Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 110: Thay Đổi Nhận Thức (2)

Chương 110: Thay Đổi Nhận Thức (2)

Chương 110: Thay Đổi Nhận Thức (2)

 

"Lời đó là thật sao? Không thể nghe cho qua được đâu."

 

"Đương nhiên rồi."

 

"Sinh viên Lee Si-heon mạnh hơn sao?"

 

Trước sự khẳng định của Jung Si-woo, Isabella lắng tai nghe.

 

"Tôi đã quan sát cậu ấy từ rất lâu rồi nên mới nói-"

 

Isabella dùng móng tay vuốt nhẹ tách cà phê trên bàn và hỏi cậu ta.

 

Ánh mắt nhiệt thành sắc bén của Giáo chủ nhìn thấu tâm can Jung Si-woo.

 

"-Theo tôi thấy cậu luôn đánh giá thấp tài năng của mình. Và tôi cũng biết rõ cậu có xu hướng đánh giá cao tài năng của người khác."

 

"... Vâng."

 

"Nên thú thực là khó tin lời đó lắm."

 

Jung Si-woo.

 

Isabella gặp cậu ta 4 năm trước. Ngày cô đi tình nguyện với tư cách là nữ tu.

 

Truyền bá giáo lý của Thế Giới Thụ tại trường sĩ quan, và dạy dỗ học sinh là vai trò của cô. Khi đó cô nhớ Jung Si-woo đã khiến cô vất vả khá nhiều.

 

-Lại không nghe giảng của tôi đúng không.

 

-Xin lỗi ạ.

 

-Rốt cuộc không nghe giảng mà chui vào phòng huấn luyện làm cái gì thế?

 

Học sinh trường sĩ quan Jung Si-woo... là đứa trẻ có vấn đề cần quan tâm nhiều.

 

Trốn học nhưng tìm thì lúc nào cũng thấy ở phòng huấn luyện.

 

Truyền đạt ý muốn của Thế Giới Thụ là vai trò của Isabella. Và vì thế trong thời gian tình nguyện cô không thể không dính dáng đến Jung Si-woo.

 

Va chạm nhiều nên cũng có tình cảm yêu ghét với Jung Si-woo.

 

Isabella cũng đóng vai trò tư vấn cho cậu ta nhiều.

 

Hết thời gian tình nguyện, quay lại mối quan hệ thỉnh thoảng liên lạc, nhưng cả anh và cô đều nhận thức được sự thật là họ thân thiết.

 

Jung Si-woo hiện tại dù ai nói gì thì cũng là nhân tài hàng đầu. Nhưng thực ra ban đầu không phải vậy.

 

"Cậu quá khiêm tốn."

 

Trước khi trở thành ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ, Jung Si-woo chỉ là một gã đàn ông bị coi thường.

 

Không phải quý tộc, không phải cây cối, chỉ là một nam nhân loại nỗ lực hết mình.

 

Isabella đã quan sát từ lúc đó nên biết rõ.

 

Nỗ lực của Jung Si-woo xứng đáng được đền đáp.

 

"Haizz."... Bây giờ thì chỉ thấy giống con gấu ngốc nghếch đá bay quả bí ngô tự lăn đến.

 

"Biết rồi. Lee Si-heon... tôi sẽ nhớ."

 

Là nhân vật được cái bát lớn như Jung Si-woo đề cử.

 

Mong là câu ngưu tầm ngưu mã tầm mã không phải nói suông...

 

Isabella cố nuốt lời đó xuống cổ họng.

 

"Bảng trạng thái."

 

Đã bao lâu rồi mới bật bảng trạng thái lên.

 

Ngay khi lời nói vừa dứt, thứ tìm đến không phải là bảng trạng thái bán trong suốt mà là cơn đau dữ dội.

 

“ MainQuest 3. Vươn tới nơi cao hơn. ”

 

“ Thứ hạng hiện tại của bạn: 35 ”...

