Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 226: Maronnier (6)

Chương 226: Maronnier (6)

Chương 226: Maronnier (6)

Lỡ làm rồi.

- Thịch, thịch.

Nhưng tại sao... Tôi lại thấy nhẹ nhõm nhỉ.

Maronnier tóc tai rối bời ngước nhìn tôi với đôi mắt sợ hãi.

"... Híc."

Tiếng nấc cụt dễ thương khiến cơ thể phản ứng. Máu dồn xuống hạ bộ đến mức khó chịu.

'Không được làm thế này.'

Cơ thể không nghe theo sự sai khiến. Đụng vào Quốc Mộc chẳng có gì tốt cho tôi cả, thế mà.

- Tách.

Giọt mồ hôi từ trán chảy xuống gò má trắng trẻo của cô ta.

Mùi hương giống cái nồng nàn làm đầu óc quay cuồng.

- Ực.

Khát khô cổ.

Muốn lấp đầy cơn khát đang sôi sục này ngay lập tức.

Nhìn đôi mắt run rẩy của người con gái, cảm giác bội đức trỗi dậy. Có cách nào diễn tả điều này không.

"Hộc... Hộc."

Hơi thở của nhau đan xen vạn cảm xúc.

Bộ ngực phồng nhỏ của Maronnier phập phồng không đều. Tôi nhìn chằm chằm vào đó.

Tôi nuốt hơi thở thì cô ta nhăn mắt lại.

Cơ thể của người con gái tượng trưng cho quốc gia. Làn da mềm mại được chăm sóc kỹ lưỡng không chút mỡ thừa. Mùi hương thoang thoảng như mây trắng.

Cơ thể thuần khiết bồng bềnh nhưng trong sáng, càng gợi tình hơn vì chưa từng trải, như thể sẽ bị vấy bẩn theo sự dẫn dắt.

Cô ta mếu máo nói một cách khẩn thiết.

"Xin lỗi, mà. Xin lỗi. Chỉ là... tôi sẽ nằm ở góc kia thôi..."

Giọng nói như chạm vào là vỡ.

Dù dùng ma pháp là thừa sức đuổi tôi đi nhưng cô ta hoàn toàn không nghĩ đến việc kích hoạt ma lực.

Thực ra tôi cũng vậy.

Nếu suy nghĩ kỹ thì có hàng chục cách để thoát khỏi tình huống này, nhưng cơ thể không nghe theo.

"... Nếu chỉ dừng lại ở đây thì tôi sẽ không nói gì đâu."

Ánh đèn điện mờ ảo tô điểm thêm cho giọt nước mắt.

Giọt nước mắt lăn dài như viên ngọc đọng lại ở đuôi mắt rồi rơi xuống.

- Tách.

Khoảnh khắc nước mắt thấm xuống đất, cũng là khoảnh khắc giọt nước miếng của tôi rơi xuống.

"... Hả?"

Phựt- Lý trí như đứt phựt.

Cùng lúc giọng nói ướt át của Maronnier vang lên, tôi vùi mặt vào hõm cổ cô ta.

"... Hự!"

Maronnier nuốt khan.

Mùi cơ thể tràn ngập trong mũi. Mùi hương của người con gái chưa trở thành đàn bà.

Cảm giác muốn nắm chặt trong tay biến thành của mình. Cảm giác ngửi mãi khiến tinh thần mơ hồ làm người ta khao khát.

Sốt ruột.

Mười ngón tay không kìm được mà run rẩy, hơi thở của tôi trở nên thô bạo như con chó nhìn thấy món ăn ngon.

Maronnier nhìn mặt tôi, dần chìm vào màu sắc của tuyệt vọng.

Muốn nhuộm tấm vải trắng tinh khôi bằng màu sắc của tôi.

Giọt nước mắt đọng trên đuôi mắt nhắm nghiền của cô ta giống như viên ngọc trong suốt. Nhân vật cao quý và mong manh tượng trưng cho một quốc gia.

Maronnier dùng hai tay che mặt mình lại.

"... Dừng lại... đi."

Tôi từ từ ngẩng khuôn mặt đang vùi vào hõm cổ lên.

Giữa hai cánh tay trắng mịn, đôi mắt sợ hãi đang nhìn tôi.

"Tôi biết cậu khổ sở... Biết mà... Sợ lắm."

Khuôn mặt tái mét run rẩy.

Tôi khó khăn lắm mới mở được đôi môi đang run lên bần bật.

"Ma pháp, dùng được không?"

"... Hả?"

"Làm thế nào đó... đánh ngất tôi đi."

