Chương 223: Maronnier (3)
Em là Thiên tài.
Câu nói được nghe đến mòn tai từ thuở nhỏ, cô vẫn luôn khắc ghi.
'Em là thiên tài ạ?'
Đương nhiên. Là thiên tài chứ. Nếu không phải em thì ai là thiên tài. Mọi người đều nói vậy. Vì không thể không làm vậy.
Thực tế, cô đúng là một thiên tài sớm nở rộ như người ta thường nói.
Maronnier (Cây Dẻ Ngựa).
Gia tộc Maronnier của cô là biểu tượng của nước Pháp. Là khởi nguồn của cách mạng, là ngọn lửa đầu tiên. Khi tất cả giương cao ngọn cờ, khi họ gào thét xếp hàng, khi máu và nước mắt thấm đẫm con đường cách mạng. Luôn luôn ở bên cạnh đó là Maronnier.
Bản thân nước Pháp. Mộc Nhân luôn đi đầu gánh vác danh dự đó.
Tên của tất cả những Maronnier giương cao lá cờ ba màu đi đầu đều giống nhau.
Người đầu tiên dẫn dắt quân đoàn cách mạng là Maronnier. Người làm lắng dịu dư âm cách mạng đó và phát triển nó cũng là Maronnier.
Đối với người Pháp, Maronnier không chỉ dừng lại ở một loại cây cảnh thông thường. Mỗi khi nhìn thấy Maronnier, họ lại cảm nhận được hương vị của cách mạng.
Maronnier trở thành đối tượng của họ.
Các cô gái ấy không có tên. À không, có thì có. Nhưng đã quá lâu rồi không được gọi bằng cái tên đó.
'Maronnier Blanche (Maronnier Trắng) · Cây Dẻ Trắng.'
Lý do từ Blanche trở thành Maronnier chẳng có gì to tát. Vì người chị gái vốn dĩ phải đảm nhận vai trò Maronnier đã mất tích.
Và vì cô được cho là có tài năng vượt trội hơn hẳn. Vì tồn tại năng lực đặc thù.
Quốc Mộc phải gánh vác cả quốc gia trên lưng.
Được giáo dục triệt để, và buộc phải vứt bỏ cuộc đời mình để tượng trưng cho quốc thể đó.
Quốc Mộc là nhân vật như vậy. Luôn cô độc. Và lẻ loi.
Nhưng không thể để lộ điều đó ra.
Khác với những Maronnier trong quá khứ, lá của Maronnier lần này có màu tối và đục hơn.
Đó là kết quả tất yếu.
'Thiên tài.'
Maronnier nghĩ mình là thiên tài. Vì mọi người đều coi cô là như vậy.
Cô biết cách đọc tâm trí người khác rất giỏi.
Điều từng được coi là ngẫu nhiên, càng lớn tuổi độ chính xác càng tăng lên.
Đến giờ khi đã qua tuổi hai mươi, nó đã phát triển đến mức có thể trực tiếp nhìn thấy mọi cảnh tượng mà người đó tưởng tượng.
Đó là một thành tựu hữu ích. Tuy nhiên so với các Quốc Mộc khác, cô còn nhiều thiếu sót.
Thiên tài (Genius) và Thiên tài (Shallow Talent - Tài năng nông cạn) là khác nhau. Dù có cố gắng dùng mưu mẹo nông cạn để lấp đầy những thiếu sót, thì vẫn luôn có những nhân vật đi trước vượt lên.
Ngày qua ngày, giọng điệu trở nên sắc sảo hơn. Như mọi Quốc Mộc khác, cô trở nên vô cùng yếu đuối trước những việc liên quan đến quốc thể.
Mỗi đêm cô đều tự hỏi lại mình vài lần.
'Tại sao mình lại sống?'
Không có mục đích.
Tượng trưng cho quốc gia, là một việc lớn lao. Dù biết rõ không phải ai cũng làm được nhưng cô vẫn thường mơ mộng.
Cuộc sống của một sinh viên học viện bình thường hay một Mộc Nhân bình thường. Bản thân mình khi sinh ra là con của người khác.
Họ sống và lớn lên với những suy nghĩ gì. Khi nảy mầm trên mảnh đất nào đó và nuôi dưỡng ước mơ ấy, họ sẽ trải qua quá trình như thế nào.
Maronnier thường ngân nga hát với một chút hy vọng nhỏ nhoi.
"...♬"
Cô bé thổi sáo.
Dưới trăng thượng huyền. Ngồi bên khung cửa sổ, đội chiếc mũ vành rộng hát lên điều ước, ký ức về đêm hè ngắn ngủi.
