Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 224: Maronnier (4)

Chương 224: Maronnier (4)

Chương 224: Maronnier (4)

Có gì đó khác lạ.

San Su-yu cảm thấy sự khác biệt khó diễn tả trong trận chiến.

"Grừừừừ!"

- Xoẹt!

"Grặc-?!"

Vung kiếm lên, con sói bị chém đôi gọn gàng. Một đường chỉ đỏ xuất hiện giữa trán nó, rồi tách làm hai mảnh dọc theo thân.

'... Đã thay đổi.'

Cảm giác cầm kiếm.

Cảm giác tay khi chém đối thủ.

Không biết lý do là gì, nhưng những động tác kiếm thuật vốn còn gượng gạo dường như đã được chỉnh sửa một cách tự nhiên. Hiệu suất cũng tăng lên gấp bội.

Cảm giác như đã vượt qua một bậc, không, hai bậc cảnh giới.

- Vù, vù!

Ma lực rung động dữ dội kết tụ trên kiếm. Ma lực như sợi chỉ dao động dọc theo lưỡi kiếm.

Thanh kiếm thấm đẫm sương mù tỏa ra quỷ khí với hình dạng không tầm thường.

Đường kiếm hình tròn hình thành lấy cô làm trung tâm, rực rỡ như trăng hạ huyền soi sáng xung quanh cô.

Cứ như thể, ngay bây giờ cô đang đi giết ai đó vậy.

- Tách.

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.

San Su-yu ngừng ma lực và ngẩng đầu lên.

Đôi mắt ngây thơ đặc trưng của Su-yu chớp chớp, cô lập tức tra kiếm vào vỏ rồi vòng hai tay ôm lấy ngực mình.

'... Phải tìm Si-heon!'

Nhìn quanh. Nhớ lại lời bạn dặn, cô lại rảo bước nhanh chân.

Mỗi khi bước chân về phía trước, mái tóc dài như lông gà con lại đung đưa.

Thỉnh thoảng ngực lại nhói đau như bị kim châm.

Mẹ kiếp, toang rồi.

Tôi thầm thán phục bản thân.

'... Sao lại cho người ta uống nước tiểu?'

Dâm Ma (Lustful Demon) đạt cấp S thì có thể nghĩ đến những chuyện này sao.

Việc quan hệ nam nữ không chỉ dừng lại ở mức độ đâm vào rút ra đơn thuần, tôi đã nhận ra điều đó chỉ qua một thoáng hoang tưởng.

Nhớ lại những ngày tháng vừa bước vào thế giới này. Bị gắn đủ loại Khí chất lên người và bị chửi rủa.

Những Khí chất hiển thị trên Bảng Trạng Thái của tôi lúc này đang chỉ rõ bản sắc của tôi một cách chính xác.

Ừ mày là thằng biến thái chó chết.

- Sôi sục.

Dục vọng dâng trào. Tôi phát huy tinh thần lực siêu phàm khi qua lại giữa hai trạng thái vi diệu: cương cứng và chưa cương cứng.

Nhìn thế này thôi chứ trong quá khứ tôi cũng là người đã leo lên đến vị trí Tiểu Thiên Ma (Little Cheon-ma).

Anh trai của Hoàng Đào (Hwang-do). Sư huynh của Thiên Đào (Cheon-do). Bạn thân của Bạch Đào (Baek-do) và Đào Cứng (Hard Peach).

Tinh thần lực không thua kém bất kỳ ai. Dù cấp bậc của Dâm Ma có tăng lên bao nhiêu thì tôi vẫn có thể sinh hoạt bình thường mà.

"Phù."

"... Hii!"

Vừa thở dài thì Maronnier hét lên.

Cô ta giật mình nhìn tôi như thể vừa đánh thức một con mèo hoang đang ngủ.

Con nhỏ này lại bị làm sao thế không biết. Đột nhiên ánh mắt nhìn tôi chuyển sang ánh mắt nhìn tội phạm tình dục.

Đôi môi nhỏ nhắn như quả anh đào nhạt màu. Cảm giác chinh phục trỗi dậy.

"Sao?"

"... Ưm. Không có gì. Nhanh dọn dẹp (clear) thôi. Oa~ Phần thưởng sẽ là gì nhỉ?"

"Ừ. Làm ơn kết thúc nhanh giùm cái."

Nếu được thì tôi cũng muốn giúp lắm. Nhưng tôi đang bận dùng toàn bộ sự tập trung để giảm bớt ham muốn tình dục.

Hay là đập vỡ Bảng Trạng Thái nhỉ. Tôi cũng đã nghĩ đến điều đó, nhưng với tình trạng hiện tại thì không thể nào. Sự tập trung bị phân tán nên những việc có thể làm cũng không làm được ra hồn.

