Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 260: Cưa Đổ Cái Cây (1)

Chương 260: Cưa Đổ Cái Cây (1)

Chương 260: Cưa Đổ Cái Cây (1)

Buổi gặp mặt với Marronnier.

Ban đầu tôi lo lắng không biết sẽ ra sao, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng diễn ra theo đúng ý định.

"Chuyện đó là thật sao? Có vẻ không giống lắm."

"Phải tính đến cả trường hợp vạn nhất chứ. Dù sao thì em cũng đang tìm kiếm Flower mà?"

Tìm kiếm Flower đang lẩn trốn ở nơi này.

Đó là nhiệm vụ của tôi, và là chỉ thị mà Hiệp hội Hunter đã giao cho tôi.

Sau một giờ giải thích cặn kẽ, Marronnier cũng thận trọng nói rằng cô ấy cũng nhận được một yêu cầu tương tự.

Thật ngạc nhiên, tôi và Marronnier có cùng một việc phải làm.

Tôi nhận liên lạc từ Hiệp hội Hunter, còn Marronnier nhận từ Tổ chức Thế Giới Thụ. Tuy cơ quan khác nhau, nhưng cả hai bên đều đang cảnh giác với Flower.

Đặc vụ bí mật của Hiệp hội. Có vẻ Marronnier đã hiểu lời tôi theo nghĩa đó.

"…Thảo nào anh lại mạnh đến vậy."

Cô ấy ngọguậy ngón tay, tỏ vẻ đã hiểu về sức mạnh mà tôi đã thể hiện.

"Dù sao thì tôi cũng hiểu rồi…. Ý anh là bảo tôi hãy thử xem qua các Quý Mộc (Noble Tree) một lần đúng không?"

"Ừ."

Trong tình huống này, tôi chỉ có thể tin tưởng vào em thôi.

Dù tôi không nghĩ Flower lại sơ hở đến mức để lộ trước Quyền Năng của Marronnier.

Nhưng tôi tin rằng sự hiện diện của cô ấy ít nhất cũng sẽ gây ra chút áp lực cho Flower.

"Nếu tôi làm…. Vậy anh sẽ đưa tôi đi chơi ở nơi khác chứ?"

"Đưa đi chơi thì có vấn đề gì đâu? Chỉ cần tìm ra manh mối về Flower, tôi sẽ lập tức đưa em đi tour quán ngon bình dân, thậm chí còn chịu trách nhiệm cho những thứ hơn thế nữa."

"…Hơn, hơn thế nữa á?"

Marronnier đỏ bừng đôi má trắng ngần, chớp chớp mắt. Đôi môi cô ấy mấp máy, rồi gật đầu lia lịa.

-Gật, gật, gật, gật.

"Được rồi. Tôi sẽ làm. Anh cũng… nếu có chỗ nào đáng ngờ thì báo cho tôi biết nhé."

"Đương nhiên rồi."

Thỏa thuận kịch tính.

Dù không thể bắt tay do triệu chứng kỳ lạ của Marronnier, nhưng chúng tôi đã trao nhau ánh mắt tin tưởng.

Mải nói chuyện công việc, chẳng mấy chốc đã trôi qua 2 tiếng đồng hồ.

Nếu muốn kéo dài thêm thì cũng được, nhưng thường thì sẽ kết thúc mà không làm vậy. Hai tiếng cho lần gặp đầu tiên là khá dài.

Tôi đứng dậy và nói với cô ấy.

"Hết giờ rồi. Đi thôi."

Tôi cũng có việc phải làm. Biết đâu con khốn Bao đang quậy phá trong phòng tôi lúc này cũng nên.

Vừa định quay lưng đi, đột nhiên từ phía sau vang lên một âm thanh đầy tiếc nuối.

"…A."

Tiếng kêu dễ thương như của một chú mèo hoang bị bỏ rơi.

"Sao thế?"

"…Chúng ta, hình như chỉ nói chuyện công việc mà chẳng nói chuyện gì khác cả?"

"Đúng nhỉ?"

Chớp chớp.

Mỗi lần chớp mắt, ánh nhìn của cô ấy lại hướng về một nơi khác.

