Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 76: Luyện Ngục (5)

Chương 76: Luyện Ngục (5)

Chương 76: Luyện Ngục (5)

Trong căn phòng Si-heon đã rời đi.

Thiên Đào ngồi tại chỗ, buông mi mắt nặng trĩu xuống.

Cây Tầm Gửi mọc lên đang siết chặt cổ cô ấy rất chậm rãi, như sương giá giữa mùa đông bám vào.

- Lạch cạch.

Cùng với mi mắt, tách trà cũng được đặt xuống.

Cảm giác quái dị khi sinh mệnh bị tước đoạt. Đau đớn, nhưng cô không rùng mình.

Luôn đường hoàng, chịu đựng thử thách phía trước với tâm thế vững chãi như núi Thái Sơn. Tin tưởng vào đệ tử. Thiên Đào ngồi đó chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ.

Trong sự chờ đợi mòn mỏi chỉ có sự im lặng bao trùm, và giữa các cô gái không có bất kỳ cuộc đối thoại nào diễn ra.

Dẫu vậy, Thiên Đào, người được gọi là Thiên Ma, cũng chỉ là một cái cây.

Trong khoảng thời gian cái chết đang đến gần, cô vô thức hồi tưởng lại quá khứ.

Thiên Ma.

Cái tên mang thiên mệnh bất hạnh, được tất cả kính sợ nhưng không nhận được sự tôn trọng.

Và đệ tử của người đó. Tiểu Thiên Ma Thiên Đào.

Sức nặng chứa đựng trong cái tên đó đối với tôi, kẻ chỉ là một cây hoa đào, lúc nào cũng quá sức chịu đựng.

“Thiên Đào à.”

“Phàm là Thiên Ma thì lúc nào cũng phải lạnh lùng, nhìn thấu thế gian.”

Cha.

Không…… Sư phụ, lúc nào cũng giữ tôi bên cạnh, không tiếc công sức để mở rộng tầm nhìn hạn hẹp của tôi.

Vì thế, tôi bị ép phải mở rộng đan điền, đôi khi phải giết ai đó.

Cũng có lúc thập tử nhất sinh.

Những trải nghiệm gian khổ chắc chắn đã đưa tôi lên cảnh giới cao hơn.

Nhưng tôi ghét điều đó vô cùng.

‘Ta ghét Thiên Ma.’

Ghét nỗ lực.

Máu me thật đáng sợ, và đau đớn thì càng ghét hơn.

Tôi không muốn nhìn thấy nước mắt của các chị em thêm lần nào nữa.

Nhưng sư phụ đã phớt lờ cảm xúc của chúng tôi. Người chỉ lẳng lặng làm theo ý mình.

Dù vậy, lý do tôi không từ bỏ nỗ lực lại nằm ở chỗ khác.

Đào Viên.

Vùng đất lý tưởng mà sư phụ muốn tìm kiếm.

“Ta có một giấc mơ.”

Người đàn ông đó lẩm bẩm câu nói ấy như một thói quen.

“Một ngày nào đó con cũng sẽ nói với đệ tử của mình câu này thôi.”

Tôi không hiểu ý nghĩa của nó.

“Không hiểu cũng không sao.”

Bàn tay sư phụ vuốt tóc tôi. Nụ cười nhân hậu hiện lên trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn ấy là thứ mà bản thân tôi khi còn nhỏ đã từng mong mỏi.

Khi tôi hái hoa đào làm nhẫn tặng, người thường cười rạng rỡ đón nhận.

Người cha như vậy rốt cuộc đã mơ giấc mơ gì mà trở nên lạnh lùng đến thế.

Việc tu luyện gian khổ rất mệt mỏi, nhưng vì những thắc mắc cứ vướng mắc trong lòng nên tôi càng luyện tập chăm chỉ hơn.

Để biết được điều sư phụ mong muốn là gì.

Khi tôi mười lăm tuổi, tôi đã trút bỏ vẻ ngây thơ để trở thành một võ nhân thực thụ.

“Thiên Đào! Nhìn này hi hi.”

“Thiên Đào cái này đẹp không?”

Các chị em vẫn giống như những thiếu nữ cùng trang lứa, nhưng tôi nghĩ như vậy là tốt rồi.

Bạch Đào và Hoàng Đào tuy cũng được sư phụ huấn luyện nhưng không tàn khốc như tôi.

Kế thừa cái tên Thiên Ma chỉ cần một mình tôi là đủ.

Sư phụ cũng muốn tôi trở thành Tiểu Thiên Ma.

