Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 297: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (6)

Chương 297: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (6)

Chương 297: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (6)

Cái con trông như chim sẻ kia tính nết xấu thật.

Trái với dự đoán là không thể dùng ma pháp, có vẻ như dù là phân thân thì nó cũng tích tụ được sức mạnh tối thiểu nên việc bắt giữ khá vất vả.

Nghe đâu là Công chúa ở đâu đó.

Cao quý, xinh đẹp, dễ thương, bla bla. Nói thì nói thế nhưng trong mắt tôi chỉ là con chim có bộ lông xù thôi.

Dù vậy kỹ năng ma pháp đúng là hàng thật.

Nếu là trước khi về quá khứ thì có thể tôi đã gặp rắc rối khi đối đầu.

Có khi không khống chế được cũng nên.

Cách ký kết với Tinh linh thường chia làm ba loại.

Thứ nhất là nhận được thiện cảm của Tinh linh và ký kết miễn phí.

Tình yêu, hay tình bạn. Trường hợp có nhân duyên đặc biệt với Tinh linh từ nhỏ.

Thứ hai là quan hệ công việc thông qua thỏa thuận êm đẹp.

Trả đủ cái giá và mượn sức mạnh của Tinh linh.

Cuối cùng thứ ba là áp đảo và khuất phục khiến Tinh linh mê mẩn.

Vốn dĩ tôi định chọn cách thứ hai.

Tuy nhiên vì sự láo toét của cô công chúa này vượt quá dự đoán. Cách mà Sage gợi ý cho tôi là dùng sức mạnh để khuất phục.

-Uỳnh!

Thanh kiếm vàng rực lướt qua má trên đồng cỏ.

Tiếng nổ vang lên sau lưng.

'Chim Leo Cây cũng đủ mạnh rồi…. Con này còn hơn thế nữa.'

Nếu Chim Leo Cây là tài năng tràn đầy nhưng sức mạnh chưa được mài giũa.

Thì Chim Gõ Kiến (Woodpecker) cảm giác như một quân nhân đã hoàn thiện qua chiến trường và hỗn chiến dù tài năng có hạn.

Nhờ Sage dịch chuyển đến nơi không có người sống nên không gây ra náo loạn.

Tôi không bay lên mà đứng dưới đất, nhìn con Chim Gõ Kiến đang vỗ cánh phạch phạch.

Hàng chục mũi kiếm vàng đang chĩa thẳng vào tôi.

[Thả Công chúa ra!]

Tiếng hét của Nữ Ký sĩ.

Như vị chỉ huy vang vọng trên chiến trường.

Tôi nhìn con Chim Leo Cây trong tay.

Chim Leo Cây đã không thể dùng ma pháp, rũ rượi trong tay tôi thở hổn hển.

Con chim sẻ từng chống cự quyết liệt thề không cho xem bụng, giờ đang ngẩn ngơ phơi bày tấm thân trần trụi trắng muốt.

[Thả ra ta bảo!]

[……Lucy.]

[Công chúa, a a… Công chúa Eleonor. Thần. Nhất định sẽ… Công chúa.]

Cuộc đối thoại thê lương và tha thiết của hai người phụ nữ trên chiến trường diễn ra da diết.

-Chíp, chííp! Chíp!

-Chííp… chíp chíp.

May là tôi có thể nghe lén cuộc đối thoại nhờ cảm ứng Tinh linh, chứ người khác thì sẽ hỏi cái quái gì đang diễn ra thế này.

Tôi gãi gáy ngượng ngùng.

"Bọn mày đang chơi đồ hàng à?"

Hai con chim chíp chíp nghe chỉ thấy buồn cười.

Dễ thương thì có, nhưng chỉ thế thôi.

Dù sao thì ma pháp kia cũng phiền phức thật.

Không biết Tinh linh có vương quốc hay không, nhưng nếu là chiến binh lăn lộn từ đó ra thì có thể giấu bài tẩy.

"Eleonor. Mi cũng có tên à?"

[Hư ưm… Ta không muốn bị ngươi biết.]

