Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 107: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (2)

Chương 107: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (2)

Chương 107: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (2)

 

Trong nhà nghỉ tìm được trong lúc nóng giận.

 

Tôi nhìn Bạch Đào đang ngồi trên giường với đôi mắt lờ đờ và suy nghĩ.

 

'Vụ này tính sao đây.'

 

Có vẻ như mọi chuyện đang rối tung lên một cách kỳ lạ.

 

Tôi cố gắng buộc chặt sợi dây lý trí vừa mới bắt được lên trán.

 

"Phù..."

 

Bình tĩnh nào. Dù là Bạch Đào thì chắc cũng chỉ là hư trương thanh thế thôi. Chẳng phải cô ta cũng là kẻ khoác lác sống bằng cái tôi cao ngất trời giống tôi sao.

 

Tôi lấy lại bình tĩnh và thận trọng gửi ánh mắt đầy ẩn ý cho Bạch Đào.

 

Bây giờ dừng lại thì coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi gửi đi tín hiệu khẩn thiết với ý nghĩa đó.

 

"Làm... gì thế?"

 

Bạch Đào say rượu nói ngắt quãng. Cô ta dường như đã chuẩn bị xong, nắm chặt vạt áo phông của mình với vẻ hùng hổ.

 

"Không, vào à. Khục khục."

 

Cảnh tượng vừa cương trực vừa phô bày trọn vẹn vẻ quyến rũ của cơ thể phụ nữ đó, nếu người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ gọi là tuyệt phẩm.

 

Màu tóc tự nhiên.

 

Làn da sáng hơn cả màu tóc, trắng muốt đến mức gọi là Bạch Đào cũng không hề có chút phản cảm nào.

 

Nhưng trong tầm mắt tôi, thay vì cơ thể quyến rũ thì chỉ thấy khuôn mặt đáng ghét.

 

Đôi mắt tự phụ như muốn chọc thủng trời xanh.

 

Khóe miệng khiêu khích đầy ý đồ, chỉ nhìn thôi là DNA của tôi đã thấy phản cảm.

 

Cuối cùng tôi quyết định dùng một chiêu.

 

"... Hoàng Đào tỷ tỷ không đang nhìn sao?"

 

"Bây giờ...? Nó ngủ rồi. Lúc nãy khóc xong... ngủ. Ngủ rồi."

 

"Tỷ tỷ thì cũng có thể lắm. Vậy còn sư phụ?"

 

"Thiên Đào thì, nếu không có việc gì đặc biệt thì trước chín giờ là ngủ."

 

Là một người thầy có những nét đáng yêu ngầm. Khẩu vị trẻ con, thích truyện tranh...

 

'Đó không phải là vấn đề.'

 

Lời nói của Bạch Đào lúc này đồng nghĩa với việc không còn đường lui nữa.

 

Làm sao đây. Bây giờ có nên mở lời đề nghị hòa nhau không.

 

Dù say rượu và cảm xúc hơi dâng trào, nhưng tôi vẫn giữ được chút lý trí.

 

Quả nhiên vụ này phải do tôi giải quyết.

 

Chắc chắn sáng mai tỉnh dậy sẽ thành cái chợ vỡ, túm tóc nhau mà đánh lộn cho xem.

 

Khi tôi đang nhìn Bạch Đào và đắn đo, cô ta khiêu khích.

 

"Ngơ ngơ ngác ngác. Trông như thằng đần."

 

Giọng nói đỏ bừng của Bạch Đào nhanh và cao hơn bình thường.

 

Vì say rượu nên giọng điệu cố giữ gìn bấy lâu đã sụp đổ từ lâu.

 

Không, là giọng điệu thật sự mà cô ta tự kìm nén đã bộc lộ ra. Vốn dĩ rượu là thứ khiến con người ta bộc lộ bản chất thật.

 

Nhưng mà ngạc nhiên thật đấy. Giọng điệu của Bạch Đào khi say bí tỉ rất giống với tông giọng cao đặc trưng của nữ sinh trung học.

 

Lý do ra nông nỗi này đương nhiên là rượu.

 

Vấn đề là tôi đã để mặc cho người phụ nữ say cả Namutoktok uống phần bia của tôi.

 

"Haizz... Đồ ngu. Ta biết ngay mà."

 

Bạch Đào vẫn tiếp tục chọc tức tôi.

 

"Em gái ta thật phí phạm."

 

Tôi cũng là con người, lại đang say nên không thể không thấy chối tai.

 

Đành chịu thôi, lát nữa nốc vài chai soju cho đứt phim luôn vậy.

 

Cơn gió nhỏ mang tên cảm xúc gây ra trận lở tuyết. Trái tim một khi đã nghiêng ngả sẽ tạo ra dao động lớn trong tinh thần mơ hồ.