Tôi nhắm mắt và tưởng tượng.

Hãy nhớ lại lúc bị Thiên Ma giết chết.

Bị rút móng tay, nội tạng bị nghiền nát. Câu chuyện bi thương của Tiểu Thiên Ma...

Ơ.... Mỹ thiếu nữ Gore (Kinh dị máu me)?

"Mẹ kiếp."

"S, sao thế?"

Maronnier sợ hãi co rúm người lại, thậm chí còn run lẩy bẩy.

Thế kia mà là Quốc Mộc à. Trong lòng tôi thầm nghĩ.

'Khí chất cường hóa... Vậy nghĩa là con nhỏ kia cũng bị cường hóa.'

Nếu vậy thì việc trở thành kẻ nhát gan cũng dễ hiểu.

Việc tôi sắp trở thành thằng điên vì tình dục cũng là do hiệu ứng của cái hầm ngục quái đản này.

Rốt cuộc cái hầm ngục này được tạo ra như thế nào vậy?

Hầm ngục trong hầm ngục. Không phải nhân tạo, mà là hầm ngục được hình thành tự nhiên trên vùng đất này và được coi là nguy hiểm thực sự.

Nói chính xác hơn là giữ nguyên sự nguy hiểm của hầm ngục. Chỉ thay đổi một phần phần thưởng bằng bàn tay con người.

Vì vậy nếu sơ sẩy một chút có thể đặt chân nhầm vào nơi nguy hiểm.

Từ thời điểm đến Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, các sinh viên đều được coi là Hunter cấp B, nên hầu như sẽ không có tai nạn xảy ra, nhưng mà.

'Ngẫu nhiên mà cũng vớ phải cái thứ khốn nạn thật.'

Tôi đưa tay ôm trán.

Cảm nhận được hơi nóng hầm hập, cứ như cơ thể đang tuyên bố đình công rằng nếu không làm tình thì sẽ chết vậy.

Nói trắng ra là nhìn thấy con sói chết cũng thấy hứng.

Không phải tôi mà là Khí chất của tôi.

- Siết chặt.

Dồn lực vào tay cầm trượng. Không còn cách nào khác.

"Maronnier."

"Hả?"

"Không nghỉ cho đến khi dọn dẹp xong."

Định nghỉ ngơi để tiết kiệm ma lực. Nhưng cứ đà này cơ thể tôi sẽ kiệt sức trước mất.

- Rầm!

Tôi vung trượng lướt qua Maronnier. Cô ta ngẩn người nhìn tôi rồi muộn màng đuổi theo.

Tạo ra gió bằng ma lực màu xanh lam từ hai vai.

Wind Cutter (Lưỡi Dao Gió). Dạng cải tiến.

Vốn dĩ Wind Cutter có dạng lưỡi dao bán nguyệt (Ban-wol), giờ chuyển thành hình cái nêm mờ đục.

Ma pháp sơ cấp nhưng uy lực cao hơn một bậc. Ma lực đen dùng ở đây thì hỏa lực quá mạnh.

Lầm lũi bước về phía trước.

- Rầm!

Tấm ván giẫm lên sụt xuống, mưa tên bay tới ngay trước mắt.

"Này-"

Trước khi tiếng gọi của Maronnier vang lên, tôi đã di chuyển những mũi tên sau lưng.

- Vút vút vút!

Một phát một mũi. Những mũi tên va vào nhau gãy gập một cách yếu ớt.

- Cạch!

Lưỡi dao trồi lên từ sàn nhà bị chặn lại bởi khiên chắn và cong đi.

Bẫy. Chỉ cần cẩn thận một chút là có thể tránh được.

"Không phải quá liều lĩnh sao?"

Maronnier hoảng hốt chạy lại gần.

Giữ nguyên tư thế chỉ quay đầu lại, con nhỏ đó lảng tránh ánh mắt tôi. Ngấm ngầm giữ khoảng cách.

Dù cấp bậc Khí chất có tăng lên thì thái độ có thể thay đổi đến mức này sao.

Cũng không phải không hiểu được. Biết đâu cô ta cũng có hoàn cảnh gì đó giống tôi.

"Hỗ trợ từ phía sau đi."

"... Ừ."

Tiến bước không ngừng nghỉ, chẳng mấy chốc đã thấy cuối hành lang.

Ma pháp bảo vệ giống như ở cửa vào cũng được yểm lên cánh cửa này.

Maronnier từ bên cạnh tôi bước ra, đặt tay lên cửa.

"... Để tôi làm."

Có vẻ vì không làm gì mà chỉ đứng sau nên cô ta để ý, tự mình giải trừ ma pháp.

Đổ vào một lượng ma lực khá lớn, chẳng bao lâu sau cạch- cánh cửa mở ra.

