< Chương 193 > Sống chung (3)
“Vì tuổi trẻ sắp tàn, cạn ly.”
“Nói gì vậy.”
Se-yeong buông lời cằn nhằn trước câu nói đầy vẻ sang chảnh của Byeol.
Hôm nay quyết tâm uống tới bến, nghĩa là không được uống nước giữa chừng, cũng không được nghỉ ngơi.
Một khi đã bắt đầu uống là phải uống cho đến khi kiệt sức. Đó là nguyên tắc trong các cuộc nhậu của họ.
- Cạch!
Khi ly của mỗi người chạm vào nhau, bọt bia tràn ra rơi xuống vỉ nướng thịt.
- Xèooooo.
Bọt bia chạm vào lửa sôi lên, tiếp xúc với thịt ba chỉ xung quanh.
Thịt ba chỉ ngấm rượu. Nướng chín kỹ rồi cho vào miệng, vị cay nồng nhẹ cùng với vị dai dai thật tuyệt vời.
Ực ực.
Ly của mỗi người cạn sạch trong nháy mắt, Byeol và Se-yeong cùng lúc thở hắt ra một hơi thật lớn.
“Khà!”
Cảm giác mệt mỏi đè nặng trên vai như tan biến hòa cùng men rượu.
Byeol vui vẻ cuộn thịt với hành lá cho vào miệng, chăm chỉ cử động quai hàm.
“…Oa. Lâu lắm rồi mới được thế này.”
“Đúng vậy.”
“Chỉ cần có cậu ấy ở đây nữa là đúng chuẩn tiệc Academy rồi.”
“À… con nhỏ đó à?”
Lee Se-yeong nghiến răng ken két, lè lưỡi.
Con nhỏ đó.
Lee Se-yeong và Byeol là bạn cùng trường, và tình cờ trở thành bạn thân nhất, nhưng không phải lúc nào họ cũng đi cùng nhau.
“Đúng vậy…. Nếu nó không chết thì có lẽ bây giờ nó đã là phó hiệp hội trưởng rồi.”
“Se-yeong-chan……. Vậy còn tớ thì sao?”
“Kẻ lau chân cho nó.”
“Hing.”
Học viên của Academy có tỷ lệ tử vong khá cao.
Do cường độ huấn luyện cao, và các học viên cũng quá ham học nên thường xuyên xảy ra tai nạn.
Thêm vào đó là những sự cố thỉnh thoảng xảy ra. Ví dụ gần đây nhất là vụ tấn công của giáo phái vào Học viện El.
Bây giờ chuyện đã chìm xuống, nhưng lúc đó tôi biết là có khá nhiều người chết.
Vì vậy, cũng có hiện tượng cha mẹ ngăn cản con cái muốn trở thành Hunter.
- Ực.
Byeol lại uống một ngụm rượu. Theo cô, Se-yeong cũng nhấp một ngụm.
“Vậy… là ai. Jin Dal-rae? Si-heon và cô ấy hẹn hò à?”
“Chắc là vậy. Tớ đã đấu trí với cô ấy rồi.”
“……Se-yeong, cậu cũng quá đáng thật.”
Chắc giờ này họ đang hì hục quay một câu chuyện Tiếp Mộc vui vẻ lắm đây.
Trong đầu Byeol đang nâng ly rượu, hiện lên hình ảnh của người tên Jin Dal-rae.
……Ngực chắc không to hơn mình đâu nhỉ?
Tuy không bằng Se-yeong hay Baekdo, nhưng Byeol cũng thuộc dạng có ngực.
Biết đâu lại là một người năng động và thích chơi game.
Cái đó thì không được.
Trên cùng danh sách bạn bè của Lee Si-heon phải là cái tên ‘Byeol’.
- Nhấp.
“Cô ấy là người thế nào?”
“Cô ấy à? Cậu cũng biết mà, Jin Yeo-hui. Con gái của vụ án đó.”
“A, cái đó thì tớ biết. Tớ đang hỏi về ngoại hình.”
“Ngoại hình à…”
Se-yeong nghiêng đầu, theo thói quen giơ ngón út của bàn tay đang cầm ly bia lên.
