Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 327: Sự Sụp Đổ Của Yoram (12)

Chương 327: Sự Sụp Đổ Của Yoram (12)

Chương 327: Sự Sụp Đổ Của Yoram (12)

“Gì cơ? Đại ca á?”

[Vâng. Có lẽ, ngài phải đến nhanh lên ạ.]

Khi Lucy vừa đến nơi và hót líu lo đầy gấp gáp, Tae-yang nhận được tin liền nghiêng đầu thắc mắc.

“Làm gì có chuyện đó.”

[……Là lỗi của tôi.]

“Nói thử xem. Càng chi tiết càng tốt.”

[Chuyện là. Tôi cũng không rõ lắm. Hai tên National Tree mà chủ nhân đối đầu… sở hữu loại sức mạnh rất khó hiểu….]

Tae-yang vội vã lao ra khỏi phòng và bắt đầu chạy cùng Lucy.

Những dấu vết của cuộc đấu tranh khốc liệt còn vương vãi khắp hành lang.

“Dù sao thì cậu cũng ở bên cạnh mà anh ấy lại bị hạ sao? Cậu là Tinh linh thượng cấp mà.”

[Đó là môi trường không thể sử dụng ma pháp. Có thể dùng, nhưng ở chỗ đó thì quá lãng phí. Tôi đã tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân.]

“Là Quyền Năng à. Aizz, phải cẩn thận chút chứ.”

Khuôn mặt càu nhàu của Tae-yang chỉ toàn vẻ tiếc nuối.

“Dù sao thì theo tôi nghĩ, bọn chúng có vẻ đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi.”

Khi cơ thể Tae-yang càng đến gần đấu trường, kết giới màu vàng kim nhìn thấy từ xa càng mờ dần.

Cảm nhận được hai luồng khí tức phía trước.

Hai tên National Tree đi loạng choạng đến trước mặt cậu ta.

Một tên tóc vàng bê bết máu.

Và một tên tóc nâu trông rất bố láo và có vẻ không ổn chút nào.

“Bọn mày là cái thá gì.”

“……Xui xẻo thật đấy.”

Vừa nhìn thấy Tae-yang, Bell đã tặc lưỡi.

Do đổ đống potion cao cấp lên người nên ướt sũng, nhưng ý thức đã phục hồi.

[Là hai tên kia ạ.]

“Aha, là mấy thằng đã xử Đại ca à?”

“…….”

Abie dìu Bell, nhếch mép cười khẩy.

Tae-yang cau mày.

“Người cười phải là tao mới đúng, sao mày lại cười hả?”

“Không, tình huống khớp quá. Thấy buồn cười nên cười thôi.”

“Thế thì dù có buồn cười thì tao mới là người thấy buồn cười chứ. Nhìn cái thái độ trả treo kìa. Mấy thằng bị Đại ca đánh cho thừa sống thiếu chết, chỉ cần búng tay cái là đi đời.”

Bộ quần áo xộc xệch của Abie lộ ra những khối ma thạch đã mất màu.

Đã tiêu hao hết ma lực nên những viên ma thạch rỗng tuếch chất đống bên trong áo vest.

Tính cả trong túi thì cũng khá nhiều.

Đương nhiên lượng ma thạch trên người Bell cũng tương tự.

Không, trường hợp của Bell thì có vẻ bị đánh tơi tả so với một National Tree, ma thạch trong người vỡ nát hết, chỉ còn lại chút mảnh vụn.

Bell nhìn Abie lẩm bẩm.

“Đánh không? Hồi phục chút là chơi được đấy.”

“Không.”

Abie phủ nhận và cau mày.

“Tên kia nguy hiểm lắm. Ngoại trừ Mộc Linh Vương… có lẽ hắn là kẻ nguy hiểm nhất. Không chuẩn bị thì không đối phó nổi đâu.”

Nhìn thằng này xem.

Tae-yang cởi áo khoác ngoài, nở nụ cười trên môi.

“Ô hô tai hại thay.”

Lucy nhìn Tae-yang với vẻ mặt ngán ngẩm.

“Thằng này sống ở đâu chui ra thế? Lạ thật. Thông tin có vẻ đã bị xóa sạch rồi.”

“…….”

“A, đệt. Là con khốn Guseul à? Không phải. Con nhỏ đó cũng không biết đâu.”

Đôi mắt của Tae-yang chuyển sang màu trắng dã.

Lòng trắng đảo ngược thành lòng đen, một bên mắt trắng dã như bị mù.

Giọng nói nực cười bật ra cùng tiếng cười nhạo.

“Thằng vàng khè kia thì không biết, chứ thằng điếm thúi mày mà không giết ở đây thì sau này có vẻ sẽ phiền phức lắm đấy. Này.”

“……Điếm thúi á. Thằng điên này.”