Một ngày nọ, sư phụ hỏi tôi.

“Con nghĩ Thiên Ma là gì?”

Chà. Không biết nữa.

Chỉ biết cắm đầu chạy tới nên tôi chưa từng suy nghĩ về điều đó.

“Chẳng phải là nhân vật thống trị thiên địa sao ạ?”

Sư phụ chỉ cười.

“Nhiều người cũng nghĩ như vậy. Nhưng khác đấy. Thiên nghĩa là trời, Ma nghĩa là ma quỷ. Cái tên con kế thừa tuyệt đối không thể là Thiện, và cũng là cái tên không thể thống trị bất cứ thứ gì.”

“Hãy hiểu rõ sức nặng của cái tên đó.”

Sư phụ gõ nhẹ tẩu thuốc một cách cay đắng, dùng ngón cái đầy chai sạn vuốt ve lớp băng quấn quanh cổ, giờ đây người đã suy tàn.

“Con có ngại trở thành ma quỷ không?”

“Chúng con là ma quỷ… sao ạ?”

“Nếu tất cả đều gọi như vậy.”

Theo đuổi giấc mơ.

Thiên Ma, ngay cả hành động đẹp đẽ đó cũng bị coi là bá đạo của ma quỷ.

Sức mạnh làm đảo lộn thế gian có sức ảnh hưởng lớn đến mức ai cũng phải cảnh giác với người.

Sư phụ không ngại trở thành ma quỷ.

“Nếu có sức mạnh thì ngay cả thiện nhân cũng sẽ trở thành ác nhân.”

Sư phụ nói.

“Ta ghét cái thế giới như vậy vô cùng.”

Con người trên thế gian này quá tàn bạo để gọi là Thiện, và có vài kẻ chướng mắt để gọi là Ác.

“Kẻ ngốc phô bày chính nghĩa của bản thân thời nay hiếm lắm. Cũng giống như việc lôi con rắn nham hiểm trong lòng ra cho người ta thấy vậy.”

Sư phụ ngồi trên tảng đá kể chuyện cho tôi nghe.

Mùi thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi khi đó, cái mùi hôi chỉ cần đến gần là ho sặc sụa ấy, dạo này tôi thi thoảng lại thấy nhớ.

“Dẫu vậy, những người thiện lương chắc chắn vẫn tồn tại. Những kẻ ngốc hy sinh mạng sống của mình vì những ác nhân đau khổ vẫn đang sống.”

Cha nói.

“Nhưng những người như vậy cuối cùng cũng sẽ bị đào thải thôi.”

Đào Viên Hương tồn tại là vì những người đó.

“Vì giấc mơ đó thì việc làm đảo lộn bầu trời chẳng phải là đạo lý sao?”

Suy nghĩ của cha quá phức tạp, tôi không hiểu rõ lắm.

Kẻ được gọi là Tiểu Thiên Ma thậm chí còn không hiểu nổi suy nghĩ của cha mình.

Nên việc kế thừa giấc mơ đó.

Thú thật tôi không nghĩ là có thể.

Nhưng cha dường như hiểu được tôi, chỉ cười và xoa đầu tôi.

“Ta sẽ không bảo con phải kế thừa. Chỉ là-”

“Thời gian trôi qua, khi ta chết đi, ta mong con hãy nhìn lại một lần.”

Chẳng có ý nghĩa gì to tát trong hai chữ Thiên Ma cả.

Đó chỉ là cái tên người đời đặt cho mà thôi.

“Con cứ theo đuổi giấc mơ của con là được. Đào Viên Hương của con…”

Ngước nhìn vầng trăng rằm tròn vành vạnh như quả đào chín mọng, tôi đã ngẫm nghĩ về từ đó không biết bao nhiêu lần.

Nghe đến mòn tai rồi nhưng thời gian trôi qua, khi nhận ra thì giấc mơ đó rốt cuộc cũng chẳng khác đi là bao.

Dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ thực hiện giấc mơ.

Bóng lưng của cha khi đó trông thật rộng lớn, đó là sự thật, và chẳng biết từ lúc nào tôi đã tôn trọng sư phụ.

Tuy nhiên, người mà tôi nghĩ tuyệt đối sẽ không gục ngã cuối cùng cũng đã chết.

- Phừng phừng.

Đó là đêm lửa bốc lên tận cửu tuyền.

Các huynh đệ tỷ muội đã chết.

Mẹ bị thương đâm chết, chú bị kiếm chém chết.

