Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 329: Champs-elysees (2)

Chương 329: Champs-elysees (2)

Chương 329: Champs-elysees (2)

Việc ép bản thân vào cái khuôn khổ thiên tài thật không dễ dàng.

Đại diện cho một quốc gia nghĩa là chỉ những người có thể chịu đựng được sức nặng đó mới dám thử thách vị trí này, và tôi thì không được như vậy.

Chỉ vì thông minh hơn người khác một chút mà tôi vượt qua tất cả để trở thành National Tree.

‘Thực ra, tôi không thích điều đó.’

Việc đeo lá cờ ba màu trên ngực thật áp lực.

Tôi ghét việc gánh vác quốc huy và cạnh tranh đơn độc với các quốc gia khác.

Ghét cả việc thay mặt người dân đấu đá khí thế.

Ghét cả việc công bố kết quả nghiên cứu của mình một cách chi tiết.

Và ghét cả việc những hành động tôi làm trở thành tư liệu chính trị hay căn cứ để cư dân mạng xâu xé.

‘Giá mà mọi người sống hòa nhã hơn một chút thì tốt biết mấy.’

Đã khóc rất nhiều, và cũng đã gào thét rất nhiều.

Dù cố gắng thế nào thì tình hình cũng chẳng thay đổi nên tôi đã bỏ cuộc một nửa.

Mọi người đều mong muốn tôi ở vị trí này.

Phản bội lại điều đó chẳng phải là hành động quá tàn nhẫn sao.

Chỉ cần mình tôi chịu khổ là được.

Cứ lẳng lặng tiếp tục vị trí này rồi chờ đợi người khác quay lại.

Hãy trở thành một trong vô số bức tượng đá trên đại lộ Champs-Elysees như tất cả các Maronnier của Pháp đã từng làm.

Việc mãi mãi lưu lại trong lòng người dân cũng không phải là điều xấu.

Cứ làm như thế này thôi.

Tôi là một người nhút nhát như vậy.

‘Bây giờ, không phải nữa.’

- Bùm!

Những bông hoa trắng vượt qua vách đá dựng đứng và leo lên tận trên đó.

Bay xa hơn nữa đi.

Nếu cả tấm lòng này, cả đôi mắt, cả khóe mắt nóng hổi cũng được ôm trọn và vang vọng chậm rãi đến tận nơi xa xôi đó.

Tiếp theo là đến lượt tôi ra tay.

Mở miệng lan tỏa ma lực.

“Entr'Acte”

Những cánh hoa lan tỏa thấm vào lòng đất.

Sự thanh khiết lan tỏa vươn đến tận cùng, cơ thể lũ quái vật bắt đầu tan chảy từng bộ phận một.

Dần dần chiếm lĩnh không gian đến nơi âm sắc chạm tới.

Sóng ma lực lan truyền gặp quái vật và hưởng ứng.

Tiếng vọng núi rừng.

Độc tính của cây Dẻ Gai (Maronnier) quyến rũ nhưng kịch độc.

Quái vật tan chảy theo hướng hoa bay. Cảnh tượng khó hiểu khiến lũ quái vật sợ hãi bỏ chạy.

- Vù vù!

Thế nhưng lũ quái vật đang bỏ chạy bỗng nhiên dừng lại.

Ký tự chú thuật khắc trên trán mạnh lên, chúng bắt đầu tràn tới như sóng thần một lần nữa.

Tôi vẫn cười.

Hàng trăm ngọn thương gỗ kết tụ trên mặt đất đang nhắm thẳng vào giữa trán lũ quái vật đầy sát khí.

Có việc chỉ mình tôi mới làm được.

Khoảnh khắc này, chấp nhận cái danh thiên tài cũng được.

- Blanche.

Giọng nói của người đó và người đàn ông đó vang lên. Cổ tôi phản ứng lại càng thêm mạnh mẽ. Bờ vai vững chãi.

Tà váy làm từ rễ cây tung bay.

- Bùm!