Con mèo bên cạnh đùi và cảm giác bộ lông mềm mại.
Khi những đứa trẻ tiến về phía ước mơ non nớt. Mặt sau của Quốc Mộc, người dẫn đường cho chúng. Câu chuyện u ám và bi thảm đó.
Maronnier đầu hè vừa gãi sồn sột chỗ muỗi đốt vừa hát. Cô ấy. Câu chuyện của tôi.
Những người hầu trong dinh thự đã tô vẽ tiếng hát của cô thành hy vọng và ước mơ rồi lan truyền cho người khác.
Bài hát của Maronnier trôi nổi trên mạng đã được định danh mà không cần đến mong muốn của cô.
Hành khúc của Pháp.
Đó là khoảnh khắc một sở thích nữa của cô biến mất.
'Tại sao mình lại ra nông nỗi này...'
Maronnier nhăn mặt trong lòng và đi trước dẫn đường.
Chống trượng bước từng bước một, hai bước. Nhưng khi nhớ lại ký ức thất bại vừa rồi, trong lòng cô vô cùng bức bối.
'Giá mà khu rừng với cái hầm ngục này không phải cái dạng này.'
Thua thì sẽ bị chửi thôi nhưng vẫn còn cớ để biện minh.
Ngay từ đầu đã không định dùng toàn lực.
Ma pháp trung cấp. Chỉ cần thế thôi cũng đủ để khối sinh viên rụng như sung.
Vì vậy cô đã dùng nó với mục đích dọa dẫm hoặc đuổi đi. Nếu trúng đòn mà bị loại thì càng tốt.
Nhưng đối thủ lại mạnh hơn tưởng tượng. Chuyển động nhanh hơn tưởng tượng. Và việc cô là một pháp sư siêu tầm xa thiên về hỏa lực, mù tịt về cận chiến.
Nhiều yếu tố kết hợp lại gây ra sự cố... Các bài báo trên mạng sẽ nói như vậy.
Các tế bào trong não Maronnier cũng đang nói y hệt.
[Đối thủ không tốt. Maronnier. Cậu cũng biết sự chênh lệch giữa cậu và gã đàn ông kia mà? Không phải do cậu thiếu sót đâu.]
'Đúng không?'
Nghĩ vậy thì lần này một tế bào khác lại xuất hiện, gào thét thúc ép cô.
[Lộ rõ cái sự bất tài rồi nhé. Blanche. Pháp sư mà không biết cận chiến, là Quốc Mộc mà nghe được à? Nếu có tài năng thì phải làm được cả cái đó chứ?]
Trước phát ngôn tàn nhẫn của tế bào mới, môi Maronnier bĩu ra.
'...'
Maronnier dừng lại giữa chừng, thè lưỡi trêu ngươi. Làm vậy cô cảm thấy đầu óc rối bời được thanh lọc đôi chút.
"Làm gì thế?"
Người đàn ông phía sau lên tiếng khiến vai Maronnier run bắn lên.
"K, không có gì."
Maronnier trả lời với giọng run rẩy, rồi tiếp tục tiến hành công lược hầm ngục.
Người đàn ông đáng sợ đeo mặt nạ.
Hình như tên là Lee Si-heon của Học viện El. Chắc sẽ gặp ác mộng mất.
Cây trượng giáng xuống như muốn nghiền nát cả cô cùng với lớp khiên chắn. Nếu trúng cái đó thì chắc chết thật rồi.
- Ực.
Sao cứ nuốt nước bọt mãi thế nhỉ.
Maronnier cảnh giác cao độ xung quanh với đôi mắt như đang quay cuồng.
Con Golem đứng trước mặt cô dang rộng hai tay như muốn bảo vệ Lee Si-heon và Maronnier.
- Kítttt.
Đúng lúc đó, những con nhện bò trên tường đá.
Maronnier vươn tay phóng sét tiêu diệt chúng ngay lập tức.
- Xẹt xẹt xẹt!
Bị điện giật rơi khỏi tường, con nhện giãy giụa những cái chân bị chẻ ra một cách loạn xạ, phun dịch thể rồi chết tức tưởi.
Nhìn cảnh đó, Maronnier nghĩ. Phải. Vốn dĩ phải như thế này mới đúng.
Tốc độ của ma pháp điện đặc biệt nhanh. Thị lực của người thường thậm chí còn khó mà theo kịp.
Thiên về ám sát hơn là uy lực. Việc tránh né là điều không thể.
Ngay cả những người có thực lực cũng thà chọn cách đỡ đòn còn hơn.
