Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 114: Chuyến dã ngoại (1)

Chương 114: Chuyến dã ngoại (1)

Chương 114: Chuyến dã ngoại (1)

 

"Định đeo cái mặt nạ đó đến bao giờ?"

 

Tắm rửa xong đeo mặt nạ để đến Học viện, không hiểu sao Bạch Đào nhìn mặt tôi với vẻ lờ đờ từ sáng sớm đã bắt chuyện.

 

"Dạ? Tự nhiên nói gì thế ạ."

 

"Ta hỏi tại sao lại đeo cái mặt nạ không cần thiết đó."

 

"A cái này ạ?"

 

Gõ gõ vào cái mặt nạ vô tội đang đeo.

 

"Không lẽ, cô nghĩ cái này hợp với tôi đấy chứ?"

 

"Làm gì có chuyện đó."

 

Cấu trúc cứ đeo vào là mị lực tụt dốc không phanh. Nếu là thời xấu xí thì không nói, chứ với khuôn mặt hiện tại của tôi thì hợp cái nỗi gì.

 

Nhưng đeo mặt nạ là có lý do.

 

Nó đóng vai trò hỗ trợ điều khiển ma lực nên mỗi khi có thi đấu hay đánh nhau thì gần như là vật phẩm bắt buộc.

 

"Ngày xưa không có cái này thì không đánh đấm được nên đeo suốt. Giờ thành thói quen rồi."

 

"Bây giờ không có cũng được mà?"

 

Câu đó đúng.

 

Tôi của hiện tại đi đâu cũng không ngán ai về thực lực.

 

Mặt nạ thực ra cũng là do quen nên đeo chứ chẳng có lý do gì đặc biệt.

 

Nếu phải bịa ra một lý do, thì là do mặt nạ là món đồ tôi gắn bó nhất trong số những món đồ tôi có?

 

Dùng từ khi mới đến đây nên cứ muốn dùng mãi.

 

"Đã từng có thời tôi rất xấu xí."

 

"Biết rồi. Trong mắt ta giờ ngươi vẫn xấu."

 

"... Dù sao thì. Khi đó bị phân biệt đối xử này nọ nhưng nhờ mặt nạ mà đỡ hơn chút. Đeo cái này vào thì từ tội phạm chuyển thành kẻ khả nghi thôi."

 

"Vậy thì giờ tháo ra đi. Thú thực trông rẻ tiền quá."

 

"Cảm ơn đã lo lắng."

 

Bạch Đào bĩu môi quay đầu đi.

 

'Cũng đúng... Đã đến lúc thôi dùng rồi.'

 

Vuốt ve mặt nạ, cảm giác vết nứt nhỏ truyền qua bề mặt ngón tay.

 

'Mặt nạ trông chướng mắt thế sao?'

 

"Ưm."

 

Nhìn vào gương và soi xét mặt nạ.

 

Cơ thể giờ đã giảm mỡ, cơ bắp săn chắc nên mặc gì cũng vừa vặn (fit).

 

"Vậy hôm nay cởi ra đi nhé?"

 

Thỉnh thoảng chắc cũng được.

 

Đặt mặt nạ xuống, vuốt tóc qua loa.

 

Vứt bỏ sự bí bách quen thuộc, thay vào đó là sự gượng gạo, nhưng cũng với tâm trạng phấn khởi nhìn vào gương, thấy Bạch Đào bên cạnh đang che miệng giả vờ nôn ọe.

 

"Ọe..."

 

Chính mình bảo cởi ra mà sao lại làm cái mặt đó.

 

Tức mình vỗ cái bốp vào cái chân trắng nõn đang lộ ra, Bạch Đào nổi giận đá vào chấn thủy của tôi.

 

"Hự!"

 

Nước mắt ứa ra.

 

Sáng ra đã như cái chợ vỡ.... Không, là chuyện thường ngày.

 

Ực, ực.

 

Nước khoáng lạnh làm ướt cổ họng đang khát một cách sảng khoái.

