Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 359

Chương 359

Có quá nhiều người vô tội để có thể kết tội cả gia tộc...

Những lời nói nhàm chán này giờ đây chẳng còn tác dụng gì nữa.

Kẻ tạo ra và lan truyền quan niệm đạo đức thông thường ngay từ đầu chính là Thế Giới Thụ, và việc định đoạt tội lỗi là gì cũng là vai trò của Thần.

Tôn giáo và đạo nghĩa có mối liên hệ mật thiết dù ta có nhận ra hay không.

Những hành vi vị tha được ca ngợi cũng chẳng khác nào ý đồ của các Thế Giới Thụ từ thời cổ đại.

Tuy nhiên. Trong mắt tôi, bọn họ vẫn chỉ là những con quái vật chứ không phải Thần.

"Tiểu thư."

Có một người tuy chậm chạp, ngốc nghếch, nhưng phẩm chất thì không bao giờ thay đổi.

"Ừ."

"Người có ổn không?"

Người không phù hợp nhất ở nơi này, nhưng lại là người không thể thiếu hơn bất cứ ai.

Nơi nồng nặc mùi thuốc sát trùng đến mức đóng vảy trong mũi này, cũng chính là nơi sẽ trở thành nấm mồ của San Su-yu.

"... Mi-ho có ổn không?"

Mái tóc rũ xuống thiếu sức sống như sợi mì, và đôi đồng tử vô cảm.

Ngay cả khi sắp chết, cô ấy vẫn chỉ lo lắng cho người khác.

"..."

Sâu thẳm trong lồng ngực tôi nhói đau.

Cái chết là sự lựa chọn của tiểu thư. Chỉ cần cô ấy nói một lời nhờ giúp đỡ, tôi sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống này.

Cô ấy hiểu rõ tình cảnh của mình hơn ai hết.

Và không hề bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào trước việc bị hy sinh.

"Tiểu thư."

"Ừ."

"Là Ji-ho đây ạ."

"... Đúng rồi. Ji-ho."

Tôi là người hầu đã thề nguyện trung thành trọn đời. Không phải vì bản hợp đồng với gã cha bẩn thỉu của người phụ nữ này.

Mà vì một chút tình cảm, tôi không thể làm trái ý người này.

"Nếu người thấy khó chịu, hay có vấn đề gì, xin hãy gọi tôi. Bất cứ việc gì. Tôi sẽ giúp người."

San Su-yu nhìn chằm chằm vào một điểm trên trần nhà bằng đôi mắt đục ngầu.

Với đôi mắt đã chết đi cảm xúc, cô ấy quay đầu lại và thu hình ảnh tôi vào tầm mắt.

Ngay sau đó, một giọng nói nguội lạnh vang lên.

"Ừ."

Thậm chí không nhận thức được cả sự cô đơn, đúng nghĩa là vô cảm.

Không còn lời nào để nói nữa. Đã có khoảng thời gian trăn trở rất lớn, nhưng cuối cùng câu trả lời chỉ quy về một mối.

Suy nghĩ về người này không hề thay đổi.

Cô ấy tuyệt đối không phải là người đáng phải chết ở đây. Có biết bao nhiêu người trên thế giới này đã được người này cứu rỗi.

Tôi đã từng có suy nghĩ làm thế nào để đưa tiểu thư ra khỏi gia tộc này. Và thực tế tôi cũng đã chuẩn bị, nhưng có lẽ tôi sẽ không thể làm được.

Đó là hành động vượt quá phận sự, và tôi chỉ tuân theo sự lựa chọn của tiểu thư.

Tôi chỉ là kẻ canh giữ con đường mà tiểu thư đi mà thôi.

* * *

Đầu óc tôi trống rỗng.

'Mẹ kiếp.'

Ngay khi nhớ lại chuyện đã làm hôm qua, cơ thể tôi run lên bần bật.

Tôi điên rồi hay sao mà lại đi ăn Đào Cứng (Bạch Đào). Lại còn ôm ấp lâu đến thế.

Định đi ngủ nhưng lại nhớ đến, nên tôi đã hành hạ Bạch Đào đang ngủ hàng chục lần mới thỏa mãn và chìm vào giấc ngủ.

"..."

Trên bàn ăn, Bạch Đào nhìn tôi như nhìn một thằng quái đản.

"Làm gì thế hả Tam đệ tử? Không ăn cơm à."

"À, chuyện đó."

"Đừng có nhăn nhó như thằng đần độn nữa mà hốc cơm đi. Cái bản mặt đã bẩn thỉu rồi mà biểu cảm còn khó coi thì mất cả ngon."

