Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 242: Sống Sót Trong Rừng (1)

Chương 242: Sống Sót Trong Rừng (1)

Chương 242: Sống Sót Trong Rừng (1)

Quan hệ tình dục của bộ tộc là thứ hễ thấy hợp mắt, thấy thích là làm.

Không có quá trình soi xét khuôn mặt, sức hấp dẫn giới tính, tiền bạc hay địa vị xã hội của đối phương.

Muốn làm với người đàn ông trước mắt. Nếu có cảm giác đó thì cứ cưỡng ép đè ra mà làm, đó là cách thức của Baobab Tree.

Cứ lên giường đã. Tao sẽ làm.

Baobab Tree sở hữu ngoại hình xuất sắc và tận hưởng việc Tiếp Mộc bán cưỡng chế.

Phải sinh sản như thế mới bảo tồn được nòi giống.

Vì có nhiều trường hợp trẻ con chết khi chưa kịp trưởng thành. Nên cứ đẻ thật nhiều.

'A.'

Tuy nhiên trường hợp của Bao thì khác.

Bao, người phải thực hiện vai trò Quốc Mộc do sự bỏ trốn muộn màng của anh trai.

Hồi: Nhỏ Thì Đánh Nhau Thừa Sống Thiếu Chết, Nhưng Từ Thời Điểm Có Thể Quan Hệ Tình Dục Thì Đã Là Lúc Được Đối Đãi Như Quốc Mộc Rồi

Thế mà bản năng cơ thể vẫn còn sót lại sao.

- Tí tách.

Chất lỏng trắng đục chảy ở vùng kín. Mất trí tận hưởng một cách nhớp nhúa.

Hai hay ba lần gì đó. Ban đầu thì lao vào, nhưng nhận ra thì đã bị đè xuống và rên rỉ như thú vật.

Hét lên vài lần như thế rồi hắn bỏ đi như chạy trốn.

Đó là một cuộc Tiếp Mộc mãnh liệt đến mức hai chân run rẩy, và nó đã khắc sâu vào tâm trí Bao.

Một sự sa ngã ngắn ngủi.

'Rốt cuộc vẫn không nghe được.'

Anh trai đang ở đâu. Đang làm cái trò gì ở đâu, em gái như trời biển đang nói mà dám cư xử như cái đầu buồi thế.

Bao cau mày đầy bực dọc.

Nỗi đau lần đầu? Kỷ niệm?

Nếu là khi lòng không động thì không nói. Chẳng thấy gì cả.

Nếu có điểm tiếc nuối thì là việc mình không làm được gì giữa chừng, thật đáng giận.

Và hơn hết là gã đàn ông đó.

Cuối cùng chẳng phải hắn đã giữ kín chuyện về Bob sao.

"... Phiền phức."

Trong tình trạng đầm đìa mồ hôi. Bao cộc cằn nhìn chất lỏng trắng đục rơi trên sàn.

Khi săn mồi và đuổi theo đối thủ. Truyền thống nuốt một phần cơ thể động vật.

Theo bản năng, cô quệt ngón tay lên chất lỏng rơi trên sàn.

"Nhất định sẽ bắt được..."

Định đứng dậy khỏi sàn, Bao bỗng bủn rủn chân tay rồi ngồi phịch xuống.

"Hưc... ư."

Toàn thân đau nhức.

Tất cả những đòn đánh lúc đó vẫn còn tồn đọng đến giờ sao.

Trong trạng thái hưng phấn thì không biết.

Toàn thân kêu cọt kẹt như cỗ máy không được tra dầu và thốt lên tiếng kêu bi thảm.

Lee Si-heon.

Bao khắc ghi trong lòng tên của người đàn ông đã cướp đi lần đầu của mình.

Tôi tung nắm đấm vào không trung.

- Bốp!

Tiếng không khí nổ vang bên tai.

Không tệ. Tôi cười toe toét khi thả lỏng vai phải.

Tăng cường thích tính đấu vật bao gồm cả việc tăng chỉ số năng lực.

Sức mạnh vừa vặn với tôi. Cơ thể nhẹ nhõm hơn tưởng tượng.

Cũng nhờ chỉ số tăng lên, nhưng việc phát huy Thiên Ma Thần Công đơn giản hơn trước.

Sức mạnh của Mộc Linh Vương quả thực rất mạnh.

Hơn bất kỳ Quyền Năng hay khí chất nào, nó chứa đựng giá trị vô hạn có thể vươn ra bất kỳ hướng nào. Rõ ràng là tài năng mà tôi đã để mục nát bấy lâu nay.

"Này đại ca. Thế cảm giác thế nào ạ?"

