Chương 125: Quá Khứ (4)
Tại một dãy núi hẻo lánh nơi Đào Viên tọa lạc.
Nơi ở của Thiên Ma mà thế gian không biết đến, nhưng những người cần biết đều biết.
Một người hầu bưng đào ngâm, đan dược đỏ và nước gõ cửa phòng ngủ của Tiểu Thiên Ma.
“Đến giờ dùng tiên đan rồi ạ.”
Người hầu quỳ xuống, chắp hai tay cung kính và cúi đầu.
Con rồng được sơn đen trừng mắt dữ tợn từ bức chạm khắc bên cạnh cửa.
‘Làm ơn, mọi chuyện suôn sẻ.’
Căn phòng này là nơi người kế thừa Thiên Ma ngả lưng.
Tên tuổi, giới tính đều không rõ.
Nhưng nghe những người hầu từng thấy dung mạo của người đó nói rằng khí thế như mãnh hổ và tính cách dữ dội. Nếu lỡ làm phật ý thì chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc bị đuổi khỏi Đào Viên.
‘…Nghe nói ngày nào cũng ăn loại tiên đan đắt tiền này?’
Thực ra ngay cả người hầu cũng là một võ nhân đã đạt đến cảnh giới nhất định.
Cũng có được sự tín nhiệm trong Đào Viên, và lần này chỉ cần lọt vào mắt xanh của người kế thừa thì con đường phía trước sẽ rộng mở thênh thang.
‘Cơ hội khó khăn lắm mới có được. Không thể bỏ lỡ.’
- Cạch.
Tiếng động ngắn và đục vang lên trong phòng.
Người hầu dồn sức vào cổ, cúi gầm mặt chờ câu trả lời của người đó.
“Vào đi.”
“Hự!”
Sức nặng chứa trong giọng nói khiến dây thần kinh như muốn đứt phựt trong khoảnh khắc.
Cảm giác như bị cắm ống hút vào đầu và hút hết sức lực. Người hầu khó khăn lắm mới mở cửa, dâng những thứ mình mang đến vào phòng.
Trong căn phòng này, nguyên tắc là không được ngẩng đầu lên.
Lén nhìn lên, nhưng bị chăn quấn kín nên không thấy rõ.
“Giờ lui đi.”
“Vâng, chúc người ngủ ngon ạ.”
Chăn lụa trùm kín người đó.
Trên chăn lộ ra thân hình to lớn đủ chứa hai người. Quả nhiên là người phi thường như lời đồn. Giống hệt hình dáng liên tưởng khi nghe giọng nói.
Người hầu cúi người rời khỏi phòng.
Quên béng mục đích ban đầu là khoe tài năng của mình bằng mọi giá.
‘Phải cỡ đó mới theo kịp vị đó được.’
Chỉ đối mặt một chút thôi mà tay đã run lẩy bẩy.
Người đáng kinh ngạc.
Nuốt lại những lời đó, người hầu cay đắng bước ra hành lang.
“Đi rồi.”
Lời Thiên Đào vừa dứt, tôi vội vàng chui ra khỏi chăn.
“Oa, tưởng chết nóng rồi chứ.”
“Xin lỗi. Phụ thân dặn lúc nào cũng phải giữ ấm cơ thể nên……. Nếu cần nước thì ở đây ạ.”
Dù không phải lỗi của mình nhưng Thiên Đào vẫn nhẹ nhàng xin lỗi.
Chỉ là nói chơi thôi mà cô ấy nói vậy làm tôi thấy ngại.
Tôi gãi đầu hỏi Thiên Đào.
“Nhưng sao lại giấu ta?”
“Gặp nhân vật phi phàm thì việc giữ lễ là đương nhiên. Hơn nữa, trông anh không có vẻ gì là có ác ý.”
Ngay khi nghe tiếng gõ cửa, Thiên Đào đã giục tôi chui vào chăn gấp làm tôi giật mình.
