Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 80: Luyện Ngục (hoàn)

Chương 80: Luyện Ngục (hoàn)

Chương 80: Luyện Ngục (hoàn)

Cưỡng bức. Ám ảnh. Những hành động mà bình thường sẽ không làm.

Khi đối mặt với Lee Se-young và phẫn nộ đè cô ấy ra, tôi nhớ mình đã làm liều đè cô ấy ra sao.

Lúc nhận nhiệm vụ ở học viện cũng vậy. Có cách đơn giản là kết bạn với người khác, nhưng lạ thay tôi chỉ nghĩ đến mỗi Jin Dal-rae.

Vì mạng sống bị đe dọa nên phải làm thế này sao.

Rải sô cô la, hay bắt chuyện dai dẳng.

Dù làm những hành động tuyệt đối sẽ không làm nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy kỳ lạ.

Cưỡng hiếp quý tộc.

Cố tình nghĩ rằng phải làm bạn với đứa dính líu đến tà giáo.

Lee Se-young, Jin Dal-rae. Hiện tại thì không sao, nhưng lúc đó họ là những nhân vật chắc chắn sẽ gây ra chuyện lớn nếu dính vào sai cách.

Nên tôi có thể biết. Hướng hành động của tôi lúc đó, giờ nghĩ lại thì lúc nào cũng nguy hiểm như ngàn cân treo sợi tóc.

Tất nhiên lòng thương hại dành cho Jin Dal-rae không phải là giả dối.

Nhưng chẳng phải kỳ lạ sao. Tại sao tôi nhất định phải chọn những lựa chọn đó.

Suy nghĩ đến đó thì cơn đau đầu ập đến.

“ Cưỡng chế phát động! ”

Dòng độc thoại hiện lên. Không được. Đừng nghĩ nữa.

Những nghi vấn lẫn trong đó, tốt nhất là quên hết đi. Đó là giọng nói của tôi hay giọng nói của người khác cài vào tôi.

Dồn sức vào hàm và nghiền nát nó.

“ Cưỡng chế phát động! ”

“ Cưỡng chế phát động! ”

“ Cưỡng chế phát động! ”

“ Cưỡng chế phát động! ”

“ Cưỡng chế phát độ- ”

Tiếng thứ gì đó bị xé nát vang lên trong cái đầu đau nhức.

Cửa sổ hiện ra trước mắt vỡ tan tành, những mảnh vỡ rơi rải rác xung quanh.

‘Có lẽ.’

Thu lại những suy nghĩ đang tản mát và chìm vào suy tư lần nữa.

Có lẽ Thế Giới Thụ Oán Hận định cô lập tôi trong xã hội này chăng.

Khiến tôi cưỡng hiếp quý tộc, và gieo rắc suy nghĩ phải làm bạn với người phụ nữ có hoàn cảnh éo le, khiến tôi giao hợp với vô số người.

Dù vậy tôi vẫn sống sót đàng hoàng. Nếu đó là Alpha và Beta được gửi đến để giám sát thì câu chuyện hoàn toàn khớp.

Nhưng nếu vậy tại sao Thế Giới Thụ Oán Hận không hủy hoại tôi hoàn toàn?

Sức mạnh được gọi là thần đó có giới hạn sao?

Câu hỏi đó cũng sớm được giải quyết.

‘Thuần Khiết.’

Kẻ đứng ở phía đối lập với Oán Hận, kẻ vì lý do nào đó mà kỳ lạ thay lại ủng hộ tôi.

Nếu Thế Giới Thụ Oán Hận đặt giới hạn cho lựa chọn và hành động của tôi, thì Thế Giới Thụ Thuần Khiết cũng có thể làm điều đó.

Lee Se-young mong muốn bị cưỡng hiếp, và Jin Dal-rae khao khát mối quan hệ bạn bè.

Nhờ tính cách của họ mà tôi có thể thoát khỏi những tình huống cực đoan.

Tình huống này chẳng phải quá sắp đặt sao. Tôi tự hỏi bản thân từ lúc nào không hay.

Tôi không nghĩ Thế Giới Thụ có thể thao túng tính cách hay quá khứ của tất cả Mộc Nhân.

Nếu làm được thế thì những tồn tại đối lập với Thế Giới Thụ đã không ra đời.

Có lẽ chỉ có thể thao túng suy nghĩ của tôi, ứng cử viên chồng.

Thế Giới Thụ Oán Hận luôn đưa ra những lựa chọn tồi tệ nhất trong tình huống tôi gặp phải.

