Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 20: Du Quyên Lạc Hoa (3)

Chương 20: Du Quyên Lạc Hoa (3)

Chương 20: Du Quyên Lạc Hoa (3)

"Tự nhiên sao lại huấn luyện?"

Thấy Se-young im lặng quan sát tôi huấn luyện rồi hỏi, tôi đập vào thái dương con rối gỗ cuối cùng còn sót lại và hỏi ngược lại cô ấy.

"Nếu bảo 3 ngày sau có chuyện xảy ra ở Học viện thì cô có tin không?"

Bọn tà giáo xấu xa bảo 3 ngày sau sẽ tấn công đấy.

Tôi thản nhiên tiết lộ chuyện tương lai như thể nhà hàng xóm bị cháy, nghe vậy Lee Se-young nheo mắt đầy vẻ khó chịu.

"Cậu có chuyện gì với gã đó à?"

"Rất nhiều chuyện là đằng khác."

Từ việc gã đó căm ghét Thế Giới Thụ. Đến việc định dụ dỗ tôi.

Đối với tôi đó là bàn tay cứu rỗi như mưa rào giữa nắng hạn. Sự cám dỗ ngọt ngào như thể nắm lấy là sẽ được cứu rỗi. Tuy nhiên hoa đẹp thường có gai độc.

"Dù sao thì cũng phải rèn luyện. Tôi không có ý định giải quyết một mình, nhưng cũng phải tăng khả năng sống sót chứ?"

"... Là việc cậu nhất định phải ra mặt sao?"

Tôi im lặng nhếch mép.

"Là việc tôi nhất định phải ra mặt."

Ngay từ đầu tôi chỉ nghĩ đến điều đó.

Lấy việc lần này làm bàn đạp, tăng độ thiện cảm của Jin Dal-rae và giết chết gã ngoại tình.

"Nên cũng cần sự giúp đỡ của cô giáo."

"Gì vậy?"

"Tưởng cô sẽ từ chối một lần chứ. Sao hôm nay lạ thế?"

"... Câm mồm. Đây là chuyện đại sự. Tùy trường hợp có thể phải báo cho người khác biết."

Đó là đương nhiên.

Nếu là Học viện nơi tập hợp các anh hùng kỳ cựu, thì có thể nhận lời khuyên và sự trợ giúp để giải quyết vụ này.

Việc một người có thể giải quyết có giới hạn.

"Nhờ giúp đỡ thì tốt thôi, nhưng nếu chỉ là tin đồn thất thiệt thì không chỉ viết vài bản kiểm điểm là xong đâu."

"Thế là ý gì?"

"Ý là những gì tôi nghe được chưa biết có thực sự xảy ra hay không."

Lee Seong-han không thông báo cho tôi thời gian và địa điểm chi tiết.

Điều đó có nghĩa là lời tôi nghe được có khả năng là giả, và nếu vậy thì phải cảnh giác.

"Chỉ cần chuẩn bị đơn giản nhưng đầy đủ là được. Không thể gây chuyện rồi thành chú bé chăn cừu được."

"Rốt cuộc cậu có chuyện gì với gã đó vậy?"

"Tôi chưa nói à? Bảo tôi hãy lật đổ Thế Giới Thụ. Cô có biết gì không?"

Lật đổ Thế Giới Thụ-

Vừa nghe câu đó, sắc mặt Lee Se-young đanh lại thấy rõ.

"Này..."

"Vâng."

"Thật sự thế à? Gã đó nói với cậu không sai một chữ nào như thế à?"

"Sai số thì có nhưng sắc thái hay nội dung thì chắc chắn là tư tưởng phản Thế Giới Thụ."

"..."

Lee Se-young vuốt mặt trên của cái giỏ đã đóng lại, tặc lưỡi. Khuôn mặt cúi xuống của cô ấy lộ rõ vẻ bực bội.

"Có vẻ cô biết gì đó nhỉ?"

"Đương nhiên là biết. Ai mà không biết chứ? Mấy năm trước hễ có chuyện gì là lại nhảy ra mấy tên khủng bố điên cuồng."

Nói rồi cô ấy kể vài câu chuyện.

Về việc những Thế Giới Thụ non nớt mọc lên khắp nơi trên thế giới đã trở thành Cổ Mộc - cây chết - như thế nào.

Là một tập đoàn điên cuồng vượt qua sự canh gác nghiêm ngặt và sự truy đuổi của các Hunter để thực hiện mục tiêu một cách triệt để.