Ngọn thương di chuyển tạo ra tiếng nổ siêu thanh.

Ngọn thương hẹp và dài xuyên thủng lũ quái vật đang lao tới trong nháy mắt.

Thực tế là 60% chiến tuyến khách sạn.

Lối vào duy nhất mà quái vật, mối đe dọa lớn nhất đến tính mạng dân thường, có thể tiếp cận khách sạn.

Đó là khoảnh khắc dòng chảy đó nằm trong quyền kiểm soát của Maronnier.

[Đồ hèn nhát này.]

Giọng nói vang lên bất chợt trong đầu.

[Bây giờ đang làm cái gì vậy?]

Điều tốt nhất mà một con nhóc non nớt có thể làm.

[Đã bảo là không muốn làm National Tree mà.]

Đúng vậy.

[Vậy thì-]

Nhưng suy nghĩ bây giờ có chút khác biệt.

Lỡ tưởng tượng mất rồi. Nếu cánh tay ngắn và bàn tay nhỏ bé này vươn tới nơi có thể chạm tới.

[Định vứt bỏ tên của mình sao?]

Dù là con mèo hoang không biết lượng sức, nhưng chẳng phải việc dốc hết sức vươn tay ra còn ý nghĩa hơn nhiều sao.

[…….]

‘Sao lại không có tên chứ.’

Sage, Si-heon, cả Sansuyu nữa.

Vẫn còn những người gọi mình là Blanche mà.

‘Không sao đâu.’

Không sao đâu.

‘Tôi có thể làm được.’

Khiến cho không một sinh vật nào có thể bước chân vào bên trong này.

Đôi mắt xanh biếc cộng hưởng của cô tràn đầy tự tin.

- Ầm!

Móng vuốt dài va vào nhau, hai người phụ nữ bị đẩy lùi về mỗi phía.

Rắc rắc rắc. Cố gắng chịu đựng chấn động khổng lồ khiến mặt đất nơi chân cắm xuống bị đào xới.

“Tỉnh lại đi. Chị ơi. Làm ơn.”

“Người chưa tỉnh lại chỉ có mày thôi Saku. Hiền lành cũng phải có mức độ chứ. Đúng không?”

“Rốt cuộc là từ bao giờ vậy?”

Ngay lúc này khi các học viên vẫn đang sơ tán, không thể bị đẩy lùi được.

Saku đành phải vắt kiệt cơ thể đang gào thét vì mệt mỏi.

“Từ bao giờ á? Ha. Gia tộc Yoshino hôm nay là chấm hết. Em gái tao không phải là con ngốc mà vẫn chưa biết điều đó à.”

“Là tại mày đấy. Vốn dĩ nếu không có mày thì tao đã không bị đẩy lùi.”

“Chị…?”

“Đừng có gọi như thế! Ngay từ đầu tại sao mày lại trở thành National Tree chứ? Cái loại chẳng làm được tích sự gì. Không cứu được đất nước, cũng không bảo vệ được trước khủng bố.”

Khí thế của Saku giảm xuống.

“Tại sao tao lại vì mày mà…. Phải bị tước đoạt cả tinh linh, cả sức mạnh chứ? Kết hôn chính trị cái gì.”

“……Thật sự, không thật sự…. Đó là vấn đề sao? Em…, em, em sẽ tìm cách giải quyết mà. Chị Haku.”

Mắt Haku nheo lại.

“Buồn nôn thật.”

Cô ta lè lưỡi làm động tác nôn mửa.

“Cái con khốn khi tao bị hại thì im thin thít, vui vẻ với National Tree khác. Giờ lại-”

“Nhưng mà…. Em, em không biết gì cả mà.”

“Câm mồm.”

- Ầm!

Ma pháp gió bao trùm lấy Saku.

Cổ áo cô bị xé toạc, da thịt bị cắt và máu chảy ra.

“Ư…!”

“Đừng để vào tai. Saku.”

“Suyeon-san…?”

“Bây giờ chịu đựng là việc chúng ta có thể làm.”

