Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 343: Cuộc chiến khí thế

Chương 343: Cuộc chiến khí thế

Chương 343: Cuộc chiến khí thế

“Dal-rae lớn quá nhỉ.”

“Cô giáo cũng đâu kém gì.”

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng trước cuộc chiến thần kinh của hai người phụ nữ đang nở nụ cười mà không phải nụ cười.

Việc chia sẻ người mình yêu, theo lẽ thường của tôi là không thể nào.

Đang âu yếm với người khác ngoài mình. Nếu không ghen thì chẳng phải nên đặt câu hỏi về tình yêu mình đang có sao.

Một tình yêu quá đỗi lớn lao. Và Lee Se-young cùng Jin Dal-rae đã chấp nhận dù biết điều đó.

“……Vậy. Đứa bé đó là ai?”

Se-young chỉ vào Shiva đang ôm chặt trong lòng tôi và hỏi.

Khuôn mặt căng thẳng toát mồ hôi vì lo lắng trông thật dễ thương.

“Đ, đúng rồi! Đứa bé này là ai?”

Byeol nãy giờ vẫn im thin thít cũng có điều muốn nói về chuyện này nên giơ tay lên.

“Bii?”

Trước sự quan tâm của hai người, Shiva nắm chặt lấy ngực tôi, nhìn tôi.

Như muốn hỏi ‘Bố ơi làm sao đây?’, tôi nhấc bổng con bé lên và cọ má vào.

“Bii hi hi hi”

Nụ cười nở rộ ngay lập tức trên đôi má phúng phính. Căng thẳng tan biến hết.

“Con gái anh.”

“……Con gái?”

“Ơ, hả? Hảaa? Si-heon là bố trẻ con á!? Tớ chưa nghe nói gì mà?”

Mặt Se-young ngơ ra còn Byeol thì kinh ngạc đập bàn.

- Rầm!

Kèm theo đó là nụ cười của Jin Dal-rae đang quan sát.

Dal-rae giật lấy Shiva từ trong lòng tôi và nhẹ nhàng xoa đầu con bé.

Shiva phản ứng ngay lập tức với hành động của Dal-rae. Nghiêng đầu một cái rồi ngoan ngoãn nhận lấy miếng bánh kem Dal-rae đưa cho.

“Mẹ?”

- Nhếch mép.

Jin Dal-rae cười tươi nhìn hai người.

Tôi biết tâm lý đó.

Biểu hiện tình cảm sâu sắc hơn người khác và ghen tuông cũng dữ dội nên tôi hiểu, nhưng đến lúc phải can ngăn rồi.

Khuôn mặt Lee Se-young cứng đờ lại, tôi vội vàng giải thích.

“Se-young biết mà. Cái chậu cây anh nuôi ấy.”

“…A. Tức là. Cái đó là đứa bé này á? Khoan đã…. Mầm cây đó là con bé này thì rốt cuộc cậu làm ra đứa bé từ bao giờ vậy?”

“Chuyện hơi dài dòng.”

Việc tôi là ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ thì ai cũng biết.

Tôi phớt lờ Jin Dal-rae đang có chút tiếc nuối và bình tĩnh giải thích.

Rằng cái cây có mối giao lưu kỳ lạ đã trao hạt giống của mình cho tôi.

Nuôi nấng thì thành đứa trẻ, và Jin Dal-rae đã chăm sóc Shiva rất nhiều nên con bé coi Dal-rae là mẹ.

“Về mặt pháp lý là con của em. Và chúng em đang sống chung.”

“Cái này?”

Se-young trừng mắt nhìn tôi. Chiếu tướng rồi.

“Cái này, là thật đấy.”

“……Haizz.”

Tiếng thở dài thườn thượt. Biểu cảm đắc ý của Jin Dal-rae trông thật đáng ghét nên tôi dùng tay búng nhẹ vào trán cô ấy.

- Cốc!

“Huhu.”

Nhìn cái điệu cười kìa. Tức chết đi được chứ gì? Cái mặt như đang nói thế.

Dal-rae âu yếm vuốt ve Shiva như để chứng minh mối quan hệ gia đình chúng tôi.

Lee Se-young lẳng lặng nhìn cảnh đó rồi lẩm bẩm lạnh lùng.

“Này. Jin Dal-rae.”

Bầu không khí trầm xuống lạnh lẽo. Đá trong cốc cà phê tan ra sụp xuống tạo tiếng lách cách.

Byeol giật mình vỗ vai Se-young hai cái.

Tôi cũng không ngờ Lee Se-young lại phản ứng thế này nên bối rối.

“Se, Se-young à. Dù sao thì cũng đừng đấu đá với em bé hai mươi tuổi chứ….”