"Nếu đó là sự thật, thì chuyện xảy ra 3 ngày sau giải quyết thế nào?"

Se-young không trả lời tôi, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại rồi nói với tôi bằng giọng đầy lo lắng.

"Cậu nghe kỹ lời tôi đây."

"Vâng. Gì vậy?"

Cô ấy đứng dậy, từng bước thu hẹp khoảng cách.

Sải bước. Ánh mắt nghiêm túc của Se-young nhìn thẳng vào tôi, tôi đứng yên cho đến khi Se-young chạm vào người mình.

"Hôm đó cậu không đến Học viện không được à?"

"Không hiểu ý cô lắm nhưng không được."

"Như hôm nay ấy, cứ đến phòng huấn luyện, à không ở ký túc xá một lúc là được. Nếu cứ để mặc thì... chuyện quá lớn."

Tóm lại là lo lắng.

"Lần đầu tiên thấy giáo viên bênh vực tội phạm đấy."

Tôi nhún vai định châm chọc cho qua chuyện như mọi khi.

"Không đùa đâu. Với lại thằng nhãi-"

Nhưng Se-young càng áp sát hơn. Giờ là khoảng cách hơi thở chạm nhau.

"... Nếu ưng ý thì là hòa gian (quan hệ đồng thuận)."

"Dạ, dạ?"

"Cậu không phải tội phạm đâu thằng chó. Chúng ta là bạn tình. Quên rồi à?"

"Ờ ờ... Phải nhỉ? Nhưng giáo viên nói thế có được không?"

Nghe tôi hỏi, Lee Se-young mới đỏ bừng mặt và lùi ra xa. Cô ấy dùng tay quạt nhưng nhiệt độ trên mặt không có dấu hiệu giảm.

"Dù sao thì việc hôm đó không đến là không thể rồi."

"Tại sao!"

"Hơn nữa cô giáo, không thấy lạ sao? Giữa tôi và cô có chuyện gì mà cô lo cho tôi thế?"

Vừa chuyển chủ đề vừa lôi thắc mắc bấy lâu nay ra hỏi.

Quan hệ giữa tôi và Se-young. Trừ việc chịch nhau ra thì thú thật chẳng có sự kiện gì đáng kể.

Chúng tôi có hẹn hò không? Hay có chia sẻ những câu chuyện nảy sinh tình cảm không?

Tôi cũng cảm nhận được cái gọi là tình chịch, nhưng ở cô ấy tồn tại một loại cảm xúc không thể giải thích chỉ bằng điều đó.

Se-young lườm tôi sắc lẹm rồi buông lời độc địa.

"Ảo tưởng gì thế? Lo lắng cần lý do à?"

Haizz- Cô ấy thở dài.

Rồi làm bộ suy nghĩ đăm chiêu, bắt đầu từ từ mở lời.

"Ban đầu là cuộc gặp gỡ tồi tệ. Tôi định lột sạch cậu. Còn cậu cưỡng hiếp tôi."

Tôi gật đầu, Se-young túm nhẹ cổ áo tôi một cái.

"Nhưng cơ thể phụ nữ gian xảo lắm... Sau hôm đó bụng dưới cứ đau âm ỉ. Cậu nhớ bộ đồ lót tôi mặc hôm cậu rủ tôi đi uống rượu không?"

Rõ ràng nhớ là quần tất đen (pantyhose). Xé ra rất sướng.

"Hi hi, nửa là cố tình đấy. Bất kỳ cô gái nào mà hợp chuyện giường chiếu một lần là mất trí ngay?"

Se-young liếm môi trên một cái.

"Tóm lại là bất cứ ai hễ chịch là có tình cảm, lâu dần thì thành ứng cử viên bạn trai hay ứng cử viên mình ơi đấy."

Buông cổ áo tôi ra, Se-young xoa cái cổ mỏi và cởi áo khoác ngoài.

"Mà, cũng đừng có rồ lên mà tỏ tình, cậu xấu trai nên tôi ghét làm chồng lắm."

Đang ngon trớn tự nhiên bẻ lái.

Vừa nãy còn gọi mình ơi giờ lại thế, thật đáng ghét.

- Phì cười.

Tôi cười khổ và tra kiếm vào vỏ. Chợt nhớ đến ảo tưởng yêu đương của Lee Se-young lúc đó.

"Vậy xong vụ này nắm tay nhau đi rạp chiếu phim một lần đi."

"Cậu coi lời tôi vừa nói là cứt chó à?"