Lúc nói chuyện công việc thì không sao, tự nhiên lại bị làm sao thế này.

Tôi khuỵu gối xuống để tầm mắt ngang bằng với Marronnier, cô ấy cắn chặt môi như lấy hết can đảm rồi thận trọng mở lời.

"Cái đó… chúng ta gia hạn thêm một lần nữa được không?"

"Hả?"

"Tôi vẫn còn, nhiều điều tò mò lắm…."

Tiếng đảo mắt nghe rõ mồn một.

Đã nói đến mức đó rồi thì không có lý do gì để từ chối.

Phản ứng của cô ấy thú vị thật. Nhìn rất vui mắt.

Mèo con.

Càng nhìn càng thấy có nét giống mèo.

Nếu thực hiện chiến dịch "Mỗi gia đình một Marronnier", liệu hòa bình thế giới có được bảo vệ không nhỉ. Dù có nói đùa như vậy thì chắc cũng có vài người gật đầu đồng ý.

"Được thôi."

Buổi gặp mặt đầu tiên, phải đến khi lấy được số điện thoại của Marronnier, tôi mới có thể chia tay cô ấy.

Về đến phòng, tôi tháo mặt nạ ra.

Càng đeo lâu càng thấy khó chịu. Mồ hôi đọng bên trong khiến nó chẳng ra làm sao cả.

Jin Dal-rae cứ bắt đeo nên tôi mới đeo, nhưng phải đeo đến bao giờ đây.

Cũng chẳng phải loại Mặt nạ da người (Inpimyeongu) có cảm giác đeo như không đeo. Khi viên ngọc bên trong thoát ra, cảm giác đeo mặt nạ càng trở nên khó chịu hơn.

'Bao vẫn chưa đến sao.'

Tôi vừa thay quần áo vừa nghĩ.

Bao không đến vào buổi sáng, và cũng chẳng thấy mặt mũi đâu vào buổi trưa.

Có vẻ sự việc lần trước gây sốc quá lớn nên cô ta đang ẩn mình.

Nếu không phải vậy thì có thể cô ta đang đau đầu vì thử thách thứ hai. Dù sao thì việc Bao không xông vào cũng tốt cho hoàn cảnh của tôi.

-Cốc, cốc, cốc.

Lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Không phải tiếng đập cửa ầm ầm, vậy thì không phải là Bao.

Tôi nghĩ là San Su-yu, Tae-yang, hoặc Aori. Một trong ba người đó. Tôi mặc chiếc áo đang cầm trên tay vào và đi ra cửa.

Trước cửa, đúng như dự đoán, hai tên tay sai A và B đang vẫy tay chào.

"Đến đúng lúc lắm. Vào ngồi đi."

"Ơ? Đại ca có chuyện gì vui sao? Hôm nay vừa gặp đã không chửi rồi."

"Tao chửi chúng mày vừa gặp bao giờ?"

So với người khác thì tôi đối xử với hai đứa này hơi thô lỗ, nhưng cũng không đến mức tệ bạc.

"Vậy sao? He he."

Tae-yang tự cốc đầu mình rồi lè lưỡi.

Tự nhiên cơn muốn chửi thề lại dâng lên.

Tae-yang làm động tác tay khiến sát khí trỗi dậy. Đang phân vân không biết xử lý thằng nhãi này thế nào thì Aori đứng bên cạnh đã thụi vào sườn Tae-yang.

"Hự!"

Nắm đấm lún sâu vào bụng khoảng 5cm.

Aori lon ton bước tới, kéo tay tôi về phía ghế sofa.

"Vương, vào thôi. Chuyện gì thế ạ?"

"Aori con khốn…."

"Tae-yang, mày phải cảm ơn tao đấy. Tao vừa ngăn mày khỏi bị Vương đánh còn gì."

"Nói nhảm cái gì thế. Ao."

Tôi lờ đi hai đứa đang tấu hài. Tôi mang Cola và bánh kẹo ra bàn.

Hầu như mọi thứ đều được chuẩn bị sẵn, nhưng uống trà nhiều quá rồi nên cần thay đổi chút.