Có vẻ đó là cách duy nhất.

Maronnier mếu máo, ngập ngừng bắt đầu tụ ma lực vào tay.

- Gật.

- Xì xì xì.

Tụ lại trong tay tạo ra dao động, Maronnier. Tôi im lặng chờ đợi nó đánh vào đầu mình.

"... Xin lỗi."

Cô ta nói với tôi bằng giọng run rẩy.

Đồng thời Maronnier vươn tay về phía trán tôi.

Bụp.

Đòn tấn công trúng trực diện.

- Rầm!

Ma lực xanh lam bắn ra xung quanh.

Trước mắt tối sầm. Đầu ngoẹo hẳn sang một bên, lý trí suýt bay mất thì dừng lại.

Thành công rồi sao. Khoảnh khắc suy nghĩ đó nối tiếp, tôi tặc lưỡi cảm nhận tinh thần ngẩn ngơ bên trong.

Cơ thể tôi, nơi lý trí suýt soát chưa bay mất, lại tràn ngập nhiệt lượng và ham muốn tình dục.

- Thịch, thịch.

Bản năng.

Maronnier đang định bò ra từ giữa hai chân tôi cẩn thận nhìn mặt tôi.

Động tác như muốn xác nhận xem tôi đã thực sự ngất chưa.

- Biến nó thành của ngươi đi.

Dường như nghe thấy giọng nói của người lạ.

Giờ đến mức tạo ra cả ảo thanh để cưỡng hiếp một cô gái sao. Thằng khốn nạn.

Không nghĩ được gì nữa.

Tôi đang quỳ gối ngẩn ngơ như cái máy hỏng, bỗng đổ người về phía trước như ngã gục.

Maronnier đỡ lấy cơ thể đó.

"... Hức."

Maronnier ôm lấy tôi bằng đôi tay đẫm nước mắt, vòng tay ôm chặt lưng tôi.

Cảm thấy biết ơn sao. Ma lực trên tay có vẻ là một loại ma pháp hồi phục.

Tôi giật mình run lên. Maronnier lạnh toát giật mình định đẩy tôi ra.

Khi bản năng chiếm lại cơ thể, cơ thể tôi chuyển động để đè cô ta xuống.

"... Ơ, ơ ư... Ư hự!"

- Rầm.

"S, sao? Sao. Rõ ràng đã ngất rồi mà?"

Đè xuống như ập từ trên cao, nhét thân trên của tôi vào giữa hai đùi Maronnier.

Bàn tay thô bạo vươn ra luồn vào trong áo Maronnier, cô ta kinh hãi định hét lên.

"Hí!"

Nhưng cơ thể cứng đờ không thể thốt nên lời.

Maronnier kinh hoàng trợn tròn hai mắt.

Bàn tay vuốt ve bụng dưới mềm mại từ từ di chuyển lên trên.

Chiếc áo bị vén lên vắt qua xương quai xanh Maronnier. Bộ ngực phồng lên dễ thương nằm trên chiếc áo lót, để lộ đầu vú màu hồng nhạt.

Tôi bế bổng Maronnier lên ôm vào lòng.

Maronnier được ôm không chút phản kháng như gấu bông, cắn chặt môi run lẩy bẩy như con cún ướt sũng.

Không còn thời gian chần chừ nữa. Tôi cởi phăng thắt lưng quần.

Lôi cái thứ đau như sắp gãy ra, dương vật của tôi gác lên giữa khe mông Maronnier, dưới lớp quần lót ẩm ướt.

Thả lỏng lực tay đang ôm Maronnier một chút, tư thế trở thành cô ta ngồi hẳn lên dương vật.

"... Không chịu đâu."

"Tại sao."

"Sợ."

Lý trí mơ hồ đến mức tôi còn chẳng biết tại sao mình lại nói những lời này.

Chỉ là thốt ra lời theo cơ thể, và cứ thế cử động cơ thể.

Khi hông khẽ chuyển động, chỗ đó của tôi giật giật.

Cơ thể Maronnier rung lên xuống như vượt qua gờ giảm tốc mỗi khi "côn thịt" của tôi chuyển động.

"Sợ à? Maronnier."

Gật gật gật gật.

Như tin chắc rằng chỉ cần nói khéo là có thể thoát khỏi tình huống này, Maronnier gật đầu.

"Thế tại sao lại làm vậy. Đã bảo đừng lại gần mà."

Tôi dồn ý thức vào, nói với giọng pha chút oán trách.

Nếu giữ khoảng cách đủ xa thì đã có thể chịu đựng được. Chỉ mình tôi khổ sở là xong.

