Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 23: Du Quyên Lạc Hoa (6)

Chương 23: Du Quyên Lạc Hoa (6)

Chương 23: Du Quyên Lạc Hoa (6)

Thời gian trôi qua.

"Ngày mai là ngày đó. Sứ đồ Lee Si-heon."

"Tôi biết rồi. Lui ra đi. Tôi nhận thức đầy đủ việc mình phải làm."

"Vâng. Và xin hãy nhận lấy cái này."

Ngày ngay trước khi hành sự, tín đồ tìm đến tôi đưa ra một quả cầu thủy tinh màu đỏ có vẽ ma pháp trận.

"Nếu sử dụng quả cầu thủy tinh này, ngài sẽ cùng một người trong phạm vi 3m di chuyển đến tầng hầm của giáo đoàn chúng tôi."

"Ra vậy."

"Vâng. Trong khi chúng tôi thực hiện mục đích ban đầu, mong Sứ đồ hãy mang Sứ đồ dự bị Jin Dal-rae đến."

"Đã rõ."

Tôi nhận lấy quả cầu thủy tinh. Bên trong vẽ đầy những ma pháp trận mà ngay cả tôi cũng không giải mã nổi.

'Cái này là. Giao trứng cho ác đây mà.'

Nhưng càng như vậy tôi càng cảnh giác cao độ.

Mệnh lệnh được truyền đạt đơn phương thường che giấu ý định thực sự.

- Soạt.

Những kẻ trùm mũ đen biến mất. Giờ tôi đã có thể đọc được sơ sơ chuyển động đó.

'Đâu xem nào.'

Lục túi lấy điện thoại ra, liên lạc với Lee Se-young.

"Vâng a lô. Cô giáo. Cô có thể chuẩn bị cho tôi một món đồ... à không hai món được không?"

Đêm muộn, tôi không ngủ.

Lòng xao xuyến không ngủ được.

Vì ngày mà Lee Si-heon thông báo chính là hôm nay.

Hôm nay là ngày quan trọng không được lơ là cảnh giác, nhưng có lẽ vì căng thẳng nên dù cố ngủ cũng không ngủ được.

Tôi uống rượu để ép mình ngủ.

Rượu vào làm cơ thể nóng lên.

Tôi ôm chiếc gối màu hồng, vùi mặt vào đó.

[Dal-rae à. Hãy khắc cốt ghi tâm lời này.]

Giữa đôi mắt sưng húp, di thư của bố mà tôi thấy lúc đó hiện lên chập chờn.

[Đừng tin người đàn ông đó.]

Cô bé ôm lá thư dính máu. Dáng vẻ ôm con búp bê thỏ trông thật thê lương.

Đứa bé đang khóc nghẹn ngào, và trước mặt đứa bé đó, người đàn ông gãy cổ đang nằm cô độc.

[Xin lỗi vì đã cho con thấy bộ dạng thảm hại này. Bố không còn tự tin để sống tiếp. Xin lỗi.]

Lá thư phai màu chỉ lặp lại lời xin lỗi. Những vết nước mắt nhòa đi trong đó.

Chỉ cần nhớ lại thôi lồng ngực cũng nghẹn ngào, nhớ về những ngày tháng hạnh phúc xa xưa.

[Bố xin lỗi.]

Người duy nhất yêu thương tôi trong cuộc đời này.

Tôi lúc nhỏ chẳng biết gì cả. Người sắp sụp đổ có biểu cảm thế nào, khuôn mặt của con người đang từ từ vỡ vụn ra sao.

Đêm trước ngày người đàn ông đó chết. Biểu cảm trống rỗng và hư vô mà tôi thấy lúc đó thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong giấc mơ.

Tôi nhớ sự oán hận của người đó.

Đến năm 12 tuổi tôi mới hiểu ý nghĩa của khuôn mặt luôn nhăn nhó đó.

- Chíp, chíp?

Một con chim nhỏ phản ứng với cảm xúc kích động bay đến chỗ tôi và nghiêng đầu.

Tinh linh trung cấp không biết nói. Món quà cuối cùng người đàn ông đó để lại cho tôi.

- Ríu rít, ríu rít.

Cọ mặt vào má tinh linh đang hót vui vẻ, tôi cố gắng chìm vào giấc ngủ.

"Mang cái cậu nhờ đến rồi đây. Hai cái này là được hả?"