"Vậy có chuyện gì thế ạ? Lần này cũng là tư vấn tâm lý sao?"

Tae-yang đã bình tĩnh lại hỏi tôi.

Đoán đúng phóc. Vẫn là màn tư vấn quen thuộc.

Vì là hai đứa hay nhảy qua ranh giới như nhảy dây, nên ưu điểm là có thể nói chuyện thoải mái không câu nệ.

Bọn nó biết nhiều về tôi và quan trọng nhất là những kẻ mật thiết nhất với Mộc Linh Vương. Có rất nhiều điều để bàn bạc ở khía cạnh này.

Tôi uống một ngụm Cola trước khi nói. Ga sộc lên cổ họng tê tái. Cổ họng ướt át khiến tôi thấy thoải mái hơn.

Kể chuyện đời thường cho Marronnier nghe khiến cổ họng tôi khá mệt.

"Hừm, hừm. Bọn mày thấy sao?"

"Cắt đầu cắt đuôi nói thế thì em biết thế nào được? À— Thử thách hả?"

"Ừ."

"Tiếc quá. Em là cây đực nên…."

Tiếc…?

Tôi đâu định nói chuyện đó.

Aori đang ngồi liền bắt bẻ Tae-yang.

"Sao mày nghĩ là không làm được với đàn ông hả Tae-yang?"

"Ư, tuyệt đối không làm~ Tại sao tao phải làm? Mày đi mà chịch cành cây ấy."

"…Xì."

Lại lạc đề rồi.

"Bình tĩnh lại và nghe tao nói này."

Tae-yang và Aori nhìn tôi. Phải bắt đầu từ đâu đây. Sau khi sắp xếp suy nghĩ, tôi bắt đầu kể.

"Nói tóm lại là…. Có vẻ như cô ta tuyệt đối không có ý định cho tao qua."

"Tại sao ạ?"

"Có vẻ mắc bệnh ghét con người rất nặng. Tao nói gì cũng bị bắt bẻ rồi chửi bới, chẳng đưa ra thử thách gì cả… Cái này phải làm sao đây?"

"A ha~"

Tae-yang vỗ tay như đã hiểu.

"Là cái cây nào? Có bảng thông tin không ạ?"

Tôi lấy tờ giấy ghi thông tin về Mary đã gấp đôi trong túi ra đưa cho nó. Đọc xong, Tae-yang cười khẩy.

"Cái này thì, dễ ợt."

Dễ á?

Trước câu hỏi của tôi, Tae-yang làm một động tác tay tục tĩu.

"Đè ra chịch thôi. Kéo quần lót xuống và làm ngay. Áp đặt nô lệ (Hệ thống) là xong."

"……"

"Sao mặt anh lại thế kia?"

"Không còn cách nào khác à."

Mary tuy là cây nhưng không phải là Thế Giới Thụ.

Cưỡng bức cô ta có vẻ chẳng mang lại lợi ích gì nhiều cho tôi.

Tất nhiên tôi chưa từng Tiếp Mộc (Grafting) với cái cây nào không phải là Thế Giới Thụ nên không biết sẽ ra sao, nhưng….

"Cái vụ nô lệ đó ấy. Áp đặt là dính chắc luôn hả?"

"Không hẳn đâu ạ. Khi đối phương khuất phục ở mức độ nào đó, hoặc tinh thần yếu đuối vân vân…. Về cơ bản thì không có tác dụng với Thế Giới Thụ hay mấy đứa khí thế mạnh đâu."

"Tức là có điều kiện?"

"Nếu chênh lệch sức mạnh giữa Đại ca và đối tượng làm tình lớn thì có thể coi là 100%. Vì đó là sự chênh lệch về tinh thần lực. Nhưng mà, cái loại hoa trong nhà kính này thì tinh thần lực cao được bao nhiêu chứ?"

Trông có vẻ như chỉ cần một chiếc lá rơi cũng khóc thét lên được.

Tae-yang dùng ngón trỏ gõ gõ vào ảnh thẻ của cái cây trên giấy.

Tôi cũng đồng ý với lời nói tiếp theo. Mary tuyệt đối không thể chịu đựng được dù chỉ một chút bất công áp đặt lên mình.