Cha, người muốn lật đổ bầu trời, tự biến mình thành mặt trời đen để an ủi linh hồn những người thiện lương, đã đơn thương độc mã gây ra chiến tranh.

Hắc Ba bao trùm ngôi nhà, mặt trăng chìm xuống, cảnh tượng thê thảm đó tôi vẫn không thể nào quên được.

Đó là một cuộc tử chiến khốc liệt nhưng cuối cùng sư phụ đã không thực hiện được giấc mơ.

Nhưng mọi chuyện không kết thúc ở đó.

Giấc mơ phai màu bị vứt bỏ của người, và mũi tên nguyên tội mà sư phụ gây ra không hề hạ xuống mà hướng thẳng về phía gia tộc chúng tôi.

Nghiệp chướng của cây hoa đào muốn nuốt chửng thế gian thực ra đã kết thúc như vậy.

Kết quả đương nhiên là gia tộc bị triệt hạ.

Đa số người trong gia tộc Đào bị xử tử, con cái trong gia tộc bị đóng dấu ấn của Thế Giới Thụ và dính lời nguyền.

Không thích ứng được với lời nguyền, đa số phát điên hoặc chết. Và cứ thế chỉ còn một người sống sót.

Bạch Đào, Hoàng Đào, và tôi.

Vốn dĩ là ba người giờ trở thành một.

Nói là thu thập linh hồn rồi định cư vào cơ thể thì có chính xác không nhỉ.

Không, thực ra cơ thể cũng có thể khác.

Điều chắc chắn là trong ba cơ thể chỉ có một người có thể hiện hiện. Dù giải thích thế nào cũng không thay đổi được gì.

Đó là nghiệp của cây hoa đào.

Tôi, người sống sót, chúng tôi phải trở thành Thiên Ma kế thừa sư phụ và cũng là cha.

Nhưng dù vậy tôi vẫn không thể trở thành Thiên Ma.

Vì tài năng không tới, vì thực lực thiếu sót.

Sức mạnh của Thiên Ma cần ba yếu tố hội tụ.

Tài năng võ thuật, lượng ma lực, và hình thái ma lực.

Bạch Đào có tài năng võ thuật bẩm sinh, lượng ma lực do Hoàng Đào sở hữu, và hình thái ma lực màu đen là do tôi nắm giữ.

Kết cục là trong ba chúng tôi không ai có thể sử dụng sức mạnh của Thiên Ma một cách hoàn chỉnh.

‘Nhưng mà.’

Việc không trở thành Thiên Ma không chỉ vì lý do đó.

Thực ra còn có lý do lớn hơn.

Một sự thật mà tôi cố tình lảng tránh và không muốn thừa nhận.

‘……Tôi vẫn sợ thời điểm đó đến.’

Để xây dựng Đào Viên Hương phải đổ bao nhiêu máu vào chén, tôi chỉ sợ hãi khi biết điều đó mà thôi.

Sức nặng của cái tên Thiên Ma quá lớn.

Sự kỳ vọng của Bạch Đào và Hoàng Đào đối với tôi cũng quá sức chịu đựng.

Ngay cả cha cũng thất bại.

Dù là cha, người từng làm mưa làm gió trên thế gian cũng đã bị bẻ gãy.

Hãy truyền sức mạnh cho người có tài năng hơn. Và để người đó kế thừa giấc mơ ấy.

Thực ra tôi đã định chạy trốn theo cách đó.

Thật quá xấu hổ.

Tuy nhiên-

- Vù vù!

“Sư phụ… người đâu rồi ạ?”

Với tư cách là một người thầy, nhìn con bằng đôi mắt của người thầy.

Cuối cùng tôi cũng hiểu được câu nói dù có cho vào mắt cũng không thấy đau.

“Ta ở đây. Từ lúc ngươi rời đi, ta chưa từng di chuyển dù chỉ một bước.”

“Vậy sao… xin lỗi người. Nhưng mà hiện tại mắt tôi không nhìn rõ lắm.”

“Có vẻ vậy. Đồng tử trắng dã, trúng độc sao?”

Chạy trốn là chuyện nực cười. Là sư phụ thì không được phép không đường hoàng.

Tôi đã nghĩ như vậy.

Lần đầu gặp tên nhóc đó trên núi và trò chuyện để xác nhận ý chí. Nhìn thấy nụ cười cay đắng của nó khi nhìn đứa trẻ mất cha. Thái độ không bỏ cuộc trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc. Tôi đã quyết tâm.

“Hậu đậu quá, lại trúng phải loại độc này.”