Hừm.

"Gì cơ, đệch?"

"Ta nói sai à? Thằng đần. Đệ tử phế vật."

Cảm giác tội lỗi của tôi bị bán rẻ bèo.

Tôi đã chấp nhận nguy cơ bị lộ thân phận để chịch cô ấy ra bã vì người này, vậy mà.

Ý nghĩ xin lỗi bay biến sạch. Người này xứng đáng bị "dạy dỗ".

"Haizz."

Bạch Đào thở dài, nhét miếng sườn kho vào miệng và cử động hàm.

Chiếc quần short dolphin và áo phông tôi vất vả lắm mới mặc được cho cô ấy hôm qua đã giãn ra hết mức ở một số chỗ.

Nhờ đó mà tôi thấy được dấu tay trên phần thịt đùi trong lộ ra.

'...'

Cái này muốn không biết cũng khó mà?

Không biết là cô ấy chậm tiêu ở khoản này hay sao. Một bên núm vú bên ngực trái đang nhô lên qua lớp áo phông.

Một bên ngực mà hôm qua tôi đã cắn mút dai dẳng. Nhìn kỹ thì thấy mặt cô ấy hơi đỏ lên.

Biết không nhỉ?

"Nhìn, nhìn cái gì mà chằm chằm thế?"

"Sao sáng ra mà vú lại nhô lên thế kia nhỉ."

Dù sao nếu bị lộ thì cũng chẳng mất gì, còn nếu không biết thì cô ấy sẽ phản ứng khác, nên tôi cứ coi như điên mà làm liều.

-Bốp!

Bát cơm của Bạch Đào bay tới trong nháy mắt và đập mạnh vào đầu tôi.

"Á hự!"

Đầu tôi ngửa ra sau và ngã lăn quay.

"Ngươi, ngươi ngươi. Không có lời nào là không dám nói hả! Thằng điên. Thằng biến thái!"

"... Cô đi mặc lại quần áo đi. Đau quá... Sáng sớm ra sao lại thế?"

"Thỉnh, thỉnh thoảng nó thế đấy, thỉnh thoảng!"

Hẳn là phải cảm thấy lạ chứ. Thật sự là không biết chút nào sao?

Dù đã dùng Quyền Năng chữa trị nhưng dấu răng chắc vẫn còn mờ mờ.

Vì da của Bạch Đào vốn rất trắng và mềm mại mà.

Tôi vừa gỡ những hạt cơm dính trên mặt và tóc, vừa thầm nghĩ.

Có vẻ như đúng là chưa bị lộ.

"..."

Bạch Đào với vẻ mặt 'Ta đang rất tức giận', giật lấy bát cơm tôi đang ăn dở và ăn nốt.

"Không, tự mình ném bát cơm đi rồi sao lại."

"Câm mồm."

"Không."

"Câm."

"..."

Hết cách, tôi đành nhặt bát cơm của Bạch Đào lên. Cơm bên trong đã rơi hết ra ngoài nên phải dùng ma pháp để xử lý.

Dù sao cũng chẳng muốn ăn, để bụng rỗng thì cơ thể dễ vận động hơn.

Thay vào đó, tôi gọt những quả đào chưa kịp xử lý và bày lên đĩa trông thật ngon mắt.

"..."

Đang nhai đào thì tôi cảm nhận được ánh mắt của Bạch Đào.

Không lẽ cô ấy biết đây là thứ mọc ra từ cơ thể Hoàng Đào sao?

Thực ra vì làm tình quá mãnh liệt nên tôi cũng chẳng biết cái nào là của ai.

Nhưng Bạch Đào vốn chưa có nhiều kinh nghiệm, cũng không phải kiểu biến thái dễ nứng như Hoàng Đào nên tôi nghĩ chắc chưa thể sinh ra quả được.

Tôi cắn một miếng đào. Quả này là Đào Mềm (Đào Nước).

Hoàng Đào ngon lành thì ăn bao giờ cũng không chán, lại còn bổ sung ma lực nên đúng là thực phẩm tuyệt vời nhất.

Đang gặm đào thì lại thấy ánh mắt của Bạch Đào.

"Tam đệ tử."

"Dạ."

"Trong khách sạn có đào à?"

"Sáng sớm tôi mang về đấy. Dạo này sáng nào không ăn đào là mắt không mở lên được."

"Nói nhảm nhí gì thế."

Đang ăn cơm mà mắt vẫn liếc nhìn đào.

