
‘Mà. Mình làm tốt là được.’
Dù sao cũng cảm thấy không tệ khi dường như đã biết được bí mật Thiên Đào đang che giấu.
Sự kiện Thiên Ma chết không thể ngăn cản. Đào Viên sụp đổ cũng không thể ngăn cản.
Nhưng trước mắt tôi định làm đến đâu hay đến đó.
Vì đã bắt đầu nắm bắt được phần nào về nơi gọi là quá khứ này.
‘Nếu hiện tại tôi từng sống, là dòng thời gian phản ánh quá khứ này….’
Không chắc chắn nhưng tôi có suy nghĩ đó.
Và nếu dự đoán đó đúng, thì tôi vẫn còn việc phải làm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
2 Bình luận