Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 38: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (1)

Chương 38: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (1)

Chương 38: Vụ Án Bạo Tẩu Liên Hoàn (1)

"Ngươi quả nhiên có khí chất giống chúng ta."

Tôi có khí chất (khí chất)?

Cheon-do hay Baekdo nhìn thấy ánh sáng gì ở tôi thì tôi không biết.

Chỉ đoán mò là họ nhìn thấu tiềm năng của tôi thôi.

Nhưng bảo giống Baekdo thì thật nực cười.

"Khí chất tôi có chỉ là rối loạn kiểm soát cơn giận và dâm ma thôi ạ."

"Gì, cái khí chất chó má gì thế hả? Khí chất ta nói không phải mấy cái khí chất thô thiển đó!"

Baekdo kinh hãi bổ sung thêm lời giải thích.

"Tam đệ tử. Ý ta muốn nói là, ngươi sinh ra đã là kẻ chiến đấu. Hiếu chiến, và cảm giác bẩm sinh xuất sắc. Đương nhiên chắc từng giết người rồi chứ?"

"Thì cũng có."

"Ta đoán thế. Dù không ưng lắm nhưng ngươi chắc chắn có tài năng."

Người này sao tự nhiên lại khen thế?

Nhìn Baekdo với ánh mắt đó, vẻ mặt Baekdo có vẻ gì đó rất tự tin.

Chẳng bao lâu sau từ miệng cô ta thốt ra một câu.

"Nên nếu công nhận sự vĩ đại của Đào Giòn, ta sẽ nhận ngươi làm đệ tử trực truyền. Là lời đề nghị của người được gọi là phụ nữ mạnh nhất thế giới đấy. Thế nào? Ngon ăn chứ?"

Baekdo đắc ý nhếch mép cười.

Dáng vẻ đường hoàng đó như muốn nói với tôi.

Không nhận lời đề nghị này thì hối hận đấy? Không, làm gì có chuyện không nhận. Là lời đề nghị của ta cơ mà.

Nhìn lông mày nhướn lên là biết đang nghĩ thế.

'Hèn gì. Tự nhiên lại khen. Hóa ra là tâng bốc bản thân rồi nịnh nọt qua loa.'

Tôi nhìn Baekdo với ánh mắt nửa khép.

- Khư hi hi hi.

Dù không cười nhưng tiếng cười khúc khích của Baekdo vẫn vang bên tai. Tôi hít một hơi, trả lời phũ phàng.

"Không thích."

Khuôn mặt tự tin của Baekdo cứng đờ ngay lập tức.

"Gì, gì cơ? Khoan. Là lời đề nghị của ta đấy. Thật sự không thích sao?"

Baekdo hỏi đi hỏi lại như phủ nhận lời tôi.

Tôi nói lại với cô ta lần nữa.

"Cô không biết gì về thế giới này quá đấy nhỉ? Ngay cả võ đường Taekwondo ở trung tâm Seoul muốn tìm đệ tử cũng phải tặng võ phục hay nước ngọt để dụ dỗ."

"Ta, Taekwondo á?"

"Vâng. Đến cả Học viện cũng hỗ trợ không tiếc tay cho sinh viên có thành tích xuất sắc. Cô biết điều này nghĩa là gì không?"

Thấy dấu hỏi hiện lên trên mặt Baekdo, tôi nhún vai.

"Nghĩa là thời thế thay đổi rồi. Ngoài Baekdo đại nhân ra còn đầy người dạy. Baekdo đại nhân phải đi pha ngay tách hồng trà đào rồi cung phụng đệ tử xuất sắc mới đúng. Học dưới trướng người thầy không tôn trọng đệ tử thì học được cái gì chứ?"

Nói làm gì nữa. Nhân tài có sức tăng trưởng hàng đầu thế giới chính là tôi đây.

Muốn nhận tôi làm đệ tử thì đương nhiên phải đãi ngộ tương xứng chứ?

Tất nhiên mấy cái đó đếch quan trọng, chỉ là muốn thắng Baekdo một lần nên nói thế thôi.

"Ư ư ư."

Baekdo đặt ngón trỏ lên môi rên rỉ.