Thấy cuộc chiến kéo dài nên phán đoán là có đường thoát chăng.

Sự kiêu ngạo đã trở lại trong mắt con chim vừa nãy còn cọ lông vào tôi thích thú.

Nhìn này.

Dồn ma lực vào ngón tay, kích thích nhẹ nhàng dưới cánh.

[…Ư, hít. Hự! Phụ vương….]

-Chííp chííp.

[Tên kiaaaaaaa! Dám làm trò xằng bậy!]

Con Chim Gõ Kiến cực kỳ phẫn nộ hét lên như co giật.

Ai nhìn vào lại tưởng tôi làm con bé bị thương.

Việc bơm ma lực chất lượng cao đến mức không chịu nổi để khuất phục Tinh linh là lẽ thường tình.

Phản ứng kia thật đáng ngạc nhiên.

'Ghét đến thế cơ à…. Mình có cần thiết phải đánh nhau không nhỉ?'

Một câu hỏi lướt qua đầu, đồng thời tôi nhếch mép cười nhìn nó.

"Thu kiếm lại."

[…Cái gì.]

"Nếu không muốn nhìn thấy cảnh Công chúa của ngươi quằn quại vì ma lực của ta. Thì thu lại."

[Lucy… đừng lo cho ta… hức!]

"Mi im đi."

Ngón tay vỗ vào mông.

Chim Leo Cây run rẩy toàn thân trông thật thảm hại. Nhưng lần này không chỉ dừng lại ở đó.

Tận mười ngón tay.

Là hai tay.

Mỗi đầu ngón tay đều hiện lên ma lực màu đen, tôi vuốt ve khắp cơ thể Chim Leo Cây.

Trước bàn tay đang từ từ tiến lại, Chim Leo Cây kinh hoàng.

[Kh, không. Vẫn, vẫn chưa xong sao? Ma lực rốt cuộc… nhiều bao nhiêu……. Lucy! Lucyiii! Phụ vương! Cứu con!]

[Dừng, dừng lại đi! Phải, phải làm gì mới được!]

Con Chim Gõ Kiến bắt đầu van xin gấp gáp.

Muộn rồi.

Ma lực tràn ngập trong cơ thể chim non nớt.

[…Ư, ưt. Ma lực, ma lực… nhiều quá a a a!]

Vuốt ve kỹ lưỡng cằm, mông và lưng.

Nói thì hơi kỳ nhưng chỉ là vuốt ve hết mình thôi.

Khi nuôi vẹt hay hoàng yến, thấy lông mềm thì chẳng phải sẽ muốn vuốt ve sao.

Thỉnh thoảng loài chim còn nhiều aegyo (làm nũng) hơn cả chó.

Trí tuệ thì chắc chắn loài chim vượt trội hơn.

[Đồ con người đê tiện!]

"Chim nói nên nghe không rõ lắm."

[Hộc, ô hốt.]

Một con chim co giật với khoảng cách ngắn, và con Chim Gõ Kiến gào thét rách cổ họng với âm sắc tuyệt vọng.

Dù vậy vẫn không dừng lại.

"Thu ma lực lại."

[Công chúa Eleonor…. Thần.]

Giờ mới nói chuyện được.

Khi hàng chục lưỡi kiếm lơ lửng trên không biến mất, tôi mới dừng việc vuốt ve Chim Leo Cây.

"Và lại đây."

[Khư ưt.]

Do dự một chút, khi tôi lại đưa tay về phía Chim Leo Cây, con Chim Gõ Kiến mới chần chừ bay tới.

Chẳng mất bao lâu để nó nằm gọn trong tay tôi.

Nằm trên lòng bàn tay tôi, nó nhìn Chim Leo Cây bên cạnh với ánh mắt tràn đầy cảm xúc.

[Lucy ngươi chạy đi….]

[Công chúa làm sao thần có thể… bỏ lại Công chúa mà chạy trốn được ạ.]

Thê lương đến mức trào nước mắt.

Tôi có tuyên bố sẽ chiên giòn ăn sống đâu, mà còn là phân thân nữa, sao bọn này lại thế nhỉ.