- Xì xì xì.

Lại là đám sương mù bắt đầu bốc lên từ dưới đáy.

Hầm ngục đòi hỏi phải giải trừ khó khăn đến hai lần.

Căn phòng cuối cùng của hành lang chật hẹp. Ở đó có một thứ gì đó khổng lồ đang sinh sống.

Một con rắn đen dài dễ đến hơn chục mét quấn quanh cái cây khổng lồ to như khu chung cư.

Nó quấn những cành cây vươn ra từ thân cây bằng cơ thể mình. Đưa cái đầu hình tam giác to như ngôi nhà ra, nhấc mí mắt cứng đờ lên.

Đôi mắt vàng khè của nó đảo một vòng kiểm tra căn phòng rồi nhìn về phía này.

- Tách.

Nước nhỏ giọt từ trần nhà. Mùi tanh nồng xộc vào mũi.

Sàn nhà phủ rêu trơn trượt. Nước bẩn đọng lại khắp nơi.

Cây cổ thụ mục nát mọc xuyên qua gạch đá dường như đã chết, không cảm nhận được chút sức sống nào.

"... Cái này. Để tôi làm."

"Làm được không?"

"Cậu coi tôi là cái gì thế?"

"Sinh viên học viện."

"A đúng rồi... Dù sao thì cái đó cũng đúng. Nhưng tôi không yếu đâu nhé?"

Có lẽ vì không gian đủ rộng. Maronnier vươn trượng ra, tự tin tập trung ma lực.

Lùi lại một bước để mở rộng không gian cho cô ta, ma lực ở đầu trượng của cô ta bành trướng.

"Zìiii."

Con rắn thè lưỡi nhìn về phía này. Có vẻ nó vẫn chưa coi chúng tôi là kẻ thù mà chỉ đang cảnh giác.

Ma pháp thượng cấp. Thậm chí còn hơn thế.

Ma lực xanh lam của cô ta trở nên khổng lồ, rồi đôi môi Maronnier hé mở, một câu thần chú lạ lẫm bật ra.

"le. feu." (Lửa)

Ngọn lửa xanh lam bị nén lại.

Ma lực mật độ cao hơn và mạnh mẽ hơn dồn về một điểm.

"lac vert!" (Hồ xanh)

- Vù!

Nó vạch một đường chỉ trong không gian.

- Ầm ầm ầm ầm!

Ma pháp của cô ta bắn ra như tia laser mỏng chạm vào cái cây, rồi trong khoảnh khắc tiếng nổ lớn vang lên.

Bùng.

Cái cây khổng lồ nhuộm màu xanh lam trong nháy mắt. Ngọn lửa nhảy múa như sóng thần lan đến tận chân Maronnier.

Con rắn bị nhấn chìm trong lửa gào thét thảm thiết.

"Kieeeeek!"

Tách. Tách tách. Cây cổ thụ mục nát cháy thành tro rơi xuống sàn. Con rắn treo trên cây phát ra âm thanh quái dị, uốn éo cơ thể rồi rơi xuống gốc cây.

Ngọn lửa quá dữ dội đến mức không thể xác định được hình dạng con rắn.

Maronnier, người đã thiêu rụi cái cây khổng lồ đó trong nháy mắt, ấn chặt mũ để không bị gió thổi bay.

Đợi một lúc lâu mà ngọn lửa vẫn không tắt.

Cái này nếu tôi trúng phải chắc cũng không còn tay chân nào lành lặn.

'Bảo là nghề nghiệp thiết yếu để công lược hầm ngục quả không sai.'

Nếu tập hợp lại bắn vài phát như thế này thì ma thú hầm ngục cũng không ngóc đầu lên nổi.

Maronnier thu hồi Golem của mình và hồi phục chút ma lực còn lại.

"Giờ. Chỉ cần kiểm tra phần thưởng là xong. Không ngờ chỉ công lược hầm ngục mà tốn đến 3 phần ma lực... Giá mà có bình thuốc (Potion) thì tốt."

Cô ta cố gắng không nhìn tôi và nói.

- Tách, tách tách.

Lửa vẫn đang cháy. Đã xong chưa nhỉ.

Nhưng trong mắt tôi lại nhìn thấy thứ gì đó đang chuyển động.

Maronnier nãy giờ tâm trí lơ đễnh nên không nhận ra. Tôi cũng sẽ không biết nếu không có Cơ thể Chiến đấu.

- Bụp.

Đúng như dự đoán, một thứ khổng lồ lao về phía này.

Cái đầu hình tam giác. Con rắn há to miệng chìa nanh vuốt ra.

Tôi nắm lấy vai Maronnier đẩy ra sau lưng.

"Ư!"

"Kroaaaa!"

Rầm.