"C, cái đó nói thật lòng sao? Là kỹ thuật muốn học cũng không học được đấy. Thế mà ta phải cung phụng ngươi?"

"Vâng."

"Quát! Làm gì có cái lý lẽ ngang ngược thế!"

Ở đây chứ đâu.

Thú thật là lời đề nghị hấp dẫn nhưng lòng tôi không cho phép.

Baekdo hậm hực một hồi rồi quay phắt đi khoanh tay lại.

"Thôi. Hôm nay các ngươi tự tập đi! Ta ra ngoài một lát."

"Dỗi rồi à?"

"Câm mồm!"

"Nhạy cảm ghê. Giận rồi kìa. Thôi được rồi, tôi nhường đấy. Chỉ cần công nhận vị ngon của Đào Mềm thì tôi sẽ làm đệ tử."

"Quát!"

Baekdo bịt tai như thực sự không muốn nghe rồi bước nhanh xuống núi.

San Su-yu nhìn tôi và Baekdo luân phiên rồi.

"Si-heon."

"Hả?"

"... Cả hai đều lạ."

Nghiêng đầu ngầm trách móc chúng tôi.

Tôi lẳng lặng gật đầu.

"Vốn dĩ bạn bè cãi nhau là chuyện trẻ con mà."

"Thế à?"

"Đúng thế."

Gieo rắc tư tưởng vô lý rồi gật đầu, San Su-yu khoanh tay lườm tôi.

"Vậy, tôi theo sư phụ thích Đào Giòn."

"Gì cơ?"

"Đào Mềm đáng ghét."

Nói rồi San Su-yu bắt chước khuôn mặt cáu kỉnh của Baekdo đi vào túp lều.

- Rầm.

Tiếng đóng cửa giận dỗi.

Tôi nhìn cảnh đó mà cạn lời.

"... Mình dạy hư bạn rồi."

[Hãy nhận người đàn ông đó làm đệ tử. Tài năng là rõ ràng. Có lẽ sẽ rất hợp với sức mạnh mà ngươi sở hữu.]

Baekdo đọc đi đọc lại bức thư Cheon-do để lại.

Gân xanh nổi lên giữa hai đầu lông mày đang nhíu lại.

Vò mái tóc trắng xóa, vẻ tiều tụy tự nhiên hiện lên mặt.

"... Cheon-do con khốn."

Ghét Cheon-do.

Bắt nhận cái gã nhìn thôi đã thấy sôi máu làm đệ tử. Thú thật cô nghĩ sẽ không hình thành được quan hệ thầy trò tử tế với hắn.

"Lee Si-heon, Lee Si-heon..."

Nhắc lại cái tên đó bằng giọng lạnh lùng.

Chính cô cũng thấy tài năng của hắn là chắc chắn.

Tài năng thiên bẩm nhìn một lần là làm theo được ngay.

Tài năng của Si-heon chỉ có thế thôi sao?

Cơ thể được rèn luyện đều đặn không thiếu sót gì để đạt thành tựu trên con đường võ học, tính cách cũng mang khí chất phản nghịch.

Nhân tài mà Cheon-do và Baekdo mong muốn chính là Lee Si-heon.

[San Su-yu cũng có tài năng nhưng không bằng Lee Si-heon. Vốn dĩ San Su-yu có mối liên hệ gia tộc nên việc lôi kéo là không thể. Nhất định phải nhận Lee Si-heon làm đệ tử.]

"Thật sự ghét mà..."

Như đọc được suy nghĩ đó của cô, ở cuối bức thư Cheon-do viết.

- Không làm thì biết chuyện gì xảy ra rồi chứ?

Một kiểu đe dọa.

Baekdo nhắm nghiền mắt nhớ lại chuyện cũ.

Lần cãi lời cảnh cáo của Cheon-do đi đánh nhau rồi bị thương nặng. Cheon-do đã treo đầy sâu róm lên người mình rồi chuyển ý thức cho Baekdo.

Baekdo ghét sâu bọ.

Con sâu lông lá tua tủa đáng sợ đến mức cô nhìn thấy là kinh hãi ngất xỉu. Cảnh tượng lúc đó dạo này vẫn hay hiện về trong mơ.

