Chương 83: 3 Ngày Hạnh Phúc (3)
Lần đầu tiên mở mắt với tình dục là năm tám tuổi.
Bắt đầu từ việc nhìn trộm tạp chí người lớn mà sư tỷ xem, sự hứng thú với cơ thể đàn ông đã kéo dài mười năm.
Việc đó dẫn đến hành vi thủ dâm bí mật cũng đã được năm năm.
Hoàng Đào sớm phát triển, từ khi chưa dậy thì hẳn đã lẽo đẽo theo sư tỷ hỏi han đủ điều về đàn ông.
- Sư tỷ! Bao giờ thì có chồng ạ?
- Sao tự nhiên hỏi thế?
- Em cũng muốn mau có hôn phu!
- Tại sao?
- ……Hi hi có cái đó mà.
Những video và tạp chí hơi quá khích với cảnh cơ thể bị đè nghiến, cái lưỡi to tướng bịt chặt miệng.
- Đàn ông phải có nét thô bạo mới được.
- Thô bạo ạ?
- Nhưng ban ngày thì chịu thua một chút cũng tốt… Ôi trời ta đang nói cái gì với trẻ con thế này.
Dạy tình dục cho con út của gia chủ?
Nếu lộ ra ngoài thì sẽ là chuyện lớn, nhưng đó chỉ là chuyện riêng giữa sư tỷ và Hoàng Đào.
- Cái này, cái này! Em tò mò cái này!
- Này còn sớm với em quá đấy?
- Sư tỷ toàn đi gặp đàn ông…. Không nói cho em là em mách sư phụ hết những gì em thấy đấy.
- Mách cái gì.
- Rằng không chịu luyện tập mà ngày nào cũng vừa gọi điện thoại vừa cho tay vào háng….
- Á không này…… Ha… Được rồi.
Hơn nữa, việc này được thực hiện dưới sự đe dọa của Hoàng Đào.
Hoàng Đào ngậm chặt miệng và được sư tỷ truyền thụ hết thế giới trong đôi mắt đó.
Hoàng Đào lớn lên.
Và sinh trưởng.
Nghe bảo nghĩ bậy thì ngực sẽ to ra, không biết là mê tín hay sự thật nhưng Hoàng Đào dù là em út nhưng phát triển vượt trội hơn hẳn các chị em.
Tóc cũng dài nhất trong các chị em.
- Mà biết không? Gọi đàn ông là em trai~ thì bọn họ sướng rơn đấy.
- Thật ạ?
Ban đầu sư tỷ còn hoảng hốt và miễn cưỡng bịa chuyện, nhưng đến một lúc nào đó cũng bắt đầu tận hưởng những cuộc gặp bí mật với Hoàng Đào.
Hoàng Đào nhớ hết những câu chuyện mà sư tỷ lẳng lơ kể với nụ cười tinh nghịch.
Đàn ông và đời sống tình dục.
- Làm thì cảm giác thế nào ạ?
Sư tỷ xoắn tóc bẽn lẽn nói.
- Phê lòi.
- ……!
Đầu óc trắng xóa, mắt tự động trợn ngược lên.
Kiểu như thế đấy. Cơ thể bị đè chặt, không thể kháng cự được gì. Nên càng phát điên.
Màn d: Ạo Đầu Bóp Chặt Đùi Trong Thích Lắm Đấy
Những bài học sống động của sư tỷ càng củng cố thêm trí tưởng tượng của Hoàng Đào.
- Mau chóng muốn gặp người định mệnh quá!
- Khà khà khà, đừng có lẳng lơ quá. Nếu thấy người này là của mình thì tán đi. À giả vờ ngốc nghếch một chút là đàn ông chết mê đấy?
- Cảm ơn sư tỷ!
Dù quan tâm sâu sắc đến tình dục, nhưng Hoàng Đào tin rằng người định mệnh có thực và nhất định chờ đợi.
Tuy nhiên Hoàng Đào xui xẻo vô cùng.
Trong cuộc đời Hoàng Đào, chắc chắn không có một người đàn ông nào vây quanh.
Tất nhiên có vài cây non để ý đến Hoàng Đào xinh đẹp và nảy nở, nhưng đối với Hoàng Đào chúng chỉ như con cháu trong gia đình, và hơn hết cô hoàn toàn không thể coi lũ trẻ là người khác giới.
Cơ thể lớn lên, sự quan tâm đến tình dục càng sâu sắc, Hoàng Đào đành phải an ủi vùng kín nóng ran của mình mỗi đêm bằng cách nghĩ về người chồng tương lai.
