Chương 66: Xem Mắt (1)
- Ting, tùng~
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ học.
Một thiếu nữ gấp cuốn vở sành điệu lại, đứng dậy bước ra khỏi lớp với dáng đi thanh cao. Ánh mắt của nhiều học viên đổ dồn theo chuyển động của cô.
- Quý tộc như thế rốt cuộc sống và suy nghĩ cái gì nhỉ?
Những ánh mắt ngưỡng mộ, thầm thương trộm nhớ, và đôi khi là tình yêu.
Có cả xe tải quý tộc muốn tiếp cận cô dù chỉ một chút, nhưng khí chất tỏa ra từ cơ thể cô không cho phép bất kỳ ai lại gần.
San Su-yu.
Trưởng nữ gia tộc Cornus và là học viên có kỹ năng xuất sắc của Học viện El.
Mái tóc vàng óng ả lắc lư theo nhịp bước uyển chuyển của hông.
Chiều cao hơn 1m60 một chút. Bộ ngực thu hút mọi ánh nhìn rung rinh trên vòng eo thon thả.
F? Hay còn hơn thế nữa.
San Su-yu, người không cảm thấy khó chịu trước những ánh mắt nóng bỏng của tuổi trẻ, nghiêng đầu thắc mắc trước ánh mắt của các học viên hướng về ngực mình.
"?"
Việc xúc phạm quý tộc chẳng khác nào tội phạm nên các học viên cố sống cố chết lảng tránh ánh mắt.
Những món trang sức hình quả mọng đỏ tươi cài xen kẽ trong tóc tỏa sáng như hồng ngọc.
…Mình định làm gì ấy nhỉ.
Ra khỏi lớp và đứng ngẩn ngơ trước cửa, Su-yu dường như nhận ra điều gì đó, đặt nắm đấm của mình lên bàn tay kia.
"Tteokbokki Rose siêu cay ngon tuyệt."
Vừa nhớ đến khuôn mặt của Si-heon, Su-yu lại rảo bước nhanh hơn.
Tiếng lẩm bẩm của cô khiến một học viên vừa ra khỏi lớp giật mình quay lại nhìn.
- Tteok, Tteokbokki Rose siêu cay ngon tuyệt? Này cái đó là gì thế?
- Chịu. Chắc cô ấy thích.
Bỏ lại tiếng bàn tán của học viên, Su-yu tìm đến phòng thực hành cuối cùng của Si-heon mà cô đã nhớ từ trước, vừa thấy bóng lưng quen thuộc liền cao giọng vui mừng.
"Si-eon!"
Người bạn duy nhất.
Người đàn ông giúp cô nhận ra vị cay.
"Ơ sao thế?"
San Su-yu túm lấy lưng áo của Si-heon đang mặc bộ đồ hơi đẫm mồ hôi chuẩn bị về nhà, mở to đôi mắt lờ đờ hết mức có thể.
"Siêu cay ngon tuyệt."
"Đòi mua Tteokbokki à?"
"Ừ."
Gật gật. Thấy San Su-yu liên tục gật đầu, Si-heon bật cười vui vẻ.
"Hôm nay không mua được rồi. Mai tôi có buổi xem mắt nên phải đi mua quần áo."
"…Xem mắt. Sao tự nhiên lại xem mắt?"
"Tôi cũng cô đơn lắm rồi. Chẳng biết bao lâu rồi chưa yêu đương."
"Si-eon từng yêu đương rồi á?"
San Su-yu hỏi lại với đôi mắt tròn xoe. Câu hỏi như thể "người như cậu mà cũng?" khiến khuôn mặt Si-heon lộ vẻ buồn bã.
"Su-yu à…… tôi trông giống thằng chưa từng yêu đương bao giờ lắm sao?"
"Chỉ tò mò thôi…. Yêu đương có vui không?"
"Chắc thế."
Si-heon nghiêng đầu nhớ lại những mối tình trong quá khứ mà giờ cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Đẹp thì có đẹp, nhưng không hẳn là vui. Không phải là ký ức muốn nhớ lại lắm.
"Nhất định phải xem mắt à? Còn tôi?"
"Bạn bè với bạn gái sao giống nhau được."
San Su-yu xụ mặt. Không được ăn Tteokbokki buồn đến mức môi trề ra cả tấc.
Thực ra không phải xem mắt mà chẳng khác nào đi viễn chinh, nhưng có cần nói ra không nhỉ.
"Tteokbokki siêu cay ngon tuyệt……."
