Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 220: Trong Số Này, Có Flower (6)

Chương 220: Trong Số Này, Có Flower (6)

Chương 220: Trong Số Này, Có Flower (6)

-Vù vù!

Tạo tác máy ảnh mở khẩu độ và nhấp nháy ống kính. Khi nó trở nên trong suốt, các sinh viên xung quanh căng thẳng cứng đờ người.

Mọi hành động của mình từ giờ có thể được phát sóng toàn thế giới, sự thật đó khiến ai nấy đều lo lắng.

[Vù vù? Vù vù.]

Tạo tác trong suốt bay lượn, chiếu khuôn mặt chúng tôi lên màn hình từng người một.

Vượt qua rất nhiều sinh viên, đến lượt chúng tôi. Tạo tác hình cầu quay mặt tôi một lần rồi phóng to ống kính trước mặt San Su-yu.

San Su-yu chớp đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào tạo tác. Rồi đưa tay ra xoa đầu tạo tác đó.

"... Giống cún con quá."

-Xoa xoa.

[Vù vù?]

Dù đang được phát sóng toàn thế giới nhưng cô ấy chẳng bận tâm, cứ làm theo ý mình.

Vì ngây thơ nên cũng có lúc thế này sao. Dù sao cũng không phải hành động đáng bị chửi nên tôi cứ để yên, nhưng lần này cô ấy lại kéo áo tôi.

"Si-eon, Si-eon. Nhìn này giống cún con không?"

"..."

Giống như lúc gặp Shiva, San Su-yu thích những thứ dễ thương.

Nhưng nhìn thế nào cũng chẳng thấy dễ thương. Suy nghĩ của phụ nữ có chút khác biệt chăng?

Nghĩ đến việc cái tạo tác này có cả fan cafe thì có vẻ cũng không ít người thích cái máy ảnh có hình dáng thế này.

[Vù vù?]

"... Ừ cũng hơi dễ thương."

Trong lớp mặt nạ, tôi nhìn máy ảnh và đồng tình với câu hỏi của San Su-yu.

San Su-yu vẫn đang xoa đầu máy ảnh.

[Vù vù]

Cúi đầu xuống, máy ảnh phóng to ống kính hơn nữa.

Nơi ánh nhìn của máy ảnh hướng đến là ngực cô ấy.

-Rung rinh.

Sáng nay vắt sữa xong chắc chưa mặc áo lót ép ngực tử tế, ngực cô ấy đang rung nhẹ.

Cái thằng này.

Tôi nhẹ nhàng đưa tay ra. Che phần ngực của San Su-yu đồng thời hạ tay cô ấy xuống.

Không mong muốn mà ảnh lại bị đăng lên cộng đồng mạng thì tội nghiệp lắm.

[Vù vù]

Ngay khi tay San Su-yu buông ra, máy ảnh bỏ chạy. Cô ấy nhìn theo máy ảnh với vẻ mặt tiếc nuối.

-Bụp bụp.

Đúng lúc đó tiếng rung micro vang lên từ xa.

"Lần thứ 25. Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng..."

Đại Tổng Giám mục của Giáo đoàn Thế Giới Thụ bước ra bắt đầu bài phát biểu.

Ông lão tóc trắng nhìn quanh một lượt, hắng giọng rồi nói tiếp.

"Đây là thử thách đầu tiên."

Các tạo tác vừa quay phim xong xếp thành một hàng ngang xung quanh Đại Tổng Giám mục.

"Chắc mọi người đã nghe giải thích rồi."

Forest Survival.

Đúng như tên gọi, là trò chơi sinh tồn kiểu Hunger Games trong rừng.

Tìm kiếm thức ăn, lập đội. Xử lý kẻ thù và giảm bớt đối thủ cạnh tranh, hình thức thi đấu điển hình.

"Tôi xin bày tỏ lòng kính trọng vô hạn đối với các bạn, những người muốn trở thành kỵ sĩ của Thế Giới Thụ, và chúc các bạn may mắn."

Đại Tổng Giám mục lặp lại bài phát biểu thường lệ, và kết thúc bằng câu nói đó rồi bước xuống bục.

Hội trường trở nên yên tĩnh. Các sinh viên với vẻ mặt căng thẳng nhìn quanh và bắt đầu di chuyển.

Tạo tác ghi lại cuộc hành quân của các sinh viên vào máy ảnh.

Nơi họ hướng đến là nơi có ma pháp trận không gian.

Tôi tiến lại gần San Su-yu.

"Si-eon?"

