Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 331: Bông Hoa Đen Trắng (2)

Chương 331: Bông Hoa Đen Trắng (2)

Chương 331: Bông Hoa Đen Trắng (2)

Lạc Lôi (Sấm sét giáng xuống).

Những mũi thương trút xuống như sấm sét xuyên qua cơ thể người đàn ông.

- Loé!

Vô số cán thương pha lẫn ma khí chỉ riêng chiều dài đã dễ dàng vượt quá bảy thước.

Trên người Maehwa in hằn những vết sẹo đen sì.

- Ầm!

Giáng xuống.

Cơ thể Maehwa gập xuống đất, rồi thương lại giáng xuống thêm lần nữa.

Khi tay hắn chống xuống đất, một cán thương khác xuyên qua mu bàn tay đó.

“Hự, khà, khà khà khà!”

Maehwa phát ra tiếng cười điên loạn, khóe miệng lủng lẳng cố gắng thoát khỏi sức mạnh đang đè nén mình.

Cơ bắp hắn co giật và tiến thêm một bước.

- Ầm!

Rầm!

Cơ thể Maehwa sụp xuống.

Cán thương giáng xuống lại xuyên qua cổ hắn.

Mỗi lần ngọn thương tạo thành từ ma lực xuyên qua cơ thể Maehwa đều để lại vết cháy đen trên bộ phận cơ thể.

Không có ngoại thương nhưng để lại nội thương.

Vai và cánh. Bắp chân. Mu bàn chân. Đầu và mắt trái.

Khi Lạc Lôi giáng xuống ập vào Maehwa, khóe mắt hắn run lên bần bật.

- Ầm ầm ầm ầm.

Cơn mưa xối xả đã tạnh.

Nơi những ngọn thương trút xuống chỉ còn lại sương mù đen kịt lơ lửng xung quanh.

‘Chưa xong đâu.’

Nhúc nhích.

Một bóng đen cử động trong sương mù.

- Vút!

Đúng như dự đoán. Cơ thể Maehwa lao ra từ giữa làn sương.

Maehwa lao về phía tôi. Tôi bình tĩnh đan chéo hai tay tập trung ma lực.

Hắn dồn trọng tâm cơ thể về phía trước đến mức sắp ngã. Ma lực trắng xóa cuộn trào cân bằng trên lưng.

- Rầm!

Nhấc chân dính bùn đất. Bước tới trước.

Lặp lại quá trình đó.

- Ầm!

“Thiên Nhưỡng Bổ (Cheon-yang-bo)”

Trước sự chuyển động của ma lực khổng lồ, cơ thể đang lao tới của Maehwa lại một lần nữa quỳ xuống.

Diệu lý cực bí vắt kiệt cả đời người để đặt thế giới dưới chân.

Khác với sức mạnh mà Baekdo sử dụng. Ít nhất vào thời điểm đó, đó là sức mạnh thần diệu mà tôi với tiềm năng đạt đến cực hạn đã sử dụng trong chốc lát.

Trời và đất bị cưỡng ép nắm lấy và đảo ngược.

Vì sức lực bản thân thiếu hụt nên tôi đã không thể sử dụng dễ dàng.

- Ầm ầm ầm ầm ầm!

Võ công tuyệt đỉnh cộng thêm ma khí đã lấy lại sức mạnh vốn có.

Toàn bộ mặt đất bắt đầu nứt ra, tiếng ồn vang vọng khắp đại địa.

Cơ thể Maehwa đang quỳ trên mặt đất càng lún sâu hơn vào trong lòng đất.

‘Eleonor, Lucy.’

Chỉ một câu nói, ma lực dâng trào. Số lượng cán thương tăng lên từng cái một.

Đầu Maehwa khó nhọc ngẩng lên. Khuôn mặt tôi phản chiếu trong đồng tử hắn.

‘Bắn đi.’

Một phát.

- Bùm!

Hai phát.

- Bùm!

‘Tiếp tục đi. Cho đến khi không còn lại cả xương.’