Dù là Bạch Đào hay Hoàng Đào thì đào vẫn là một trong những món ăn yêu thích nhất, điều đó không thay đổi.

Tôi cứ ngồi im nhìn mặt Bạch Đào và hốc đào, thì một đôi đũa sắt vươn tới gắp lấy một quả đào mang đi.

"Không, ăn cơm trước đi chứ."

"Ừ, thích thì làm thôi~"

-Sột soạt!

Sột soạt?

"Là Đào Cứng à. Phù, xem ra ngươi cũng biết được sự hấp dẫn của Đào Cứng rồi nhỉ."

Tên Bạch Đào kia nở nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt và hít hà quả đào một cách ngon lành.

"Hư hư hư."

Tôi với vẻ mặt miễn cưỡng cắn một quả đào có màu sắc tương tự quả Bạch Đào vừa ăn.

-Sột soạt.

Cái này... Là Bạch Đào.

Cứng nhưng không mất đi độ ngọt.

Khác với Đào Mềm vừa đưa vào miệng là nước quả vỡ òa, loại này càng nhai vị ngọt càng thấm vào miệng.

Không, thế thì, Bạch Đào đang ăn quả đào do chính mình tạo ra sao?

"Ư ư ưm~"

Bạch Đào vừa ngân nga vừa nhai đào. Trông cô ấy hạnh phúc nhất trong số những khuôn mặt Bạch Đào mà tôi từng thấy.

"Um..."

"Gì thế? Chỉ ăn có một quả đào thôi mà cũng dỗi à?"

"Không ạ, cô ăn nhiều vào."

Tôi chẳng biết nói gì hơn.

* * *

Thời gian quá gấp rút.

Có nên đợi đến khi vị trí của gia tộc Cornus được công bố và cuộc thảo phạt diễn ra không?

Trong lòng tôi khao khát muốn biết trước thời điểm đó.

Như hiểu được lòng tôi, sáng nay Tae-yang đã gửi tin nhắn cho tôi.

―Tae-yang: Giờ anh cứ nghỉ ngơi thoải mái đi. So với việc đại ca chạy long nhong thì để em đi nghe ngóng hiệu quả và nhanh hơn nhiều.

―Tae-yang: Với lại nghe nói anh vẫn chưa khỏi hẳn chấn thương mà. Đừng có chạy lung tung như đứa con nít đi công viên giải trí nữa, cứ nằm im mà nghỉ đi.

Không ngờ cậu lại là trung thần thế này.

Cậu ta biết nhiều hơn nên không muốn tôi phải ra mặt.

Lời nói khiến tôi cảm động muốn trào nước mắt.

Tae-yang có nguồn tin bên phía Flower, cũng có chân rết bên phía Thế Giới Thụ, lại còn có chút tiếng tăm trong thế giới ngầm nên lời cậu ta nói cũng có lý.

"... Chậc."

Ý của Tae-yang là vậy, nhưng nói thì dễ làm mới khó.

Vì lo lắng nên tôi cảm thấy phải lao ra ngoài ngay bây giờ mới hả dạ.

'Không biết tuổi thọ của San Su-yu còn kéo dài được bao lâu...'

Xét theo lý trí, tốt nhất là tôi nên hành động sau khi vị trí của gia tộc Cornus được công bố.

Việc xuyên thủng hàng phòng thủ của chính gia tộc Cornus là một canh bạc quá lớn đối với tôi.

Không biết chiến lực của đối phương.

Lỡ làm sai mà đến tai Se-young hay Jin Dal-rae thì cũng rắc rối.

Nếu mọi chuyện hỏng bét... Dù phải từ bỏ tất cả những gì cần cân nhắc, tôi vẫn có ý định đi cứu San Su-yu.

"Cái này thế nào?"

Người này sẽ nghĩ sao về lựa chọn của tôi.

"Chẳng phải là cái cô hay mặc sao."

"Vì rách hết rồi mà lị. Đôi khi cũng cần phải mua chứ."

Ngày thứ 2 của kỳ nghỉ tại Đào Viên Hương (Do-won-hyang).

Dù trong lòng như lửa đốt, tôi vẫn phải cùng Thiên Đào ra ngoài vì lời đề nghị của cô ấy.

Một cửa hàng quần áo tồi tàn thậm chí không có biển hiệu. Nơi này cũng không phải ở Hàn Quốc.

Đối với tôi thì là nơi không có ký ức. Nhưng có vẻ như đối với Thiên Đào thì đây là nơi chứa đựng khá nhiều kỷ niệm lâu đời.

Quần tất toàn thân, và Hắc Long Bào.

