Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 141: Ba Quả Đào (1)

Chương 141: Ba Quả Đào (1)

Chương 141: Ba Quả Đào (1)

 

[Lee Si-heon?]

 

‘Ờ.’

 

[Có vẻ xảy ra vấn đề rồi.]

 

Từ chỗ lão già vừa đứng, nhìn xuống Đào Viên, Time World Tree bắt chuyện.

 

‘Vấn đề gì.’

 

[Do sự vắng mặt của ngài kéo dài……. Đã có chút náo loạn.]

 

Nghe Thế Giới Thụ nói, tôi gật đầu lên xuống.

 

‘Cũng phải.’

 

Đã đoán trước được việc này.

 

Tôi ở dòng thời gian bên kia biến mất không một lời từ biệt, cũng không quay về ký túc xá.

 

Dù tôi đang ở quá khứ nhưng thời gian ở hiện tại không dừng lại.

 

Một tháng ở quá khứ là một ngày ở hiện tại. Tính theo mốc thời gian bên kia thì tôi đã biến mất một đêm rồi.

 

‘Thế? Giờ phải về ngay à?’

 

[Không. Tôi đã gửi truyền âm cho vu nữ bảo là ngài vắng mặt một chút vì có việc. Chắc sắp chuyển đến nơi rồi.]

 

‘May quá.’

 

Nếu tôi di chuyển sang dòng thời gian bên kia thì tuổi thọ của Time World Tree sẽ giảm nhanh chóng.

 

Người muốn gặp thì nhiều, nhưng phải nhịn thôi biết làm sao.

 

Ngồi phịch xuống nền đất trên đỉnh núi, thu trọn Đào Viên rộng lớn vào tầm mắt.

 

[Những gì đạt được trong thời gian qua có làm ngài hài lòng không.]

 

Trước câu hỏi bất ngờ của Thế Giới Thụ, tôi nhún vai.

 

‘Đạt được cũng khá nhiều.’

 

[Vậy thì may quá. Tôi rất vui vì nghĩ rằng mình đã giúp ích cho ngài.]

 

‘Lời xã giao à?’

 

[Mà, có thể coi là vậy.]

 

Ánh bình minh đỏ rực khi nói chuyện với Thiên Ma giờ đã chuyển thành ráng chiều đón chào buổi sáng.

 

Tôi nhắm mắt tập trung vào xung quanh một chút.

 

Khoảnh khắc chỉ có những tiếng ồn nhỏ nhặt như tiếng bước chân của chủ khách điếm hay tiếng rao của người bán đậu phụ bắt đầu ngày mới bận rộn vang lên.

 

Mỗi lần tập xong, nhìn từ đỉnh núi xuống, tôi có thể cảm nhận được sự bình yên của nơi này trong chốc lát.

 

Khá là thú vị. Mỗi lần đều nghĩ thế.

 

[Ngài tuyệt thật đấy.]

 

‘……Này.’

 

[Dạ?]

 

‘Bớt nịnh đi. Rốt cuộc vì cái gì mà phải làm đến mức này?’

 

[Hãy nhớ lại cảm xúc ngài cảm thấy khi nhìn thấy cái chết của người phụ nữ đó. Tôi cũng đang cảm thấy điều tương tự thôi.]

 

‘A ha. Hiểu ngay.’

 

Trước đây không hiểu, nhưng giờ tôi có vẻ hiểu cảm xúc của Thế Giới Thụ.

 

Đến mức cúi đầu trước kẻ không chút duyên nợ như tôi. Có vẻ cô ta muốn thay đổi tương lai nào đó.

 

[Dù vậy việc ngài tuyệt vời là sự thật. Tinh thần lực đó đáng để học hỏi đấy.]

 

‘Cô chắc giỏi giao tiếp xã hội lắm nhỉ.’

 

[Nhưng sắp chết rồi.]

 

"Khục khục khục khục."

 

Tôi bật cười.

 

Tán gẫu đủ rồi, giờ phải di chuyển thôi.

 

Một tay cầm bộ đồ rách, tay còn lại gãi gáy, đứng dậy từ từ vận ma lực trong cơ thể.

 

Quay lưng lại nhìn.

 

Sân tập trống hoác như bị san phẳng. Đất bị cày xới như có cần cẩu đi qua, cây cối bị nhổ tận gốc.

 

Vươn tay về phía thảm cảnh đó một cách vô cảm.

 

- Vù vù!

 

Ma lực phun ra từ đầu ngón tay tụ lại lấp đầy mặt đất và dựng cây lên.

 

Không thể làm cỏ đã héo mọc lại, nhưng thế này là đủ phục hồi rồi.

 

[Nhưng mà, sau này ngài định làm gì?]

 

Việc thừa kế sức mạnh của Thiên Ma diễn ra suôn sẻ.