 

Sự chờ đợi kéo dài từ 6 giờ sáng. Jin Dal-rae nhìn chỗ trống bên cạnh Gu-seul và chấn chỉnh lại tinh thần.

 

Gần hơn bình thường một chút. Tự nhiên hơn.

 

Khắc sâu lời khuyên của Gu-seul là hãy tiến thêm một bước so với mọi khi, vuốt tóc ra sau tai và cười tươi.

 

Gu-seul chạm mắt liền mấp máy môi nói.

 

Cố lên (Fighting). Câu nói đó tự nhiên làm cô xấu hổ nên quay đầu đi.

 

Cạch.

 

Đúng lúc cửa mở.

 

Jin Dal-rae rời mắt khỏi Gu-seul và quay đầu về phía trước.

 

Cùng lúc đó.

 

Một nữ sinh viên đang ngồi tán gẫu gần đó thốt lên tiếng thất thần.

 

"... Ơ."

 

Người thanh niên bước qua ngưỡng cửa là một khuôn mặt rất lạ lẫm đối với các sinh viên.

 

Sự xuất hiện bất ngờ không báo trước của anh ta khiến vài sinh viên lẩm bẩm.

 

"Ai thế? Giáo sư à?"

 

"Hình như cùng lứa với bọn mình. Lớp khác à?"

 

Một thoáng xôn xao, các sinh viên khác nhìn lên phía trước, sự quan tâm và hứng thú lan ra như sóng đến tận cuối phòng học.

 

Nếu là bình thường thì chỉ dừng lại ở vài câu lẩm bẩm, nhưng câu chuyện lan rộng là do ngoại hình điển trai của người đàn ông đó.

 

'Lee Si-heon?'

 

Jin Dal-rae nhìn thấy cảnh đó, trong chốc lát nghi ngờ mắt mình.

 

Cú sốc lớn đến mức những quyết tâm hay suy nghĩ trước đó bay biến hết.

 

'Nhầm à?'

 

Nhưng ngay sau đó Jin Dal-rae từ chối chấp nhận sự thật.

 

Ngoại hình con người thay đổi trong thời gian ngắn như vậy là không thể.

 

"Ơ, hôm nay không đeo mặt nạ đến à?"

 

Không thể nào.

 

Cho đến khi Jung Si-woo giơ tay bắt chuyện với anh ta, cô đã nghĩ như vậy.

 

"Cơ thể khỏi hẳn chưa?"

 

"Cậu có tư cách nói câu đó à? Tôi nói mới đúng chứ."

 

Hai người chào hỏi nhẹ nhàng, dạo này có vẻ thân thiết hơn hẳn, nói chuyện với giọng điệu đùa cợt.

 

Trước dáng vẻ đó, cả lớp lại xôn xao một lần nữa.

 

Về ngoại hình của Lee Si-heon đã có tin đồn nhưng hiếm sinh viên nào trực tiếp nhìn thấy.

 

Gần đây tin đồn về thực lực của anh ta lan truyền trở lại nên ngoại hình bị chìm xuống.

 

"Oa đỉnh thật."

 

"Thế kia thì sao lại đeo mặt nạ suốt thế?"

 

Sự mỉa mai của vài sinh viên.

 

Hoặc sự cảm thán chân thành lọt vào tai Jin Dal-rae.

 

Liếc.

 

Lee Si-heon liếc nhìn Jin Dal-rae với ánh mắt có phần lo lắng.

 

Trạng thái chấp niệm vẫn chưa thuyên giảm.

 

"... Ưm?"

 

Nhưng Jin Dal-rae không những không chấp niệm, mà còn không giấu nổi sự bối rối trước tình huống hiện tại.

 

Cô không như Lee Se-young và các chị em đào có thể kiểm tra sự thay đổi từng giờ từng phút, cũng không như San Su-yu đã thấy ngoại hình cải thiện ngay từ đầu.