 

“ Nhiệm vụ thất bại. Hình phạt được áp dụng! ”

 

Nghiêng ngả!

 

Bịch- Cơ thể đổ gục về phía trước, tim như bị thiêu đốt.

 

Đau quá.

 

Vội vàng chống tay xuống đất, giữ nguyên tư thế nằm sấp, tập trung toàn bộ tinh thần phá vỡ bảng trạng thái.

 

“ Kết nối với Thế Giới Thụ tạm thời bị hủy bỏ. ”

 

Cơn đau dịu đi. Trái tim bị bóp nghẹt như sắp nổ tung đã chịu đựng được trong gang tấc.

 

"... Hự đệch."

 

Một sợi chỉ bán trong suốt rơi xuống dưới miệng. Cơn đau ập đến không báo trước nên không thể coi thường.

 

Ma lực chảy tràn trề trong cơ thể có cũng như không.

 

Tôi lau mồ hôi ở tư thế nằm sấp rồi đứng dậy.

 

Phía trước Bạch Đào đang đứng ngẩn người nhìn tôi.

 

"... Giờ đang làm cái trò gì thế?"

 

"Vừa nãy suýt chết. Bật bảng trạng thái lên là bị phạt ngay."

 

"Chết quách đi cho rồi."

 

Lời nói hơi quá đáng đấy.

 

Xoa dịu trái tim bị tổn thương, tôi đứng dậy nằm xuống giường, vai đau nhức vô cùng.

 

Vài phút sau bảng trạng thái quay lại.

 

"Bảng trạng thái."

 

Lần này... bình thường rồi.

 

Tôi lần lượt đọc các cửa sổ hiện ra trước mắt.

 

“ Tên ” Lee Si-heon (Ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ)

 

“ Chỉ số ”

 

-Sức mạnh 7.5

 

-Độ bền 6.6

 

-Nhanh nhẹn 7.2

 

-Thể lực 6.7

 

-Ma lực 8.7

 

-Mị lực 9

 

-Trí tuệ 7

 

-Tiềm năng 20

 

-May mắn 10

 

□Đặc tính riêng(2)

 

[Thực Mộc Đồ Giám(S)]

 

[Cơ thể chiến đấu(S)]

 

□Kỹ năng sở hữu(1)

 

[Hắc Đào(-)]

 

□Khí chất(4)

 

[Mộc Linh Vương(-)]

 

[Tư chất kiếm(B)]

 

[Tư chất ma pháp(B)]

 

[Dâm Ma(F)]

 

So với chỉ số là 1 thì chắc chắn đã tăng lên rất nhiều.

 

'Giờ cũng chẳng cần xem bảng trạng thái nữa.'

 

Trừ khi rút thêm năng lực khác.

 

Nhắc mới nhớ lâu rồi không rút thưởng.

 

May mắn vất vả lắm mới kéo lên được...

 

'Nghĩ lại thì gặp những người này cũng là may mắn sao?'

 

Có chút cưỡng ép nhưng nếu coi đó là may mắn thì cũng là may mắn.

 

Bạch Đào đang ngồi ghế gần tủ đầu giường đọc tạp chí thấy tôi liền ném cuốn tạp chí trên tay về phía tôi.

 

"Nhìn cái gì."

 

Bộp!

 

Tôi né cuốn tạp chí, tiếng giấy va vào nhau vang lên sau lưng.

 

"Hơi gắt gỏng quá rồi đấy ạ?"

 

"..."

 

"Sắp không gặp nhau nữa rồi. Cứ định thế này mãi sao?"

 

Bạch Đào nhắm mắt quay đầu đi. Ý là không muốn nói chuyện.

 

Tôi nhìn cô ta và lẩm bẩm một mình.

 

"... Gà mờ."

 

Bốp!

 

Cuốn tạp chí bay tới đập vào mặt.