Dường như đang nhớ lại học viên đó, đôi môi mím chặt trông như đang xem một tác phẩm để đời do một họa sĩ minh họa chuyên nghiệp dồn hết tâm huyết vẽ nên.
Mái tóc màu xanh lục chủ đạo pha đen.
Vì thường xuyên phải xử lý công việc nên không thể chăm sóc tóc, cô ấy tết tóc ra sau, nhưng nhờ vậy mà đường nét thanh tú của cổ càng lộ rõ hơn.
Đó là hình ảnh mà Byeol ngưỡng mộ.
Cuối cùng, Lee Se-yeong nói.
“Xinh.”
Và da trắng.
Mái tóc màu hồng mà người khác khó có thể hợp lại rất hợp với cô ấy.
“…Xinh à?”
“Ừ. Nhưng hình như vẫn chưa làm tình. Bây giờ thì không biết.”
Jin Dal-rae….
Mái tóc màu hồng.
Có ‘mái tóc đó’ mà vẫn chưa quan hệ sao?
“……Tớ biết rõ một chuyện.”
Byeol giơ ngón trỏ lên.
Và ngay sau đó, cô nói cho Se-yeong một kết luận dựa trên thống kê từ vô số tài liệu mà cô đã xem cho đến nay.
“Đàn ông một khi đã sa vào Mộc Nhân tóc hồng thì sẽ không quay về đâu.”
“…Cậu nói gì vậy?”
“Là danh khí đấy.”
Một câu chuyện có phần cường điệu.
Nhưng tại sao lại cảm thấy bất an nhỉ.
Byeol cảm thấy rùng mình.
“Ha-ak… Ha-ư.”
Tiếng rên rỉ tràn ngập căn phòng.
Mồ hôi, mật ngọt và dịch thể của nhau thấm đẫm vào ga trải giường.
Tư thế làm tình như thú vật một cách thô tục từ phía sau.
Jin Dal-rae quay lưng lại, cặp mông trắng nõn run rẩy, cánh tay vươn về phía tôi cử động như đang chống cự.
“A-ang…! Ha-ưt. Kya-a-ang!”
- Chát!
Tôi trói hai tay cô ấy ngay trên xương mu, rồi đưa tay lên vỗ vào mông.
Trên cặp mông trắng nõn, dấu ngón tay đỏ ửng lên.
- Phập! Phập!
Bên dưới đã ngập lụt. Tôi cảm nhận được dịch yêu trộn lẫn với mật ngọt của Jin Dal-rae quấn lấy từng khối.
Những khối mật ngọt cọ xát và rơi xuống trên đầu dương vật.
Một hình ảnh trông như trong quảng cáo sữa dưỡng thể.
Bình thường nếu dính phải chất lỏng có độ nhớt cao như thế này sẽ rất ngứa. Nhưng khi tôi gãi vào nơi cứng nhắc đó, Jin Dal-rae lại rên lên sung sướng.
“…Bên trong. Ư-ư-ưt. Ừm! Đang bị cọ xát. Anh….”
Khi tôi nhún hông, xương chậu bị sức nặng đè xuống.
“Hự.”
Khi tôi hít một hơi thật sâu, hương thơm quyến rũ của Jin Dal-rae nồng nàn tràn ngập trong đầu.
Mùi hương đặc trưng của Mộc Nhân.
Hoàn toàn khác với mùi hương cưỡng ép gây khoái cảm của Tuberose mà tôi đã gặp trước đây.
Bằng chứng cho thấy cô ấy đang cảm thấy hạnh phúc.
Càng ngửi, lý trí càng trở nên mơ hồ.
- Chát!
Tôi muốn để lại dấu ấn bên trong người này.
Bị nhấn chìm trong dục vọng đó… suy nghĩ tràn ngập.
Khi tôi vỗ vào mông, da thịt rung động mạnh.
Dấu tay hằn sâu như những gợn sóng, và càng đánh mạnh, Jin Dal-rae càng rên rỉ lớn hơn.
May mà nhà cách âm tốt.
Phòng ngủ của vợ chồng.
Tôi kéo tay Jin Dal-rae để cô ấy đến trước mặt.
Lưng của Jin Dal-rae bị kéo tay, đứng thẳng lên và chạm vào ngực tôi.
Tôi dùng tay quàng qua cổ cô ấy.