 

Ngoại hình của Lee Si-heon còn lại trong đầu Jin Dal-rae, bất kể cô thích hay không, khách quan mà nói là khuôn mặt không thể gọi là đẹp.

 

Không thể không ngạc nhiên.

 

Tất cả mọi người ở đây đều như vậy.

 

"Phư hi hi hi, gì thế cuối cùng cũng lộ mặt rồi à? Mặt nạ gửi đi giặt là (cleaning) rồi à?"

 

"A mặt nạ? Lần này xem thấy bị nứt một chút."

 

"Ây~ Nhưng mà nhìn sáng sủa đấy!"

 

Jung Si-woo và Gu-seul.

 

Khi họ lần lượt phản ứng, vài sinh viên hòa đồng bắt đầu tham gia vào cuộc trò chuyện.

 

Trận đấu lần trước xem hay lắm.

 

Cậu mạnh thật đấy.

 

Bắt đầu từ cảm nghĩ về giải đấu cho đến những câu chuyện vụn vặt.

 

Jung Si-woo đứng cạnh Lee Si-heon dẫn dắt câu chuyện, không biết có gì vui mà ồn ào hơn cả nữ sinh trung học thảo luận về thần tượng.

 

Không biết hai người đó thân nhau từ bao giờ. Những câu chuyện như vậy cũng bắt đầu lan truyền, bầu không khí dị biệt nhanh chóng hòa tan một cách tự nhiên.

 

Một thời gian nữa Every Day cũng sẽ ồn ào cho xem.

 

"A đúng rồi. Mọi người khác đều có số rồi nhưng Si-heon chưa có số của cậu. Cho xin được không?"

 

Jin Dal-rae đang ngẩn ngơ nhìn Lee Si-heon, bừng tỉnh trước sự tán tỉnh lộ liễu của một nữ sinh viên.

 

Bây giờ đối với cô, sự thay đổi ngoại hình không phải là điều quan trọng.

 

Lee Si-heon đang cười khúc khích nói chuyện với người phụ nữ lần đầu gặp mặt.

 

Jin Dal-rae cảm thấy nỗi bất an siết chặt trái tim.

 

Cô có thể biết ngay bản chất của cảm xúc đó là gì.

 

Tu luyện hội (Dã ngoại) của Học viện không khác mấy so với chuyến đi thực tế của học sinh cấp 3 hay cấp 2.

 

Nếu phải so sánh thì là sự khác biệt giữa người lớn chơi và thanh thiếu niên chơi. Nếu nhìn theo cách đó thì phải nói là gần giống MT (Membership Training) hơn.

 

Chưa có kinh nghiệm nên phải đi mới biết, nhưng nhìn thời gian biểu thông báo thì quang cảnh đã hiện ra trong đầu.

 

-11:00~12:00 Đến nơi, sắp xếp chỗ ở

 

-1:00 Ăn trưa

 

-2:00 Chia nhóm và đặt khẩu hiệu

 

-3:00~5:00 Trò chơi theo nhóm

 

-6:00~7:00 Ăn tối và nghỉ ngơi

 

Vân vân.

 

Thực đơn bữa ăn hay rượu ngâm đắt tiền, rượu tây được mang ra cá cược chơi game. Buổi tối thì uống rượu và xây dựng tình cảm.

 

Tất nhiên có sự khác biệt lớn so với MT hay Tu luyện hội bình thường.

 

Ngày 2 – 12:00 Tỷ võ (Bi-mu).

 

'Mấy cái đứa dân tộc chiến đấu điên rồ này... Bọn này không đánh nhau một ngày là mông mọc gai hay sao?'

 

Đi Tu luyện hội mà còn đòi đánh đấm, hình ảnh của ban tổ chức hiện rõ trước mắt.

 

Dùng điện thoại truy cập mạng, xem Every Day thấy đầy rẫy những lời khuyên vàng ngọc của các tiền bối.

 

Biết tại sao ngày 2 lại có tỷ võ cho mấy em gà con không?