 

"Ai, ai, ai là gà mờ hả! Nghe thấy hết đấy câm mồm đi!"

 

"... Tự mình nói ra mà."

 

Bạch Đào bay tới tát vào mặt tôi.

 

Đánh bằng lòng bàn tay mạnh đến mức mặt tê rần.

 

Tôi làm rơi cuốn tạp chí dính chặt trên mặt xuống, xoa xoa sống mũi đau rát.

 

"Tôi đã xin lỗi rồi mà. Chấp nhận lời xin lỗi đi chứ."

 

"Không phải gà mờ."

 

"Thì biết rồi..."

 

"Đã bảo không phải gà mờ."

 

"Thế thì chứng minh xem nào."

 

Két.

 

"Lại kiểu đó. Muốn chết dưới tay ta hôm nay thật sao?"

 

Kiểu đó là kiểu gì.

 

Chỉ muốn nói một câu thôi.

 

"Sắp chia tay rồi, trước đó thân thiết một chút để chia tay cảm động đi. Định cãi nhau đến bao giờ?"

 

Không có câu trả lời. Bạch Đào cũng có lý trí nên chắc nghĩ lời tôi nói là đúng.

 

Tôi gửi lời xin lỗi cuối cùng pha chút trêu đùa.

 

"Đúng không? Đừng cãi nhau nữa mà làm tì... à không làm hòa đi."

 

"Nói đúng đấy."

 

Cái chăn bay từ tay Bạch Đào tới. Nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng, cái chăn trùm kín người tôi.

 

Tôi bị cuốn trong chăn, bị dẫm đạp một hồi lâu.

 

"Lời nói đáng ăn đòn."

 

Cảm giác như bị cuốn chiếu đánh hội đồng. Không, là đang bị đánh thật.

 

"Hự, hự!"

 

Khoảng 30 phút sau, Bạch Đào thở hổn hển đồng ý với lời tôi.

 

"Lời ngươi nói đúng."... Điên mất thôi.

 

"Đ, đánh người ta thừa sống thiếu chết xong nói câu đó hả?"

 

"Đáng đời ngươi."

 

Công nhận.

 

Đối xử với người vừa suýt chết thế này thì hơi tàn nhẫn nhưng mà...

 

"Đáng đời."

 

Công nhận.

 

"Vâng được rồi ạ. Bị đánh một trận cũng đáng. Vậy hôm nay ăn gì ạ."

 

Trước câu hỏi của tôi, Bạch Đào im lặng. Rồi thận trọng nói.

 

"... Canh quân đội (Budae-jjigae)."

 

"Vâng."

 

Giờ chỉ cần giải quyết hiểu lầm với Hoàng Đào nữa là xong.

 

Tôi ôm đầu gối đau ê ẩm, nhìn quanh trong tủ lạnh ở bếp.

 

Vốn dĩ sử dụng quầy salad ở tầng 1 ký túc xá là bình thường và tiện hơn nhiều, nhưng sống với chị em đào nên việc tự nấu ăn đã trở thành thường ngày.

 

Shiva cũng tinh quái thích đồ tôi nấu hơn. Trong cái nhà này tôi nấu ăn giỏi nhất nên cũng là đương nhiên.... Không, Thiên Đào nấu giỏi hơn tôi à? Phải được ăn thử mới biết chứ.

 

'Nấu cơm... đón Shiva ở nhà trẻ... Đóng gói đồ đạc ngủ dậy rồi đến Học viện là vừa đẹp.'

 

Tính toán lịch trình trong đầu xong. Vo gạo nấu cơm, làm nước dùng xương bò và chuẩn bị nguyên liệu, nước sốt.

 

Vốn chỉ dừng lại ở trình độ sinh viên tự nấu ăn, giờ tay nghề đã thành thợ rồi.

 

Lạch cạch, lạch cạch.