Dù nói vậy, nhưng tình trạng của Suyeon cũng chẳng khác gì miếng giẻ rách.

Suyeon bỏ viên thuốc vào miệng, cử động hàm một cách vô cảm.

Dù là potion cao cấp nhất thì hiệu quả cũng sẽ giảm dần.

Lượng ma thạch sử dụng cũng đã vượt quá giới hạn nhất định.

“Hừm.”

Bàn tay cầm kiếm của Suyeon run lên bần bật.

Maehwa không một vết xước trên người cười khẩy tiến lại gần.

“Không Release sao? Thế thì mất hứng giết chóc quá.”

“…Ai biết?”

Suyeon cười gượng gạo đối phó với Maehwa.

“Bọn mày không có cái đó thì chẳng làm được gì cả.”

Nếu bộc lộ sức mạnh thật sự thì đương nhiên các học viên xung quanh sẽ bị cuốn vào dư chấn.

Sức mạnh của National Tree mỗi người mỗi khác. Là hai người hiểu rõ sức mạnh của mình hơn ai hết, nên ở nơi này họ không thể sử dụng sức mạnh một cách đàng hoàng.

Suyeon dồn sức vào tay nắm để hợp nhất tinh thần.

Ma lực màu trắng kết tụ trên mũi kiếm của cô từ lúc nào đã trở nên trong suốt và thu hút không gian xung quanh.

Có thể chém bất cứ thứ gì. Năng lực nằm ở đẳng cấp cao hơn bất kỳ loại sức mạnh nào đối với kiếm.

Không gian nứt ra theo mũi kiếm của Suyeon đang tiến từng bước về phía Maehwa.

“Cứ thế này ta cũng có thể giết ngươi.”

Lời nói hoang đường. Maehwa vẫn cười nhạo Suyeon.

“Giết? Ai? Nói cho rõ vào. Dù ông già lẩm cẩm của mày có đến cũng không giết được tao đâu.”

“……Nên cẩn thận lời nói thì hơn.”

Đối với cô, Mugung là vảy ngược.

Suyeon là sự tồn tại phải noi theo ông ấy vào một ngày nào đó, và là người thực lòng tôn kính Mugung.

“Người có thể giết tao chỉ có người đó, Baekdo thôi. Duy nhất. Một người! Ha, ha ha ha!”

Có gì buồn cười mà hắn cười khanh khách và đưa tay ra. Ma lực trắng xóa giống hệt Suyeon kết tụ trên hai tay tỏa ra khí thế không tầm thường.

“A… Nếu được chết dưới tay người đó thì tốt biết mấy.”

“Mày. Điên rồi.”

“Điên chứ, ừ. Điên rồi còn gì. Nhìn thấy người đó thì không thể không phát điên được.”

Đồng tử đảo điên cuồng.

Khóe miệng giật giật và đôi mắt co giật biểu hiện sự hưng phấn và điên loạn.

Khuôn mặt vô cảm càng tìm lại cảm xúc càng lộ ra thứ gì đó phi nhân tính. Và điều đó quái dị và kỳ quái đến mức không thể đoán định được.

Mất trí rồi.

Trong vô số vụ giết chóc, liệu hắn có thực sự đi chệch hướng không.

Hình dáng khó mà nhìn nổi. Suyeon cau mày.

“…….”

Maehwa lại nhìn Suyeon.

Giờ là vẻ mặt chán nản. Khuôn mặt thay đổi xoành xoạch không thể nào thích ứng được.

Tay hắn định cử động.

“Nếu không Release thì-”

Ngay khi định nói vậy.

Nắm đấm của một người phụ nữ chen vào đấm mạnh vào mặt Maehwa.

- Bùm!

Maehwa phản ứng với đòn đánh lén bất ngờ, giơ tay lên chặn đòn.

Người phụ nữ lao tới mở nắm đấm tóm lấy cánh tay Maehwa trong nháy mắt, rồi dùng chân đá vào chấn thủy của Maehwa.

Rầm.