[Giờ thả Công chúa ra.]

Con Chim Gõ Kiến lườm tôi sắc lẹm.

Tôi nắm chặt tay giữ lấy Chim Gõ Kiến.

"Ta có nói là sẽ thả ra bao giờ đâu?"

[…Khư tên khốn!]

Pha chút ma lực, dùng ngón cái vuốt ve cánh.

[Ư, ư ư ư….]

Chịu đựng được. Cô nàng nhỏ bé này so với việc hét lên ngay phát đầu tiên thì thật đáng nể.

Tôi làm vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

Không lâu sau, nó mở miệng với giọng nói pha chút cam chịu.

[…Điều ngươi muốn, ta sẽ chịu…. Chỉ cần thả Công chúa ra.]

Sự hy sinh đẫm nước mắt.

Thực ra Tinh linh ký kết theo kế hoạch ban đầu thì một con là đủ.

Ký kết với Chim Gõ Kiến, tuy đẳng cấp hơi thấp hơn nhưng vận dụng ma lực tốt hơn nhiều, sẽ có lợi hơn cho tôi.

"Chà, để suy nghĩ đã."

Nhưng chẳng phải đây là cơ hội tuyệt vời để ký kết cả hai sao?

Tôi không có lý do gì để lùi bước ở đây.

Con Chim Gõ Kiến chiến đấu giỏi đã bị tôi trói buộc.

Không thể làm gì được, nó dang rộng hai cánh để lộ cả nách.

[…Thật chứ?]

"Với điều kiện, chịu được ma lực của ta."

[Lucy, làm chuyện đó….]

[Không sao đâu ạ. Công chúa.]

Chim Gõ Kiến nhìn Chim Leo Cây với vẻ quyết tâm.

Trong ánh mắt sắc bén đó thấp thoáng khí phách tuyệt vời.

Nếu giúp tôi thì sẽ trở thành Tinh linh vô cùng đáng tin cậy.

[Thần tuyệt đối không bị khuất phục bởi gã đàn ông như thế này đâu.]

[Lucy….]

Tạo ra sợi chỉ ma lực trắng trói Chim Leo Cây lại và đặt xuống đất.

Dù đã kiệt sức một nửa nhưng vì lo lắng cho con này nên Chim Leo Cây lập tức đứng dậy lườm tôi.

Tôi dồn đầy ma lực vào một tay bắt đầu sờ soạng Chim Gõ Kiến.

[Tuyệt đối sẽ không để theo ý muốn của ngươi đâu!]

[…Hư a, a ang! Ưt, hư ki i i i c!]

3 phút là xong (3-minute cut).

Quyết tâm cũng chẳng kéo dài được bao lâu, con Chim Gõ Kiến yếu nhớt ăn liền.

Ma lực của tôi. Không ngờ lại vạn năng thế này.

Nào là ma lực hiếm có, nào là ma lực chưa từng thấy bao giờ.

Ma lực màu đen tuy số lượng tương đối ít nhưng tìm thì cũng có kha khá.

Nghe nói mỗi cá nhân có hình thái khác nhau, chắc là nhận ra điểm khác biệt một chút.

Là tồn tại nhạy cảm với ma lực hơn bất kỳ chủng tộc nào.

[…A a. Lucy…. Tại sao.]

Chim Leo Cây với vẻ mặt tuyệt vọng há hốc mồm nhìn cảnh tượng thê thảm đó.

Việc vặn vẹo cơ thể chống cự lại bàn tay tôi cũng chỉ là thoáng chốc. Giờ thì nó còn cọ người vào tay tôi nữa.

[…Ghét… ghét mà a ha ang!]

"Giờ mới hót bằng giọng giống chim chút rồi đấy."

Vừa nãy cứ gào thét nên tiếng chim không được hay.

Người Hàn Quốc tận hưởng phong lưu.

Thay vì từ 'khóc', có từ 'hót' (ji-jeo-gwi-da) rất đẹp.

Nếu ý nghĩa không thông suốt.