 

Lấy tiếng van áp suất nồi cơm điện quay làm nhạc nền. Sơ chế nguyên liệu, tôi nhớ đến vụ rút thưởng lúc nãy.

 

'Nhắc mới nhớ cũng lâu rồi không kiểm tra độ hảo cảm...'

 

Vì độ hảo cảm không quan trọng lắm nên tôi đã lơ là kiểm tra.

 

Trước đây không kết bạn thì chết nên mới bám víu vào độ hảo cảm, chứ giờ thì không.

 

Hơn nữa việc biết độ hảo cảm của người khác cũng hơi lấn cấn.

 

'Đúng là năng lực tốt thật.'

 

Độ hảo cảm không chỉ là năng lực dùng để yêu đương đơn thuần.

 

Độ hảo cảm là tiêu chuẩn để tôi tự phán đoán xem người đó có thể hy sinh một phần của mình vì tôi hay không.

 

Ví dụ như vay tiền.

 

Hay thực sự hy sinh tính mạng.

 

Nhìn thấu độ hảo cảm. Nghĩa là có thể lợi dụng hảo cảm đó nếu muốn.

 

Người này chắc sẽ nghe lời mình. Sẽ vì mình.

 

Nếu không có năng lực thì là nhờ vả, nhưng khi có năng lực, tâm thế đối nhân xử thế của tôi sẽ thay đổi.

 

Không chỉ quyền lực mới làm hỏng con người. Năng lực cũng vậy.

 

Giống như tôi say sưa với tài năng mà trở nên tự mãn.

 

Giá trị mà hệ thống độ hảo cảm mang lại là rất lớn. Và vì thế tôi ngại sử dụng hệ thống độ hảo cảm.

 

Vì biết đó là năng lực có thể bị lạm dụng nếu muốn.

 

-Tàn nhẫn hơn đi.

 

Đột nhiên lời của Thiên Đào vang lên bên tai. Lời của cô ấy nghe như đang nói với tôi thế này.

 

Có năng lực thì làm ơn dùng đi cái thằng đệ tử ngốc nghếch này.

 

'... Cũng đúng.'

 

Sợ mà không dùng thì cũng là thằng ngốc.

 

Chỉ bằng ánh mắt, tôi gọi lại hệ thống độ hảo cảm bấy lâu không dùng.

 

Những mảnh vỡ mờ đục từ từ tập hợp trước mắt tạo thành một cửa sổ.

 

“ Thế Giới Thụ Auction ” - “ Menu Hảo Cảm ”

 

[Thế Giới Thụ(2)]

 

▶Thế Giới Thụ Thuần Khiết: ♥♥♥♥♥(100/100)

 

▶Thế Giới Thụ Trị Dũ: ♥♥♥♡♡(71/100)

 

[Mộc Nhân/Con người(9)]

 

▶Lee Se-young: ♥♥♥♥♡(95/100)

 

▶Hoàng Đào: ♥♥♥♥♡(93/100)

 

▶Jin Dal-rae: ♥♥♥♥♡(93/100)

 

▶Byeol: ♥♥♥♡♡(65/100)

 

▶Jung Si-woo: ■■■□□(65/100)

 

▶Bạch Đào: ♥♥♥♡♡(61/100)

 

▶Thiên Đào: ♥♥♥♡♡(58/100)

 

▶San Su-yu: ♥♥♥♡♡(57/100)

 

-Xem thêm

 

Cửa sổ kéo dài.

 

Đọc lướt qua, tôi chợt phải tập trung ánh nhìn vào một chỗ.

 

Jung Si-woo tăng đột biến.

 

Nội dung dự đoán được nên thú thực không thấy bất ngờ lắm.

 

Thứ thực sự phải mở to mắt nhìn, khiến tôi nghi ngờ mắt mình là nội dung này.

 

▶Hoàng Đào: ♥♥♥♥♡(93/100)

 

▶Jin Dal-rae: ♥♥♥♥♡(93/100)

 

'Tỷ tỷ với cô ấy sao tự nhiên lại tăng thế...?'