Byeol rụt rè can ngăn Se-young. Vã mồ hôi hột nhìn tôi, Jin Dal-rae rồi lại nhìn Lee Se-young.

Ngay trước khi cô ấy hét lên trong lòng. Se-young nhìn Shiva.

Với khuôn mặt nghiêm túc, Se-young mở lời.

“Đã tiêm phòng bệnh thán thư cho đứa bé chưa?”

“…Dạ?”

Sẵn sàng cãi nhau đến mức để lộ cả dấu hôn sau gáy, Jin Dal-rae ngơ ngác chớp mắt.

“Đã tiêm hay chưa.”

“V, vẫn chưa…”

“Cái gì? Lee Si-heon mày sao không làm gì cả hả?”

Tôi không biết rõ đến mức sinh thái của Mộc Nhân.

Lee Se-young kiểm tra phản ứng của tôi và Jin Dal-rae rồi tặc lưỡi chép miệng chống cằm.

“X, xin lỗi ạ.”

Nhận ra lỗi lầm, Jin Dal-rae cúi đầu ngay lập tức.

Se-young vẫn ngồi im, có vẻ vẫn chưa hài lòng, trừng mắt nhìn tôi.

“Mấy đứa mới thành niên liệu có làm tròn vai bố mẹ trẻ con không đây…. Phải giữ cái cơ bản chứ làm cái trò gì vậy. Đặc biệt là Si-heon thằng khốn này hở ra là vắng nhà đúng không?”

“….”

“Nhà trẻ thì sao.”

“Có một gia sư.”

“Ừ, thế thì may rồi.”

Người mới vào đời. Lee Se-young tuy cũng trẻ nhưng so với Jin Dal-rae vừa tròn hai mươi thì kinh nghiệm xã hội nhiều hơn hẳn.

Hơn nữa Lee Se-young đã trải qua đủ chuyện cay đắng từ khi còn học tiểu học.

Có lẽ cô ấy biết cái gì quan trọng và cần phải lo liệu cái gì.

Byeol vuốt ngực thở dài.

“Byeol cậu làm được cái gì mà thở dài?”

“Tớ không biết gì đâu nha.”

“Cậu tuyệt đối đừng nuôi con… Cậu mà đẻ con chắc chỉ ở nhà chơi game thôi.”

“Đâu có? Tớ hoàn toàn có thể trở thành người vợ hiền thục mà? Với lại bộ mấy đứa tuổi mình đều biết làm mẹ trẻ con chắc! Tự mình cứ như bà cô đi lo chuyện bao đồng.”

“Gì cơ?”

“……Híc!”

Byeol sợ hãi co rúm người lại, dời ghế dính chặt vào bên cạnh tôi.

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy thì khuôn mặt cô ấy giãn ra ngay.

“Lee Si-heon cậu cũng chẳng làm tốt đẹp gì đâu.”

“Dạ.”

“Lớn thế này chắc chắn là dùng Su-mok-hwan (Thụ Mộc Hoàn/Tree Pill) rồi đúng không? Nhìn qua là biết tăng trưởng quá mức, định kỳ phải thực vật hóa vào chậu rồi tưới nước và bón phân luân phiên. Đó là cơ bản đấy.”

Là cơ bản.

“Liệu… chị có từng làm việc liên quan đến cái đó không ạ?”

Jin Dal-rae nãy giờ im lặng lắng nghe, lần đầu tiên buông bỏ sự thù địch và hỏi Lee Se-young.

Một khi bị chỉ ra lỗi sai thì cô ấy có ý muốn sửa đổi.

“Làm nhiều chứ. Quản lý cây non Thế Giới Thụ hay Mộc Nhân nhỏ tuổi….”

Nhớ lại Lee Se-young lúc mới gặp.

- Cậu có đồ tốt nhỉ?

Đột nhiên tìm đến tôi và đòi Su-mok-hwan.

Cô ấy nắm rõ thị trường bên đó trong lòng bàn tay.

“Lúc đó tìm Su-mok-hwan là….”

“Thì, đúng vậy.”

Se-young trả lời hờ hững rồi lần này đưa tay về phía Shiva.

Jin Dal-rae không nói được gì, đưa Shiva cho cô ấy.

Ngay tại chỗ này, thần nuôi dạy trẻ là Lee Se-young.

“Shiva à. Nhớ chị không?”

“Bii? Nhớ ạ!”

Shiva nhớ Lee Se-young người thường xuyên chăm sóc mình thời còn là mầm non, dang rộng tay ra.

Lee Se-young nhìn khắp nơi trên người Shiva.

Một chút ma lực tỏa ra từ cơ thể cô ấy.