Thì sẽ lầm tưởng là con bé đang hát bằng giọng hay.

'Nhưng mà bọn này sao cứ như đang phát dục thế nhỉ.'

Làm vì cần thiết thôi, nhưng tiếng rên rỉ đúng kiểu đó.

Chỉ vuốt ve thôi mà lại thế này, bỗng chốc tôi trở thành con Orc đang lăng nhục người khác vậy.

"Ký kết không?"

[…Ai mà thèm, với cái tên như ngươi chứ e e e!]

"Thử nghĩ xem có thể được cung cấp ma lực này cả đời."

[…Cả, đời.]

Mắt mờ đi nhìn tôi, Chim Gõ Kiến.

Đôi mắt đẫm lệ đó chìm trong suy tư lớn.

Thế nào.

Đáng thử mà?

Ta cũng đâu phải ông chủ độc ác, cũng không định gọi ra suốt ngày rồi sai bảo tùy ý.

Khi dùng ma pháp. Cần thì gọi ra một chút, đổi lại sẽ cho thêm chút ma lực.

Có cần phải từ chối không?

Giọng nói nhầy nhụa của tôi thì thầm vào tai Chim Gõ Kiến.

[Cả đời. Với tên khốn, ngươi….]

-Thình thịch, thình thịch.

Mạch đập nhanh như chứng minh chim cũng có tim.

Đồng thời tôi vỗ vỗ vào cái mông lông lá như vỗ mông mèo.

Thế là câu trả lời thành thật tuôn ra như vỡ đê.

[…Cư hi i i i it! Ký kết, muốn… làm. Cho tôi làm đi!]

[Lucy….]

[Công chúa… xin lỗi, nhưng mà, nhưng mà….]

-Vút.

Đây là thảm họa.

[…Tôi đối với người này….]

Thảm họa không thể tránh khỏi, không thể quay đầu cũng không thể thoát ra.

[……Đã nói là… chỉ phục vụ một mình Công chúa mà.]

[Lucy!]

Duỗi thẳng hai chân ra và kiệt sức.

Toàn bộ lông trên cơ thể bóng mượt. Vì được cung cấp quá nhiều ma lực nên hình dạng con chim trở nên cực kỳ xinh đẹp.

Cơ thể cấu tạo phần lớn là ma lực.

Nhận được chừng này thì coi như đã được lấp đầy bởi thứ của tôi cũng không ngoa.

[Ư he…….]

[A a Lucy. Bao nhiêu… bao nhiêu.]

Giọng nói run rẩy.

Chim Gõ Kiến đã khuất phục tôi, từ cổ nó phun ra sợi chỉ ma lực màu đen.

Vốn dĩ phải là màu vàng nhưng do nhận ma lực của tôi nên ma lực phun ra từ cơ thể nó cũng là màu đen.

Sợi chỉ đó kết nối vào trong tôi. Dấu hiệu của sự ký kết.

Cái giá hay những thứ tương tự gần như không có. Chỉ là dự định sẽ cho ma lực thường xuyên.

Cuối cùng tôi dồn ma lực ấn mạnh vào bụng như chọc ngoáy.

"Ký kết xong. Giờ thì việc phản kháng không còn ý nghĩa gì nữa. Biết chưa?"

[Ư hi i i i it! Xin lỗi…!]

"Nào, tiếp theo."

Chuyển ánh mắt sang Chim Leo Cây.

Không thể lùi bước, Chim Leo Cây nhìn chằm chằm vào Lucy với đôi mắt thẫn thờ.

Tôi từ từ đưa tay ra.

[Lucy…….]

[Công… chúa.]

Tay tôi vừa lại gần, nó liền dùng mỏ mổ vào tay tôi như thù địch.

Sự phản kháng chẳng đau chút nào.

Chim Leo Cây nằm gọn trong tay. Sao trông có vẻ như trong mắt còn pha lẫn sự hứng thú và mong đợi.

[A, a a a a…. Ta cũng, như thế.]

Sẽ được thôi.

Ma lực của tôi nuốt chửng Chim Leo Cây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!