“Ờ ờ. Để dọn dẹp mày thì Đại ca chắc phải vất vả lắm đây.”

Kẻ vì mục đích của mình mà bất chấp tất cả.

Thế mà lại có cái đầu đầy mưu mô xảo quyệt.

Tae-yang thỉnh thoảng đã từng thấy tướng mạo gian hùng như vậy.

Không biết tên Abie này có phải cùng một người với kẻ cậu ta biết hay không.

Nhưng chắc chắn một điều, tên Abie này có vẻ là kẻ đã lăn lộn nhiều trong bóng tối hoặc ở Flower từ rất lâu rồi.

“Gì.”

“…?”

“Cơ mà. Tao nghĩ Đại ca cũng chẳng thua đâu.”

[Dạ?]

Lucy là người phản ứng đầu tiên với câu nói đó.

“Tao tuy không có Quyền Năng nhưng tiên tri thì giỏi lắm. Mấy thằng như này thực ra chả có vẹo gì đâu. Mấy thằng hay lên kế hoạch mà kế hoạch đổ bể thì gục ngã trong nháy mắt ấy mà.”

Tae-yang di chuyển cơ thể về phía trước.

“…Hự. Trước đó có vẻ tao sẽ chết trước đấy. Nhưng mà linh cảm là thế.”

[Rốt cuộc đó là linh cảm gì vậy ạ?]

“Đéo biết. Lúc nào cũng thế.”

Ngay khi cơ thể Tae-yang định vặn vẹo một cách quái dị.

- Bùm!

Ngọn lửa bắn tới từ ngay bên cạnh nuốt chửng cơ thể cậu ta.

Bụp. Tiếng nổ vang lên.

Tae-yang xua tay gạt đi khói bụi, cau mày.

“Biết ngay mà.”

Abie đã biến mất.

Thay vào đó, như để chào đón Tae-yang, từ xa có hai ba kẻ được cho là National Tree đang tiến lại gần.

“National Tree cũng có dăm bảy loại, mấy cái cây tạp nham thế kia tao còn chẳng thèm ăn. Thà ăn thì ăn mấy thằng lúc nãy còn hơn.”

[……Hả? Ngài nói thật đấy à.]

“Thật hay đùa nhỉ?”

[T-tôi không hiểu ngài đang nói gì cả.]

Tae-yang bao bọc sức mạnh cây cối quanh người và lẩm bẩm.

“Muốn làm vua thì phải bất chấp đến mức đó chứ. Nào. Mau đi cứu Đại ca thôi. Đến muộn lại bị ăn đòn đấy.”

Tại sao bề tôi của vua lại được gọi là bề tôi.

Cơ thể cậu ta phát ra âm thanh quái dị, khi bắt đầu lộ diện, những National Tree đang tiến đến chỗ đó bỗng chốc đứng hình ngây người ra.

- Lộp bộp.

Bụi đá rơi xuống bên cạnh đầu.

Đó là do bị chôn vùi dưới vô số đống đá không thể ước lượng được trọng lượng.

Hơn nữa, kết giới một khi đã triển khai thì duy trì khá lâu. Sử dụng ma lực cũng rất khó khăn.

“…Phù.”

Tôi điều chỉnh hơi thở và sức lực.

Tình trạng cơ thể ngoại trừ việc khó cử động ra thì vẫn ổn. Đủ để tái đấu trận chiến vừa rồi.

‘Nếu chúng lại vào đây thì ta định đập nát đầu chúng. Mà khoan, sao lại có cái loại Quyền Năng quái quỷ đó chứ?’

Abie.

Quyền Năng của các National Tree đã được điều tra ở Eden ở một mức độ nào đó nên tôi biết sơ qua.

Ngay cả những Quyền Năng chưa được công bố ra thế giới như của Saku hay Suyeon cũng được ghi chép một cách trừu tượng trong Eden.

Trong số những Quyền Năng tôi biết, ít nhất không có cái nào đe dọa được tôi.

Thông tin của Eden. Quyền Năng của Abie đã qua mặt cả con mắt của Sage.

‘Ta cứ tưởng là sức mạnh mê hoặc. Việc không có ghi chép gì, có thể là sức mạnh chưa từng được thể hiện dù chỉ một lần. Hoặc ngay từ đầu hắn đã có hai Quyền Năng.’

Năng lực hệ tẩy não và phản xạ. Những đối thủ từng nhìn thấy Quyền Năng đó có thể đều đã chết nên ghi chép bị xóa sổ.

“Hự.”

Vấn đề không phải là chuyện đó.

Làm sao để thoát khỏi đây.

Ngay từ đầu mục đích của Abie và Bell có vẻ là cô lập tôi và Maronnier khỏi chiến tuyến dù chỉ trong chốc lát.

- Tách.