“Ực… Hức. Ư-hựp. Hựt.”
- Siết.
Khi tôi siết cổ, bên trong âm đạo càng siết chặt hơn.
Khác với những Mộc Nhân khác, khi tôi thúc sâu vào, tử cung của cô ấy chìm xuống như muốn được thụ tinh.
Bôi đầy mật ngọt. Dùng hết sức đâm vào rồi xoay hông lên xuống bên trong.
Cơ thể Jin Dal-rae co giật, tôi cảm nhận được cảm giác của cửa tử cung.
Mịn màng và. Nóng bỏng, nơi sâu nhất của Jin Dal-rae có một chút nứt nẻ.
Nếu cho vào thì sẽ thế nào nhỉ. Tôi đã nghĩ đến điều đó rồi quyết định dừng lại.
Lỡ như cơ thể có vấn đề gì thì không được.
“……Anh. H-ha-ưp… Chụt.”
Dù bị siết cổ đến nghẹt thở, Jin Dal-rae vẫn mở miệng nhận lấy nước bọt của tôi.
Cứ thế thúc vào và bắn tinh trùng ra.
- Chụt-rột!
“Ha-ak… Ha-ư.”
Cô ấy rên rỉ và ngã về phía trước.
Khi tôi tháo bao cao su ra, một lượng tinh dịch không tưởng bị giữ lại bên trong.
“Ha-a. A-a….”
Jin Dal-rae nằm trên giường như người mất hồn. Đôi mắt mơ màng nhìn lên trần nhà.
Đây là lần thứ năm rồi, chắc cũng phải thế thôi.
Không có chỗ nào là không bị đánh, khắp người đều là dấu vết.
“Có đau không?”
Khi tôi dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những chỗ còn hằn dấu tay, dịch yêu từ âm hộ của Jin Dal-rae chảy ra.
- Chụt, chụt!
Dịch cây chào đón dương vật tuôn ra.
Trên đời này chắc chỉ có một bông hoa Jin Dal-rae ngậm đầy mật ngọt đến thế này.
“Của anh… thích quá. Em không biết làm tình lại sung sướng thế này.”
“Ai nghe lại tưởng em đã làm với người khác rồi.”
“……Em cứ nghĩ nó là một việc thô tục.”
Toàn thân đẫm mồ hôi, dù dí mũi vào đâu cũng toàn mùi hoa.
Tôi ném bao cao su vào thùng rác, nằm lên giường và kéo chăn lên.
Jin Dal-rae khỏa thân áp sát vào tôi.
“Em cứ nghĩ sẽ chẳng có cảm giác gì….”
Cô ấy đặt đùi lên bụng tôi, tay luồn vào nách trái của tôi và ôm chặt lấy tôi.
Cảm giác giống như đang ôm một chiếc gối dài.
Bộ ngực bị ép vào mềm mại như chiếc bánh mochi vừa mới làm.
Khi tôi nhẹ nhàng vuốt ve núm vú đang cương lên vì say tình, Jin Dal-rae khẽ nũng nịu.
“Ư-ưm…. Anh còn muốn làm nữa à?”
“Em muốn không?”
“Cả đời…. em muốn được như thế này cả đời.”
Dù đã qua một lần mây mưa và một phần cảm giác thiếu thốn tình cảm đã vơi đi, Jin Dal-rae vẫn siết chặt tay, cọ môi và má vào tôi.
“Có mùi…. mùi thơm. Lạ thật… mùi của người khác đều khó chịu.”
“Chắc là do thể chất của anh. Đối với Mộc Nhân thì có một chút pheromone? Kiểu vậy.”
“Không đâu. Anh nghĩ trước đây em không ngửi thấy mùi mồ hôi của anh sao?”
“…….”
Jin Dal-rae vùi mũi vào trong cơ cổ của tôi rồi ngẩng lên, khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ lẩm bẩm.
“…Chỉ là em đã thích nó rồi. Cả mùi của anh nữa.”
“Vậy à?”
“Những người khác cũng sẽ như vậy thôi.”
Lee Se-yeong hay Byeol, cả Hwang-do cũng không có vẻ gì là ghét mùi của tôi.
Ngược lại, họ còn thích bám dính lấy tôi một cách quá đáng.