 

Một bước. Bàn tay đưa ra thô bạo nắm lấy vai Bạch Đào. Đôi mắt màu đào dao động dữ dội.

 

"Bảo là làm mà."

 

Khóe miệng xinh đẹp vẽ nên một đường cong. Thử xem nào. Dù không nói ra nhưng ý định đó vẫn cảm nhận được.

 

Tôi đè cô ta xuống.

 

Đẩy vai cô ta ngã xuống giường. Đồng thời tắt đèn trên tủ đầu giường. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.

 

Tôi vùi mũi vào hõm cổ cô ta. Dùng lưỡi liếm đầu xương quai xanh, rất chậm rãi ngẩng đầu lên.

 

Cảm giác làn da mềm mại truyền qua đầu lưỡi. Mùi đào nồng nàn trong khoang miệng.

 

Hự, hức.

 

Cắn nhẹ vào cổ, má kề má.

 

Hai tay Bạch Đào bị tay phải tôi khóa chặt không thể trốn thoát, tay còn lại tôi thô bạo nắm lấy cằm của Bạch Đào, người giờ đây trông thật yếu đuối.

 

Liếm môi dưới, cô ta khẽ động đậy. Cảm nhận được sự kháng cự, tôi dùng tay đang giữ cằm ấn mạnh vào hai má.

 

"Ưm."

 

Hơi thở nóng hổi định thoát ra bị chặn lại.

 

Khi miệng tôi định chiếm lấy đôi môi thì lại hướng về phía tai Bạch Đào. Tôi nói lời cuối cùng với cô ta.

 

"Bây giờ thì tôi còn tha cho đấy."

 

"Cái thằng chưa có mấy kinh nghiệm... Hự, còn không phải sao. Vội vàng thế..."

 

Bộp.

 

Bạch Đào dùng sức, khóa tay lập tức bị phá vỡ.

 

Chỉ đơn thuần là sự chênh lệch về sức mạnh cơ bắp.

 

Tay phải của Bạch Đào ôm lấy eo tôi, một bên đùi quấn chặt lấy chân trái tôi không cho chạy thoát.

 

Tay còn lại luồn vào trong quần và nắm trọn lấy thứ đó.

 

"..."

 

Im lặng, tôi nhìn Bạch Đào.

 

Cô ta với khuôn mặt đắc thắng - nhưng đôi má cũng hơi ửng hồng - từ từ vuốt ve dương vật đang nằm gọn trong tay.

 

Soạt. Soạt - Tiếng tay ma sát với vải quần.

 

Bàn tay phải bắt đầu di chuyển lên xuống hơi run rẩy.

 

Không cảm thấy khoái cảm gì đặc biệt.

 

Chỉ có điều nhìn biểu cảm của Bạch Đào đang thận trọng nắm giữ vật thể lạ lẫm và non nớt cũng khá thú vị. Chỉ vậy thôi.

 

Khi máu dồn xuống nơi đó và bắt đầu thể hiện sự tự tin, cơ thể Bạch Đào khẽ run lên.

 

"Giờ tỉnh táo lại chút nào chưa?"

 

"Đã cương lên rồi cơ đấy. Vậy mà, không muốn nghe à? Yếu sinh lý."

 

"Vẫn chưa tỉnh nhỉ."

 

Lại di chuyển tay.

 

Tôi nắm chặt cằm Bạch Đào đang kháng cự quyết liệt và định đưa môi tới cái miệng đang mím chặt.

 

Bàn tay đang ôm eo tôi của Bạch Đào quay lại bịt miệng tôi.

 

"... Đừng làm cái này."

 

"Thì thôi vậy."

 

Tôi chuyển tay, thình lình luồn vào trong chiếc áo phông đen.

 

Soạt soạt tiếng áo ma sát. Cảm giác của bụng truyền qua lòng bàn tay, ngón út vướng vào rốn một chút. Bạch Đào nín thở cái hự.

 

Cứ thế cưỡng ép đẩy tay vào, ba đầu ngón tay chạm vào bầu ngực mềm mại được bao bọc bởi chiếc áo lót hơi thô ráp.

 

Tôi đẩy chiếc áo lót đang vướng trên móng tay lên.

 

Cúp ngực của áo lót dần bị đẩy lên, để lộ ra thứ mềm mại đang tỏa nhiệt nóng hổi.

 

Đầu ngực vướng vào một ngón tay.

 

"..."

 

Sắc mặt của Bạch Đào, người đang cảm nhận toàn bộ tình huống đó bằng cơ thể mình, không cần nhìn cũng biết.

 

Tôi dùng bàn tay vừa xâm nhập bóp mạnh bầu ngực đó.

 

"Ưm ưm...!"

 

Kẹp đầu vú giữa ngón trỏ và ngón cái rồi bóp mạnh.

 

"Hự"

 

Trực tiếp vặn xoắn đầu ngực đó.