 

Hôm trước nhậu nhẹt mà có đánh nhau thì để giải quyết cái đó đấy kkkk. Cay thì trực tiếp xử lý đi kkkk

 

[Bình luận 10]

 

-Ẩn danh 1: Chuẩn cơm mẹ nấu kk. Năm ngoái cãi nhau về trường phái kiếm thuật xong hôm sau đánh nhau là huyền thoại.

 

-Ẩn danh 2: Gì thế? Thật à?

 

└Ẩn danh 3: Ừ. Nhất định phải xem, vui lắm.

 

Tất nhiên ở đâu cũng có những vấn đề tế nhị của MT.

 

Nhắc đến Tu luyện hội lại nhớ cái đó.

 

Đang ngủ đi vệ sinh thì nghe thấy tiếng rên rỉ bên ngoài...

 

Lúc đó sốc lắm nên không ngủ được.

 

[Bình luận 21]

 

-Ẩn danh 1: Lúc đầu tao cũng sốc lắm nhưng dạo này thấy buồn cười.

 

└Ẩn danh 2: 2222 Cứ kiểu hơ hơ nóng bỏng ghê rồi cho qua thôi.

 

└Ẩn danh 3: 333333 Công nhận kkkk

 

└Ẩn danh 4: 4444 Nếu làm thì phải tránh thai cho kỹ. Đừng để bầu không khí cuốn đi. Học ở Học viện đã căng rồi mà dính bầu thì hết cứu.

 

Dù sao thì ngoại trừ vài sự kiện, có vẻ cũng không đi quá xa so với lẽ thường.

 

Từ ngày thứ mấy trở đi thì có những thứ có ích như gặp gỡ những Hunter thực sự thành công, nên cứ dựa vào nguồn vốn khổng lồ của Tổ chức Thế Giới Thụ mà ăn chơi nhảy múa vài ngày là được.

 

'Vấn đề là cái khác...'

 

Việc phải lo nhiều quá nên đau đầu.

 

Cái quan hệ nam nữ chết tiệt.

 

Cho đến khi lên máy bay để đi Tu luyện hội, tôi vẫn chưa có cuộc gặp gỡ nào ra hồn với Jin Dal-rae.

 

'Dal-rae à...'

 

Cần thời gian suy nghĩ.

 

'Cũng đúng.'

 

Say rượu gây ra tai nạn... Những lời tôi nói cũng đủ gây hiểu lầm.

 

Nhưng mà. Có lẽ do luôn dùng kính ngữ, và không thể hiện ra nên tôi bình thường không coi Jin Dal-rae là đối tượng khác giới.

 

Tất nhiên về mặt con người thì tôi thích.

 

Chỉ là cuộc gặp gỡ hơi tệ thôi chứ tôi biết bản tính Jin Dal-rae là người tốt.

 

Nếu nhân cách không tốt thì đã chẳng vì cảm giác tội lỗi mà tự mình đau khổ rồi.

 

Điểm đó tôi tôn trọng và thực sự thích.

 

Tuy nhiên vì lý do trên mà sự chấp niệm này không hoàn toàn đáng mừng.

 

'Cảm ơn thì có cảm ơn thật.'

 

Hoàng Đào cũng vậy, Lee Se-young cũng vậy, tại sao lại thích cái thằng như tôi chứ.

 

Tôi quay đầu nhìn Lee Se-young đang ngồi uống rượu vang ở ghế bên cạnh.

 

"... Sao lại nhìn thế? Lại nứng à?"

 

"..."

 

Khoang hạng nhất máy bay.

 

Vốn dĩ sinh viên tập trung đi ồn ào mới là bình thường, nhưng do Lee Se-young đi cửa sau nên sự việc thành ra thế này.

 

Biết là vài quý tộc đi máy bay riêng nhưng không ngờ trong đó có tôi.

 

Lại còn không hỏi mà tự ý sắp xếp, Lee Se-young cũng ghê thật.

 

"Không ạ, lâu rồi mới ở cùng nhau nên thấy vui thôi."