"Tóm lại là chịch, chỉ cần bắn vào trong một lần. Là xong chuyện. Vậy thì thử thách cũng sẽ tự động được thông qua thôi."

"……."

"Còn gì lấn cấn nữa ạ?"

"Nghĩ thế nào thì nghĩ, tự nhiên xông vào đè ra chịch thì chẳng phải là tự sát sao."

Theo tôi được biết thì trong phòng không có camera.

Cũng không được phát sóng, nhưng dù vậy chẳng lẽ một cái cây lại không có thủ đoạn nào để bảo vệ bản thân sao.

Nếu làm hành động gây hại cho cơ thể, lỡ bị phát hiện thì sao?

Dị đoan cái gì chứ, có khi bị xử tử ngay lập tức ấy.

"Người đã ăn Quốc Mộc (National Tree) ngay trong thử thách đầu tiên thì không nên nói câu đó chứ ạ."

Sân khấu của thử thách đầu tiên gần như không thể giám sát.

Vì đó là nơi được tạo ra chỉ với một chút thay đổi từ hầm ngục có sẵn.

Có lý do để người ta tốn công thả các tạo tác camera AI vào. Nghĩa là không thể giám sát bằng cách khác.

"Nhưng ở đó thì khác."

"Hưm… Vậy sao. Em lại nghĩ khác."

Tae-yang lại chỉ vào cái cây lần nữa.

"Liệu mấy đứa như này có mở mắt nhìn cảnh nhà mình bị quay phim không."

"Nếu là lén lút thì có thể."

"Ây…. Cây cối không phải là sinh vật đần độn thế đâu. Đặc biệt là cảm giác về ma lực thì nhạy bén gấp hai mươi lần Mộc Nhân (Mok-in). Chẳng lẽ không nhận ra một cái tạo tác."

Chắc là vậy thật.

Góc nhìn của kẻ tự xưng là chuyên gia về cây cối quả là khác biệt. Nghe nó nói cũng thấy có nhiều phần khá hữu ích. Chỉ là việc dùng kiến thức đó để đi "ăn" cây thì thật cạn lời.

"Dòng chảy ma lực không tinh khiết đặc trưng của tạo tác, đối với cây cối cũng giống như sóng điện từ khó chịu vậy. Có những cái cây sẽ chấp nhận điều đó để bảo vệ bản thân, nhưng… nghe Đại ca kể thì con nhỏ này có vẻ không giống vậy?"

Tae-yang cười.

"Chắc là mắc chứng mất cảm giác an toàn đấy. Nghe kỹ này. Thử nghĩ theo lập trường của con nhỏ đó xem. Dù sao ta cũng là cái cây ưu việt, ai dám động vào móng tay ta chứ? Cùng lắm chỉ là lũ giống loài thấp kém thôi. Thật nực cười."

Giọng điệu giống đến đáng sợ.

"Giống hệt luôn?"

"Em gặp một hai cái cây chắc? Hồi nhỏ em là đồ chơi của bọn nó đấy."

Tae-yang lôi cả quá khứ bi thảm của mình ra để củng cố niềm tin cho tôi.

Thử chịch một lần xem sao. Càng nghe càng thấy bị cuốn theo logic của Tae-yang. Vấn đề là tôi cũng bắt đầu suy nghĩ tích cực về điều đó.

"Tao sẽ coi đó là phương án cuối cùng của cuối cùng."

"Có cách khác sao?"

"Trong sách có giải thích Mộc Linh Vương là ứng cử viên chồng tốt nhất của các loài cây mà?"

"Đúng thế."

Phương án kia quá cứng rắn. Nếu sơ sẩy thì coi như qua cầu rút ván, không thể quay đầu.

Quá nguy hiểm. Và cũng không tốt cho sức khỏe tinh thần của tôi.

Sau khi đưa ra phán đoán, tôi thận trọng nói.

"Lần này tao sẽ thử theo cách của tao."

"Tin được không đấy?"

Tôi đáp lại nụ cười của Tae-yang bằng một nụ cười.

"Không sao đâu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!