Khuôn mặt càng tái nhợt hơn cảm nhận được trên bàn tay lạnh lẽo.

“Sư phụ, thành quả của tôi….”

Dù trải qua gian khổ nhưng nó hoàn toàn không trách cứ tôi. Người đệ tử như vậy đáng tự hào biết bao.

“Không cần nói.”

Thật lòng.

“Chỉ cần ngươi trở về là ta vui rồi.”

Tôi dùng bàn tay hèn mọn vuốt ve đầu người đệ tử đang sà vào lòng.

Khi rời tay khỏi đầu người đệ tử đang nhắm mắt, máu dính đầy tay.

Tôi nhìn nó một cách cay đắng.

“Vất vả rồi. Trưởng thành là phải như vậy đấy.”

Dù thất bại cũng không sao.

Sau này dù mọi chuyện có sai lệch… tôi cũng không hề có ý định trách cứ nó.

“…….”

Nhìn Si-heon đang ngủ, Thiên Đào lẩm bẩm.

“Cảm ơn con.”

Vì đã cho ta có thể kế thừa cái tên Thiên Ma.

Vì đã cho ta sự tự tin để bao trùm cả bầu trời.

“Cảm ơn.”

Căn phòng trắng toát. Chỉ có âm thanh trong trẻo thoát ra từ cổ họng Thiên Đào lan tỏa nhẹ nhàng.

“Lee Si-heon.”

Giọng nói đáng sợ vang lên bên tai.

Cơn ác mộng tưởng chừng đã thoát khỏi lại quay trở về.

“Hãy suy nghĩ kỹ xem mày là con của ai mà hành xử.”

“Thẳng vai lên.”

“Nhìn cho kỹ vào.”

Chiếc huy hiệu hình ngũ giác hiện ra trước mắt. Chỉ một chữ QUỐC viết trên đó, nhìn thôi đã thấy buồn nôn.

Giọng nói của một người đàn ông khắc sâu trong quá khứ, từ từ siết chặt lấy cổ họng non nớt, vang vọng trong đầu tôi như tiếng vọng.

“Đừng để bất cứ ai đứng trên đầu mày.”

Cơn buồn nôn trào dâng, sự ghê tởm bốc lên.

Cảm giác bất lực khi đó lại bắt đầu nhen nhóm.

Cha.

‘Mẹ kiếp.’

Văng tục một câu, tôi cắn lưỡi trong giấc mơ.

Để cưỡng ép tỉnh dậy, tôi cố nhếch mép cười khẩy với người đó.

“Cha.”

“Gì?”

“Trong song sắt sống có ổn không?”

“……Gì cơ?”

“Nhờ ơn ông mà tôi bị chửi là con trai của chính trị gia, mệt mỏi lắm đấy.”

Sự phản kháng cố nặn ra. Cưỡng ép thoát khỏi giấc mơ bẩn thỉu đó.

…….

…….

…….

- Giật mình!

Hơi thở tắc nghẹn, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa.

Tầm nhìn mờ mịt dường như đã khá hơn, tôi bắt đầu nhìn thấy chút gì đó, và một khuôn mặt quen thuộc lọt vào tầm mắt.

Khuôn mặt của Thiên Đào đang đặt tay lên trán nóng hổi của tôi.

Bàn tay lạnh lẽo hạ nhiệt khiến tôi thấy dễ chịu.

“Sư phụ?”

“Gì thế?”

Vẫn là khuôn mặt vô cảm của Thiên Đào. Máu nghịch ngợm nổi lên, tôi cọ má vào bàn tay đang vuốt trán mình.

- Cốp!

Bị búng trán.

“Á!”

“Dậy cho đàng hoàng vào.”

Tôi ôm trán ngồi dậy, rơm rớm nước mắt.

Đau không đùa được đâu.

Quay lại liếc nhìn, Thiên Đào thấy tôi như vậy thì cười khẩy.

“Sao người lại cười?”

“Không, không có gì.”

Thiên Đào quay ngoắt đi lục lọi đồ ăn, rồi như chợt nhớ ra điều gì, cô ấy khẽ nhếch mép nói.

“Lee Si-heon.”

“Vâng?”

“Ta có một giấc mơ.”

Tôi không hiểu câu nói đó.

“Nói gì thế ạ?”

“Sau này ta sẽ nói cho nghe.”

Thiên Đào cười khúc khích.

Người này cuối cùng cũng lẩm cẩm rồi sao. Với suy nghĩ tầm phào đó, tôi đứng dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!