Thời gian trôi qua, sau khi cơ thể hợp nhất.
Hoàng Đào lần đầu tiên trong đời gặp được một người đàn ông trưởng thành thực sự.
Bờ vai vững chãi và cơ thể đang phát triển. Đối với cô, đó là một cơ thể đầy kích thích.
Tất nhiên cuộc gặp gỡ đầu tiên không suôn sẻ.
Trong lúc huấn luyện chiến đấu, Bạch Đào bị sờ ngực đã im lặng không nói gì rồi đổi cơ thể với cô.
- Ơ hơ?
Cuộc gặp gỡ bắt đầu bằng ngực và kết thúc bằng ngực.
Tất nhiên quá trình có nhiều hiểu lầm nên sau đó đã giải quyết bằng đối thoại.
Rồi biết được sở thích giống nhau, tình cờ thiết lập mối quan hệ kỳ lạ gọi là Peach Friend.
Peach Friend…….
Bạn Đào.
- Này thỉnh thoảng lên đỉnh thì trên đầu mọc hoa hay quả đấy?
- Hả!
- Ngươi là quả đào mà.
Nghe thật dâm đãng.
Bạch Đào bảo là con điên nhưng Hoàng Đào vẫn kiên định.
Lee Si-heon.
Nói chuyện hợp, và trong mắt Hoàng Đào, người chưa từng thấy người đàn ông tử tế nào cả đời, đó trông như nhân duyên trời ban.
Vốn dĩ cô cũng chẳng quan tâm đến khuôn mặt hay sự quyến rũ.
Yêu cả tâm hồn người khác là một trong những gia huấn của cây hoa đào.
Tuy có loại người đặc biệt sống tùy tiện như Bạch Đào, nhưng thực ra Bạch Đào cũng chẳng quan tâm đến ngoại hình.
Vốn dĩ trừ Hoàng Đào ra thì các chị em hoàn toàn không nghĩ đến chuyện yêu đương hay kết hôn.
Là em út nên đặc biệt quan tâm đến yêu đương chăng?
Sao cũng được.
Chỉ cần mình chiếm được là đủ. Vốn dĩ em út thường độc đoán và tham lam.
Hoàng Đào sử dụng đủ mọi cách để quan sát Lee Si-heon mỗi ngày.
Việc sử dụng ma pháp trong quá trình bí mật đó là điều tất yếu.
Ban đầu là nhầm lẫn. Quên tắt cảm nhận ma lực đang sử dụng nên vô tình nhìn thấy cơ thể Si-heon bước vào phòng tắm lần đầu tiên.
Tấm lưng rộng, và vùng xương chậu thu hút ánh nhìn. Dương vật to bằng bắp tay cô.
Lần đầu tiên nhìn thấy thứ được gọi một cách thô tục là "chim" đó, Hoàng Đào đã ngẩn người ra.
Lần thứ hai thì lén nhìn trộm.
Từ lần thứ ba thì quá tự tin vào ma pháp của mình nên nhìn công khai.
Tất nhiên chỉ giới hạn khi các chị em Bạch Đào và Thiên Đào đang ngủ, Hoàng Đào mới điều khiển cơ thể theo ý mình.
Tuy nhiên, từ việc nhìn trộm chuyển sang hành động không mất bao lâu.
‘Em trai không làm tình thì chết mất!’
Bạch Đào cười nhạo bảo chết quách đi cho rồi, nhưng tim Hoàng Đào đập thình thịch như bị cướp mất nụ hôn đầu. Dù chưa hôn bao giờ.
Trong đầu cô lướt qua danh ngôn của sư tỷ.
- Tự nhiên nó bảo ăn hoa quả đi? Thế là ta vào phòng trọ nó.
- Ừ ừ! Rồi sao nữa?
- Biết lúc đó ta nghĩ gì không?
Cái này…….
- Nếu làm tốt.
Nếu làm tốt thì có thể bị chịch như chó.
Đó là suy nghĩ lướt qua trong đầu Hoàng Đào (25 tuổi, còn trinh).
Nhưng Hoàng Đào sớm tuyệt vọng. Đến giờ cô chỉ nghe toàn chuyện làm tình chứ chưa học được kỹ năng quyến rũ.
Phải vén váy lên rồi “Yuhu~” à?
Không muốn trông như sự giãy giụa của bà cô già ế chồng.
Có lẽ vì thế, Hoàng Đào cuối cùng đã chọn con đường tội phạm thay vì quyến rũ.
- Sột soạt.
Đêm hôm đó khi Lee Si-heon làm tình với Byeol xong trở về.