“Xem nào. Không có chỗ nào quá bất thường. Nhưng mà lớn nhanh quá. Phải cẩn thận mấy bệnh về tăng trưởng.”

“Là, bệnh gì ạ?”

“Nếu dùng Su-mok-hwan quá liều, cơ thể không chịu nổi sự tăng trưởng nên nhiều đứa trẻ bị sốt rồi chết lắm.”

“Chết sao-”

“Shiva thì chưa đến mức đó. Nhưng đề phòng vẫn hơn. Phải tiêm phòng chứ.”

Shiva nghiêng đầu.

“Tiêm?”

“Ừ tiêm. Hơi đau một tí. Nhưng chịu được thì sẽ có chuyện tốt xảy ra.”

“Tiêm!”

Jin Dal-rae nghe chuyện liền nghiêm túc ghi chép lại lời của Lee Se-young.

Lấy cả sổ tay ra múa bút.

Thấy vậy Lee Se-young cười khẩy rồi xoa đầu Shiva.

“Lo cho thằng khốn Si-heon này nên mới đến. Thế này là sao chứ thật tình. Này. Phụ nữ là tất cả thế này à?”

“Tất cả là sao ạ?”

“Mấy đứa hẹn hò với cậu chỉ có thế này thôi à.”

“……Vẫn còn một người nữa ạ.”

Tạm thời là vậy.

Lee Se-young nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi thở dài.

“Thế con nào làm tình rồi thì có bao nhiêu?”

“……”

“Trả lời.”

“Cái đó, hình như nhiều hơn thế nhiều.”

“Lại đây, chị cho bánh mì này.”

“Bánh mì đấm (Juk-bbang) ạ? Cái trò đùa thời cổ đại đó….”

“Biết rõ nhỉ.”

“Hự!”

Bị đấm cho một cú đau điếng. Shiva đang ngồi trên đùi Se-young kinh hãi hét lên.

“Bii!? Đừng đánh bố!”

“Vừa nãy là bố đáng bị đánh nên mới bị đánh đấy. Này mẹ trẻ con. Nghĩ sao.”

“Đáng bị đánh lắm Shiva à.”

“Bii? Bii?”

Shiva không biết làm sao, nhảy phốc xuống và chạy lại chỗ tôi.

Ư ử leo lên đầu gối tôi, ôm lấy trán tôi và bắt đầu thổi phù phù.

“Bố... ố….”

“Thật sự… chỉ có con thôi.”

Nếu trên đời có thiên thần thì đó chẳng phải là Shiva sao.

Rốt cuộc thằng nào đặt tên con tôi là Shiva vậy?

Đặt tên là Thiên Thần cũng được vì con bé quá đỗi xinh đẹp.

Như để chứng minh sự dễ thương của Shiva nhà tôi. Byeol ngồi bên cạnh nãy giờ ngứa ngáy tay chân cứ nhìn chằm chằm vào Shiva.

“Này. Lee Si-heon.”

Se-young nói.

“Cậu đưa con bé ra ngoài ăn lươn hay cái gì đó một lát đi. Chuẩn bị tinh thần chết vào rạng sáng nay nhé. Tôi với Byeol đã canh thời gian uống thuốc tránh thai rồi.”

“Dạ? Hả? À đù dạ?”

“Có chuyện cần nói với Dal-rae nhà chúng ta.”

“Đi ra ngoài đi anh.”

Thái độ cực kỳ áp đảo khiến tôi không còn cách nào khác ngoài việc đứng dậy.

Thực ra tôi cũng muốn thoát khỏi bầu không khí nặng nề này một chút.

Vẫn còn rất nhiều người phải gọi điện nữa.

Tôi bế bổng Shiva lên, bất đắc dĩ rời khỏi chỗ ngồi.

Sợ cái số phận của mình quá. Kết hôn xong thì chuyện gì sẽ xảy ra đây.

“A nhưng mà.”

Dù vậy vẫn có điều muốn nói. Trước khi đi tôi để lại một lời cho Se-young, Dal-rae và Byeol.

“Đừng có cãi nhau đấy nhé.”

Cho đến giờ vẫn chỉ dừng lại ở mối quan hệ người yêu cá nhân.

Những mối quan hệ đó từng người một đến bên tôi và gắn kết với nhau, là chuyện sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.

Hỏi một cách nghiêm túc, Se-young là người duy nhất hiểu được ẩn ý trong câu nói đó, mỉm cười.

“Ừ.”

* * * * * * * *

- Xèo xèo.

‘Rốt cuộc tại sao trong Học viện lại có quán lươn vậy.’