 

"Ọe. Lâu không gặp cậu sến súa quá đấy? Cậu đâu phải người như thế."

 

"Vậy nói thế nào thì tốt ạ."

 

"Ưm... Con đĩ lăng loàn? Khục khục."

 

Điên mất thôi.

 

Cười khổ, tôi cắt đại miếng bít tết trước mặt bỏ vào miệng.

 

Nhiều suy nghĩ quá nên không biết thức ăn đi vào miệng hay vào mũi nữa.

 

"Sao lại có lo lắng gì à?"

 

Ăn xong qua loa, Se-young lén hỏi.

 

"A bị lộ rồi ạ?"

 

"Rõ như ban ngày. Lại chuyện phụ nữ chứ gì?"

 

"..."

 

"Đấy thấy chưa tôi đã bảo rồi mà. Cậu dù ai nói gì thì cũng có tướng lăng nhăng mà."

 

Không còn mặt mũi nào để biện minh.

 

Lee Se-young với khuôn mặt vừa chua chát vừa tươi sáng vươn tay vỗ vỗ vào má tôi.

 

"Dù sao thì tôi gọi là đến thế này chứng tỏ cũng thích tôi nhỉ."

 

Cái đó thì...

 

Tôi gật đầu, Lee Se-young ghé sát mặt vào.

 

Sự im lặng ngắn ngủi bao trùm giữa hai người.

 

Sự giao lưu kịch tính qua lại nhanh chóng.

 

"Cô giáo thế này là được rồi."

 

Nói nhỏ, vừa dứt lời Se-young đã lùi ra xa cười khúc khích.

 

Hơi ấm còn lại trên môi thật lâu.

 

Ực.

 

Nuốt ngụm rượu vang đã vào miệng từ lúc nào. Vị nho đậm đà.

 

Nụ cười tinh nghịch đó sao mà đẹp thế.

 

Cô ấy vỗ lưng tôi đùa cợt và bắt đầu cười hí hí.

 

"Thế tăng thêm mấy người rồi? Ai?"

 

"Không phải tăng đâu ạ..."

 

"Đừng có mập mờ, nói rõ ra đi. Không là giận đấy."

 

"Vẫn một người."

 

"Vẫn?"

 

"Tương lai không biết trước được mà."

 

"Táo bạo nhỉ thằng nhóc."

 

Se-young nâng ly rượu còn thừa lên và ra hiệu cho tôi.

 

Tôi cũng nâng ly rượu lên. Se-young thô bạo đưa ly tới chạm vào ly tôi ngang tầm mắt.

 

Cạch.

 

Tiếng thủy tinh va vào nhau nghe vui tai.

 

"Cứ làm theo ý muốn của cậu đi."

 

Cảm ơn tấm lòng, nhưng tôi không đồng cảm với lời nói có thêm người yêu cũng không sao.

 

"Tôi mà thấy cô giáo gặp người đàn ông khác chắc điên mất."

 

"Ừ không có chuyện đó đâu nên yên tâm. Tôi chung thủy lắm."

 

"... Người như thế sao lại bảo tôi gặp người phụ nữ khác cũng không sao?"

 

Nói hơi trêu chọc một chút, Se-young chỉ cười tươi.

 

"Ưm~ Vì không chịu nổi dục vọng của cậu?"

 

Câu trả lời đầy tinh nghịch.

 

Vẫn là người biết che giấu sự chân thành ở nơi sâu nhất.

 

Dù không biết sự chân thành đó là gì.

 

"Haizz."

 

Thở dài, đưa ly rượu vang trước mặt lên miệng.... Thôi đừng suy nghĩ sâu xa nữa.

 

Không tận hưởng ngày đặc biệt thế này thì thiệt thòi.

 

Nghiêng ly nhấp rượu.

 

Khoảnh khắc ngồi trên máy bay chia sẻ rượu thế này.

 

Cũng là một kỷ niệm, thêm chút niềm vui vào dư vị đậm đà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!