“…Thế là cứ bao che cho kẻ chẳng liên quan gì sao? Dù sao cũng cảm ơn.”
“Tôi cũng lần đầu gặp chuyện này nên ngạc nhiên lắm.”
Thiên Đào lúc nhỏ cười khẩy và đưa cốc nước ra.
Thấy tóc cô ấy vẫn còn ướt, tôi nhận cốc nước và thi triển một ma pháp nhẹ.
- Vù vù!
Chỉ đơn giản là ma pháp làm bay hơi một phần nước trên tóc.
Ma lực tụ lại ở đầu ngón tay lướt qua Thiên Đào như gió.
“…Cái này là gì vậy?”
“Ma pháp.”
“A, dạo này tồn tại cả loại pháp thuật này sao?”
Thời đại mà ma pháp chưa thực sự đi vào đời sống sao?
Vừa uống nước vừa ngắm Thiên Đào, cô ấy vuốt ve mái tóc khô ráo và tỏ vẻ thích thú.
Dáng vẻ đó cứ như đứa trẻ lần đầu thấy bóng bay heli vậy.
Thiên Đào cứ mân mê tóc như thế vài phút, rồi cảm nhận được ánh nhìn của tôi và đỏ mặt.
“E hèm… vậy anh là ai? Tên tôi rốt cuộc anh dùng loại pháp thuật kỳ quái nào mà biết được vậy?”
Muộn màng mới thắc mắc.
Tôi trả lời lấp lửng.
“Có lý do nên không nói được.”
“……Lý do? Nhưng chuyện này không đơn giản thế đâu.”
“Em đã nói cho ta biết.”
Dù là Thiên Đào của tương lai. Nhưng cũng đâu có sao.
Khuôn mặt của Thiên Đào lúc nhỏ ngày càng chìm trong sự bối rối.
“Tôi đã nói cho anh biết sao?”
“Ừ.”
“Tôi chưa từng gặp anh lần nào, làm sao chuyện đó có thể xảy ra được?”
Cách nói chuyện đầy chắc chắn đó là câu từ cảm nhận được sự tự tin của Thiên Đào.
Dù cười như trẻ con, nhưng ánh mắt vẫn chưa giấu được nội tâm.
Thiên Đào đang cảnh giác với tôi.
Dù cô ấy có coi tôi là kẻ xấu hay không, việc thông tin tuyệt mật bị lộ là vấn đề lớn.
“Sẽ không thành vấn đề lớn đâu. Tuyệt đối sẽ không có hại gì cho em. Dù sao ta cũng không có tổ chức, cũng không có thân phận.”
Gợi ý đến mức này có sao không nhỉ.
Hiểu được ý ngầm của tôi, Thiên Đào thở dài thườn thượt.
“Lời của anh nghe như sự thật vậy. Không, nếu tôi nghĩ thế thì là sự thật rồi.”
“Táo bạo đấy.”
“Đương nhiên rồi.”
“Vì là con gái của Thiên Ma sao?”
“Anh biết hết rồi nhỉ. Sự thật đó lẽ ra chỉ có phụ thân và tôi biết thôi mà.”
Từ nãy đến giờ cứ lén lút tiết lộ thông tin không phải để khiêu khích.
Cũng càng không phải để khắc sâu ấn tượng tôi là kẻ đáng ngờ.
“Nếu chỉ có phụ thân và em biết, thì các chị em của em?”
“Giờ đến cả cái đó…….”
Thiên Đào làm vẻ mặt mất hết nụ cười như thể cạn lời.
“Ha ha. Ha ha ha…. Cái gọi là kỳ ngộ mà Sư phụ nói nếu có thì chắc là thế này đây. Bí mật không ai trên đời biết mà anh cứ bóc mẽ như bóc hạt bí thế này.”
“Kỳ ngộ cũng được đấy. Cảm ơn nếu nghĩ như vậy.”
“Không nói thì tôi cũng định nghĩ thế. Làm sao anh vào được đây?”