Cương khí bao quanh cơ thể Maehwa rối loạn. Không dừng lại, tôi tạo ra Phong Liên và bắn.

Năm. Sáu. Bảy.

Mười. Hai mươi. Ba mươi.

Khi tiếng rên rỉ mệt mỏi bật ra từ miệng Lucy và Eleonor đang đậu trên vai tôi. Tôi tạm ngừng pháo kích và nhìn Maehwa dưới chân.

Đúng lúc sương mù tan đi, khuôn mặt hắn lộ ra.

Máu chảy xuống từ trán.

“…….”

- Xẹt!

Cơ thể Maehwa đang nằm sấp bất ngờ bật dậy nhắm vào cổ tôi.

Tôi lùi lại đến khoảng cách móng tay hắn suýt soát không chạm tới.

“…Sức mạnh ta biết.”

Maehwa lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc. Đôi môi xanh tái không còn giọt máu run lẩy bẩy.

- Nhếch mép.

Khóe miệng nhếch lên. Hàm răng trắng lộ ra nguyên vẹn.

Răng nanh nhỏ máu tong tỏng. Máu ngậm trên lưỡi bị thủng lỗ chảy ròng ròng xuống cằm.

“Ta từng thấy rồi. Phải, vào ngày đó-”

Ánh sáng trắng xóa từ từ bốc lên trên cơ thể. Ma lực mọc ra sau lưng khiến tôi cau mày.

“Baekdo…. Ngươi, thực sự đã học từ người đó sao?”

“……?”

“A- Người đó mạnh lắm. Đẹp… và xinh hơn bất cứ ai. Khà khà khà.”

Maehwa thao thao bất tuyệt những điều không ai hỏi và ôm lấy mặt mình bằng hai tay.

Móng tay cắm vào da mặt để lại những vết sẹo dài.

- Tách, tách.

Máu đọng trên tay rơi xuống làm ướt nền đất khô.

Khuôn mặt hắn càng thêm nhuốm màu điên loạn.

“…Biểu cảm của người phụ nữ đó khi mất đi đệ tử sẽ thế nào nhỉ-”

Lời nói bị ngắt quãng.

Cơ thể Maehwa vặn vẹo vươn tay định lấy cổ tôi.

Tôi biến Tầm Gửi thành dạng găng tay để đỡ đòn.

- Ầm!

Vừa lùi lại vừa nạp Phong Liên.

Ngay khi định bắn, Maehwa biến mất khỏi tầm mắt. Trong khoảnh khắc cực ngắn. Đến mức mắt tôi không kịp bắt kịp.

[Chủ nhân phía sau-]

Đột nhiên không nghe thấy giọng Lucy. Con chim gõ kiến nổ tung, lông vũ bay tứ tung trên không trung.

Tôi ngừng Phong Liên, quay lưng lại dùng khuỷu tay đỡ nắm đấm.

- Bùm!

Một cú va chạm tạo ra sóng xung kích.

Sau khi bao bọc cơ thể bằng cương khí đen, tôi dùng mắt đuổi theo chuyển động của Maehwa vài lần.

[Chíp, chííp!?]

Chim gõ kiến, Eleonor không biết phải làm sao trước sự xoay chuyển liên tục.

Bây giờ không thể lo cho hoàn cảnh của cô ấy được.

Maehwa xuất hiện vung nắm đấm.

- Ầm!

Hai lần va chạm. Tôi chụm đầu gối và khuỷu tay vào một điểm để đỡ nắm đấm.

Dù vậy, bị đẩy lùi về sức mạnh trong chốc lát khiến cơ thể tôi ngã ra sau.

“Yếu nhớt.”

Giọng nói vang lên từ sau lưng khi đang bay đi.

Tôi không phản ứng gì trước sự coi thường và chế giễu của hắn.

Bình tĩnh quan sát chiến trường.

‘….’

- Rắc!

Cho phép tấn công, dù đã tăng cương khí lên tối đa nhưng xương sườn vẫn gãy.

Tuy nhiên những mảnh xương gãy liền lại trong nháy mắt.