Tôi vừa cử động cánh tay vừa gạt những dây leo rủ xuống từ trên cây.

"Cái gì."

"Ây~ Đương nhiên là chuyện trong hầm ngục rồi."

Tae-yang bám sát bên cạnh tôi, vừa vạch rừng vừa hỏi dai dẳng.

Cơ thể Quốc Mộc có vị gì. Mùi hương thế nào và cảm giác ra sao.

"Sao mày tò mò mấy cái đó thế?"

"Vì đại ca mà em mất cả ham muốn tình dục rồi, phải nghe cái này mới thấy đáng sống chứ ạ."

Đó là lỗi của anh à.

Thấy tôi tỏ vẻ khó chịu, Tae-yang tặc lưỡi tiếc nuối.

[↓]

Cổ vật chỉ vị trí của San Su-yu giờ đang chỉ về hướng Nam.

Bằng chứng cho thấy cô ấy đã vượt qua đường trung tuyến bản đồ Forest Survival và đi vào khu vực phía Đông.

Chiều muộn ngày thứ 3. Thời gian còn lại là 4 ngày.

Vì đã công lược hầm ngục sau trận chiến với Bao nên thức ăn đã đủ.

Dù có gặp vài sinh viên trên đường, nhưng không cần tôi ra tay, Tae-yang và Aori đã đi trước xử lý.

'Hình như gọi là Vàng thì phải.'

Nhân vật bí ẩn đi khắp phía Đông và chém các sinh viên.

Đã bước sang ngày thứ 3 mà vị trí vẫn ở phía Đông, khả năng cao San Su-yu chính là danh tính của tin đồn đó.

'Thực lực của San Su-yu ở mức nào nhỉ?'

Đã khá lâu kể từ khi tỷ thí với San Su-yu, nhưng không đến mức tàn sát sinh viên thỏa thích.

Dù ngang hàng hoặc thấp hơn Quốc Mộc nhưng trong số sinh viên thì là nhất. Ít nhất San Su-yu mà tôi từng đấu là vậy.

San Su-yu như thế mà tàn sát sinh viên thì hơi vô lý.

Có hiệu quả thực nghiệm nào đó chăng.

Tình trạng cơ thể chắc chắn rất tệ. Dù tôi đã bắt đầu điều trị, nhưng có hiệu quả đến mức đó sao?

Gặp rồi sẽ biết.

Tất nhiên trước đó có việc phải làm.

"Giờ tách ra nhé."

Ánh mắt của ba người xung quanh đổ dồn về phía tôi.

"Lại định đi hai người ạ?"

"Ừ."

Vì San Su-yu có nỗi khổ khó nói. Nếu chuyện này lọt đến tai hai đứa này thì không biết sẽ nghe được lời gì.

Tae-yang, người biết đại khái hoàn cảnh của tôi và San Su-yu - ngoại trừ chuyện sữa mẹ - thì như không còn cách nào khác, rút lui trước.

Aori cũng có phản ứng hiểu chuyện. Cô bé gật đầu giấu đi vẻ tiếc nuối.

Vì ngay từ đầu tôi đã ám chỉ sẽ tách ra giữa chừng, nên Lee Hyang cũng cười hiền lành bảo đã biết.

"A thật ạ? Tiếc quá... Sau này gặp lại nhớ chào em nhé. Hehe. Lương thực đây ạ."

Vừa nói Lee Hyang vừa đưa tất cả ba lô đang có ra. Vì không tham gia chiến đấu nên cô ấy tự nhận vai trò cửu vạn.

Bốn cái ba lô. Trừ cái Lee Hyang có từ đầu, tất cả đều do tôi kiếm được.

"Đưa một cái thôi, còn lại các em cầm đi. Mang nhiều cũng phiền."

Nếu mang hết chỗ đó thì lương thực trong thử thách lần này không còn là vấn đề nữa, nhưng thế thì vô tình quá.

Lee Hyang đã nhận làm đủ mọi việc vặt để tôi đỡ tốn sức nhất có thể. Tôi chỉ mang phần mình ăn là đúng.

"... Thật ạ? V, vậy đợi em chút!"

Lee Hyang ngồi xuống ngay và mở ba lô ra.

Rồi bắt đầu nhét đủ loại thức ăn vào cái ba lô định đưa cho tôi.

Các loại như hoa quả thì để lên trên để không bị nát. Các loại đồ hộp cứng hơn thì để dưới cùng. Sắp xếp gọn gàng rồi đưa cho tôi.

"Đây ạ! Hehe."

Cầm lấy ba lô, cảm giác nặng trịch trong tay.

Có vẻ còn nhiều thức ăn hơn cả cái ba lô vừa nhận được làm phần thưởng trong hầm ngục.