Vậy thì việc vượt qua các lựa chọn đó cũng có sự can thiệp nào đó là hợp lý.

Việc tôi gặp Lee Se-young.

Việc ngồi gần Jin Dal-rae trong kỳ thi nhập học.

Có lẽ…. Không, có lẽ đó là nhân duyên do Thế Giới Thụ nối kết.

Tôi không định rao giảng thuyết định mệnh hay gì cả. Thú thật có thể coi đó là chuyện nực cười.

Nhưng giờ khi ký ức bị thao túng đã biến mất, nghĩ lại thì đó tuyệt đối không phải là chuyện không thể thực hiện.

Trên đầu Thế Giới Thụ Oán Hận, Thế Giới Thụ đang đùa giỡn với vận mệnh.

‘Thế có đúng không?’

Hỏi nó cũng chẳng có câu trả lời nào quay lại.

Đường dây kết nối với Thế Giới Thụ Thuần Khiết đã bị cắt đứt từ lâu.

Nhưng giờ thì ổn rồi.

‘Xin lỗi nhé. Tự nhiên lại ghét mày.’

Giờ vận mệnh của tôi, tôi phải tự mình khai phá.

Tôi vươn tay vào vết nứt của thế giới đang méo mó.

Bức tường Luyện Ngục kiên cố sụp đổ. Như đưa tay vào trong cát mịn, vết nứt dần mở rộng theo cơ thể tôi.

- Choang!

“ Tạm thời hủy bỏ kết nối với Thế Giới Thụ. ”

Cành cây mảnh khảnh mọc lên từ cổ người phụ nữ vươn thẳng lên trời.

Hoa và cành cây đó quấn quýt lấy nhau tạo nên hình dáng như một cái cây.

Thiên Ma.

Cô khoác lên mình bộ Cổn Long Bào rộng hơn cơ thể vài cỡ, chắp tay sau lưng thong thả đặt chân lên tấm thảm.

“……Con khốn nhà ngươi.”

Tiếng gầm giận dữ của lão già vang lên sau những thân cây Luyện Ngục nhuộm đen.

Thiên Đào với khuôn mặt lạnh lùng hết mức ngạo nghễ ngẩng cao đầu.

“Kẻ tạo ra hầm ngục này hóa ra là một tên già nua thế này sao.”

Két. Tiếng nghiến răng vang lên.

“Con khốn sống lay lắt giờ lại chui vào nấm mồ.”

Lão già siết chặt cây gậy. Những mảnh vỡ bắn ra rơi xuống sàn.

“Sống lay lắt, đang nói ta sao?”

“Con khốn này”

“So với kẻ chờ đợi vị Vua sẽ không bao giờ trở lại như ngươi thì hoàn cảnh của ta tốt hơn đấy.”

“……!”

- Vù!

Sau lưng lão già, những thân cây Luyện Ngục vươn về phía Thiên Đào.

Nhưng khi chạm vào da cô, Luyện Ngục biến thành tro bụi và từ từ tan chảy xuống sàn rồi biến mất.

“Mộc Linh Vương. Ta đã nghe sư phụ kể nhiều rồi.”

“Cái cây thấp hèn! Ngươi không phải là kẻ có thể tùy tiện nhắc đến ngài ấy!”

“Nghe bảo là người đàn ông… thống trị Thế Giới Thụ.”

Thiên Đào liếc nhìn thân cây Luyện Ngục.

“Nhưng sức mạnh ngươi đang dùng là gì thế?”

Luyện Ngục. Thiên Đào nhận ra ngay khi nhìn thấy ma pháp đó.

Nguồn gốc của sức mạnh giam cầm đối phương vào quá khứ đó chảy ra từ Thế Giới Thụ.

“Thần tử của kẻ khinh miệt Thế Giới Thụ, lại hèn hạ sử dụng sức mạnh của Thế Giới Thụ sao?”

“Câm mồm.”

“Không chịu trau dồi thực lực bản thân để đạt được quyền năng. Vị Vua đó cũng thật đáng thương.”

Thiên Đào ưỡn vai.

“Phúc đức đệ tử là do trời ban, giống như ta vậy.”

Lão già nhăn mặt, rồi cười khẩy, ôm khư khư cây gậy một cách thảm hại và lẩm bẩm nhìn vào trong Luyện Ngục.

“Con khốn sắp chết mà nói nhiều quá. Đệ tử à…… Ý ngươi là gã đàn ông dẫm cái là gãy kia sao? Nực cười. Quá nực cười!”

Lão già dang hai tay. Giọng nói điên loạn lấp đầy hoàng thất.