"Từng này là dư sức (chịch) rồi."

Lee Se-young nghe tôi nói thì nhăn mặt, đưa cho tôi hai viên pha lê phát sáng màu đỏ và tím mỗi loại một cái.

"Phải dùng cho tốt đấy. Hai cái này bằng giá một viên Su-mok-hwan đấy. Đắt lắm."

"Một viên Su-mok-hwan rốt cuộc bao nhiêu tiền mà thế?"

"Tùy thời giá. Lúc khan hiếm thì người bán hét giá bao nhiêu cũng được."

Biết là đắt đến mức há hốc mồm rồi. Dù sao thì cũng đã lấy đồ cần thiết, chuẩn bị xong xuôi, giờ chỉ còn chờ xem bọn chúng có đến không.

'Việc đến là chắc chắn rồi. Còn Jin Dal-rae...'

Là bảo tôi tự dọn cơm ăn, hay là dọn sẵn mâm rồi bảo tự mang đi.

Thực ra thế nào cũng chẳng quan trọng.

Tôi đặt ba lô xuống sàn một lát, Se-young thở dài nói.

"Khoảng 2 giờ có cuộc họp tổng thể Học viện. Chắc bọn chúng nhắm vào lúc đó. Được tổ chức dưới ý chí của Thế Giới Thụ nên không thể vắng mặt. Nên là Si-heon à."

"Vâng."

"Hôm nay cô không có ở đây."

Tôi im lặng gật đầu, Se-young quàng một tay qua cổ tôi, vỗ vỗ vào đỉnh đầu tôi.

"Thằng nhãi. Đeo mặt nạ làm bộ ngầu lòi."

"Ơ đm, không phải cô giáo tạo bầu không khí sao?"

Nghe chửi, Se-young cười khúc khích thích thú.

"Nói gì thế. Cậu có biết vì cậu mà tôi khổ thế nào không? Tôi đã phải ôm chân bạn đồng khóa ở Học viện khóc lóc khắp nơi. Bảo giúp đứa trẻ nhà tôi."

"Đứa trẻ nhà tôi cái gì."

"Cậu vẫn là em bé mà. Em bé."

"Oa, gu của cô giáo là kiểu đó à? Cái này hơi thất vọng đấy."

"Thằng điên này không chịu thua câu nào."

Im lặng.

Vẫn ôm cổ tôi, Se-young thả lỏng tay đang vỗ vỗ, xoa đầu tôi.

"Mà, đừng có chết đấy. Bạn tình mà chết thì giấc mơ chắc dữ dằn lắm."

"Cứ nói thẳng là không có tôi thì cô đơn đi."

"Hoàn toàn không? Tự ý thức quá mức cũng phải vừa vừa thôi mới dễ thương đấy nhãi ranh."

Cười một cái, tôi lén đưa một lá thư cho Se-young.

"Cái này là gì?"

"Nếu tôi mất chút thời gian để quay lại Học viện thì hãy chuyển cái này cho Jin Dal-rae. Cũng phải kể lại sự tình chứ?"

Se-young nghiêng đầu rồi vui vẻ nhận lấy, chúng tôi chạm mắt nhau một lúc rồi xa nhau.

- Rẹt.

Lee Se-young bước vào lớp với tư cách giáo viên, và tôi cũng bước vào lớp với tư cách một học viên.

- Cộp!

Vừa bước vào, cô ấy đập mạnh lên bục giảng, ánh mắt các học viên hướng về một nơi.

"Nào!"

Nở nụ cười khẩy, Lee Se-young thông báo với học viên.

"Cô đến rồi tất cả đứng dậy! Jin-su à. Hôm qua uống rượu hay sao? Seon-woo, đêm qua em lại gặp đàn ông à? Để xua tan cơn buồn ngủ, hôm nay chúng ta sẽ hô khẩu hiệu buổi sáng đặc biệt do cô giáo sáng tác. Ai có ý kiến gì không?"

Làm gì có ai dám ý kiến ý cò.

Cô ấy đang làm động tác như thể nếu không làm theo thì không để yên đâu.

"Huấn luyện như thực chiến. Luôn luôn không được lơ là cảnh giác."

- Huấn luyện như thực chiến. Luôn luôn không được lơ là cảnh giác.

"Khi có việc ngoài dự đoán xảy ra, tập hợp tại hội trường."