"Vào cái là tìm tôi ngay. Lý do sáng nay tôi đã giải thích rồi chứ?"

"Ừ, lập đội là bắt buộc phải làm mà?"

Hiểu nhanh đấy.

Tôi đã vất vả thế nào để thuyết phục San Su-yu, người đang cảnh giác coi tôi là đối thủ cạnh tranh.

Rằng khi em đau tôi phải giúp đỡ chứ. Dỗ dành mãi mới chịu hiểu.

Gõ nhẹ vào đỉnh đầu San Su-yu, môi cô ấy chu ra cả tấc.

"Lại sờ đầu."

San Su-yu cực kỳ ghét bị chạm vào cơ thể.

Thế ngực thì được sờ à?

Thường thì ngược lại chứ.

Hơi thở cay đắng bốc lên.

-Vù vù!

Những sinh viên đi đầu đã bắt đầu cưỡi ma pháp trận biến mất.

Chúng tôi vừa đi vừa nhìn quanh.

Đầu tiên là sinh viên Học viện El.

Gu-seul, Im Jong-hyun, San Su-yu.

Kẻ đáng ngờ nhất trong số đó là Gu-seul.

Việc giấu giếm thực lực cũng vậy. Cả việc lộ liễu thể hiện 'Tôi có điểm đặc biệt nào đó' cũng vậy.

Nếu có Flower thì khả năng cao nhất là con nhỏ đó.

'Những người khác, chưa đấu thử đàng hoàng nên chưa biết.'

Cũng có những người mà tôi nghĩ ít nhất sẽ sống sót đến cuối cuộc thi tuyển chọn.

Đầu tiên là các Quốc Mộc đang đi tới từ phía xa.

Bell, Maronnier, Abie.

Kim Su-yeon, Saku, Vanya.

Và... người phụ nữ da đen kia.

'Hình như tên là Bao?'

Tất cả bọn họ đều tỏa ra khí chất không tầm thường.

'Trong số sinh viên cũng có khá nhiều người nổi bật.'

Được gọi là thế hệ xanh (Green Generation), nên khi đo lường sức mạnh của các sinh viên, tôi cũng phải thốt lên thán phục.

Quá nhiều người mạnh so với tiêu chuẩn sinh viên. Thậm chí có những sinh viên ngang ngửa Jung Si-woo ở thời điểm thi giữa kỳ.

Chính vì thế, thành thật mà nói, ai là Flower cũng không có gì lạ.

"Si-heon san! Su-yu san! Chào buổi sáng~!"

"Cả hai, chào buổi sáng."

Saku và Kim Su-yeon đi lướt qua chúng tôi cúi đầu chào.

Tôi và San Su-yu chào lại.

"Xin chào."

"Cả hai chào nhé..."

Hai cô gái mỉm cười nhìn San Su-yu đang vẫy tay nhẹ nhàng. Có thể thấy Saku và Su-yeon rất quý Su-yu.

"Su-yu san, hôm nay hai người cũng đi cùng nhau nhỉ? Chẳng lẽ... Teaming?"

"Ừ."

"Sokka (Ra vậy)~"

"Teaming cũng cần thiết mà. Đến Quốc Mộc còn làm nữa là."

Họ trao đổi vài câu với Su-yu rồi chuyển ánh nhìn sang tôi.

Ban đầu chỉ là người đàn ông đeo mặt nạ A bên cạnh Su-yu. Nhưng cứ gặp nhau ở hành lang hay nhà ăn rồi tán gẫu thế này nên cũng trở nên thân thiết ở mức độ nào đó.

"Si-heon san, không căng thẳng sao?"

"Căng thẳng gì chứ cứ làm thôi."

"Oho~ Khí phách!"

Saku vỗ tay phát ra tiếng 'Pachi pachi pachi'. Kim Su-yeon cũng nhìn mặt tôi nói tiếp.

"Teaming thì 3~4 người là vừa đẹp, cậu tìm được người khác chưa?"

"Chưa, vẫn chưa. Nhưng Quốc Mộc cũng Teaming sao? Thành thật mà nói thì giống phạm luật quá."

Trường hợp của Quốc Mộc, ngay cả tôi nếu không mở Bảng Trạng Thái cũng không dám chắc thắng.

Dù thực lực của tôi chênh lệch lớn trước và sau khi dùng Hắc Đào, nhưng những kẻ có thực lực cỡ đó mà tụ tập lại thì chẳng phải mất cân bằng sao.

Nhưng Kim Su-yeon cười mờ nhạt phủ nhận lời tôi.