Máu trên trán nhỏ giọt rơi xuống má Maronnier.

“…Tại sao.”

Vì trời tối nên tôi không phân biệt được biểu cảm của Maronnier ngay trước mắt.

Chỉ nhờ ánh sáng yếu ớt lọt qua khe đá chiếu sáng đôi mắt xanh lam của cô ấy, tôi mới có thể nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ mờ ảo.

Khuôn mặt đầy máu của tôi phản chiếu trong đồng tử cô ấy.

Sử dụng Quyền Năng thì vết thương sẽ biến mất nhưng máu đã chảy ra thì không quay lại chỗ cũ được.

“Tại sao lại cứu… Tại sao…. Đau mà, tại sao…. Hức.”

Tôi đã dùng thân mình đỡ lấy tảng đá.

Nếu người bị đè là Maronnier chứ không phải tôi thì chắc chắn cô ấy đã chết.

Không còn cách nào khác.

“Hức, ư ức… ực, hức.”

Cơ thể Maronnier run lên bần bật. Đôi mắt nhắm nghiền vì tủi thân, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi.

‘Vỡ mộng rồi.’

Đó là những giọt nước mắt thảm thiết nhất của Maronnier mà tôi từng thấy.

Cố kìm nén tiếng khóc.

Nghẹn ngào đến mức nấc lên.

Tình cảnh cố kìm nén tiếng khóc hiện tại sao mà oan ức thế. Khó chịu và tủi thân nữa nên-

“Hức, oa oa oa oa….”

Tiếng khóc kìm nén mãi rồi cũng vỡ òa như một đứa trẻ.

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng bắt đầu, bị một gã đàn ông trêu đùa. Bị tẩy não.

Suýt nữa thì sa vào sự tẩy não đó nhưng may mắn tỉnh lại.

Khổ tâm, và hỗn loạn.

Cuối cùng cảm xúc của cô ấy khi bị chính người bạn tin tưởng phản bội là điều mà tôi không thể nào đong đếm được.

Và hai tay tôi đã phải chống đỡ thứ quá nặng nề để có thể dỗ dành ai đó.

“Không sao đâu.”

Tôi chỉ lặp đi lặp lại những lời muốn nói một cách vụng về.

“Không sao đâu.”

Cảm nhận được hơi thở gấp gáp.

Nó nóng hổi và thô ráp, nhưng lại đều đặn một cách lạ thường. Đôi khi hơi thở ngắt quãng ngắn ngủi. Rồi lại buông tiếng thở dài pha lẫn sự cô đơn như cố gắng trấn tĩnh.

Tiếng khóc khá lâu sau vẫn chưa dứt.

- Rắc rắc.

Mãi sau khi Tae-yang nhận được tin báo của Lucy và đến nơi, dọn sạch đống đổ nát sang một bên, chúng tôi mới có thể ra ngoài.

“Đại ca.”

“Ờ.”

“Có khoảng thời gian vui vẻ chứ ạ?”

Tae-yang hỏi với vẻ ranh mãnh. Tôi chỉ trừng mắt nhìn thằng nhóc đó.

Để trách móc thì bộ dạng tôi cũng thảm hại. Và thằng này trông cũng có vẻ hơi tã.

“Sao quần áo mày tơi tả thế kia?”

“Đánh nhau chút thôi ạ. Giờ em định nghỉ ngơi chút đây.”

Có vẻ như trên đường đến đây đã đụng độ với ai đó.

Tae-yang cười gượng gạo với khuôn mặt vẫn chưa hết hưng phấn sau trận chiến.

“Hai tên đó. Trạng thái cũng tệ lắm rồi ạ.”

“Thế à.”

“Em không bắt được. A đừng đánh em. Em làm sao bắt được bọn chúng chứ.”

Tae-yang cười hề hề rồi vỗ nhẹ vào vai tôi.

Buồn cười thật nhưng tình hình hiện tại không cho phép.

“…….”

Maronnier đỏ bừng cả tai, không dám nhìn về phía tôi.

“Đại ca. Đại ca.”

Tae-yang lén lút lại gần thì thầm vào tai tôi.

“Không lẽ không nhịn được nên tranh thủ tán tỉnh luôn à? Á! Vua của chúng ta ngầu…… Ặc!”

Tôi dùng mu bàn tay gõ vào mũi Tae-yang như gõ cửa, khiến cậu ta ngã ngửa ra sau một cách yếu ớt.

Phản ứng hơi lố nhưng có vẻ thằng này cũng mệt thật rồi.

“Blanche.”

“……Ư, ừ.”

“Vẫn làm được chứ?”

Tôi đang hỏi về trạng thái tinh thần.

Về ma lực và thể trạng thì cô nhỏ này còn sung sức hơn tôi hay Tae-yang nhiều.

Blanche mãi không trả lời được.