"... Xin lỗi. Tôi thực sự, chỉ muốn cậu khá hơn thôi... Bây giờ cậu cũng đang nhăn mặt mà."

Maronnier nói như hối hận.

Nghe vậy, tôi nói trong cơn mê man.

"Muộn rồi."

Dứt lời, lý trí hoàn toàn bay biến.

Tôi lột sạch đồ lót ướt đẫm và váy của Maronnier đang nằm trên sàn. Cô ta cơ thể cứng đờ không làm được hành động gì, ngoan ngoãn đón nhận bàn tay tôi.

Cởi hết ra trông giống thỏ hơn là mèo.

Con thỏ dễ thương thậm chí không thể hét lên.

Maronnier run rẩy vì sợ hãi trước trải nghiệm chưa từng biết đến.

Tôi đưa cái thứ cứng hơn bao giờ hết đó vào âm hộ Maronnier.

"Hư ư..."

Maronnier nuốt khan.

Không có màn dạo đầu, cũng chưa ướt át.

Bình thường thì tôi sẽ làm cho cô ta cảm thấy hưng phấn, nhưng giờ tôi không còn dư dả hay cảm xúc để làm thế.

"Hoa huyệt" của Maronnier đóng chặt, không một sợi lông, chưa biết mùi đàn ông.

- Phập.

Từ từ đẩy hông vào.

- Zì zì zì zì.

Những ngón chân xinh xắn của Maronnier đang hướng về phía tôi co quắp lại thật chặt.

"Ư, ư ư ư ư ư! Á á á... A... A...!"

Cảm giác chỗ đó bị tách ra và xé rách. Maronnier không chịu nổi bật khóc.

"Đau! Đau quá á á...!"

Sợ hãi không dám hét to thoải mái. Maronnier bắt đầu khóc thút thít như chuột chết.

Chưa vào được một nửa mà đã quá chật chội.

"Oa oa oa..."

Nước mắt rơi lã chã.

Lúc đó tôi mới cảm thấy như bị ai đánh, tinh thần hơi quay lại một chút.

Cảm giác giành lại quyền kiểm soát cơ thể trong thời gian rất ngắn. Nhưng chẳng bao lâu sau, cái xác thịt điên cuồng vì tình dục lại sẽ cử động.

Tôi vươn tay truyền một chút ma lực mờ nhạt vào Maronnier.

Ma pháp đặc biệt làm tăng độ nhạy cảm của phụ nữ, khiến họ lên đỉnh.

Khi tay chạm vào gáy Maronnier, khuôn mặt đang khóc của cô ta méo xệch đi một cách vi diệu.

"Hức, ư hức... Ư."

Hiệu quả hơi kém nhưng tôi lại di chuyển hông.

Máy móc và chậm rãi.

"Hự, ư."

Mới vào được một nửa mà Maronnier đã khó khăn để tiếp nhận cái của tôi.

Cơ thể tôi như muốn khắc dấu lên người phụ nữ này. Áp sát cơ thể tôi vào cô ta nhất có thể rồi lắc hông.

Dương vật ra vào ở phần cửa mình khi chưa nhét hết vào.

Khoảng một trăm lần ra vào chăng.

Cửa mình của Maronnier bắt đầu ướt dần.

"Đau... Hức, ư ư, ưm. A..."

Biểu cảm khóc lóc của Maronnier dần thay đổi.

Cơ thể tôi đang từ từ tìm ra điểm nhạy cảm của cô ta.

Ôm chặt cô ta hết sức.

Cằm Maronnier đặt lên vai tôi. Liếm dái tai, tiếng thở yếu ớt lọt ra khỏi môi cô ta.

Dựa vào tường hang động, căn phòng đã chuẩn bị sẵn, Maronnier yếu ớt nằm gọn trong lòng tôi. Cô ta rùng mình trước tiếng nước phát ra từ bên dưới mình.

- Róc rách.

Dòng nước ấm làm ướt đẫm bụng dưới tôi.

"... Ư, a. A ư."

Run rẩy vì sợ hãi và khoái cảm lạ lẫm, cô ta nắm lấy vai tôi bằng cánh tay mất sức, và cuối cùng bật ra tiếng rên rỉ trước sự kích thích liên tục vào điểm nhạy cảm.

"Hư ư."

Nhầy nhụa và thô tục. Không nhìn mặt nhau, ôm chặt đến mức xương cô ta như sắp gãy.

Maronnier giờ không nói thêm lời nào nữa.

"A a... A. A a... A."