Maehwa bay đi theo đường thẳng.

Bao thủ thế với vẻ mặt đầy nộ khí, bẻ khớp tay răng rắc.

“Phù, cuối cùng cũng tìm thấy.”

Cô buộc mái tóc đen ngang vai, nhìn xuống Maehwa bằng đôi mắt vàng rực và đưa nắm đấm ra.

Suyeon nhìn Bao với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Tại sao.”

“…Không có gì.”

Tại sao lại cảm thấy dùng kính ngữ là thua cuộc nên Suyeon đã nói trống không.

Bao dường như chẳng bận tâm điều đó, chỉ liên tục cảnh giác Maehwa trước mặt.

Chẳng mấy chốc thân ảnh của Maehwa biến mất.

Ánh mắt của tất cả mọi người tại đó dồn về một nơi. Bao và Maehwa va nắm đấm vào nhau.

- Ầm!

Trận công phòng khốc liệt không ai nhường ai. Không ai bị đẩy lùi, họ trao đổi những cú đấm.

Quyền Năng của Bao giúp tăng cường năng lực thể chất khi sát thương tích tụ. ‘Đấu Vương’.

Dù từ từ nâng cao kỹ năng nhưng Bao tuyệt đối không bị đẩy lùi.

Hai National Tree lùi lại để lấy hơi, nhìn đối thủ và nở nụ cười đầy vẻ ung dung.

Hai người mải mê đọ sức trong khoảnh khắc hơn là sự bi tráng.

Ít nhất trong lúc này, họ coi nhau là đối thủ xứng tầm nên sắc mặt của cả hai đều vui vẻ vô cùng.

Thú vui của Maehwa có lẽ cũng đã bị rạn nứt phần nào.

Lau máu chảy ra từ nắm đấm bị vỡ, Maehwa nghiêng đầu cười.

“…Cũng được đấy.”

Là người đáng để giết.

Chuyển động của Maehwa thay đổi đột ngột.

“Một.”

Đầu con quái vật to lớn cắm xuống nền đất rồi cứ thế bị kéo lê lết trên mặt đất.

Máu trào ra theo cái xác.

Một học viên đang đứng nhìn run rẩy.

“…A, cái đó….”

“Có sao không?”

Dù có dẫn dắt kỹ lưỡng và dặn dò bao nhiêu lần thì cũng không thể không có người lọt ra ngoài.

Sự xuất hiện bất ngờ của quái vật khiến đường bị cắt đứt, trường hợp nhóm dân thường bị cô lập ở nơi khác cũng không hiếm gặp.

“Giờ quái vật sẽ không đến nữa đâu. Mọi người cứ đi thẳng theo con đường kia là được.”

“C, cảm ơn. Thật sự. Thật sự là….”

Cười trừ trước lời cảm ơn nghe qua máy phiên dịch rồi lùi lại, ngay trước đó tôi nhận ra một khuôn mặt quen thuộc trong nhóm dân thường.

“Sao mày lại ở đây.”

Im Jong-hyun.

Bạn cùng khóa Học viện El, nhưng thú thật tôi không quan tâm lắm.

Tinh thần quý tộc ăn sâu quá mức nên hắn không coi tôi ra gì, hơn nữa hắn có vẻ không thích việc tôi nhận được sự quan tâm trên cộng đồng mạng hay internet.

“…Đang bảo vệ họ thì bị. Ra nông nỗi này.”

Một người đàn ông nói, Im Jong-hyun nhăn mặt khó chịu.

Có vẻ tinh thần ‘quý tộc’ ăn sâu nên hắn đã chiến đấu tốt với quái vật trong nhóm có lẫn học viên và dân thường này.

Quả thực số quái vật còn lại không nhiều.

“Dù sao thì di chuyển nhanh lên.”

Tôi hướng dẫn dân thường bằng vài câu, rồi tìm từng người bị thương đưa potion.

Dù gọi là potion nhưng tôi chỉ đưa những viên thuốc đã được tinh chế.