- Khi có việc ngoài dự đoán xảy ra, tập hợp tại hội trường.

Tại hội trường có đủ loại sinh vật ma pháp giỏi phòng thủ. Mọi hành vi tấn công xảy ra bên trong hội trường đều không được dung thứ, và tại đó có một Hộ vệ đang trấn giữ.

"Biết hội trường ở đâu rồi chứ? Chính là tòa nhà trung tâm."

- Vâng!

"Tốt! Cô giáo có cuộc họp nên phải đi máy bay chuyến sáng. Tự học cho đàng hoàng vào, vất vả rồi!"

- Rẹt.

Tiếng cửa vang lên một lần, các học viên lại chìm vào giấc ngủ hoặc bắt đầu tự học.

Tôi vỗ vỗ vào cái ba lô mang theo, chạy mô phỏng trong đầu.

Thời gian trôi qua chậm chạp.

Khoảng cách giữa thời gian dài đằng đẵng mà cũng ngắn ngủi, tôi lặng lẽ tận hưởng.

10 giờ. Bài kiểm tra toán đột xuất khá khó.

11 giờ. Nhờ giáo sư vắng mặt nên có thể sắp xếp suy nghĩ.

12 giờ.

Ra nhà ăn ăn cơm một mình.

1 giờ. Tôi chọn chỗ Jin Dal-rae không nhìn thấy và bắt đầu quan sát cô ấy.

Sự bất an len lỏi gây áp lực bảo hãy rời khỏi đây ngay.

- Vù vù vù.

Ma lực trong không khí đang chuyển động. Vài học viên nhạy cảm dường như nhận ra sự bất thường nên đang xì xào.

Tôi lấy điện thoại trong túi ra, gọi vào số Se-young đã đưa.

- Tút tút tút. Tút.

[A lô~ Bạn cặp của Se-young hả?]

"Vâng chị. Là bạn cặp đây ạ. Nghe nói cô giáo đã nhờ vả chị."

[Ôi chao thằng bé này. Mạnh dạn ghê.]

"Chắc là sẽ bắt đầu ngay bây giờ đấy ạ."

[Biết rồi, cái đó bây giờ-]

- Xẹt xẹt.

[-Đang đánh nhau rồi.]

Phụt- Tiếng thịt nát văng ra nghe thấy qua điện thoại.

[Lực lượng đặc nhiệm, cảnh vệ, cảnh sát tập hợp một chỗ thế này đúng là lần đầu thấy. Nhờ cậu mà giải quyết trôi chảy đấy. Cảm ơn nhé. Nhờ vậy mà tăng được chút thành tích. Sẽ cho thấy sức mạnh của hội fan Se-young (Se-ppak-i).]

"Vâng vất vả rồi. Không viện trợ được sao ạ?"

[... Cái đó thì hơi khó. A-]

- Thằng chó chết này người ta đang gọi điện mà đánh lén!

[-Cúp máy đây nhé.]

- Tút.

"Á á á á!"

Ngay lập tức tiếng hét chói tai vang lên.

Quay đầu về phía nơi tiết học đang diễn ra sôi nổi, chỗ giáo quan đứng máu văng tung tóe khắp nơi.

Cái đầu bị giật đứt thô bạo lăn lóc trên sàn, cảnh tượng đó khiến cơn buồn nôn trào lên trong khoảnh khắc.

"... Phù."

Thịch, thịch, thịch, thịch. Thời gian để thích nghi với cảnh tượng lần đầu nhìn thấy cũng chỉ chốc lát. Nhìn bóng đen bao vây toàn bộ phòng thực hành, tôi đứng dậy.

Nhét chiếc điện thoại đã tắt vào ba lô, rút thanh kiếm đã mài sắc ra.

Sau lưng tôi, một nhân vật trùm mũ đen xuất hiện.

"Sứ đồ Lee Si-heon. Đã chuẩn bị xong. Từ bây giờ giải thích tác chiến-"

"Ờ được rồi. Nói đi."

"... Sứ đồ?"

Giọng nữ hoảng loạn.

Tín đồ trùm mũ nhìn vào ngực mình với ánh mắt không thể tin nổi và run rẩy.

"Rốt cuộc tại sao-"

"May mà Tinh thần lực tăng lên. Chứ bình thường chắc nôn mấy lần rồi."

- Phập!

Rút phăng thanh kiếm xuyên qua tim.