Theo khuyến cáo của Lee Se-young, tôi đành phải vào quán lươn.

Lee Se-young dặn đi dặn lại tuyệt đối không được ăn mấy thứ làm giảm sinh lực như ý dĩ.

Không phải gặp tôi vì cơ thể, nhưng cô ấy bảo khoảnh khắc tình cảm dành cho tôi giảm đi thì không biết "cậu nhỏ" của tôi sẽ ra sao đâu, nhớ lại biểu cảm gào thét đó của cô ấy mà sợ đến mức hạ bộ tê rần rần.

“Phụ nữ thật đáng sợ Shiva à….”

“Bii?”

Shiva múc một thìa canh tương ăn, nghiêng đầu thắc mắc.

“Con gái của bố. Nhất định phải trở thành người phụ nữ hiền lành và như thiên thần nhé.”

“Shiva là bé ngoan! Còn được nhận thưởng nữa.”

“Ôi chao thật á? Lát nữa về nhà cho bố xem nhé?”

Thế nên đây là khoảng thời gian chỉ có hai người.

Lâu rồi không chơi với Shiva nên chắc những ngày nghỉ sắp tới phần lớn sẽ dành cho Shiva thôi.

Chỉ nhìn Shiva ăn cơm thôi mà thời gian trôi qua vèo vèo.

‘Xong việc rồi. Định ăn cùng San Su-yu mà.’

Không nghe điện thoại.

Tin nhắn cũng không hiện đã xem. Sau chuyện ở Cái Nôi, việc cô ấy đột nhiên ít nói đi cũng đáng lo ngại.

Hỏi Seong Ji-ho xem có chuyện gì không nhưng đến giờ vẫn chưa thấy hồi âm.

‘Có lẽ phải tự mình điều tra một chút.’

Nếu San Su-yu có liên quan thì là chuyện trọng đại.

‘Thôi. Con đang ăn cơm mà nghĩ chuyện công việc cũng là vấn đề.’

Nghe Se-young nói tôi cũng cảm nhận được điều gì đó.

Trẻ con tinh tế và nhạy cảm hơn người ta tưởng, và nếu bố mẹ chúng ta không dạy dỗ và bảo vệ chúng không ngơi nghỉ thì chúng không thể lớn lên đúng đắn được.

Trường hợp của tôi thì thời gian ở bên Shiva ít nên càng phải thế.

Tôi xoa đầu Shiva đang ngồi bên cạnh.

“Shiva à.”

“Bii?”

“Con biết bố yêu con mà đúng không?”

“…….”

Đặt thìa xuống và nhìn tôi.

Đôi mắt tròn xoe màu xanh lá mạ như mèo con. Mái tóc nhạt màu lấp lánh dưới ánh sáng và chiếc áo phông ngắn tay hình thú dễ thương thay cho mùa hè.

Sau này khoảng cách giữa tôi và Shiva có thể xa cách bất cứ lúc nào.

Xa mặt cách lòng, tình cảm dù biết rõ cũng sẽ sinh nghi. Và lại buồn bã một mình vì sự thật đó.

Không phải vì tình yêu phai nhạt.

Mà bộ não con người là thế.

Ký ức xa xôi chỉ chắt lọc những điều tốt đẹp để trở thành hồi ức đẹp đẽ.

Nhưng ký ức tốt đẹp được nén lại đó đôi khi lại nổi bật hơn ký ức gần đây có chút vị đắng.

Ngày xưa dường như hạnh phúc.

Sao bây giờ lại thế này. Có phải đã thay đổi gì không. Rồi sinh ra hiểu lầm.

“Shiva cũng yêu bố ạ!”

Shiva cười rạng rỡ, tình cảm vẫn đong đầy.

Thế nào mà từ thời mầm non, chỉ có cảm xúc đó là không hề thay đổi.

Chỉ tiếc là không thể quan tâm đến con bé nhiều hơn.

Tiếc nuối và lo lắng không bằng hành động tích cực.

- Cười khẩy.

“Nào Shiva à. Con cá này tên là gì đố con biết?”

Lần đầu làm bố. Không biết con gái mình thích gì nhỉ.

Tôi còn trẻ, chưa hiểu sự đời lắm, và bố tôi cũng chẳng phải người tốt đẹp gì.

“Cá lươn!”

“Ồ. Con gái bố thông minh đấy chứ?”

“Hi hi hi. Shiva thông minh mà.”

Không biết có trở thành người bố tốt hay không, nhưng tôi muốn trở thành người bố biết nỗ lực.

Chọn miếng lươn chín tới không bị cháy đặt vào bát riêng của Shiva, tôi cười mãn nguyện.

Con gái tôi tuyệt vời thế này đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!