"Ghét à?"

Không thì thôi.

Tôi nhún vai, Lee Se-young nghiến răng ken két.

"... Chưa bảo là ghét."

Cái tình chịch chết tiệt.

"Vậy thật sự hôm đó cậu sẽ ra mặt?"

"Vẫn nói chuyện đó à?"

"Thú thật tôi không nghĩ cậu có thể làm được gì."

Vì không phải ai khác mà là Lee Se-young nói nên phải khắc cốt ghi tâm, thực tế cô ấy là giáo quan của Học viện nên sở hữu sức mạnh đáng nể.

"Tài năng của cậu vừa nãy tôi đã thấy và công nhận nhưng... Giữa con người và Mộc Nhân có sự khác biệt lớn."

"Ý cô là Giải Phóng (Release)?"

Nghe tôi nói, Se-young khẽ gật đầu và cởi phăng một lớp áo.

Dưới chiếc áo tank top trắng tinh là cơ bụng số 11 được rèn luyện kỹ càng.

"Mộc Nhân là quý tộc có lý do cả. Chỉ số cơ bản cao, hơn nữa một nửa của chúng tôi được cấu tạo với cấu trúc giống Thế Giới Thụ."

Mộc Nhân.

Là con cái sinh ra giữa Thế Giới Thụ và con người, căn bản được cấu tạo từ cây.

Thế Giới Thụ ở thế giới này được tôn sùng là Thần, nên Mộc Nhân chắc chắn được gọi là Bán Thần cũng không lạ.

Nhưng qua các thế hệ, máu của Thế Giới Thụ sẽ loãng dần.

Vì thế bây giờ cũng thỉnh thoảng có trường hợp con người đuổi kịp Mộc Nhân.

Thỉnh thoảng.

Nghĩa là bình thường không làm được. Hơn nữa rất hiếm khi, tồn tại những kẻ thừa hưởng đậm đặc sức mạnh của Thế Giới Thụ.

Họ được cho là có thể biến cơ thể mình nhất thời trở nên ngang hàng với Thế Giới Thụ.

Cái đó chúng tôi gọi là “Giải Phóng” hoặc “Mộc Chất Hóa (Woodification) ”.

- Rắc, rắc rắc.

Lớp vỏ gỗ mọc ra trên cơ thể Se-young, bao phủ cơ thể cô ấy như bộ giáp được rèn luyện kỹ càng.

Hai bên thái dương mọc ra hai nhánh cây khổng lồ, phần thân dưới bị rễ cây bao phủ.

Cảnh tượng có thể trông hơi tàn nhẫn đó không còn là con người mà là của cây cối, và...

"Cậu nghĩ bây giờ đấu với tôi có thể thắng sao?"

Giọng nói thô ráp của cô ấy đã biến đổi đầy hiếu chiến.

"Cái này quá nguy hiểm. Bỏ cuộc đi. Có khủng bố dính líu đấy."

"Nếu có thể chiến đấu-"

"Gì?"

"Nếu có thể chiến đấu thì cô để mặc sao?"

Mộc Nhân quái dị cao hơn 2m đang cầm một cây búa khổng lồ trên tay.

Nghe nói mỗi Mộc Nhân có hình thái và tính chất Giải Phóng khác nhau, nên đây chắc là hình thái của riêng Se-young.

Trông khá vững chãi. Nếu là con gái chắc tôi đổ rồi.

"Nói thật đấy à?"

"Vâng thì."

Xưa nay cách chứng minh giá trị chỉ có trực tiếp đấu mới là đáp án.

Cũng coi như luyện tập, và chiến đấu với Mộc Nhân đã Giải Phóng chắc chắn là kinh nghiệm tốt.

Mà dù có thua thì vì phải kết bạn với Jin Dal-rae nên lúc cần ra mặt vẫn phải ra mặt thôi.

"Dùng kiếm thật chém cũng được chứ?"

Tôi rút kiếm ra khỏi vỏ. Xoẹt- Cùng với tiếng ma sát sắc bén, mũi kiếm hướng về phía Se-young.

"... Thử xem."

"Rõ."

"Thay vào đó nếu thua thì ngủ với tôi một đêm."

"Ờ ờ..."

Nghe với bộ dạng đó thì sốc thật đấy.

Sẽ trở lại bình thường chứ? Không trở lại thì tôi cắn lưỡi tự tử mất.

"Tạm thời đã rõ."

Cuộc đọ sức được cho phép bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!