Giọng lẩm bẩm sầu não của San Su-yu trông quá ủ rũ, khiến Si-heon không nhịn được cười.
Nhưng không được là không được.
"Thế thì huấn luyện?"
"Ừ hôm nay chắc hơi khó đấy."
Bĩu môi. Môi trề ra đến mức trông như con vịt. Si-heon có vẻ suy nghĩ gì đó rồi giơ một ngón tay lên.
"Thế cô tự tập một mình đi? Nếu bài kiểm tra tới thi tốt thì tôi sẽ mua Tteokbokki bất cứ khi nào cô muốn."
Vểnh. Tai San Su-yu cử động.
"Tteokbokki cả đời?"
"Ừ."
"Siêu cay ngon tuyệt?"
Si-heon gật đầu, trong mắt San Su-yu ánh lên tia hy vọng.
"Tôi sẽ huấn luyện."
"Xem mắt ấy hả?"
"Vâng."
"Cái đệch. Huấn luyện thì không làm sao lại làm cái trò đó?"
Ghé cửa hàng quần áo mua vài bộ đồ phù hợp, về đến nhà thấy Bạch Đào đang nằm trên giường nhâm nhi coca buông lời trách móc.
Sao hôm nay lại là Bạch Đào chứ. Mất hứng. Tưởng về sẽ được Hoàng Đào hớn hở ra đón. Ai ngờ lại là con Dooly trắng bóc này đợi tôi.
"Không nói rồi ạ? Nhiệm vụ."
"Nhiệm vụ?"
"Nếu không làm tình với 3 người đó thì tôi chết."
Đứng trước gương ướm thử quần áo lên người và nói sự thật một cách khô khan, Bạch Đào nghẹn lời, làm vẻ mặt ngơ ngác.
"Thật sao?"
"Chẳng lẽ nói dối ạ?"
Bạch Đào nghiêm mặt, dùng bàn tay trắng nõn che ngực mình lại.
Thấy thế tôi cũng nhăn mặt hung dữ chặn họng trước.
"Gớm sư phụ cho tôi cũng không thèm ăn. Thà cắn lưỡi chết còn hơn."
"Muốn chết thật hả?"
Bạch Đào vứt bỏ cả giọng điệu cổ trang cố giữ gìn, buông lời chửi thề. Muộn màng ho khan hắng giọng, cô ấy mỉa mai tôi.
"Khụ, hừm. Cạn lời. Ngươi nghĩ ngươi có thể ngủ với người phụ nữ như ta sao?"
"Tự tin gớm nhỉ. Thế sư phụ đã ngủ với người đàn ông đẹp trai cỡ nào rồi?"
Câm nín như ngậm hột thị.
Chưa từng ngủ với đàn ông bao giờ chứ gì. Tôi khoa trương đưa tay lên môi cười phì.
- Phì.
"Hỗn, hỗn xược! Đến giữ gìn trinh tiết trước hôn nhân cũng không biết à cái đồ vô học này!"
"Chồng tương lai là ai không biết nhưng với cái tính đó chắc khổ lắm. Thời đại nào rồi còn giữ gìn trinh tiết trước hôn nhân? Có phải bà già cổ hủ đâu."
"……Nếu không muốn đám tang diễn ra vào ngày cưới của ta thì câm mồm."
Cảm nhận được sát khí nhưng tôi đâu phải loại dễ khuất phục.
"Ai mà cưới sư phụ chứ? Cỡ tôi nên mới sống cùng đấy."
"Nực cười."
"Thế thử ra ngoài kiếm bạn trai xem."
Nói câu đó vì nghĩ với tính cách đó thì không thể nào. Bạch Đào hạ đôi mắt run rẩy xuống sàn, huýt sáo.
"Yêu đương chỉ muốn làm với người sẽ kết hôn thôi. Nói cách khác nếu không phải người sẽ kết hôn thì không muốn yêu đương."
"Ôi trời người theo chủ nghĩa thuần tình xuất hiện rồi. Lần này nói luôn mẫu người lý tưởng đi ạ."
"Thích người đàn ông kiên định với lý tưởng của mình. Và tốt nhất là hợp khẩu vị ăn uống…… Ngoại hình không quan trọng. Nạp thiếp cũng không sao, nhưng mong là dịu dàng với người phụ nữ của mình…… Không, chuyện nạp thiếp cũng là vấn đề đáng suy nghĩ. Khoan đã, tại sao ta lại nói cái này với đệ tử chứ?"