"Lý do Quốc Mộc Teaming là... Không phải để loại các sinh viên khác mà là để đấu với các Quốc Mộc khác."

"Là cuộc chiến của riêng họ. Kiểu vậy sao."

"Vâng đúng là vậy đấy... Mà cũng không hẳn chỉ có thế đâu."

"Dạ?"

Trước câu hỏi lại của tôi, Kim Su-yeon đưa ngón trỏ lên môi.

Đôi mắt rắn yêu mị cong lên cười.

"Vì không phải là không loại sinh viên đâu. Cẩn thận nhé. Khi gặp nhau là kẻ thù đấy."

Kim Su-yeon và Saku, cùng một người phụ nữ đứng bên cạnh. Chắc là lập đội với cả người đó nữa.

Người phụ nữ da nâu mặc bộ đồ hở hang đến mức phản cảm.

Cảm giác như cô ta đã cải tạo bộ đồ được phát của Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng theo ý thích.

Cắt bỏ phần cổ và tay áo để lộ cơ thể đến mức nguy hiểm.

'Hình xăm.'

Hình xăm khắc khắp người phụ nữ. Có lẽ cô ta cắt quần áo để lộ nó ra chăng.

Và có vẻ không phải hình xăm bình thường. Hoa văn đó rốt cuộc là gì?

Đang quan sát dấu vết của hoa văn hình học trên đường cong cơ thể thon thả lộ rõ xương sườn, người phụ nữ nhận ra ánh nhìn và lườm tôi.

"Khó chịu."

"A, xin lỗi."

Tiếng Ấn Độ đanh đá đập vào tai và máy dịch truyền tải lời nói đó.

Tôi xin lỗi ngay và quay mắt nhìn về phía trước.

Đúng lúc đến lượt chúng tôi.

Ma pháp trận hiện ra trước mắt tỏa sáng màu vàng kim, rễ cây mọc lên ở khắp nơi trên đó.

Vừa đặt chân lên ma pháp trận, rung động mờ nhạt truyền đến.

Cuối cùng tôi nhìn khuôn mặt San Su-yu. Tin rằng cô ấy nhớ lời tôi dặn.

'Trước tiên, cứ tùy cơ ứng biến xem sao.'

Bước chân vào ma pháp trận, tôi nhìn quanh.

Những khuôn mặt căng thẳng của các sinh viên đều đang nhìn tôi.

Liệu mình có làm tốt không?

Nhỡ cứ thế bị loại thì sao?

Nỗi lo lắng ấp ủ trong lòng các sinh viên hiện rõ trên mặt đến mức có thể nhận ra ngay.

'Với sinh viên thì bị loại sớm có khi lại tốt hơn.'

Theo dự đoán của tôi, chắc chắn sẽ có cuộc tấn công của Flower.

Dù cán bộ không xuất hiện thì chúng cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để cho thấy sự bất tài của Thế Giới Thụ bằng cách nào đó.

Ở đó tôi phải hành động thế nào ở khoảng cách bao xa.

Nghĩ vậy, tôi nhắm mắt trước ánh sáng lấp đầy tầm nhìn.

Mùi đắng đặc trưng của cỏ dại bị nghiền nát ập đến.

"Quả nhiên."

Những nhân vật được bố trí ngẫu nhiên trong rừng.

Chưa có máy ảnh nào được phân cho tôi.

Điều này cũng có nghĩa là một sinh viên bình thường như tôi chưa được lên sóng.

"Vậy làm thế nào đây."

Lẩm bẩm như vậy, tôi gõ vào chiếc vòng tay trên cổ tay.

-Xoẹt xoẹt!

Biến thành chất lỏng màu đen và nhanh chóng định hình thành một hình dạng nhất định. Tầm Gửi.

Tạo ra một cây trượng lớn trong tay, tôi cắm đầu trượng xuống đất và vươn vai.

Pháp sư.

Nghề nghiệp tôi phải giữ vững trong Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng lần này.

Dù là lĩnh vực hoàn toàn khác với kiếm của kỳ thi đầu vào hay nắm đấm của kỳ thi giữa kỳ, nhưng tôi có thể tự tin rằng mình đã tích lũy đủ kiến thức trong lĩnh vực này.

Phép tính ngược có thể tạo ra bằng giải tích cơ học học được từ Hoàng Đào.

Tất nhiên nếu gặp pháp sư hàng thật giá thật thì sẽ dễ dàng bị đánh bại, nhưng với mấy kẻ lơ mơ thì tôi có thể khiến chúng không kịp dùng ma pháp nào mà bị loại ngay.