Hoàng Đào quay đầu nhìn Lee Si-heon. Khuôn mặt cậu ấy ngủ say như say rượu trông thật ngây thơ, cảm giác như chỉ cần vươn tay ra là có thể vấy bẩn.
‘Bạch Đào ngủ chưa?’
Không trả lời.
‘Thiên Đào ngủ chưa?’
Vẫn không trả lời. Dục vọng dâng trào.
“Em trai….”
Hoàng Đào đứng dậy dùng ma lực bao phủ toàn bộ căn phòng.
Thiên Đào và Bạch Đào, ru ngủ hai người đó sâu hơn. Khiến Shiba và Si-heon không thể tỉnh dậy cho đến sáng.
‘Đến sáng tuyệt đối không dậy được.’
Không biết cách này có đúng không, nhưng nếu không làm tình thì chết, nên thế này chẳng phải là giúp đỡ sao.
Hoàng Đào nhẹ nhàng rút cánh tay ở đầu giường Si-heon ra và gối đầu mình lên tay cậu ấy.
Cảm nhận cơ bắp qua mái tóc khiến nụ cười khúc khích bật ra.
“…Hi hi.”
Hoàng Đào cười lẳng lơ rồi giật mình bịt miệng vì âm thanh mình phát ra. Rồi nhận ra đã dùng ma pháp nên bỏ tay ra khỏi miệng.
Vươn đôi tay run rẩy vén áo che thân trên lên, vuốt ve cơ bụng săn chắc.
- Ực.
Tiếng nuốt nước bọt vang lên trong phòng. Dù đã dùng ma pháp nhưng từng hành động vẫn thận trọng.
Hoàng Đào cởi phăng chiếc quần tất bí bách. Bộ ngực trắng ngần nảy ra đàn hồi.
Đầu ngực nhuộm màu hồng đào dựng đứng, mồ hôi đọng trên đó.
Kéo tay Lee Si-heon đặt lên ngực mình.
- Mềm mại.
Bàn tay to lớn bóp chặt lấy ngực tôi.
Dù không dùng lực, nhưng vết chai sần sượt qua đầu ngực khiến tiếng rên rỉ bật ra khỏi miệng.
“Hư ư ưt….”
Làm sao đây.
“Thích quá…. Khác hẳn tự làm một mình á….”
Muốn bàn tay này khuấy đảo bên trong mình. Úp mặt vào gối, bị ấn đầu xuống. Không thương tiếc…….
Càng nghĩ bậy mắt Hoàng Đào càng lẳng lơ.
Hình trái tim hiện lên trong mắt nhân vật hoạt hình hồi nhỏ chắc là để biểu hiện cảm xúc này.
Đưa ngực vào miệng Si-heon đang hé mở vô phòng bị, cái lưỡi thô ráp liếm qua đầu ngực.
“Hư, hư a a a…♡”
A…♥.
“Hông rụng rời rồi….”
Dòng nước chảy dọc bụng Si-heon. Cảm nhận chút cảm giác chinh phục, Hoàng Đào ôm lấy cơ thể rũ rượi đó, kéo quần xuống.
“Em trai… em traaii….”
Thử gọi tha thiết như vậy.
Thử ôm chặt lấy cơ thể to lớn đó.
“Si-heon à.”
Thốt ra cái tên quý giá, Hoàng Đào cọ xát vùng kín đang giật giật vào cái đó vẫn chưa cương cứng hẳn.
Thế là dương vật to lớn dựng đứng lên sau mông.
“Híc!”
Giật mình vì cảm giác lạ lẫm, Hoàng Đào cố định cái hông đã rụng rời lên bụng Si-heon và quay lại nhìn.
“……To quá.”
Hơn cả nhìn bằng mắt. Nhìn gần sự vượt trội đó khiến cô ngây ngất.
‘Vào được không nhỉ?’
Hoàng Đào đỏ bừng mặt, nhưng phó mặc cơ thể cho bản năng và áp sát vào Si-heon.
Cái mông chổng lên trần nhà, ấn cái gậy đáng yêu vào cái lỗ dâm đãng của mình.
Từ từ hạ hông xuống.
“Ư… hư ưc….”
Cảm giác như có gì đó bị xé rách, lại như bị cưỡng ép mở rộng bên trong, nước mắt chảy ra từ khóe mắt Hoàng Đào.
“A, a a a…♡”
Vào rồi.
Cái thứ to bằng bắp tay mình thực sự.