Nếu làm vậy trên tàu điện ngầm, sẽ không có gì lạ nếu nhận được những ánh nhìn khó chịu.
“Em có mùi không?”
Jin Dal-rae lần này giơ cánh tay phải lên, để lộ vùng nách và ngực trắng nõn không một sợi lông.
…Tôi không có sở thích này.
Những phần lõm trên cơ thể đều quá quyến rũ.
Nách hay xương quai xanh. Và vòng eo thon thả có da có thịt vừa phải.
Vuốt ve lưng, men theo đường cột sống xuống dưới, một cơ thể nhẹ nhàng và quyến rũ vừa vặn trong một vòng tay.
Hơn nữa, vì cuộc làm tình trước đó, không phải một giọt mà là nhiều giọt mồ hôi đã đọng lại và chảy ở những nơi sâu thẳm.
Toàn thân đẫm mồ hôi, lấp lánh như bị ướt nước.
“Mùi hoa.”
“Hoa? Mà cũng phải. Anh thích hoa Jin Dal-rae không?”
“Ừ. Chiên lên ăn ngon lắm.”
“……Em sẽ cố gắng.”
……Cố gắng?
Tôi dùng ngón tay gãi vào âm hộ của Jin Dal-rae.
Mật ngọt dính vào, nếm thử thấy vị ngọt ngào đầy hương hoa khiến tôi mỉm cười.
“Đừng, đừng ăn nữa… cái đó thật sự rất xấu hổ.”
“Em ngọt lắm đấy.”
“A thật mà! Vậy thì em cũng sẽ ăn.”
“Cái gì?”
Jin Dal-rae buông tay khỏi người tôi, ngồi dậy và nhoài người qua tôi, vươn tay đến thùng rác bên ngoài giường.
Bụng mềm mại của Jin Dal-rae đè lên vai tôi, bộ ngực mềm mại như bánh bao bị ép chặt và rung rinh trên người tôi.
Lục lọi thùng rác, thứ mà Jin Dal-rae lấy ra là chiếc bao cao su lúc nãy.
“Này….”
Khi tôi vội vàng định ngồi dậy, Jin Dal-rae nở một nụ cười đắc thắng rồi bóp hết những thứ bên trong ra như đang uống sữa chua.
“Này, nhổ ra, bỏ ra! Bỏ ra!”
“Ư-ưm! Ụp, chụt.”
“Cái đó không ngon đâu.”
Tôi không biết nó có vị gì, nhưng nhìn chung, nghe đánh giá trên mạng thì nhiều người nói vị của nó như rác.
Chỉ đơn giản là bị cuốn theo không khí nên mới ăn.
Khi khẩu giao hoặc chỉ đơn giản là để làm người yêu vui lòng thì mới ăn.
Nhưng đây là… uống mà.
Nắm lấy phần cuối của bao cao su và bóp ra như bóp sữa chua.
Gò má của Jin Dal-rae, người đã ngậm một ngụm thứ trắng đục và dính nhớp đó, hơi phồng lên.
- Ực.
Yết hầu chuyển động.
Lưỡi của Jin Dal-rae liếm trên bề mặt cao su.
Liếm bên trong rồi bỏ ra, một sợi chỉ trắng kéo dài như tơ nhện từ đầu lưỡi.
Hình ảnh đó trông thật khêu gợi, khiến bên dưới của tôi lại phản ứng.
“U-ưm… ưm.”
- Ực.
Sau khi uống hết, có lẽ cô ấy mới nhận ra mình đã làm gì.
Dallae vừa nhìn thấy tôi, mặt đã đỏ bừng lên. Cô ấy nhìn quanh quất và một lúc lâu không nói nên lời.
Rồi muộn màng nói một câu.
“…Chát ạ.”
Sợi dây lý trí đứt phựt.
“Kya! Khoan đã…. Tự dưng sao lại thế anh, h-ha-at! Cùng một lúc như vậy… Át, ang! A-ang♡”
Không thèm đặt lên giường mà ném xuống sàn, tôi thúc mạnh vào, Jin Dal-rae rên lên những tiếng sung sướng.
Ngày đầu tiên sống chung.
Đêm vẫn còn dài.
0 Bình luận