Nhờ tiềm năng cao nên có thể bao quát kiến thức rộng.

Gợi nhớ lại sự thật đã nghe từ Thiên Ma hay Thiên Đào, tôi bắt đầu đào sâu vào bên trong khu rừng.

'Dò tìm ma pháp không được rồi.'

Trước tiên nắm bắt không khí xung quanh và khẳng định.

Nơi này là hầm ngục. Hơn nữa còn tràn ngập ma lực.

Có tính chất cản trở dòng chảy ma lực, nên dù có dò tìm thì 50m đổ lại là tối đa.

Với những kẻ lấy việc phát hiện ma lực làm sở trường thì đây quả là môi trường tồi tệ nhất.

-Kítttt!

Đi thêm một chút thì nghe thấy tiếng ma thú.

"Grừừừừ."

Một con sói đang gầm gừ.

Không, mở rộng dò tìm thì thấy có đến bảy con.

Lũ chúng chảy nước miếng ròng ròng, đôi mắt vô hồn bắt đầu bao vây tôi.

"... Lần đầu tiên chiến đấu chỉ bằng ma pháp đấy."

Những đôi mắt vàng kim ẩn nấp trong cây cối, bụi rậm khao khát xé xác tôi.

Giơ lòng bàn tay lên, rồi hạ xuống.

-Rầm rầm rầm!

Khoảnh khắc đó cây cối xung quanh rung chuyển.

Vô số lá cây rơi xuống đất, bầy sói không chịu nổi áp lực đồng loạt nằm rạp xuống.

'... Tác Phúc Quân Lâm Bộ (Bước chân quân lâm của Vua Đào).'

Phiên bản cải tiến của thứ Bạch Đào đã cho xem.

Tất nhiên, lần này chỉ tạo ra bằng ma pháp.

Hiện tại ma pháp tôi tự tin nhất chắc chắn là ma pháp gió.

Nhai đi nhai lại hạt sồi rồi lại ăn.

Xúc thạch hạt sồi ăn, rưới nước tương ăn. Làm thành món Muksabal (canh thạch).

Nếu ăn chồng chất quả của Mộc Nhân thì hiệu quả sẽ giảm, nhưng nếu đổ hàng trăm hàng nghìn cái vào miệng thì câu chuyện lại khác.

"Wind Cutter (Lưỡi Dao Gió)."

Ma pháp sơ cấp.

Hàng chục lưỡi dao phóng ra từ sau lưng, xé xác bầy sói.

"Kécccc-"

Bầy sói nằm vật ra mà không kịp hét lên tiếng nào.

Không nhìn lại xác chết, tôi bước về phía trước.

'Cạnh sông chắc là tốt hơn.'

Phải cầm cự trong thời gian dài một tuần.

Nước uống quan trọng và thức ăn cũng cần thiết.

Xây nhà ăn ngon ngủ kỹ thì mấy thằng ghen ăn tức ở sẽ tự mò đến thôi.

Trong quá trình loại bỏ sinh viên như thế, nếu có Flower trà trộn vào thì tốt cho tôi quá.

'... Hay là nhân cơ hội này loại con nhỏ Gu-seul luôn?'

Có vẻ nó có âm mưu gì đó. Nhưng cái đó cũng để khi vượt qua thử thách này rồi tính.

Nghĩ kỹ thì cứ thấy là đập chẳng phải tốt cho hoàn cảnh của tôi sao.

Dễ nổi tiếng. Cũng có thể ngăn chặn sự xâm nhập của Flower.

-Ọt ọt.

Không biết có phải bị ếm ma pháp gây đói trong hầm ngục không. Mới ăn sáng xong mà đã đói rồi.

Cách kiếm thức ăn vẫn chưa được thông báo cho bất kỳ ai.

Nếu ăn được thịt ma thú thì tốt. Nhưng điều đó là không thể.

Vì nổi tiếng là dở tệ mà.

'Không thấy quả cây nào.'

Từ nãy đến giờ tôi vẫn liên tục kiểm tra xung quanh, nhưng tuyệt nhiên không có quả nào.

Tưởng có sắn hay gì đó nhưng cũng chẳng thấy đâu.

Đoán trước rồi.

Rằng bọn chúng sẽ không để mình dễ dàng vượt qua Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng hoành tráng này đâu.

-Grừừừừ.

Lần này là một con gấu.

Tôi vươn cây trượng về phía nó, khơi dậy ma lực.

Ma lực dự trữ trong cơ thể vẫn chưa vơi đi dù chỉ một chút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!