 

Kiểm tra kỹ lưỡng từ những phần sai sót trong khẩu quyết hay những động tác nhỏ nhặt, và chiêu thức thứ tám tuy còn nguy hiểm với tôi, nhưng cách sử dụng thì đã nắm chắc.

 

Việc quản lý Đào Viên cũng êm đẹp.

 

Nhờ trực tiếp chạy vạy mà tỷ lệ tội phạm ở đây đã giảm mạnh.

 

‘Việc cần làm à……. Nhiều đấy, nhưng đơn giản.’

 

Chỉ là cố gắng hết sức.

 

Việc hành động của tôi có thể ảnh hưởng đến hiện tại, đồng nghĩa với việc tôi phải làm tất cả những gì có thể.

 

‘Phải tạo một thân phận nữa.’

 

Ngôi nhà tôi sống khi đến thế giới này. Và thân phận.

 

Vẫn chưa biết đó là do Thế Giới Thụ Thuần Khiết chuẩn bị, hay do tôi của quá khứ chuẩn bị.

 

Dù vậy cũng cần tạo thân phận để đề phòng vạn nhất.

 

Đặc biệt Hàn Quốc quản lý mọi công dân bằng chứng minh thư, nên tốt nhất là chuẩn bị thân phận khi có chút quyền lực.

 

May mà Hongyeon có nhiều mối quan hệ ngoại giao nên sẽ giúp ích được.

 

[Mong mọi việc suôn sẻ.]

 

Thế Giới Thụ nói với tôi bằng giọng chân thành.

 

‘Ừ, cô cũng thế.’

 

Time World Tree và tôi là mối quan hệ lợi ích khớp nhau hoàn toàn.

 

Cái cây ban đầu thấy khó chịu này giờ cũng bắt đầu thấy có cảm tình.

 

Đến Đào Viên đã hơn một tháng một tuần.

 

Càng về sau xử lý công việc càng thành thạo, lịch trình trống trải nên bắt đầu có thời gian rảnh.

 

Cơ bắp săn chắc hơn trước. Những vết sẹo nhỏ do đánh nhau với Thiên Ma cũng dần ít đi.

 

"……Đây là chứng minh thư ngươi nhờ lần trước. Không hiểu sao ngươi lại muốn cái này."

 

"Cảm ơn."

 

"Tốn chút tiền đấy. Và thấy có khoản chi tiêu không rõ ràng tăng lên. Là sao vậy?"

 

"Cứ coi như trả lại nguyên vẹn những gì tôi nhận được từ cô trong thời gian qua đi."

 

Số tiền tôi tiết kiệm cho Đào Viên là bao nhiêu chứ.

 

Trừ sinh hoạt phí ra thì không nhận lương, thú thật tôi nghĩ rút ra cỡ giá một căn nhà cũng được.

 

"Chậc, được rồi. Thay vào đó sau này làm việc cho tử tế vào…… Dạo này có ngủ chút nào không?"

 

"Dù sao cũng mất ngủ, không ngủ thấy thoải mái hơn."

 

Hongyeon miễn cưỡng gật đầu, tôi cười toe toét với cô ấy.

 

Thái độ hời hợt khiến Hongyeon cau mày, nhưng ở nơi làm việc như gia đình thế này thì chuyện đó thường thấy.

 

"Thế tôi đi đây."

 

"Vất vả rồi Tiểu Thiên Ma ngài!"

 

Hôm nay tan làm sớm.

 

Giơ tay chào rồi bước ra cửa, nhân viên Đào Viên ai nấy đều cúi chào 90 độ.

 

Cười khẩy trước thái độ cung kính của họ, tôi đi xuống từ tầng cao nhất của Đào Viên.

 

Những gì đạt được trong hơn một tháng ngắn ngủi.

 

Nhờ đó tôi hoàn toàn bị nhiều người để mắt tới với tư cách là Tiểu Thiên Ma.

 

Giờ thì đi đến đâu người ta cũng nhận ra và chào hỏi.

 

"Tiểu Thiên Ma ngài xin chào ạ!"

 

"Ừ."

 

Mấy đứa nhóc đang đá bóng chơi thấy tôi là ùa tới ríu rít.

 

"Hôm nay ngài cũng đi làm về ạ?"

 

"Phải."

 

"Oa! Ngầu quá. Em cũng muốn trở thành như Tiểu Thiên Ma ngài!"

 

Bị đám nhóc giữ chân tán gẫu một lúc, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt găm vào lưng mình.

 

Thời gian qua có rất nhiều thay đổi, và sự thay đổi đó cũng xảy ra với chị em Cây Đào mà tôi biết.

 

Đứa trẻ tóc trắng nấp sau cái cây lén nhìn tôi.