 

"Áaa"

 

Dùng móng tay trỏ ấn nhẹ vào đầu ti. Dùng phần chai sạn của ngón tay xoay tròn quanh quầng vú.

 

"Ưm, ư ử, ư a!"

 

Soạt. Soạt. Không chịu thua, cô ta ra sức lắc tay nhưng tình huống chỉ mang lại kích thích dễ chịu.

 

Một giọt nước mắt đọng trên khóe mắt Bạch Đào. Hơi thở thô ráp chạm vào má tôi.

 

Luồng gió nóng thổi ra không có dấu hiệu dừng lại.

 

Có lẽ do cắn răng quá chặt. Cằm Bạch Đào hơi hé ra, đôi môi run rẩy.

 

"A ưm... Hộc. Hự!"

 

Lần đầu tiên phát ra tiếng rên rỉ, Bạch Đào khó xử tự bịt miệng mình lại.

 

Có biết không nhỉ.

 

Từ khoảnh khắc không dùng được một tay, bản thân cô ta đã thua cuộc trước khoái lạc rồi.

 

Tôi không dừng lại mà thỏa thích trêu đùa Bạch Đào. Hoàn toàn theo ý muốn của tôi.

 

Dùng tay nắm chặt chiếc áo phông đen và xé toạc nó xuống dưới.

 

Rẹt rẹt rẹt rẹt!

 

Chiếc áo lót bị lột một nửa treo lỏng lẻo trên ngực, bầu ngực đẫy đà của Bạch Đào tiếp xúc với không khí mát lạnh, nhô lên kiêu hãnh.

 

Đầu ngực màu hồng không hoàn toàn tròn trịa, hơi lõm vào trong ở đầu.

 

Tôi dùng tay ấn mạnh vào tâm điểm đó không quá mạnh.

 

"Ưm, ư ưm! Ưm!"

 

"Bảo là giữ gìn trinh tiết trước hôn nhân mà. Thôi bỏ cuộc đi cho nhẹ người."

 

Bạch Đào nhắm nghiền mắt, khẽ lắc đầu.

 

Tôi kéo tuột chiếc áo lót vướng víu xuống dưới.

 

Đồ lót phần thân trên vướng ở trên rốn. Giờ đây hai bầu ngực đẫy đà không còn mảnh vải che thân đập vào mắt.

 

Đôi mắt Bạch Đào nhìn tôi run rẩy. Dù say rượu nhưng cô ta vẫn cảm thấy xấu hổ khi phô bày cơ thể mình.

 

Tuy nhiên, sẽ dần thích nghi thôi.

 

Sự xấu hổ chỉ là sự phủ định nhất thời đối với tình huống lạ lẫm.

 

Rồi sẽ có lúc thích nghi và bình tĩnh lại.

 

Và nếu đó là trong lúc quan hệ tình dục. Cảm xúc xấu hổ đôi khi sẽ từ từ, chậm rãi siết chặt lấy cơ thể đó.

 

Khi nhận ra thì đã cảm thấy khoái cảm rùng mình ngay cả từ việc phô bày cơ thể nữ giới của mình.

 

Đó là sự nghiện ngập, và nhìn theo một cách nào đó là một bức tranh của tình yêu méo mó.

 

Không biết tại sao những sự thật này lại lướt qua trong đầu tôi.

 

Chuyển động của tôi có thể khơi dậy khoái cảm của Mộc Nhân. Tôi có niềm tin chắc chắn như vậy.

 

Tôi hạ tay trái xuống, rút bàn tay của Bạch Đào đang ở trong quần tôi ra.

 

Bàn tay mất hết sức lực của Bạch Đào bị kéo ra mà không có sự kháng cự nào.

 

"Ưm..."

 

Bạch Đào vẫn đang bịt miệng. Lần này tôi vươn tay về phía nơi bí mật hơn, nơi mà cô ta chưa từng cho ai thấy.

 

Cảm giác của chiếc quần short dolphin bó sát thật mềm mại.

 

Khi tôi dùng tay vuốt ve vùng mông, Bạch Đào quay hẳn đầu sang một bên. Dáng vẻ đó giờ lại thấy dễ thương.

 

'... Chắc mình say thật rồi.'

 

Thấy người phụ nữ này cũng dễ thương. Mà đúng là ngoại hình đẹp thật.

 

Tiếp tục đưa tay xuống, tôi bắt đầu chạm vào nơi đang đóng chặt đó.

 

Da thịt nam nữ tiếp xúc qua hai lớp vải mỏng.

 

Hơi ẩm xuyên qua vải, dính vào ngón tay.

 

"Không biết là lần thứ mấy hỏi rồi nhưng-"

 

Tôi nói với Bạch Đào.

 

"Cảm thấy rồi chứ?"

 

Không dùng kính ngữ.