Máu văng tung tóe một lần trong con hẻm giữa các tòa nhà. Giọt máu bắn lên má lạnh ngắt của tôi.

Người phụ nữ gục xuống để lộ khuôn mặt và từ từ sụp đổ.

Lần đầu tiên giết người.

Cảm giác cắt qua da thịt truyền qua tay cầm.

Cảm giác bẩn thỉu. Cảm giác không muốn trải nghiệm lại lần nữa.

Nhưng tôi không có ý định dừng lại.

- Xoẹt.

Chém cổ tên tín đồ thứ hai đuổi theo tôi.

Nhờ quyết tâm sắt đá, từ lần thứ hai trở đi không còn cảm xúc gì đặc biệt.

Chém, làm nổ tung. Cắt đứt. Cứ thế chém ngã mười mấy tên ở nơi không ai biết.

Trong kinh nghiệm tích lũy dần dần, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó tôi cũng dần trở nên lão luyện.

Vị trí xương và cơ bắp. Chém vào đâu thì người chết dễ dàng.

Bọn tín đồ rất nhanh, nhưng khi thích nghi với tốc độ đó thì dù không dùng ma lực cũng có thể nhìn theo và bắt được.

"Tên phản bội này!"

"A a. Sứ đồ tại sao!"

Thoát ra khỏi cửa ngõ, một tên tín đồ hét lên như vậy.

Những tên tín đồ bao vây các học viên bao gồm cả tôi đang đanh mặt lại, chứa đầy sát khí lườm tôi.

Các học viên hoảng sợ lén nhìn tôi, và kinh hãi khi thấy bộ dạng của tôi.

"... Si-heon cậu."

"Si-heon. Tớ giữ lời hứa rồi."

Jung Si-woo với vẻ mặt hơi ngạc nhiên, San Su-yu vẫn vô cảm đứng đó.

Trên tay cậu ta và cô ấy đều cầm thanh kiếm cướp được từ tín đồ.

"Sứ đồ Lee Si-heon! Hành vi của cậu không thể dung thứ!"

Trong mắt tên tín đồ đang gào thét quái dị ánh lên tia sáng hung hãn.

Tôi hít một hơi và mở miệng về phía người đàn ông trước mặt.

"Nhìn là biết các người đoán trước tôi sẽ thế này rồi. Không phải sao?"

Người đàn ông có phong thái quen thuộc trùm mũ áo choàng (robe) giống hệt bọn chúng.

Người đàn ông đó cởi mũ trùm ra, nở nụ cười khổ như thể thực sự tiếc nuối.

"Tiếc thật, huynh đệ. Ta đã mong cậu hoàn thành xuất sắc việc lần này và nhất định sẽ về phe chúng ta."

"Vậy sao?"

"Nhưng Thần trác không thể làm trái. Lần này, phải rồi. Chắc là thử thách của Ngài ấy. Không báo đáp tình yêu thì không được. Nếu bây giờ hối cải thì ta sẽ không truy cứu lỗi lầm."

“ 'Thế Giới Thụ Thuần Khiết' giơ ngón giữa lên! ”

"Vừa nãy Thế Giới Thụ bảo tôi. Bảo ông cút đi (F*ck you)."

"Ha ha. Ở nơi thế này mà muốn nói đùa sao?"

"Thật đấy."

"Mà đành chịu thôi. Đã thế này thì... chỉ còn cách bắt lại và tẩy não thôi nhỉ? Cơ hội cuối cùng đấy Sứ đồ Lee Si-heon."

“ 'Thế Giới Thụ Thuần Khiết' hét lên đầy cay nghiệt! ”

"... Thế Giới Thụ bảo chuyển lời là mẹ ông là đĩ đấy."

"Vượt quá giới hạn rồi."

Nhìn khuôn mặt cứng đờ của ông ta, tôi cười.

"Thế Giới Thụ đúng là như cứt thật."

Tôi chĩa mũi kiếm chứa đầy địch ý rõ ràng về phía Seong-han.

Seong-han nhăn mặt tặc lưỡi và ra hiệu bằng mắt về một phía nào đó.

Ở đó, những tên tín đồ cấp cao hơn một bậc đeo mặt nạ trắng mà tôi chưa từng thấy đang vung kiếm, và Jin Dal-rae đang đỡ những thanh kiếm đó bằng màng chắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!