“Có việc.”
Thiên Đào liếc nhìn mặt tôi một lượt.
“Xem ra anh cũng không có chỗ ngủ. Hôm nay hãy chợp mắt ở đây rồi đi.”
“…Cảm ơn nhé. Lại có người vào nữa thì lúc đó làm thế nào?”
“Thì, phải làm thế này chứ. ‘Cút ra ngay!’”
Giọng nói như sơn tặc thốt ra từ miệng cô ấy. Lời nói tôi cũng nghe thấy lúc nãy.
Giật mình mở to mắt, Thiên Đào cười khúc khích tinh quái.
“Tôi giỏi giả giọng lắm đấy.”
“Giỏi thật. Các chị em nghe thấy chắc thích lắm.”
“Thế sao? Có vẻ giống tài lẻ kỳ quặc hơn.”
“Với bọn họ thì chắc chắn ăn tiền đấy.”
Hoàng Đào vốn hay cười, Bạch Đào cũng chỉ lạnh lùng với mình tôi thôi chứ vốn dĩ có nhiều nét ngây thơ.
Nhắc mới nhớ, Hoàng Đào và Bạch Đào có ở đây không? Sau này có cơ hội gặp thử cũng không tệ.
“Nghe cách nói chuyện, cứ tưởng anh sống với chúng tôi mấy năm rồi ấy.”
Thiên Đào nhìn chằm chằm vào mặt tôi và nói đầy ẩn ý.
“Càng lúc càng tò mò anh là ai. Tôi có thể hỏi tên được không?”
“Lee Si-heon.”
“…Dạ? Gì cơ ạ? Tôi nghe không rõ. Lại lần nữa-”
“Lee Si-heon.”
Thiên Đào cau mày nhìn miệng tôi.
“Nói thử xem nào.”
“Tại sao.”
“Lạ thật… Không phải chỉ mấp máy môi thôi chứ? Tên là gì ạ?”
“Lee Si-heon.”
Chẳng lẽ, tên tôi không nghe thấy được sao?
Thiên Đào cũng nhận ra điều đó, mím chặt môi và làm vẻ mặt nghiêm trọng.
“Tên thì để sau này biết cũng được.”
“Ừ.”
“Tôi cũng biết anh không phải người bình thường rồi. Cũng biết tướng mạo này chưa từng thấy ở vùng này bao giờ.”
“Câu đó hơi đau lòng đấy.”
“Nếu anh nói hết những gì anh biết thì tôi sẽ cân nhắc xem có nên xem xét lại hay không.”
Thè lưỡi trêu chọc, Thiên Đào cười khúc khích rồi trùm chăn kín mít và nằm xuống.
Dáng vẻ tinh nghịch của tuổi nhỏ khiến tôi cười cay đắng.
‘Thiên Đào như thế mà giờ gần như vô cảm sao. Trò đùa gần đây nhất nhận được… cũng chỉ là tôi làm lố rồi bị đá vào sườn thôi.’
Dáng vẻ Thiên Đào đùa trước đối với tôi trông thật mới lạ.
“Nhưng mà không uống thuốc à?”
“A đúng rồi, phải uống thuốc chứ…. Đưa nhanh đây.”
Đưa viên tiên đan được gói trong giấy hoa đẹp đẽ, Thiên Đào nuốt chửng nó như không có chuyện gì.
Quá trình hấp thụ ma lực mà tôi cũng từng làm vài lần.
Cưỡng ép nạp ma lực vào để mở rộng đan điền.
“Ư.”
Thiên Đào thè lưỡi dễ thương và bỏ một miếng đào ngâm vào miệng.
Dùng vị ngọt để trung hòa vị đắng trong chốc lát, nhưng ăn một mình thì thấy ngại, Thiên Đào lén đưa miếng đào ngâm xiên bằng tăm sang.
“Anh ăn cái này không?”
“Em ăn nhiều vào. Thế mới cao được.”