Không muốn trải qua chuyện đó lần nữa, Baekdo vuốt cánh tay nổi da gà rùng mình.

Dù có chuyện gì cũng phải nắm lấy bông hoa tên là Lee Si-heon.

Nhưng chuyện đó có dễ dàng như ý muốn đâu. Baekdo độc thoại với giọng hơi mếu máo.

Bay nhảy trên trời, cô thu hai tay ôm lấy đầu gối.

"Phải làm sao đây..."

Không thể từ bỏ ý chí Đào Giòn. Đào Giòn là bản sắc và là bạn đời của cô.

'Thà sờ sâu róm bằng tay không còn hơn bỏ Đào Giòn.'

Nghĩ thế xong Baekdo lại nhớ đến hình dáng ghê tởm của sâu róm rồi lắc đầu.

'Nghĩ lại thì bỏ Đào Giòn có khi còn hơn sờ sâu róm...'

Suy nghĩ tầm thường, nhưng với cô là nỗi trăn trở quan trọng hơn cả hội nghị thượng đỉnh Hàn Mỹ.

Vốn dĩ người đứng trên đỉnh cao hay lo nghĩ những chuyện vặt vãnh.

"Ư ư, tam đệ tử. Tên xấu xa đó."

Vò đầu lần nữa, Baekdo gần như đạt đến cảnh giới oán hận.

Định bỏ qua cho rồi mà ai ngờ hắn lại nói câu pha hồng trà mang lên.

Ngay từ đầu đã hiểu là mình và Lee Si-heon không hợp nhau từ ngày đầu gặp mặt.

A. Chúng ta cả đời không hiểu nhau được. Ở cùng nhau là kẻ thù cắn xé nhau.

Như hai đường thẳng song song không gặp nhau, cô chắc chắn quan hệ giữa mình và Lee Si-heon cũng không gặp nhau.

'Không hiểu lòng ta.'

Baekdo thầm hờn dỗi phồng má.

Dù bảo không thích nhưng Cheon-do cứ nhắc đi nhắc lại việc phải giành lấy Lee Si-heon.

'Ư ư ư.'

Dù ghét cay ghét đắng Lee Si-heon nhưng Baekdo đành phải nghe theo Cheon-do.

Vì Baekdo tôn trọng Cheon-do, người có phong thái đại hiệp, và muốn giống như cô ấy.

Vốn dĩ giọng điệu của Baekdo giống Cheon-do cũng là do cô cố tình sửa giọng.

Mọi người trên thế giới nghĩ chủ nhân cơ thể này là Baekdo, nhưng trong suy nghĩ của Baekdo thì không phải vậy.

Việc Baekdo leo lên vị trí này,

Hay nhận được ánh mắt ngưỡng mộ là người phụ nữ mạnh nhất lịch sử.

Có được cái danh hiệu hung dữ Cây Đào bách chiến bách thắng,

Thực ra tất cả đều nằm trong kế hoạch của Cheon-do.

Cuối cùng Cheon-do chẳng phải đã lập ra cả binh đoàn lính đánh thuê [Đào Nguyên Hương] (Dowonhyang) theo kế hoạch của mình sao?

"Haizz. Bảo làm thì phải làm chứ biết sao."

Baekdo lầm bầm. Tiếng tim đập lớn dần và từ bên trong vang lên giọng nói dễ thương.

- Baekdo, đừng ghét đệ đệ quá.

'Hwang-do em chẳng biết gì cả.'

- Đứa bé ngoan mà...

'Bị sờ ngực mà hưng phấn.'

- C, cái đó là do Baekdo chị đẩy cho em mà! Chị thật sự cứ định làm thế với em mãi à?

'Thế không hưng phấn à?'

-...

'Giả vờ ghét nhưng hưng phấn hết nấc, con khốn âm hiểm.'

- Oa a a a.

Tiếng khóc của Hwang-do vang lên, xen vào đó là giọng nói lạnh lùng.

- Lại ồn ào gì thế.

Là Cheon-do.

'Cheon-do... Nhất định phải là tên đó sao?'