Cảm giác áp bức dâm đãng ấn mạnh vào bên trong một cách ngột ngạt, dương vật khuấy đảo bên trong không thương tiếc khiến Hoàng Đào mất ý thức trong chốc lát và gục vào lòng Si-heon.
“Ha ưc… ộc. Ư hư hự.”
Đau khổ nhưng sướng. Ngây ngất.
Cảm giác thỏa mãn không thể diễn tả bằng lời khuấy đảo tâm trí Hoàng Đào.
“Chim… chim.”
Máu chảy. Sự thật là đã dâng hiến trinh tiết giờ mới hiện lên trong đầu.
Bạch Đào và Thiên Đào… không quan trọng. Vốn dĩ mỗi lần đổi nhân cách thì tính chất cơ thể cũng thay đổi.
Giờ cô chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này.
Hoàng Đào di chuyển hông lên xuống.
Tiếng lép nhép vang lên dâm dục, tiếng rên rỉ vang vọng khắp phòng bật ra từ miệng Hoàng Đào.
“Hư a a ác! Ha a, ư híc… Hư ư ưc. Của em trai thích quá. Thích quá a a a.”
Mãnh liệt, như muốn bẻ gãy dương vật.
Nhưng dương vật không chết, cái đó của Si-heon ngược lại còn rung động tử cung cô từ dưới lên.
- Phụt phụt phụt!
“Á a a!”
Hoàng Đào điên cuồng vì khoái cảm tận hưởng cả cảm giác thỏa mãn khi tinh dịch bắn vào trong, liên tục dập hông xuống.
Lép nhép, lép nhép.
Quả đào rơi xuống dưới mái tóc rối bù.
‘Cái này…♡.’
Cảm giác trở thành con cái.
Nhận tinh dịch vào trong năm lần, Hoàng Đào cảm nhận chất lỏng màu trắng tràn trề bên trong, ôm lấy Si-heon đang ngủ và co giật vì khoái cảm.
Cọ má vào mồ hôi chảy xuống má Si-heon, Hoàng Đào thu khuôn mặt Si-heon vào đôi mắt lờ đờ.
Cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ lồng ngực đó.
- Giật, giật.
Đắm chìm trong khoái cảm.
- Lép nhép, lép nhép.
"Á, a. Ha a, a♡"
Vẫn tiếp tục di chuyển hông.
- Chùn chụt.
Cắn ngập răng quả đào nước ngọt lịm.
Thực ra muốn ăn tinh dịch hơn là đào nhưng làm thế thì không ăn hết đống đào trồi ra quá nhiều.
‘Cảm giác không lời lãi gì.’
Đào thì ăn vài quả là no. Sự thật là tinh dịch không ra nhiều đến thế khiến Hoàng Đào thấy buồn.
‘……Dù sao hôm nay cũng sướng.’
“Hi hi.”
Nở nụ cười mãn nguyện, Hoàng Đào ném miếng cuối cùng vào miệng và đảo hạt.
Hai má phồng lên xẹp xuống theo chuyển động của hạt.
“Phù.”
Gói biểu tượng của dục vọng vào giấy ăn vứt đi.
Thu hồi ma lực xung quanh, Hoàng Đào liếm sạch khóe miệng bóng nhẫy, nhìn Si-heon sau lưng.
“Giờ phải ngủ thôi.”
Dính chặt vào bên cạnh.
Chui vào cùng chăn, Hoàng Đào nâng tay Si-heon lên đặt lên lưng mình để được ôm chặt vào lòng.
Làm thế này thì tự nhiên sẽ thành dáng vẻ Si-heon ôm cô trong lúc ngủ mơ.
- Phập.
Hoàng Đào cứ thế nhắm mắt. Mơ giấc mơ đẹp hay sao mà Lee Si-heon dùng tay vuốt ve sống lưng Hoàng Đào nhẹ nhàng.
Nhưng mà bàn tay đó….
‘?’
Cảm giác như người có ý thức vậy.
Cảnh báo nguy hiểm chạy dọc tủy sống, Hoàng Đào từ từ mở mi mắt.
Hai cánh tay ôm chặt lấy vai. Đồng tử Hoàng Đào mở to vì kinh ngạc.
Hoàng Đào không nhận ra sự thật là Lee Si-heon đã trưởng thành.
“Tỷ tỷ.”
A.
Toang rồi.
“Vui không ạ?”
Hoàng Đào nghĩ tuyệt đối không bị phát hiện nên không thốt nên lời.
Trên đời này không có tội phạm hoàn hảo.
Chỉ có năm hạt đào đã ăn xong nằm đó mà thôi.
2 Bình luận