Cô ấy dùng cánh tay dính bụi vôi lau khuôn mặt vẫn còn vệt nước mắt một lần. Có vẻ khóe mắt hơi rát nên Blanche cố cười và nói với tôi.

“Tôi sẽ làm.”

“Được.”

Tôi trả lời ngắn gọn.

Tình hình vẫn còn cấp bách.

“Tóm tắt tình hình chiến tuyến cho tôi.”

“Ngoại trừ một bên thì những chỗ khác đang càn quét sạch sẽ. Việc cứu hộ dân thường sẽ xong trong vòng 30 phút nữa.”

“Bên còn lại là?”

“Lối vào khách sạn…. Chỗ Saku và Suyeon đang ở đó. Có vẻ như Maehwa đã tham chiến ở đó.”

Tôi bị kẹt trong đống đá khoảng 20 phút.

Không biết trong khoảng thời gian đó chiến tuyến đã xoay sở thế nào.

Nhưng Suyeon và Saku là những nhân vật cần chú ý trong số các National Tree.

“Banya. Bell. Abie. Maehwa. Guseul,”

“Bọn họ sao ạ?”

“Là những kẻ khó nhằn nhất trong số những kẻ phản bội hiện tại.”

Các National Tree khác thì Quyền Năng mờ nhạt và dòng máu Thế Giới Thụ cũng không đậm đặc.

Sức mạnh thuần túy cũng chẳng mạnh mẽ gì.

“Aha.”

Ngược lại nếu tính phe ta thì có Saku. Suyeon. Sansuyu. Bao. Maronnier.

Tae-yang và Aori cũng tương đương mức đó.

‘Biến số là nếu có National Tree nào khác giấu giếm thứ gì đó giống như Abie.’

Số lượng rời khỏi chiến trường là như nhau.

Nhân tài lôi kéo được thì phe ta nhiều hơn.

Dù quái vật trong hầm ngục và một phần quân đoàn Flower đang tràn tới. Nhưng chúng ta cũng có các National Tree khác và học viên hỗ trợ.

Chỉ có một điều lấn cấn.

‘Maehwa.’

Ít nhất tôi cũng đã dự tính được người sẽ ngăn chặn sự tồn tại của Maehwa trong phạm vi dự đoán.

Tôi cũng đã dặn dò kỹ là tuyệt đối không được lộ diện cho đến khi hắn xuất hiện.

“Định hội quân ở đó sao ạ?”

“Không.”

Vẫn còn một nhân vật chưa xuất hiện.

Biến số của thuật sĩ tên Banya cũng không kém gì Abie.

“Hự.”

Tôi hít vào và kiểm tra lượng ma lực bên trong.

Không những đủ mà còn tràn trề.

‘Quả nhiên là lạ thật.’

Quyền Năng Trị Dũ.

Trúng đòn Ba-rae-bok-sa là một sức mạnh nghiêm trọng đến mức phải mất vài ngày điều trị.

Việc vô tình chữa trị cho Sansuyu đã trở thành màn cày kinh nghiệm cực độ hay sao.

Chỉ hơn mười phút trôi qua mà đã lành lặn rồi.

Tôi quay sang nói với Blanche.

“Maronnier.”

“…Ơ, ừ!?”

“Leo lên lưng tôi.”

Sự tồn tại của Banya vẫn chưa xuất hiện.

Nhưng khác với Abie, tôi biết đôi chút về Quyền Năng và sức mạnh của Banya.

Kiến thức của Eden rất sâu, và sâu hơn nữa.

Maronnier là người thích hợp để vô hiệu hóa Banya.

“L, leo lên lưng?”

“Nhanh lên.”

Blanche chần chừ một chút, rồi nhanh chóng quyết tâm, kẹp trượng vào nách và kẹp hai chân vào giữa hai tay tôi.

“Bám chặt vào.”

Tôi dự định sẽ dạo quanh khu vực khách sạn một cách nhanh chóng.

“Đại ca còn em thì sao?”

“Mày đi bộ từ từ về đi.”

“…Chậc.”

Một bước, hai bước.

Đạp mạnh xuống đất và bay lên cao.

Ma lực thô bạo bao bọc toàn thân, cơ thể tôi bay vút lên bầu trời xanh.

- Vù vù vù vù!

Gió thổi tới.

Tầm nhìn mở rộng, thấy rõ tình hình bên dưới.

Tuy chưa đến khách sạn. Nhưng chẳng mấy chốc sẽ tới nơi.

Maronnier bám chặt lấy vai tôi và cố gắng trụ vững.

Tôi cảm nhận được bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy vai mình ướt đẫm mồ hôi.

Cưỡi gió bay đi.

Cơn gió bấc thổi tới dễ chịu làm tuột chiếc nơ của Maronnier, mái tóc dài tung bay trong không trung.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!