 

Hoàng Đào dạo này không nói chuyện mấy, và Jin Dal-rae thì ngoại trừ nhận quà sau kỳ thi cũng không nói chuyện gì đặc biệt.

 

Tôi vô thức kiểm tra thông tin của hai người.

 

Tên/Giới tính: Hoàng Đào(Nữ)

 

Tuổi/Chiều cao: 26/167cm

 

Ảo tưởng tình dục: Chơi trò nô lệ chị em.

 

Ảo tưởng tình yêu: Cái ôm dài trong mùa hè nóng bức.

 

Trạng thái hiện tại(Bổ sung): Ghen tuông, trạng thái khuếch đại hảo cảm tạm thời.

 

Tên/Giới tính: Jin Dal-rae(Nữ)

 

Tuổi/Chiều cao: 20/165cm

 

Ảo tưởng tình dục: Spanking (Đánh đòn).

 

Ảo tưởng tình yêu: Đi sở thú cùng người đàn ông mình thích.

 

Trạng thái hiện tại(Bổ sung): Chấp niệm (Obsession), trạng thái khuếch đại hảo cảm tạm thời.

 

"... Cái gì thế này."

 

Ghen tuông. Ý nghĩa chứa đựng trong từ đó.

 

Chấp niệm. Sự thay đổi cảm xúc đột ngột.

 

Trạng thái hiện tại của các cô ấy được giải thích bằng những từ nhìn là hiểu ngay.

 

Và tôi thì chẳng hiểu gì, chỉ biết vùng vẫy.

 

Nhận thức của những người phụ nữ quanh tôi về tôi đang chuyển động khác đi.

 

Hoàng Đào thì thôi, tôi có thả thính Jin Dal-rae bao giờ chưa...?

 

Từ trước đến nay cô ấy hay nhắn tin bất kể giờ giấc thì có.

 

Khi thấy cô ấy vất vả, tôi đã tìm đến quán rượu, tát cho một cái để tỉnh táo lại.

 

Cũng đi sở thú với Shiva. Ở Học viện thì dính lấy nhau như bạn thân. Có bài tập thì hầu như làm cùng nhau.

 

'A.'

 

Tôi cứ nghĩ Jin Dal-rae bị ám ảnh bởi vị trí bạn bè.

 

Vì mất cha sớm và không tìm được người chia sẻ cảm xúc. Nên muộn màng tôi nghĩ mình phải đóng vai trò bạn bè đó.

 

Cũng là sự thật.

 

Nhưng mà không lẽ...

 

Rung, ruuung!

 

Lúc đó điện thoại trong túi trái rung lên.

 

Thình thịch. Tim đập nhanh.

 

Tôi nuốt nước bọt. Tắt bếp ga trước. Lấy điện thoại ra.

 

Tên ba chữ lướt qua trên màn hình tin nhắn điện thoại.

 

Lúc đó.

 

"Đệ đệ."

 

Giọng nói nghẹn ngào vang lên sau lưng.

 

"... Tỷ tỷ lâu rồi không gặp."

 

Cót két cót két- Cái cổ quay lại một cách thiếu tự nhiên. Tôi thu khuôn mặt của Hoàng Đào vào tầm mắt.

 

"Định ăn cơm cùng sư phụ Bạch Đào... Tỷ ăn cùng không?"

 

"Bạch Đào ngủ một lát rồi."

 

"Làm gì có chuyện..."

 

Hoàng Đào, người chưa từng xuất hiện sau đêm tôi thức trắng cùng Bạch Đào, đang nhìn tôi với đôi mắt chứa đựng nhiều suy tư.

 

"Đệ đệ."

 

Cô ấy cười.

 

"Thiên Đào cũng ngủ."

 

Dấu vết ma lực mờ nhạt cảm nhận được trên bề mặt da.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!