 

Câu trả lời mong đợi không quay lại. Tự nhiên thấy ngứa mắt, lần này tôi đặt tay lên trên quần.

 

"Nói thật đi."

 

Đưa đầu ngón tay vào trong đó. Những sợi lông tơ nhỏ bé cảm nhận được ở đầu ngón giữa.

 

"Cảm thấy rồi mà. Dù sao say rồi nên chắc cũng chẳng nhớ đâu. Mai phải dậy sớm để vào chỗ Shiva lúc con bé ngủ nên nói nhanh đi."

 

"... Đừng có xàm-"

 

Phập!

 

Tôi thọc tay vào trong một mạch, vươn về phía khe hở đang đóng chặt.

 

Bạch Đào lắc hông nhưng chiếc quần cố định tay tôi nên tình huống tiến thoái lưỡng nan.

 

"M- Á á!"

 

Móng tay sượt qua âm vật khiến Bạch Đào hét lên một tiếng đầy khoái cảm rồi vội vàng bịt miệng lại.

 

Tôi từ từ dùng hai ngón tay vuốt lên khe hở ướt át nhầy nhụa.

 

Mỗi lần như vậy hông Bạch Đào lại lắc lư sang hai bên.

 

Chất lỏng trơn trượt càng tuôn ra nhiều hơn từ bên dưới như muốn dính chặt. Và tôi từ từ đưa ngón tay về phía miệng phun đó-

 

"... Dừng lại."

 

Lúc đó Bạch Đào lên tiếng.

 

"... Dừng lại đi."

 

Muộn màng, với giọng nói yếu ớt.

 

"Không phải, đâu."

 

Vẫn còn say nên giọng điệu vẫn là bản chất.

 

Nhưng lần này tôi không thể dừng lại.

 

"Đã cho cơ hội mấy lần rồi-"

 

Phụt!

 

Hai ngón tay mở rộng khe hở và đi vào.

 

"Sao giờ mới nói."

 

Nơi nhăn nheo trơn trượt đó định đẩy ngón tay tôi ra. Nhưng khi vào đến một mức độ nhất định thì lại kéo nó vào.

 

"Tự tin lắm mà."

 

"Xin lỗ- Hư a a á híc!"

 

"Nhưng sao-"

 

"Híc, híc híc. Hư ư ư ức!"

 

"Mới thế đã ra rồi."

 

Cửa mình siết chặt lấy ngón tay.

 

Nước nôi lênh láng đến mức nghi ngờ liệu có phải lần đầu không.

 

Khi tôi khuấy đảo nơi đó mạnh bạo hơn, Bạch Đào vội vàng đánh vào người tôi và nói.

 

"Ha a, dừng dừng lại! Kỳ... kỳ lạ lắm..."

 

"Kỳ lạ cái gì."

 

"... Đệ tử hạng ba... a ♡"

 

Ngón tay run rẩy nắm chặt lấy vai tôi.

 

"... Không biết nữa. Dừng lại, làm ơn... bảo dừng lại mà..."

 

"Ai là đồ yếu nhớt hả?"

 

Bạch bạch. Tiếng nước dâm thủy trào ra qua khe hở tạo nên âm thanh ướt át.

 

Khi tôi liên tục di chuyển ngón tay, Bạch Đào vội vàng nói.

 

"Cái đó... hức hự!"

 

"Ai hả."

 

"... Ta, ta."

 

"Ai?"

 

"Bạch, Bạch... A...! A a."

 

Cuối cùng không nói hết câu, Bạch Đào lấy tay che mắt và hét lên.

 

"Á a a a a... ♡ Ha ư ức..."

 

Nước bọt chảy ra từ khóe miệng.

 

Khi tôi rút ngón tay ra, chiếc eo đang cong lên của Bạch Đào co giật theo từng đợt.

 

"... Ư. A."

 

Đôi mắt lờ đờ nhìn tôi sao lúc này lại trông xinh đẹp thế. Vô thức tôi đưa môi mình chạm vào môi Bạch Đào.

 

Bạch Đào lúc nãy còn kháng cự quyết liệt giờ đâu rồi.

 

Cô ta ngoan ngoãn, khi đôi môi chạm vào nhau hé mở, cô ta đưa lưỡi vào trong.

 

"Chụt, ha ưm."

 

Hơi thở nóng hổi nở rộ giữa hai làn môi.

 

Chợt lướt qua trong mắt, khuôn mặt Bạch Đào đang hạ mắt xuống phía chăn như cố không nhìn mặt tôi.

 

Dù vậy chiếc lưỡi đang di chuyển vẫn không dừng lại.

 

Một lúc lâu trao đổi hơi ấm và nước bọt, chúng tôi ôm nhau ngủ.

 

Hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ xảy ra vào sáng sớm hôm sau khi tỉnh rượu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!