Tôi đọc chuyển động của Maehwa một cách dài hơi.

“…Lee Si-heon!”

Bất quy tắc, và dã man. Nhưng có tài năng và tư thế chuẩn mực.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, hình bóng của Baekdo thoáng hiện trong chuyển động của hắn.

“Ha, ha ha ha!”

Kỹ năng chiến đấu thoáng thấy sự ngưỡng mộ và khao khát.

Tôi biết chuyển động đó.

Hắn đang tiếp nhận sức mạnh của Thiên Ma ở một mức độ nào đó.

Khác với tôi, tính chất ma lực của hắn cũng giống Baekdo nên việc sao chép chắc hẳn dễ dàng hơn.

Biến đổi Thiên Ma Thần Công theo cách riêng của mình.

Cả tôi, cả Thiên Đào, cả Baekdo đều từng trải qua giai đoạn mà Maehwa cũng đang cùng bước đi. Điều đó thể hiện qua chuyển động.

- Bùm!

Cánh tay đỡ đòn tê rần. Maehwa dừng lại quan sát mặt tôi. Tôi đơn giản hóa tư thế và thở dốc.

“Hự. Hộc.”

Nắm đấm đưa ra trước, chân bước sang ngang.

Chuẩn bị đỡ đòn tấn công của Maehwa.

“…….”

Maehwa nhìn tôi rồi tặc lưỡi chán nản.

“Hết rồi à?”

- Leng keng.

“Vẫn còn-”

Tiếng chuông quen thuộc vang lên chỉ trong chốc lát. Không gian gấp lại cùng với những cánh hoa trắng.

“-Nhiều lắm!”

- Ầm ầm ầm!

Mặt đất rung chuyển như biển cả. Maehwa di chuyển như Blink (Tốc biến), tăng tốc vài lần và nhanh chóng nâng tốc độ lên gấp bội trong nháy mắt.

Cánh hoa mai vẽ thành đường thẳng, một bên cánh tay tôi đau nhói dữ dội.

Ma lực đáng sợ bắt đầu tụ lại trong tay hắn.

Mắt Maehwa nheo lại. Phía trước mắt mờ đi, hoa đào rung rinh thành đường thẳng trong không gian.

‘Không lẽ.’

Cảm giác ớn lạnh. Thật sự. Có thể cướp kỹ thuật đến mức đó sao?

Maehwa không bận tâm mà phô diễn kỹ thuật của mình.

“Khà khà khà.”

Hắn lẩm bẩm.

“Baekdo (Mai).”

- Ầm ầm ầm ầm ầm!

Đối với Maehwa, thứ duy nhất lấp lánh trong thế giới nhàm chán là cô gái vừa tròn tuổi thành niên trong màn hình nhỏ bé.

[Khó khăn trong việc phá đảo hầm ngục lần này là gì?]

[Chẳng có gì cả.]

Người phụ nữ tóc trắng luôn kiêu kỳ phớt lờ phỏng vấn của phóng viên và bước đi cộc cạch.

Đôi khi là mắt đỏ. Có lúc là mắt xanh.

Nhưng điều hắn nhớ rõ là, cô ấy đẹp nhất trong số tất cả những người hắn từng thấy.

Có lẽ đó là điều mà người khác gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

‘Muốn giống như vậy.’

Muốn giống đến phát điên.

‘Nắm đấm thế này.’

‘Chân bước sang ngang.’

Hoa nở là hoa trắng. Ma lực trắng xóa và hoa đào.

Bông hoa đẹp hơn bất kỳ loài hoa nào nên tuyệt đối không muốn bẻ gãy.

Nhưng muốn bẻ gãy một lần để biến thành của mình.

‘Ngầu thật.’

Lý do của sự nỗ lực. Có người cần phải giống.

Tài năng luôn thừa thãi. Tiềm năng cao hơn bất kỳ ai đã đưa Maehwa lên vị trí cao nhanh chóng.

Bắt đầu từ Hunter cấp C. Cấp B. Hunter cấp A.