Đây là tấm lòng hào sảng của người nhà quê sao.

"Tae-yang à, mày không học tập con bé được à?"

"Dạ? Không được đâu ạ. Hyang thực sự là đứa hiền lành..."

"Mày cũng hiền lành chút đi."

Tae-yang lắc đầu quầy quậy. Vai trò của mình là nói lời cay đắng và giáo dục, ý là thế hả.

"Thôi được rồi... Bọn mày tự sống sót được chứ?"

"Nếu không gặp phải người mạnh nhất trong số các Quốc Mộc như lần trước thì em có thể cõng Hyang chạy trốn được ạ."

Tae-yang đảm bảo thì chẳng có gì đáng tin. Thực lực là thật nên không nói làm gì.

Nhìn thằng nhóc bằng ánh mắt cộc cằn một cái rồi tôi đeo ba lô lên lưng.

"Hết thử thách gặp lại thì đi ăn cơm cùng nhau nhé. Với cả người đó nữa."

Tae-yang vừa dứt lời, Aori lạch bạch chạy đến trước mặt tôi cúi đầu chào.

"Vương, gặp lại sau nhé."

Aori, người mà cú ném thẳng thắn trong lần gặp đầu tiên khiến tôi thấy không chỉ lỏng một con ốc mà là ba con trở lên, sau khi nói chuyện một chút thì cũng bắt đầu đọc được suy nghĩ phần nào.

Dù sao cũng không phải đứa xấu.

Trừ việc thỉnh thoảng đùa cợt lộ liễu làm người ta chóng mặt. Là một đứa em gái quen biết dễ thương.

Chúng tôi tách ra và chia tay nhau.

Giờ chỉ cần tìm San Su-yu thôi.

Tôi nghĩ sẽ gặp được ngay từ thời điểm hướng của cổ vật thay đổi.

Thời gian là buổi tối.

Dù sao cũng không cần ngủ nên tôi tiếp tục di chuyển.

Lan tỏa ma lực đến mức tiêu hao gần như không có để quan sát xung quanh, tôi có thể tiến về phía trước ngay cả trong khu rừng tối tăm.

- Xào xạc, xào xạc.

Vạch bụi cỏ tiến lên.

Tôi ngày càng trở nên gấp gáp. Vì một lý do khá khó chịu.

'Su-yu có ổn không nhỉ. Sắp gấp rồi.'

Ngực của San Su-yu. Cái thứ dính chặt trong đầu tôi mãi không chịu rời đi.

Sau khi San Su-yu kêu đau lần đầu. Tôi đã quan sát cô ấy.

Kết quả quan sát trong 3 ngày, cứ sau hai ngày là ngực San Su-yu lại căng đầy sữa đến mức phát sốt.

Nghĩa là cô ấy mất kiểm soát đến mức vạch áo để lộ ngực trước mặt tôi.

Tất nhiên cũng có thể không như vậy.

Khác với lúc đó, bây giờ là tình huống chiến đấu, và quan trọng hơn là việc chữa trị bằng Quyền Năng của tôi không được tiếp tục.

Khi Quyền Năng Trị Dũ chữa trị cơ thể San Su-yu. Nghĩ đến việc ngực cô ấy to lên hơn 3 phần trong một giờ thì...

Chỉ cần tôi không chữa trị thì sữa sẽ không sinh ra.

Dù là giả thuyết nhưng dự đoán này có lẽ đúng.

Nhưng nếu không chữa trị thì sức khỏe của San Su-yu rất đáng lo ngại.

'... Nếu đau ngực thì là tệ nhất.'

Nếu sức khỏe xấu đi thì là tệ nhì.

Dù thế nào thì tôi cũng đang nắm giữ giải pháp nên phải gặp San Su-yu càng sớm càng tốt.

'Nếu San Su-yu kiếm được cổ vật thì đã gặp nhau nhanh hơn nhiều...'

Cô ấy không nghĩ ra cách kiếm nó sao. Tiếc nuối cũng chẳng có ích gì.

Tôi tiếp tục lắng tai nghe và tiến về phía trước.

Dù vậy, dự đoán của tôi rằng San Su-yu ở khoảng cách tương đối gần là không sai.

[↓(Gần)]

Thời gian là buổi tối. Thời điểm số lượng camera hoạt động cực ít.

Khi tiến thêm một chút về phía trước. Một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai tôi.

-... Ư.

Tiếng rên rỉ đau đớn của phụ nữ làm người ta choáng váng.

Âm sắc mềm mại như tiếng chuông nhỏ rung lên, là giọng nói có thể phân biệt được dù ở xa.

Tôi bước theo giọng nói đó như bị mê hoặc.