“Cái linh hồn mục nát đó sẽ chẳng làm được gì đâu. Ngươi cũng ngoan ngoãn chấp nhận cái chết đi là vừa!”

“Ai-”

Thiên Đào ngắt lời lão già.

Nhếch mép cười như thể nực cười, cô thốt ra những lời lạnh lùng đến mức nghe thôi cũng sởn gai ốc.

“Ai bảo là linh hồn mục nát hả. Mắt còn kém hơn cả lỗ trâu.”

“Hà!”

Lão già cười khẩy quay lại nhìn phía sau.

Luyện Ngục đang dao động như sắp nổ tung, không hiểu sao lại chịu chấn động dữ dội và đang tan chảy.

Đôi mắt lão già chứng kiến cảnh đó rung chuyển dữ dội.

“A.”

Ái chà, Thiên Đào che miệng một cách sảng khoái và lẩm bẩm.

“Lỡ dùng từ ngữ thô tục trước mặt đệ tử cưng rồi.”

Sao cũng được.

Thiên Đào mỉm cười thong thả quan sát cảnh tượng đó.

- Rắc rắc rắc!

“Cái gì… Vô lý. Rõ ràng là linh hồn hỗn loạn đến thế mà.”

Sau lưng lão già đang há hốc mồm kinh ngạc, Lee Si-heon xé toạc làn sóng đen và lao ra.

Si-heon từ từ mở mắt. Ma lực hung hãn bốc lên trên vai cậu ấy.

Quái Lực Loạn Thần.

Sao tự nhiên lại nghĩ đến từ đó nhỉ. Ma lực đậm đặc bò khắp cơ thể cậu ấy như rồng.

Lão già nuốt khan trước cái miệng không khép lại được.

Sức mạnh sừng sững giữa thế gian. Sức mạnh thuần túy bắt nguồn từ con người không pha tạp chút gì của cây cỏ, đang đè nén toàn bộ không gian này.

- Tách.

Chiếc mặt nạ cậu ấy đang đeo rơi xuống.

Đôi mắt dài hẹp, ánh mắt hung hãn còn vương vết máu chứa đầy sát khí khiến lão già lùi lại một bước.

Khuôn mặt ác quỷ ẩn giấu bên trong khiến xương cốt tê dại.

Hấp thụ hoàn toàn sức mạnh Thế Giới Thụ ban cho thành của riêng mình, và đưa nó lên cảnh giới cao hơn.

Điểm kết nối với cây cỏ giờ không còn nhìn thấy nữa.

Lão già không thể tin được.

Sự thật là lão thoáng cảm nhận được khí thế của Vua từ người đàn ông mà lão nghĩ không có khả năng.

“K, không phải. Không thể nào có chuyện đó.”

Tuy nhiên Lee Si-heon thậm chí không thèm liếc nhìn lão già.

Cậu ấy chỉ nhìn Thiên Đào đang ở trước mặt và làm vẻ mặt như muốn hỏi tại sao người lại ở đây.

“Sư phụ…?”

Khuôn mặt bên trong mặt nạ không còn được tô vẽ nữa, là khuôn mặt vốn có của Lee Si-heon trước khi đến thế giới này.

“Đó là khuôn mặt thật của ngươi sao.”

Thiên Đào cười.

“Đẹp trai hơn nhiều đấy.”

Ma lực rực lửa trên vai Lee Si-heon nở rộ như một bông hoa rồi nhảy múa và biến mất.

Thứ được tạo ra theo bản năng đó rất giống với hoa đào (Đào).

[ Hắc Đào - Cây Đào Đen ]

I Seong-han và Ent. Năng lực luôn xuất hiện mỗi khi đối mặt với những trận chiến lớn trước đây.

Khoảnh khắc những mảnh ghép do Lee Si-heon tự lập nên tập hợp lại và hoàn thiện.

Phá vỡ Luyện Ngục, và giác ngộ cách tạm thời buông bỏ Bảng Trạng Thái.

Nên gọi là giác ngộ chăng.

Thú thật tôi không hiểu lắm tại sao mình có thể sử dụng sức mạnh này.

Nếu phá vỡ Bảng Trạng Thái thì lẽ ra sức mạnh có được từ Bảng Trạng Thái phải bị thu hồi mới đúng chứ.

Nhưng ngược lại trạng thái hiện tại… giống như cưỡng ép cướp lấy sức mạnh Thế Giới Thụ ban cho vậy.

- Vị Vua Tham Thực ăn ngấu nghiến mọi thứ.

Cơn đau nhói dưới đầu ngón tay. Ngay cả cơn đau đó cũng thấy dễ chịu.