Rồi vượt qua đó đến cấp S giống như người đó.

Quyền Năng của Maehwa tàn độc hơn bất kỳ thứ gì mà các National Tree sở hữu, nhưng nó giúp hắn tiến gần đến ước mơ.

Lần đầu tiên nhận ra Quyền Năng là khi hắn vô tình giẫm phải bẫy và giết chết đồng đội của mình.

Khi cách giết đồng đội qua bẫy trở nên quen thuộc, cơ thể Maehwa đã trở nên cứng cáp hơn bất kỳ ai.

‘Có thể giống được.’

Cách thức không quan trọng.

Quan trọng là đã chạm tới nơi đó.

Tuy nhiên sự kỳ vọng của Maehwa đã sụp đổ vào một thời điểm nào đó.

[Tránh ra.]

Khi cô ấy xử lý đối thủ mà hắn không thắng nổi chỉ bằng một cú đấm.

Maehwa, kẻ nhận huy chương Hunter cấp S và đang tự cao tự đại, đã không thể không yêu Baekdo khi nhìn thấy cô ấy trong thảm họa xảy ra ở Trung Quốc.

Muốn giống, thì phải giết nhiều người hơn nữa và nỗ lực hơn nữa.

Muốn chạm tới người đó.

Không liên quan đến quan niệm đạo đức và luân lý. Đối với hắn chỉ có duy nhất Baekdo....

“Chạm tới rồi.”

Đã thi triển được.

Cảm giác tê rần lan tỏa từ đầu ngón tay khiến chuyển động của Maehwa càng thêm nhanh nhẹn.

“Chạm tới rồi.”

- Man-cheop-baek-do (Mai).

Ma lực toàn thân biến chất một cách quái dị. Chứa đựng nguyên vẹn đặc điểm của hai National Tree, những cánh hoa có hình dạng chưa từng thấy nở rộ.

Quái vật.

Tại sao hắn lại đảm nhận một phần lớn trong các National Tree.

“Cuối cùng, cuối cùng cũng!”

Chuyển động của Lee Si-heon là cơ hội.

Hắn đã thành công trong việc nghiên cứu và sao chép những chỗ vướng mắc không giải quyết được.

Giọng nói của Maehwa vỡ òa trong cảm xúc, cơ thể hắn trở nên cứng cáp hơn một bậc.

Nếu làm tốt. Có thể nhìn thấy cả phần đó ngay bây giờ.

Cảnh giới.

Hóa cảnh, lĩnh vực siêu việt mà người đứng trên đỉnh cao phải gọt xương và giác ngộ cái chết mới có thể đạt tới.

- Bụp!

Cánh tay của Lee Si-heon, người hứng trọn đòn Man-cheop-baek-do, lành lặn trở lại và tóm lấy cổ Maehwa.

Vừa nãy nắm đấm của hắn còn nặng nề.

“Yếu nhớt.”

Bây giờ thì vượt trội hơn.

Không.

Ngay cả trong trạng thái này cũng vượt trội hơn.

Có thể làm hơn nữa. Mạnh hơn nhiều nữa. Chạm tới. Và có thể tiếp cận thoáng qua cảnh giới của Baekdo.

- Ầm!

Cơ thể Lee Si-heon va vào tảng đá lớn bị gập lại.

Đôi mắt hắn vẫn nhìn Maehwa với khuôn mặt đầy máu.

Như thể đang che giấu điều gì đó.

Buồn cười thật.

Hắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi này đã vượt qua bao nhiêu bức tường.

Cái tên ‘đệ tử của Baekdo’ đó. Trúng đòn tấn công của hắn rồi ngã quỵ xuống sao.

“Khà, khà khà khà khà.”

Tiếng cười điên loạn nở rộ cùng hoa đào giả tạo.

“Khà ha ha ha ha ha ha! Không ngạc nhiên sao?”

Tiếng cười cứ thế bật ra.

Chuyển động mà không ai ở đó có thể theo kịp.

Dù là Suyeon và Saku từng bay nhảy như National Tree, hay Bao ở Châu Phi cũng không thể sánh bằng.