Thế mà hắn ta lại uốn éo cơ thể tránh né một cách linh hoạt. Tránh né trong gang tấc để nó sượt qua, liệu mắt thường có thể nhìn thấy và làm được điều đó không?
'Tuyệt đối không phải pháp sư, người này.'
Học viện El à. Là học viện nơi Jeong Si-woo đang theo học.
Rốt cuộc làm thế nào mà một người như thế này lại xuất hiện từ nơi đó chứ?
Ma pháp gió mà người này sử dụng cũng vượt xa tưởng tượng. Dù là sơ cấp nhưng uy lực lại coi thường cả trung cấp. Cứ như đang nhìn thấy Hiền Giả (Sage) thời hoàng kim vậy.
Và hơn hết là thân pháp điêu luyện đó.
'... Flower?'
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cô khiến cô chóng mặt.
'Phải rồi...'
Cách đây không lâu cô nhận được ủy thác từ Giáo đoàn.
Nhờ đọc tâm trí của một vài người. Và nếu có ai khả nghi thì hãy báo cáo ngay lập tức. Có suy đoán rằng Flower sẽ có mặt.
'Đột nhiên từ mảnh đất hoang vu cằn cỗi lại mọc ra một nhân tài như thế này sao?'
Nghi ngờ không có căn cứ là xấu, nhưng sự mạnh mẽ của người này không thể giải thích được.
Nếu là nhân vật nổi tiếng như Jeong Si-woo thì không nói làm gì.
Cái tên Lee Si-heon là cái tên cô chưa từng nghe thấy một lần trong đời.
Hơn nữa hắn là con người.
Con người chiếm 70% tỷ lệ trong tổ chức Flower. Xét theo điều này, xác suất Lee Si-heon là con người thuộc Flower cao hơn hẳn so với những người khác.
Maronnier lén quay đầu nhìn Lee Si-heon.
"...?"
Ánh mắt vô cảm sau chiếc mặt nạ hướng về phía cô. Maronnier cảm thấy nghẹt thở.
'Sao mình lại thế này?'
Tim đập thình thịch. Loạn nhịp tim? Cuối cùng cũng đến lúc chết rồi sao?
Tuyệt đối không phải là tình cảm yêu đương hay cái gì đó tương tự. Hai chân run lẩy bẩy và cảm giác muốn tránh xa đối phương ngay lập tức này... có lẽ là.
[Kẻ Nhát Gan (Coward) (C → A)]
Khí chất mà Maronnier không biết của Maronnier.
Maronnier không hiểu lý do chỉ biết run rẩy vì sợ hãi.
Là Quốc Mộc mà. Dù là Quốc Mộc.
Cô quên cả thở ra, cứ liên tục hít vào. Phải đến khi phổi căng đầy cô mới có thể thở hắt ra được.
"Sao tự nhiên lại thế?"
Dáng đi của người đàn ông có chút gì đó không thoải mái.
Maronnier chớp chớp mắt rồi lùi lại một bước.
Nhớ lại bổn phận của mình, lời nhờ vả của Giáo đoàn, cô từ từ kích hoạt Kỹ năng Đặc thù.
Thế giới Tâm Tượng.
Có thể trực tiếp đọc được suy nghĩ và tưởng tượng của đối phương bằng mắt.
Trong mắt cô xuất hiện hình chữ thập mờ ảo, rồi những hình ảnh sống động hiện lên trong đầu cô.
Vấn đề là-
"... Ơ."
Ngay cả Kỹ năng Đặc thù đó cũng đã phát triển thêm hai bậc.
[Dâm Ma (Lustful Demon) B → S]
Và Lee Si-heon cũng vậy, ngoại trừ Kỹ năng Đặc thù và Khí chất của Mộc Linh Vương là không thể can thiệp. Thì đã tăng lên hai bậc.
Khí chất đạt cấp S chẳng khác nào bản sắc của con người đó.
Kỹ năng Đặc thù của Maronnier cho phép cô cảm nhận trí tưởng tượng của người đàn ông đó như thể đang trực tiếp trải nghiệm bên cạnh.
- Thịch!
"... Ư hự, hự."
Ảo thanh vang lên trong tai Maronnier.
Sống động vô cùng. Giống hệt tiếng phát ra khi thực sự cắn chặt răng chịu đựng điều gì đó.
Maronnier vội vàng nhìn quanh.
Trong tưởng tượng? Rốt cuộc cái này là gì?
Tấm biển báo nhìn thấy trước đó. Lời nói đó quả nhiên là thật, năng lực của cô đã phát triển.
Nó cung cấp cơ hội để những người bước vào hầm ngục này phát triển thêm một bậc.
Tuy nhiên lần này phương hướng có vẻ hơi sai lệch.