Giữa những bụi cỏ, tránh dây leo mà đi, tôi thấy một chỗ nghỉ tạm thời được dọn dẹp sơ sài xung quanh.

San Su-yu đang ở đó.

"..."

Mái tóc màu vàng nhạt tỏa sáng dưới ánh trăng từ trên trời chiếu xuống.

Ma lực trong cơ thể đã cạn kiệt khá nhiều, có thể đoán được cô ấy đã trải qua bao nhiêu trận chiến trong thời gian qua.

Có vẻ cũng từng đổ máu vài lần, trên quần áo thấy có chút vết máu.

Tình trạng của cô ấy không tốt.

Rốt cuộc đã chạy bao nhiêu mà đôi giày thể thao đang đi đã sờn rách trắng xóa.

San Su-yu dựa lưng vào cây nhắm mắt, thổ lộ nỗi đau.

Nhìn thấy cô ấy, trước tiên tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Haa."

"...!"

Như phản ứng với tiếng thở của tôi, cô ấy giật mình tỉnh dậy.

Cô ấy lập tức rút thanh kiếm bên cạnh ra và chĩa về phía tôi.

"... Ai đó?"

Dưới dạng kiếm một tay, một tay che ngực, tay kia chĩa kiếm.

Thanh kiếm của San Su-yu có độ bền gần như cạn kiệt một cách kỳ lạ.

Như thể nhìn thấy con dao đã chém vào đá hàng chục lần. Lưỡi kiếm mẻ hết cả.

Nếu truyền ma lực theo cách bình thường thì tuyệt đối không có chuyện đó, vậy mà. Điểm kỳ lạ không chỉ một hai chỗ.

Nhận ra thì hình thái ma lực cũng khác biệt.

Đúng là San Su-yu. Nhưng đã thay đổi rất nhiều ở đâu đó.

"Là anh."

Tôi đứng dậy khỏi tư thế đang khom người và để lộ mặt cho San Su-yu thấy.

"... Si-eon?"

"Không phải Si-eon mà là Si-heon."

"... Si-heon."

"Đúng rồi. Em ổn không? Trông tình trạng có vẻ không tốt lắm."

Hơn cả câu hỏi của tôi, San Su-yu có vẻ an tâm hơn, cô ấy ngồi phịch xuống và dựa lưng vào cây.

Thả lỏng vai và buông cả chuôi kiếm, cô ấy nói với tôi bằng khuôn mặt vô cảm đặc trưng.

"... Em đã tìm Si-eon rất chăm chỉ."

"Ừ có vẻ thế thật."

Nhìn giày thể thao hay tình trạng kiếm là biết.

Khoan đã. Vậy là cô ấy không hề nghĩ đến việc phá hầm ngục mà chỉ đi tìm tôi thôi sao?

Đột nhiên sống lưng lạnh toát.

"Cơm thì sao. Chẳng lẽ 3 ngày liền không ăn?"

"... Ừm."

"Chỉ đi tìm anh thôi á? Anh đã nói thế sao?"

- Gật.

San Su-yu lặng lẽ gật đầu.

"Tìm thấy rồi nên được rồi."

Thảo nào mặt mày tái mét.

Tôi lập tức đến trước mặt San Su-yu và sờ lên mặt cô ấy.

Trán hay má đều khá lạnh.

Nhịn đói 3 ngày thì coi như ăn kiêng cũng được, nhưng theo tiêu chuẩn của tôi thì San Su-yu là bệnh nhân.

Tôi mở ngay cái ba lô đã đặt xuống. Dùng ma pháp tạo ra một đống lửa trại ở giữa.

- Tách, tách tách.

Tiếng ồn trắng sinh ra ở nơi không có tiếng động.

Và chữa trị.

Khởi động Quyền Năng Trị Dũ và đưa tay lên trán San Su-yu, cảm giác như linh hồn bị hút đi.

Sắc mặt San Su-yu, người vừa cướp đi Quyền Năng của tôi trong nháy mắt, đã khá hơn nhiều và bắt đầu hồng hào trở lại.

"Giờ ổn chưa?"

Nghe tôi hỏi, San Su-yu gật đầu.

"... Chỉ cần có Si-eon là ổn. Kỳ diệu thật."

Chắc vậy rồi.

Quyền Năng vừa dùng chắc là sức mạnh dư sức cứu sống mạng của hàng chục người.

Sức khỏe của San Su-yu tệ đến mức đó.

Nhìn San Su-yu đã hồi phục sắc mặt, tôi an tâm.

'Tạm thời, trút được một gánh nặng.'

Chẳng bao lâu nữa tác dụng phụ của việc chữa trị sẽ xuất hiện thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!