 

Bạch Đào từng chạm mặt tôi một lần vẫn đang bám theo tôi.

 

- Lườm.

 

Ban đầu tôi nghĩ ánh nhìn lộ liễu đó chẳng có gì to tát nên bỏ qua.

 

Ngày đầu thì cách khoảng 10m, càng ngày khoảng cách càng thu hẹp lại.

 

Hôm nay là 5m.

 

Trốn rất kỹ sau tường, cây hay chum vại và bám theo tôi.

 

- Cộp cộp.

 

Tiếp tục bước đi thì nó cũng lật đật bám theo với tốc độ y hệt.

 

- Cạch.

 

Dừng lại thì nó cũng dừng lại giấu khí tức.

 

Hôm nay có vẻ dắt theo cả em gái Hoàng Đào, cảm nhận được hơi thở của hai người.

 

Bạch Đào hai tay giữ nắp chum, chỉ thò mỗi cái đầu ra.

 

Hoàng Đào đứng sau với vẻ mặt chán nản nhìn theo mông Bạch Đào.

 

Xem chúng nói chuyện gì nào.

 

Khoảng cách gần nên lắng tai nghe thì thấy tiếng nói nhỏ vọng lại.

 

- Bạch Đào. Có thật là người xấu không?

 

- Đừng nghi ngờ chị, Hoàng Đào. Người như thế chắc chắn đêm nào cũng lẻn đi đâu đó làm chuyện xấu cho xem.

 

- Huynh đài đó làm chuyện xấu gì chứ?

 

- Ờ, ưm... Dù sao thì cũng là chuyện xấu! Hôm nay chị là Baekdo Holmes. Phải chụp lại cảnh xu thái của gã đàn ông đó để kéo hắn xuống khỏi vị trí Tiểu Thiên Ma.

 

- Bạch Đào, lại đọc tiểu thuyết trinh thám à?

 

Baekdo Holmes. Suy nghĩ trẻ con.

 

Tiểu thuyết đó cũng hay. Giết thời gian thì không gì bằng.

 

Nghe giọng chán chường của Hoàng Đào, có vẻ cô bé đang miễn cưỡng hùa theo trò đùa dai của Bạch Đào.

 

‘Đã bảo không có ý định làm Thiên Ma rồi mà. Bất an sao?’

 

Thấy vắng bóng một thời gian tưởng thôi rồi, ai ngờ lại thế này.

 

Vị thế ngày càng lớn của tôi có vẻ là cái gai trong mắt Bạch Đào.

 

Việc lo lắng cho tương lai của Thiên Đào thì rất đáng cảm kích, nhưng cái dáng vẻ không tin tưởng tôi thì hiện tại hay quá khứ sao mà giống nhau thế.

 

Tôi giả vờ rẽ vào đường tắt, rồi dừng lại ở ngã ba.

 

Dựa lưng vào tường đợi Bạch Đào. Vừa vặn chạm mắt với đứa nhóc bám theo tôi vào.

 

"Hả!"

 

"Sao lại đi theo?"

 

Vừa chạm mắt tôi, Bạch Đào cứng đờ người.

 

Ngay lập tức cô bé phồng người lên hết cỡ như động vật nhỏ đối đầu với động vật lớn.

 

"Ơ, không, cái đó"

 

Có vẻ cũng biết hành động của mình là xấu.

 

Cứng người lại, Bạch Đào tìm cớ gì đó rồi quay sang quát Hoàng Đào đi theo mình.

 

"Bạch Đào đi đường này đúng không? ……A. Bị lộ rồi."

 

"Xì. Hoàng, Hoàng Đào tại em đấy! Tại em trốn không kỹ nên mới thế!"

 

Mắt Hoàng Đào tròn xoe.

 

"Hả? Sao tự nhiên đổ lỗi cho em!"

 

"Sao trốn cũng không biết trốn? Giấu tạp chí kỳ quặc thì giỏi lắm mà."

 

"Không phải tạp chí kỳ quặc nhé?"

 

Bạch Đào trách mắng khiến Hoàng Đào ức chế cũng to tiếng theo.

 

Có vẻ tức giận vì tạp chí bị xúc phạm.

 

Nhìn cảnh chị em ruột chửi nhau qua lại khiến tôi ngẩn người quan sát.

 

"Bạch Đào toàn chửi tạp chí thôi. Là sở thích đàng hoàng đấy nhé!"

 

"Sở thích cái gì. Lần trước chị mua tạp chí em nhờ về đọc thử rồi, toàn mấy lời kỳ quặc thôi! ‘Hút hết nhựa của em đi~?’ Hút nhựa cái gì? Nói cái gì vậy!"