Ngay cả nụ cười khẩy đê tiện cũng không thể dễ dàng bỏ qua.

Sức nặng trong giọng nói thật khác biệt. Mồ hôi lạnh chảy trên cơ thể mọi người.

Ngay cả Haku cùng phe cũng mất ý chí chiến đấu ngồi bệt xuống đất.

Thế này chẳng phải thực sự giống người sắp đạt đến cảnh giới sao.

“Lee Si-heon. Cảm ơn. Nhờ mày mà tao mới leo lên được đến đây.”

Mắt Si-heon nheo lại. Không bận tâm.

Cả sức mạnh, cả tốc độ. Ngay cả võ công. Dù sao thì tất cả hắn đều chiếm ưu thế.

“Giết chết mày.”

Ngón tay chỉ vào tim Lee Si-heon. Hình bóng người hắn ngưỡng mộ lướt qua trong đầu.

“Tiếp theo là. Baekdo. Giết con khốn đó.”

“…….”

“Không. Không chỉ giết đơn thuần đâu. Từ từ, vừa thưởng thức.”

Sẽ huy động mọi phương án có thể. Hắn nghĩ đó là lễ nghĩa khi giết người mình ngưỡng mộ.

“Vừa bịt miệng vừa cưỡng hiếp! Tao sẽ cắt cổ sau khi tận mắt nhìn thấy bộ dạng khóc lóc của người đó.”

“……Gì cơ?”

“Trước tiên phải mang đầu mày đến cho người phụ nữ đó. Khuôn mặt khi nhìn thấy đầu đệ tử, chắc sẽ thú vị lắm nhỉ?”

Giọng nói trầm đục vang bên tai.

Khuôn mặt vừa nãy còn cáu kỉnh của hắn giờ đã cứng đờ lạnh lẽo.

Nhìn bộ dạng thiêu đốt cuối cùng cũng có thể thú vị.

“Làn da trắng ngần của người đó. Làn da trong suốt đó. Khà khà, khà khà.”

Phần giữa quần nhô lên cao từ lúc nào.

Maehwa giơ nắm đấm lên lần cuối.

Sẽ kết thúc. Hai cánh hoa kết tụ trên nắm đấm giáng xuống giữa trán Lee Si-heon.

- Ầm!

- O o o o!

‘Kết thúc rồi.’

Tiếng ù tai vang lên.

Loé-

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Âm thanh biến mất khỏi tai hắn, cánh hoa và ma lực tan biến ngay lập tức.

Tầm nhìn đột nhiên nghiêng đi. Nghiêng sang trái phải. Mặt trăng trên trời rơi xuống đất.

Đồng tử lăn lóc trên nền đất nhìn trần nhà bị lật ngược. Không cảm thấy cảm giác gì ở nắm đấm.

‘Ơ?’

Chết rồi.

Ảo giác đó xuất hiện.

Cơ thể quay lại thực tại nhận thức được hiện thực.

Ma lực trắng xóa đang thiêu đốt cơ thể hắn và từ từ cắt ra từng mảnh nhỏ.

Vô thức đưa tay lên tai không nghe thấy gì.

Tai phải đã bị cắt đứt.

- Thịch! Thịch! Thịch! Thịch!

Tiếng tim đập. Mạch máu quay cuồng gấp gáp và cơ bắp co lại.

Sự căng thẳng khi gặp thiên địch. Cánh hoa màu đen rơi xuống chân.

- Lộp cộp.

Người đàn ông thiêu đốt toàn thân bước từng bước tới.

- Lộp cộp.

Chất lỏng màu đen vương trên cổ tay hắn nhanh chóng tạo thành quần áo, máu bốc hơi để lộ khuôn mặt trắng bệch. Và hắn đang nhìn xuống Maehwa đầy khinh miệt.

‘…Cái, gì.’

- Thịch, thịch.

Chết.

Chỉ khoảnh khắc âm thanh biến mất khỏi thế giới, hắn mới có thể hiểu được tình cảnh của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!