Lùi chân lại cảm nhận được xúc giác của gạch đá vôi. Dù là trong tưởng tượng nhưng sống động thế này là lần đầu tiên.
"Oóc... O hoóc."
Giọng nói chói tai từ nãy đến giờ.
Maronnier quay đầu về phía giọng nói đó.
- Zìiii.
Ngay khi thu cảnh tượng vào mắt, cơn đau đầu dữ dội như kim châm vào tai ập đến.
Như không thể tin nổi. Hai đồng tử của Maronnier mở to.
Thứ đập vào mắt cô là cảnh tượng một đôi nam nữ đang giao hợp một cách thô tục.
Đùi đặt trên hai cánh tay người đàn ông, bị trói buộc không thể dùng sức. Đôi nam nữ đang làm tình, hai mắt trợn ngược bị đâm chọc bởi thứ gớm ghiếc.
"Dừng... Xin hãy dừng lại..."
Maronnier trước mắt không thể nào thô tục hơn được nữa.
Mái tóc xanh buộc hai bên đã bung ra từ lâu. Những sợi tóc con đẫm mồ hôi dính chặt vào gáy và da thịt người đàn ông.
Những lời thốt ra từ khuôn mặt tan chảy đó, là giọng điệu hoàn toàn trái ngược với ý nghĩa phủ định ban đầu.
"A, a a a... a."
Người đàn ông trong tư thế nắm chặt mông nhỏ của Maronnier nhấc lên, lần này bắt cô nằm sấp tùy ý trên gạch đá. Dùng tay ấn đầu Maronnier xuống.
Maronnier bất giác nuốt nước bọt.
'... Như thú vật vậy.'
"... A! A a! Côn thịt dừng lại... A a a a a!"
Maronnier trước mắt rên rỉ như thể rất sướng.
Lắc lư cái mông nhỏ nhắn, phô bày sắc dục của mình trước con thú trước mặt.
Khao khát được đánh vào cặp đùi đỏ ửng.
- Róc rách.
Nước tiểu làm ướt sàn hầm ngục. Người đàn ông đâm rút không ngừng.
Cơ thể yếu ớt liệu đầu gối có bị trầy xước không. Cô gái trước mắt chỉ tập trung vào khoái lạc, dường như nỗi đau chẳng còn quan trọng nữa.
Thực sự, thực sự thích như thế sao? Tại sao?
Chỉ là, hành vi tình dục thôi mà.
Là Quốc Mộc sống cuộc sống xa rời những thú vui xác thịt như thế.
Một Maronnier như vậy. Là chính mình. Đang bị trêu đùa thê thảm ngay trước mắt.
- Ực.
Cảm giác buồn nôn dâng trào không thể tả xiết.
Sự hứng thú ẩn giấu trong cơn buồn nôn đó lại càng khiến cô khó chịu.
Đau đầu quá.
- Rầm!
Maronnier bật ra khỏi Thế giới Tâm Tượng như bị bắn ra.
Lee Si-heon nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ.
"... Hộc, hộc."
"Sao thế? Tự nhiên lại."
Người đàn ông hỏi như không có chuyện gì. Thật sự, kia có phải là người không?
Flower, cảm giác như vừa nhìn thấy vực thẳm còn sâu hơn thế.
Maronnier kinh hoàng run rẩy hai đùi.
- Ực.
Vừa rồi, nếu nói là đã đọc được suy nghĩ thì sẽ thế nào.
Hiện tại chỉ dừng lại ở tưởng tượng trong đầu, nhưng khoảnh khắc bị phát hiện là mình đang có những tưởng tượng như thế. Có khi hắn sẽ định biến tưởng tượng đó thành hiện thực cũng nên.
Tưởng tượng cảnh làm tình với Quốc Mộc.
Không có sự bất kính nào bằng, đã thế thì làm tới luôn đi. Khả năng đó không phải là không có.
Có khi phải quyết đấu sinh tử cũng nên.
'... Giả vờ không biết.'
Giả vờ không biết đi.
Cũng là lỗi của mình khi tự tiện đọc suy nghĩ người khác. Miễn là không trở thành hiện thực... thì tưởng tượng không vi phạm pháp luật.
Mặt nóng quá.
Maronnier quay phắt đầu đi. Cố gắng bước nhanh về phía trước.
"N, nhanh công lược thôi. Công lược."
"Ừ."
Giọng nói vô cảm của người đàn ông. Nhớ lại tưởng tượng vừa rồi, Maronnier rùng mình.
Cảm giác như một giọt nước mắt của kẻ nhát gan đang đọng lại.
0 Bình luận