Không thể mang theo potion và ma thạch không giới hạn như Flower, những vật phẩm chiến tranh gần đây nguồn cung cũng không tốt.

“Uống đi. Tao nhìn mày bằng con mắt khác rồi đấy.”

“…….”

Tôi đặt lọ potion cỡ ống nghiệm và viên thuốc trước mặt Im Jong-hyun rồi bắt chuyện.

Hắn nghiến chặt răng như thể tình huống này vô cùng nhục nhã.

“…Tao không bị hạ đâu.”

“Ờ được rồi.”

Cứu người mà bị thương thì giờ nghe gì cũng thấy dễ thương.

Nếu còn nói thêm câu thứ 2 thứ 3 thì tâm trạng có thể thay đổi bất cứ lúc nào.

Tôi bỏ ngoài tai lời của Im Jong-hyun và bắt đầu di chuyển trở lại.

Có nhiều người bị lạc như thế này.

Và ngay cả trong chiến tranh, cũng có vô số kẻ muốn lấy đầu tôi, một kẻ cũng có chút tiếng tăm.

- Ầm!

Một phát ma pháp bay tới từ xa bao trùm toàn thân.

Cơn đau như cơ thể tan chảy trong sức nóng khủng khiếp chỉ thoáng qua, tôi đọc dòng chảy ma lực và nắm bắt loại của nó.

“Bắt lấy! Chỉ cần bắt được tên đó….”

“Dùng hết Artifact có thể đi!”

Lũ Flower nãy giờ vẫn để ý đến tôi giờ mới nhảy ra bao vây.

- Lách tách, tách, tách!

Tia lửa bắn ra ngoài cơ thể và thân thể cháy đen đỏ rực. Những mảng thịt tan chảy dính lại vào nhau.

Đôi khi có những thứ không bị đánh thì không biết được.

- Phừng phừng!

Ngọn lửa bùng lên từ tay quét qua xung quanh.

Lũ Flower bao vây bị ngọn lửa nuốt chửng và biến thành tro bụi biến mất.

“…Không thể nào!”

Khi đối thủ đứng xa định bỏ chạy muộn màng. Tôi lao lên trước chặn đường, tên rút dao găm trong ngực ra hét lên kinh hoàng.

“Rốt cuộc, mày…. Là, là cái gì!?”

Tránh đường kiếm và vươn tay tóm lấy cổ.

Không có lý do gì để đối thoại nên tôi bóp nát cổ hắn.

- Rắc!

Thịt vụn bắn ra, máu dính lên người.

Nếu chỉ bắt giữ một số ít người thì chiến tuyến có thể dễ dàng nắm bắt như thế này.

Bản thân chiến tuyến không quá dài nên đó là kỳ tích có thể thực hiện được.

Nhưng cán bộ Flower hay Baekdo có thể tạo ra kỳ tích như vậy bất cứ lúc nào ở nơi rộng lớn hơn thế này.

“Hự… hự.”

Một tên Flower nín thở cầm nỏ nấp phía sau.

Một mũi tên tôi chuẩn bị sẵn trên không trung cắm phập vào lưng hắn.

Tên đang nhìn chằm chằm tôi với khuôn mặt sợ hãi chết ngay tức khắc mà không kịp nhận ra cái chết.

- Rầm!

Không phải lần một lần hai bị cả tập đoàn nhắm ám sát.

‘Giết tao thì được thưởng hay sao ấy. À đệt. Cũng là chuyện đương nhiên thôi.’

Đến bao nhiêu lần cũng không sao.

Tôi bắt đầu lờ mờ cảm nhận được sự phát triển của Quyền Năng đã đạt đến đâu.

Cứ đà này, dù có dốc sức cả đêm cũng không vấn đề gì.

- Rè rè

Tiếng bộ đàm vang lên trong túi.

Tin thắng trận bất ngờ khiến khóe miệng tôi mỉm cười.

[Chủ nhân. Thắng rồi ạ.]

Aori của chúng ta cũng làm nên chuyện rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!