Bạch Đào đang xòe từng ngón tay mơ mộng về đàn ông bỗng giật mình hoảng hốt lườm tôi.
Người phụ nữ lãng mạn với đàn ông thật.
Không phải người kết hôn thì không yêu đương?
Tôi từng yêu đương kiểu đó và bị vố đau điếng. Có nên nói không nhỉ?
Cái kiểu yêu đương quan hệ trên dưới rõ ràng, móc gan móc ruột ra cho thì chẳng được tích sự gì. Là nhân chứng sống tôi có thể đảm bảo.
'Thôi kệ đời bả bả tự lo.'
Dù sao cũng là Bạch Đào, chắc không đến nỗi bị bắt nạt như tôi đâu nhỉ?
Chọn xong quần áo mặc đi, tôi bắt đầu bày đồ ăn mua trên đường về ra bàn ăn. Rồi nói với Bạch Đào vẫn đang nuốt cục tức.
"Ăn cơm đi ạ."
"Không ăn."
"Thế tôi ăn một mình nhé?"
Tôi nấu bộ đồ ăn sơ chế (Meal kit) mua trên đường về.
Hành tây, đậu hộp. Giăm bông và các loại nguyên liệu khác.
Chẳng mấy chốc nồi lẩu quân đội (Budae-jjigae) thơm ngon đã hoàn thành.
Nước miếng tự nhiên ứa ra.
Lúc đang bày bát đĩa để bắt đầu ăn. Ngửi thấy mùi, Bạch Đào lảng vảng quanh bàn ăn.
"……Gì thế ạ?"
"Lẩu quân đội à?"
"Định ăn ạ? Thế thì nói từ đầu đi. Sao giờ mới lảng vảng?"
"Không biết là lẩu quân đội. Món ta thích."
Thở dài thườn thượt trước sự mặt dày này. Vô tích sự mà sành ăn gớm.
Đành phải dọn bàn ăn cho 2 người rồi vẫy tay gọi lại, Bạch Đào đã ngồi vào chỗ từ lúc nào, hồn nhiên gắp một miếng giăm bông ăn.
Nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt xinh đẹp.
"Nhiều giăm bông thật!"
"Cho nhiều giăm bông là luật bất thành văn mà."
"Đúng là kẻ biết thưởng thức. Phàm là bữa ăn thì phải có thịt. Hồi đó xiên gà cũng ăn vị phô mai đúng không? Tại sao kẻ như thế lại thích đào mềm (Mul-bok) thì ta chịu không hiểu nổi."
"Sao tự nhiên lôi đào mềm vào đây? Giờ ăn thấy ngon là được chứ gì."
"Cũng phải."
Bạch Đào chấp nhận.
Bữa ăn vui vẻ vì hợp khẩu vị nên nói được đủ thứ chuyện.
Ăn xong xuôi, Bạch Đào đứng dậy buộc mái tóc trắng ra sau, gõ gõ xuống bàn.
"Ta dọn cho."
"Sao lạ thế? Làm cả việc nhà nữa."
"Ta không phải người có tính cách giữ ơn trong lòng."
"Tính cách được đấy. Trừ việc thích đào cứng (Ttak-bok) ra."
"Sao lại lôi đào cứng vào đây? Thích thì nói là thích đi."
"Cũng phải."
- Phì.
Nhìn nhau cười, chúng tôi dọn dẹp bát đĩa rồi đi ngủ. Giờ với tôi chỉ còn lại một việc duy nhất. Buổi xem mắt đang chờ đợi.
Ngày xem mắt.
Sáng sớm nhận tin nhắn của Se-young và gặp nhau dưới ký túc xá, cô ấy vỗ vỗ vào chiếc xe lạ hoắc và đưa cho tôi chiếc móc khóa trông có vẻ sành điệu.
"Biết lái xe chứ? Dù sao con bé đó cũng là đứa không quan tâm tiền nong, nhưng để cậu không bị lép vế nên tôi kiếm đại một cái vừa tầm."
"……Chuẩn bị kỹ thật đấy."
Cười cay đắng một cái, Se-young tiến lại gần tôi xem xét quần áo vài lần rồi áp mặt vào má tôi.
"Thằng nhãi. Tôi thấy khó chịu lắm đấy. Chịch vừa phải thôi rồi về."
"Có làm được không tôi cũng không biết. Tôi nhát gái mà."
"Đừng xàm. Cứ chuốc rượu rồi đè ra. Chắc nó thích dọn mạng nhện lắm đấy?"