Sự giao hợp trong trạng thái mất lý trí, dùng từ dính dấp để miêu tả vẫn còn thiếu sót.

Nó thô bạo nhưng mềm mại, không có sự quan tâm đến đối phương nhưng chính vì thế lại càng tập trung vào việc khơi dậy khoái cảm đó.

Đầu vú dựng đứng của cô ta cọ vào áo tôi, hơi thở đê mê pha lẫn đau đớn bật ra từ miệng cô ta.

- Zì zì zì.

Khi cô ta vừa cảm thấy khoái cảm.

Cơ thể tôi dùng hết sức xâm phạm vào bên trong cô ta.

"... A, a!"

Gõ cửa, bên trong cùng "tiểu huyệt" của cô ta run lên như chào đón.

Giờ. Là của tao.

Phần gốc dương vật chưa vào hết cũng phập một cái. Maronnier giật mình nuốt hơi thở liên tục.

"... Á! A. A... A... A..."

Cô ta chỉ liên tục thở dốc đầy đê mê.

Maronnier dường như bắt đầu nhận thức được tình huống hiện tại. Với khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn và khoái lạc, cô ta lẩm bẩm.

"Ghét... Ghét anh."

Lời nói vừa dứt, tôi di chuyển hông thô bạo.

"Á ư! Á, a...! Ghét. A! Ghét... A! A a!"

Maronnier hét lên nửa như tiếng hét, vùng vẫy định thoát khỏi vòng tay tôi, nhưng cô ta càng định thoát ra tôi càng ôm chặt hơn.

Ôm chặt đến mức không chỉ ngột ngạt mà như muốn nghiền nát, miệng Maronnier há ra, nước bọt chảy ra từ đó.

Dịch tình pha lẫn chút máu loãng dần trở nên lênh láng và trơn trượt.

"Tiểu huyệt" của Maronnier co bóp lấy chỗ đó của tôi một cách dâm đãng, ép chặt như muốn nhanh chóng vắt kiệt hạt giống.

Tôi càng hưng phấn đẩy người tới.

Hơi thở Maronnier tắt lịm.

- Rầm!

Lắc hông quá mạnh khiến cơ thể tôi không kiểm soát được, ngã xuống sàn.

Dù vậy vẫn không dừng lại, lắc hông như thúc từ dưới lên, Maronnier toàn thân mất sức khóc òa lên với khuôn mặt đẫm nước mắt.

- Phụt phụt phụt!

Cảm giác xuất tinh ập đến, nhét vào tận sâu bên trong và bắn tinh dịch.

"Ư, a... Hộc, hự, ha a... A. A a..."

Khẽ cọ xát hông, tiếng rên rỉ chảy ra từ miệng Maronnier.

Lý trí quay lại một chút, tôi nới lỏng vòng tay.

Tôi đã ôm mạnh đến mức để lại dấu vết đỏ ửng trên người cô ta.

Đôi mắt xanh biếc của Maronnier mất đi vẻ thuần khiết, dao động. Chiếc lưỡi khô khốc vì thở quá nhiều thè ra khỏi miệng đón tôi, cử động như cún con.

Nước miếng chảy ròng ròng làm ướt người tôi. Tôi xoa đầu Maronnier.

Ngẩn ngơ, không thể phán đoán, Maronnier đón nhận bàn tay tôi.

Thấy biểu cảm của tôi đã trở lại, nước mắt lại dâng đầy trong mắt cô ta.

"... Xong... rồi à? Giờ không làm đau nữa...?"

Giọng điệu có vẻ ngày càng trẻ con hơn.

Maronnier không thể đứng dậy khỏi người tôi, cứ ôm lấy tôi mà khóc nức nở.

Vấn đề là cơ thể tôi vẫn còn sung sức.

Lý trí tìm lại được trong chốc lát nhưng chẳng bao lâu sau cũng đứt đoạn.

Hơi thở tôi lại thay đổi, Maronnier nín bặt.

Sự an tâm tan biến thấy rõ.

"Chưa xong... Ư, hự ư ư ư!"

Cắm dương vật vào, Maronnier lại lắc người đau đớn.

Lần này nhấc người lên bắt cô ta nằm sấp như chó.

Cái mông mũm mĩm và mềm mại của cô ta chạm vào hạ bộ tôi, bị ép chặt xuống.

Vẫn còn dư hai mươi ba tiếng đồng hồ.

Maronnier từ từ, cất cao giọng rên rỉ của mình.

"A... Ư, ư ư, ư!"

Cảm nhận được cô ta đang dần chìm đắm vào sắc dục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!