- Lee Si-heon sở hữu tài năng gấp mười lần đệ tử hiện tại của ngươi.

'Không nhưng mà, ta thực sự thấy không hợp với hắn nên mới nói.'

- Nói gì thế. Không ai khác mà chính Baekdo ngươi? Về tính cách thì ta thấy ngươi hợp nhất đấy.

'Nói nhảm gì thế.'

Baekdo dụi mắt đứng dậy.

Đứng ở nơi cao đến mức thu hết phong cảnh núi non trùng điệp vào tầm mắt, cô thở dài.

- Tít tít tít.

Chuông báo thức reo. Baekdo lấy điện thoại từ túi trong ra kiểm tra tên.

- 010-235x-21xx [Đệ tử đầu tiên]

Thở dài cay đắng rồi kẹp điện thoại vào tai.

Ngay sau đó giọng nói vui vẻ của người phụ nữ vang lên.

[Sư phụ, có chuyện rồi. Sư phụ phải đến thôi.]

"Chuyện gì?"

[À thì. Ở Seoul xảy ra vụ án bạo tẩu liên hoàn...]

Vụ án Mộc Nhân bạo tẩu.

Tức là Ent (ent).

Từ chỉ Mộc Nhân sa ngã.

Nếu “Giải Phóng”, hoặc “Mộc Chất Hóa” là năng lực riêng của Mộc Nhân phát huy trọn vẹn sức mạnh Thế Giới Thụ, thì “Ent” nghĩa là Mộc Nhân không chịu nổi sự Mộc Chất Hóa đó, mất lý trí và hóa thành ma vật.

Nhưng Mộc Nhân bình thường có dòng máu Thế Giới Thụ loãng nên không thể phát huy cũng như chịu đựng sức mạnh Mộc Chất Hóa.

Nên vụ án Ent liên hoàn nghĩa là có ai đó cố tình dùng thủ đoạn nào đó khiến các Mộc Nhân bạo tẩu.

Đây là tội ác tàn bạo đáng chú ý nhất trong xã hội hiện đại.

[Dù sao thì chắc phải đến thôi. Hôm nay xử lý đã hơn năm vụ rồi.]

"Năm vụ?"

Một năm trung bình xảy ra mười vụ mà hôm nay tận năm vụ.

Baekdo nhăn mặt hạ xuống từ không trung.

"Hà. Biết rồi."

[Nhờ cả đấy. Sư phụ. Mấy đứa Đào Nguyên Hương đều ở đây cả rồi. Chỉ cần sư phụ đến là được.]

Lúc đó. Cheon-do lên tiếng.

- Vừa hay.

'Gì?'

- San Su-yu và Lee Si-heon thiếu kinh nghiệm thực chiến, sẽ là cơ hội lớn để trưởng thành.

'Không nhưng cái đó, là Ent đấy. Ent. Không phải ma vật đâu.'

- Người đàn ông đó sẽ làm được.

Trước lời của Cheon-do, Baekdo thở hắt ra với vẻ mặt hoang mang rồi gãi má.

"Haizz thật là."

[Sư phụ?]

Tiếng thở dài phun ra.

Cuối cùng Baekdo đầu hàng mở miệng.

"Này. Sẽ có hai người gia nhập."

[Dạ? Đột nhiên ạ? Không bắt được đuôi nên thiếu nhân lực thật, nhưng chắc là người ra hồn chứ ạ?]

"Chắc là."

[... Chắc là? Sư phụ vừa bảo chắc là ạ? Lần trước cũng mang đệ tử kỳ lạ đến đánh cho gần chết rồi gửi về như mới hôm qua thôi.]

"Ồn ào quá. Cúp đây. Rosy."

[Không sư phụ! Khoan-]

- Tút.

Đút điện thoại vào túi trong, Baekdo nhìn bầu trời với vẻ mặt tuyệt vọng.

"Do stress hay sao mà. Chẳng hiểu sao, bầu trời vàng vọt quá."

- Đừng có làm trò nữa Baekdo.

- Đúng rồi đúng rồi.

Baekdo khóc trong lòng.

Không chỉ khóc mà là khóc òa lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!