Sẽ thích sao.
Nghĩ đến việc trên đời có tận hai người thuộc loại như Se-young thì……. Ơ kìa. Không ngờ lại ổn đấy chứ?
Dù sao thì chuyện đó là chuyện đó.
Tôi nhìn quanh một lượt, xác nhận không có người rồi nhẹ nhàng ôm lấy Se-young.
"Cảm ơn cô."
"Sến súa quá thằng nhãi."
Dù nhăn mặt tỏ vẻ ghê tởm nhưng Se-young không phản kháng, tôi vùi mặt vào lòng cô ấy.
"Hự… hư ư."
Dùng lưỡi đẩy vòng cổ choker lên và mút mạnh vào chỗ đó.
Như đóng dấu.
Vùi cằm vào khe ngực, nhìn vết hôn đỏ chót.
"Thích cái này đúng không?"
"……Ghét vãi."
Nói thế nhưng hơi thở có vẻ hơi gấp gáp thì phải.
Ôm nhẹ một cái, mặt Se-young đỏ bừng như quả táo chín.
"Còn chút thời gian, đi hóng gió không? Tôi chở."
Im lặng là đồng ý.
Ngồi vào ghế lái bên cạnh Se-young đang im lặng ngồi ghế phụ, lâu rồi mới lái xe.
Đã quen tay từ lâu nên tôi lái xe ra khỏi bãi đỗ và chạy trên đường không chút khó khăn.
"Ngồi xe học viên của mình lái cũng thú vị phết."
Ngồi ghế phụ vắt chéo chân, Se-young nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt sâu thẳm.
Tiếp tục đạp ga, những biển hiệu tiếng Hàn biến mất, thay vào đó là những biển hiệu tiếng Nhật nối đuôi nhau.
Trong số đó có cả những cửa hàng kỳ lạ chỉ thấy trong truyện tranh hay báo chí.
"Ở đây có cả Maid Cafe này?"
"Cậu thích mấy cái đó à?"
"Vâng thì… thú thật có ai mà không thích chứ?"
"Cũng đúng."
Đi được một lúc, bỗng nhiên tôi nảy ra suy nghĩ.
"Nhưng mà đối tượng xem mắt của tôi là ai thế? Bình thường trước khi gặp phải nhắn tin chào hỏi chứ?"
"A cái đó."
Se-young xoắn tóc mai bằng ngón trỏ, nói như không có gì.
"Nó bảo muốn làm cái gì đó lãng mạn kiểu lần đầu bắt chuyện ở buổi xem mắt."
"Cái gì thế."
"Xinh lắm nên đừng lo. A ngực nhỏ hơn tôi đấy? Tôi hơi bị to mà."
Đang nói chuyện cô gái xem mắt lại khoa trương ưỡn bộ ngực mình ra để PR bản thân.
Ngắt lời đúng lúc, tôi hỏi điều vẫn luôn thắc mắc.
"Thế cô gái đó tên gì?"
"Cậu cũng gặp một lần rồi đấy? Byeol (Ngôi Sao)."
Ngôi sao.
Người phụ nữ kỳ lạ có ngôi sao vàng trong đồng tử.
Không lẽ là cô ta?
"Đúng con điên cậu đang nghĩ đấy."
"Ou."
Cái này không tưởng tượng nổi… nhưng đã gặp một lần rồi chắc nói chuyện cũng dễ thôi nhỉ?
Chắc chắn lời Se-young nói là dễ hiểu. Nhan sắc của Byeol rất xuất sắc mà.
Vừa lái xe vừa nhớ lại khuôn mặt của Byeol lúc đó, nụ cười nở trên môi.
Cười lộ liễu quá hay sao?
"Này."
Se-young cau mày.
"Tự nhiên nghĩ đến cảnh cậu với nó chịch nhau. Thấy cay vãi. Cậu lại đây."
"Dạ? Tự nhiên á?"
"Chịch cũng vừa phải thôi, phải rút bớt mấy phát đã."
Se-young áp mặt vào hạ bộ tôi, kéo khóa quần tôi đang mặc xuống.
Thấy thế tôi giật mình hoảng hốt, nắm chặt vô lăng và nói gấp.
"Không đệch cô giáo, tôi đang lái xe…."
"Câm mồm."
Trên con đường đi xem mắt đáng chúc mừng.
Qua cửa sổ chiếc xe chúng tôi đang ngồi, đầu của Se-young nhấp nhô lên xuống hàng trăm lần.
2 Bình luận