 

"Đ, đ, đâu có kỳ quặc? Bạch Đào tưởng tượng ra thế mới là kỳ quặc! Tạp chí rất nhiều người xem đấy nhé?"

 

Cuộc cãi vã khiến tinh thần mờ mịt.

 

Tôi im lặng nghe tranh luận, thấy không thể phân thắng bại nên lên tiếng.

 

"Rốt cuộc hai đứa làm gì thế?"

 

Thế là Hoàng Đào như muốn cho tôi thấy, nói với tôi.

 

"Bạch Đào bảo huynh đài là người cực xấu. Phải theo dõi để lại bằng chứng- Ưm!"

 

"Này mày thật là!"

 

Phản bội nhanh hơn ánh sáng.

 

Bạch Đào bịt miệng Hoàng Đào lại, lườm tôi.

 

"Sao gì… Làm gì được… ạ."

 

Có vẻ cũng biết mình sai.

 

"Lần trước ta đã nói rồi mà?"

 

"Lời nói với hành động khác nhau mà! …Ạ."

 

Bạch Đào để tâm đến Thiên Đào, nhưng với tôi, người gặp Thiên Đào mỗi đêm, thì chẳng thấy cô ấy có vẻ gì là lo lắng cả.

 

Mới tối qua còn vừa nhét xúc xích đầy mồm vừa hát theo nhạc mở đầu Precure mà.

 

‘Cũng từng nhắc đến.’

 

Vừa xem hoạt hình vừa lén hỏi có lo lắng gì không.

 

Tôi hỏi thử nhưng Thiên Đào với vẻ mặt hờ hững lắc đầu.

 

- Sao ngài hỏi thế?

 

- Không có gì.

 

- Sư huynh Đào Viên. Muội ổn mà? Sẽ đuổi kịp ngay thôi. Mà hôm nay mang truyện gì đến thế?

 

Nói sẽ đuổi kịp ngay. Xem ra cô ấy cũng để tâm đến sự yếu kém về thực lực.

 

Có vẻ giấu giếm điều gì đó. Nhưng có vẻ chưa định nói ra.

 

"Dù có thế thật thì đây là vấn đề của ta và Thiên Đào."

 

"……."

 

Trước câu hỏi lại hiển nhiên của tôi, Bạch Đào im bặt.

 

Tự nghĩ cũng thấy đúng mà.

 

Nhưng không kiềm chế được cảm xúc uất ức, má phồng lên, môi trề ra cả tấc.

 

Đôi mắt cũng ngấn lệ bắt đầu mờ đi.

 

"Mặc kệ!"

 

Cuối cùng quay đầu bỏ chạy.

 

- Bịch, bịch bịch!

 

Tiếng bước chân vang dội. Nhìn Hoàng Đào bị bỏ lại, Hoàng Đào cười khổ làm bộ thở dài.

 

"Haizzz."

 

Tiếng thở dài chân thật.

 

"Xin lỗi ạ. Bạch Đào hay vô lý lắm…."

 

"Em cũng vất vả rồi."

 

Nhìn qua cũng thấy là đứa nghịch ngợm hay trêu chọc. Chắc Hoàng Đào phải chiều chuộng nhiều lắm.

 

Nhắc mới nhớ, từ khi về quá khứ tôi chưa gặp Hoàng Đào nhiều lắm nhỉ.

 

Thắc mắc nên nhìn lại Hoàng Đào, thấy con bé đang nhìn tôi chằm chằm.

 

"Tiểu Thiên Ma… đúng không ạ? Giống Thiên Đào."

 

"Trước mắt là thế."

 

Hoàng Đào chỉ nhìn mặt tôi chăm chú, rồi cười gượng gạo.

 

"……Bạch Đào không phải đứa xấu tính thế đâu. Với em thì xấu tính nhưng mà!"

 

"Thế à?"

 

"Vâng."

 

Thấy rõ tấm lòng của Hoàng Đào mong tôi đừng ghét Bạch Đào quá, tôi cười khúc khích.

 

Nghe thử chuyện của mấy đứa này xem sao.

 

"Hoàng Đào à."

 

"Oa, nhớ cả tên em ạ? Sao thế ạ?"

 

"Đã thế này rồi hay là đi ăn cơm không?"

 

Hoàng Đào mở to mắt, ngẩn người há hốc mồm.

 

"Cơm…?"

 

Chớp chớp. Chớp mắt nhớ lại câu hỏi của tôi, Hoàng Đào hít một hơi.

 

Có khi nào đang tưởng tượng kỳ quặc không.

 

Hoàng Đào gật đầu liên tục, ôm lấy eo tôi.

 

"Đây là cái gọi là tán tỉnh đấy ạ?!"

 

"Không, chỉ ăn cơm thôi."

 

"Hứ."

 

Quả nhiên là tưởng tượng kỳ quặc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!