‘Bảng Trạng Thái.’

Không có phản ứng. Vì đã đập nát hoàn toàn nên có dự cảm chắc chắn như dự đoán rằng sẽ mất chút thời gian để quay lại.

Thu hình dáng mình vào tầm nhìn rộng mở.

Chiều cao tăng lên và vai rộng ra. Khuôn mặt đã trở nên tự nhiên hơn so với khuôn mặt bị cưỡng ép kéo dài khi đến đây.

Nếu việc đeo mặt nạ để kéo dài giống như chắp vá các mảnh vỡ để tạo ra ngoại hình, thì cái này giống như đúc theo khuôn mặt của tôi vậy.

Bình chứa ma lực định cư trong cơ thể mở rộng như biển lớn (Cự Hải), và sức mạnh cơ bắp cũng tăng lên đáng kể so với trước đây.

Nhiệm vụ đe dọa tôi cho đến giờ.

Và những thường thức bị áp dụng một cách méo mó.

Thoát khỏi tất cả, bản thân cảm thấy quá đỗi xa lạ.

“…Không thể nào có chuyện đó!”

Nghe thấy giọng điệu hoang mang của lão già, tôi quay đầu về phía đó.

Kẻ mà tôi nghĩ tuyệt đối không thể phạm tới, sao giờ trông nhỏ bé đến thế.

“Ngươi, ngươi!”

- Vù vù vù vù!

Những thân cây Luyện Ngục vươn tới,

Hàng trăm nhánh cây điên cuồng lao tới trói chặt toàn thân tôi một lần nữa với tốc độ đáng sợ.

- Siết!

Cơ thể bị sức mạnh thô bạo cuốn lấy và nâng lên không trung hoàng thất. Chiếc đèn chùm bị đẩy lùi rơi xuống sàn vỡ tan tành.

Thân cây Luyện Ngục đè nén cơ thể như muốn nghiền nát.

Vươn bàn tay chứa ma lực ra, thân cây đứt đoạn một cách vô lực.

……Chắc chắn.

Đã mạnh hơn trước rất nhiều.

“Hự.”

Hít một hơi thật sâu và phun ma lực ra hết sức.

- Rầm!

Thân cây Luyện Ngục biến mất như quả bóng vỡ. Cơ thể rơi xuống sàn.

- Rầm.

Âm thanh nặng nề vang lên, tôi duỗi đôi chân đang gập ra. Lão già trước mắt há hốc mồm định lẩm bẩm điều gì đó.

“Thưa Vua.”

Hắn nói gì không quan trọng.

Nếu là bây giờ, có lẽ làm được chăng.

Gập năm ngón tay vẫn còn cứng đờ lại, quấn ma lực đen quanh cánh tay.

Quyền khí dao động phình to, và tôi không do dự tung nó về phía trước lão già.

‘Nhất’

Chỉ một chiêu thức.

‘Hoa trắng nở rộ là-’

Cương khí màu trắng trồi lên trên ma lực đen ập vào cơ thể lão già.

Nó vươn dài ra không ngừng nghỉ như con hổ dữ, và ma lực của tôi bay lượn như lưỡi dao khắp bên trong tòa thành.

Sự luyện tập tưởng chừng vô nghĩa giờ tỏa sáng.

‘Bạch Đào’

Lần đầu tiên trong đời, hoa nở.

Sẽ nở rộ tại nơi này.

- Ầm ầm ầm ầm ầm!

Tiếng xé gió lớn vang lên trong tòa nhà, một lỗ hổng lớn xuất hiện trên bức tường thành kiên cố kia.

Không phải Thiên Đào, cũng không phải Bạch Đào, mà chính là tôi đã tạo ra cảnh tượng này.

Loạng choạng vì ma lực thoát ra, ai đó đã đỡ lấy vai tôi.

“Thành công rồi, vất vả… hự!”

- Ôm chầm!

Ngay khi xác nhận chủ nhân giọng nói đó, tôi ôm chầm lấy cơ thể người ấy.

Cảm nhận được da thịt qua lớp vải mỏng, tôi không buông ra mà càng ôm chặt hơn vào lòng.

Cơ thể mất ma lực run rẩy. Cảm xúc dao động quay trở lại.

“…Đúng là người đệ tử không thể cản nổi.”

Bàn tay mảnh khảnh của sư phụ trên mái tóc. Bàn tay ngọc ngà bao bọc má và cổ tôi. Tôi không nói lời nào.

Từ từ, hầm ngục bắt đầu sụp đổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!