“Đào với chiều cao thì liên quan gì…. Anh cũng thấp hơn Sư phụ của chúng tôi mà. Hứ.”
“Ta thuộc dạng khá cao đấy chứ?”
“Đàn ông phải cao 2m chứ.”
Thế thì cao quá không.
Nghĩ đến vóc dáng, chắc chắn Thiên Ma phải cỡ đó.
Dù sao thì đây là lần đầu tiên bị chê chiều cao sau khi ngoại hình được sửa đổi, tôi mở to mắt thì Thiên Đào cười khúc khích.
“Không ngờ lại có thể nói chuyện cởi mở với người lạ thế này.”
“Vốn dĩ gặp người đi đường, không liên quan gì đến mình thì chuyện gì cũng có thể nói được. Ngược lại càng thân thiết càng kiệm lời.”
“Nghe có lý đấy. Ở nơi này lúc nào cũng phải trang nghiêm và cẩn trọng.”
“Thế thì mệt mỏi thật.”
“Chà… vì anh biết hết bí mật của tôi nên mới có thể nói thẳng ra thôi. Chuyện này mà đến tai Sư phụ thì chắc chưa hết tuần trăng đã bị xử lý rồi nhỉ?”
Cái đó hơi đáng sợ.
Chỉ nghĩ đến Thiên Đào thôi đã thấy mạnh không có đối thủ rồi thì Sư phụ của cô ấy còn thế nào nữa.
Thiên Đào đang dán mắt vào lọ đào ngâm liếc nhìn tôi.
“…Nhưng qua hôm nay anh định làm gì?”
“Chưa biết. Mai nghĩ mới biết được.”
“Định đi ngay sao?”
“Ở đây mãi cũng kỳ, nhưng thỉnh thoảng phải ghé chứ.”
Tạm thời đã nhớ tọa độ nên sau này chỉ cần muốn là có thể vào phòng Thiên Đào.
Đến mai xem tình hình bên ngoài rồi quay lại chăng.
Thực ra gạt hết sang một bên, chỉ cần ngồi ngắm Thiên Đào lúc nhỏ thôi cũng thấy thời gian trôi vèo vèo rồi.
“Vậy rốt cuộc anh vẫn không nói tại sao đến đây.”
“Đến thăm em đấy. Chỉ xuất hiện trước mặt em hai lần rồi còn gì.”
“Vô lý. Đánh cược cả mạng sống sao?”
“Cũng đáng giá đấy chứ.”
Thiên Đào cười ha, như thể nực cười kiểu trẻ con rồi nhét miếng đào vào miệng.
“Lần này tin anh đấy.”
Ăn hết chỗ đào, Thiên Đào chui tọt vào trong chăn.
“Đánh răng rồi ngủ đi sâu răng đấy.”
“Đừng coi tôi là trẻ con.”
Hôm nay đành ngồi ngủ gà ngủ gật thế này vậy.
Time World Tree vẫn chưa liên lạc lại.
Do dùng nhiều ma lực hay sao mà có vẻ chậm hơn trước.
‘Dù sao cũng may. May mà Thiên Đào hiền lành… chứ bình thường là người ta bu lại làm loạn lên rồi.’
Có khi đánh nhau một trận rồi cũng nên.
Nếu là võ nhân giao thuốc hay gặp hôm nọ thì còn chơi được chứ Thiên Ma mà xuất hiện thì sơ sẩy là chết.
Thiên Đào bất ngờ có thiện cảm với tôi đúng là may mắn ngàn lần.
Dù không biết tại sao.
‘Ngủ thôi.’
Đề phòng tôi đợi Time World Tree khoảng 30 phút nhưng không có phản ứng gì.
Thiên Đào lúc nhỏ giờ giấc ngủ vẫn y nguyên nên ngủ ngay lập tức, tôi cũng chẳng bao lâu sau gật gù rồi ngã ra nhắm mắt.
0 Bình luận