Trước đây hình như còn mặc cả đồ cao su latex nữa thì phải?

Chẳng biết cô ấy mặc với suy nghĩ gì, nhưng nghe nói là trang phục chiến đấu.

Thật may mắn là Thiên Đào có vẻ không có ý định bắt tôi mặc cái quần tất đen khủng khiếp đó.

"... Hừm, cái khăn quàng cổ này thế nào?"

"Sư phụ mặc gì cũng đẹp ạ."

Cô ấy khẽ quàng chiếc khăn đen lên và cười, tôi cũng bất giác cười theo.

"Nói xã giao... Buồn cười thật đấy."

"Ây, không phải xã giao đâu mà là thật đấy. Mà sao mùa hè lại quàng khăn ạ?"

"Ta tò mò xem đệ tử như ngươi nghĩ đến ta bao nhiêu nên mới làm thế."

"Ý Sư phụ là sao ạ?"

Thiên Đào tháo khăn ra và quàng lên cổ tôi đang mặc áo cộc tay.

Cô ấy nhìn tôi rồi gật đầu hài lòng.

"Khi tuyết đầu mùa nở hoa. Ta rất tò mò xem liệu ngươi có quên món quà của ta không. Hay là sẽ lấy ngay từ trong tủ ra quàng lên cổ."

"..."

Cái này mà quên là bị ăn đòn ngay.

Tôi cười khúc khích bảo đừng lo. Có phải ai khác đâu, là quan hệ giữa tôi và Sư phụ mà.

-Lấp lánh.

Chiếc nhẫn hoa đào đã được xử lý bảo quản vĩnh viễn, chẳng biết từ lúc nào đã được đeo trân trọng trên ngón áp út của Thiên Đào.

Không biết tại sao lại là ngón áp út, nhưng có vẻ cô ấy rất thích món quà tôi tặng.

Nếu là Thiên Đào thì chắc cũng đã nhớ về chuyện xưa.

―Hồi nhỏ con hay làm tặng Sư phụ lắm... Con cũng muốn tặng Sư huynh một lần.

Đó là lời Thiên Đào hồi nhỏ đã nói khi tặng tôi chiếc nhẫn đó.

Đối với Thiên Đào không có ký ức của tôi, thì chà.

Kỷ niệm tặng hoa đào cho người cha cũng là sư phụ của mình, giờ đây lại nhận được hoa đào từ đệ tử là tôi, có lẽ cô ấy cảm thấy đặc biệt ở điểm đó.

"Gì thế?"

Thiên Đào nghiêng đầu bắt gặp ánh mắt tôi.

"Không ạ, thấy Sư phụ đeo nhẫn. Lại còn xử lý ma pháp để dùng nữa chứ?"

"... Vì là món quà đầu tiên nhận được từ đệ tử mà."

"Khà khà."

Muốn ôm một cái ghê.

Dù nghĩ vậy nhưng tôi không thể tiếp xúc thân mật được.

Từ khi biết tôi và Hoàng Đào có quan hệ tình cảm, có thể thấy Thiên Đào đang dần giữ khoảng cách với tôi.

Sợ Hoàng Đào là người yêu sẽ cảm thấy bất an chăng.

Đó là sự quan tâm của Thiên Đào mà tất cả chúng tôi đều biết.

Có khi... Hoàng Đào với tính chiếm hữu cao đã cằn nhằn Thiên Đào cũng nên.

Đang nói chuyện thì chủ quán đưa ra một chiếc quan tài chứa quần áo.

"Của quý khách đây."

Thiên Đào lấy ngay bộ Hắc Long Bào được may thủ công từng mũi kim ra khoác lên người.

"Thế nào?"

Thắt đai lưng, Thiên Đào khẽ dang hai tay.

Cô ấy cho tôi xem dáng vẻ khoác Hắc Long Bào.

"Ưm. Sư phụ. Áo có rộng quá không ạ?"

Con hắc long với khuôn mặt hung dữ bao phủ toàn thân một cách hùng vĩ.

Rõ ràng là phải ngầu, nhưng bộ đồ Thiên Đào mặc lại lớn hơn kích cỡ vốn có rất nhiều.

Dù Thiên Đào tuyệt đối không thấp, nhưng vạt áo như đang quét lê dưới chân.

"Chắc phải sửa lại một chút..."

"Không sao."

Thiên Đào nhìn quanh mặt tôi, rồi lại nhìn xuống bộ đồ của mình.

Khuôn mặt lộ vẻ hài lòng không rõ lý do.

"Vừa in."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!