Vắt kiệt ma lực để chặn đứng con rắn.

Cái đầu rắn đang há miệng lao tới đột nhiên bị ấn xuống sàn.

Gravity (Trọng lực). Thuộc dạng nâng cao của ma pháp gió nhưng vì độ khó nên không được ưa chuộng.

Đôi mắt con rắn bị chặn đứng chuyển động vặn vẹo đau đớn.

- Rầm, rầm!

Tăng áp lực mạnh hơn khiến cái đầu bị bẹp dúm. Vậy mà vẫn chưa chết.

Tôi trộn một chút ma lực vào trượng rồi đập mạnh vào giữa trán nó.

- Bốp!

Máu đỏ bắn ra, ngọn lửa tắt ngấm.

"... Chưa chết à. Cảm ơn."

Được rồi.

Tôi không trả lời, hạ trượng xuống và thở hổn hển liên tục.

Làm ơn lắng xuống đi.

Chỗ đó đã cứng đờ. Vì tình huống chiến đấu nên Maronnier không nhìn thấy, nhưng thật khó xử.

Tôi quay lưng đi trước để cô ta không nhìn thấy.

Phải rời khỏi đây.

Căn phòng phần thưởng được chuẩn bị chu đáo. Cánh cửa tỏa sáng màu vàng kim thân thiện như mời gọi hãy mau vào đây.

Vừa nghĩ là hầm ngục kỳ lạ thì mở cửa ra, bên trong thấy một tấm biển báo ẩm ướt, ba cái ba lô. Và một cái rương.

"Ơ... Thế nào? A, phòng này thơm thật."

Maronnier hỏi dè dặt. Có lẽ vì trận chiến đã kết thúc nên giọng điệu lại trở nên rụt rè.

Căn phòng trao thưởng không có mùi hôi thối mà ngược lại còn thơm tho.

Tôi đọc tấm biển báo đầu tiên.

Nội dung dòng chữ trên biển báo là...

[Sau 24 giờ. Sẽ tự động dịch chuyển đến trước thác nước.]

Một ngày. Bảo hãy nghỉ ngơi ở nơi này rồi đi.

Với đặc điểm phải sinh tồn trong một tuần. Việc có thể nghỉ ngơi an toàn trong một ngày mà không bị đe dọa là một ưu đãi cực lớn.

Đủ hiểu tại sao người ta lại tốn công khóa cửa kỹ đến thế.

- Rầm!

Phải. Có thể sống an toàn trong một ngày.

Như để chứng minh điều đó, ngay khi Maronnier bước vào, cánh cửa đóng sầm lại một cách tàn nhẫn.

Một lời nguyền (chú phược) còn kiên cố hơn cả hai bức tường phòng thủ chúng tôi đã phá giải được yểm lên cánh cửa.

"T, tự nhiên cái gì thế?! Sao cửa lại đóng?"

Maronnier hoảng hốt.

"Đọc cái này đi."

Nghe tôi nói, cô ta bước lại gần một bước, nheo mắt đọc dòng chữ đó.

Do đặc điểm hầm ngục nên tự động dịch chuyển sang tiếng mẹ đẻ một cách tự nhiên, việc đọc không thành vấn đề.

"Sau 24 giờ. Sẽ tự động dịch chuyển đến trước thác nước. Hãy tận hưởng thời gian nghỉ ngơi ngọt ngào...?"

Maronnier đọc từng câu từng chữ ngập ngừng, ngắt quãng.

Sau đó ngước nhìn tôi, khuôn mặt cứng đờ thấy rõ.

Trông như sợ đến trắng bệch cả mặt.

"... Là thật sao?"

"Chắc thế?"

Tôi ngồi phịch xuống, khom lưng trước khi Maronnier nhìn xuống phía dưới.

Dù Maronnier có mắc chứng sợ không gian kín hay là kẻ nhát gan đi nữa. Lúc này người có tâm trạng tồi tệ nhất là tôi.

"Làm sao... có thể như thế này được?"

"Không phải ghét quá mức đấy chứ?"

"X, xin lỗi... Không phải thế. Phải nhanh chóng tìm đội mà, cả cậu cả tôi..."

Dù nói thế cũng chẳng làm được gì.

Khoảnh khắc định phá giải lời nguyền kia, ma lực của chúng tôi sẽ bị rút cạn sạch.

Chắc chắn là ma pháp đã qua tay S cấp hàng thật giá thật.

Thấy tôi không trả lời, Maronnier cũng chấp nhận hiện thực, ngồi bó gối trong góc phòng ấm cúng.

Không. Phải nói là chấp nhận hiện thực sao.

"..."

- Lẩy bẩy lẩy bẩy.

Khuôn mặt con nhỏ trắng bệch không còn giọt máu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!