Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 225: Maronnier (5)

Chương 225: Maronnier (5)

Chương 225: Maronnier (5)

- U u.

Trong căn phòng tối, chỉ có tiếng ma thạch thắp sáng đèn điện vang lên khe khẽ.

Maronnier sợ hãi rúc vào một góc.

Kẹp cây trượng vào giữa hai đùi, Maronnier ôm cả đầu gối lẫn cây trượng.

Váy bị kéo lên để lộ chiếc quần bảo hộ đẫm mồ hôi.

Tôi hạ mắt xuống.

'... Phù.'

Hứng tình muốn điên lên được.

Cái bộ phận bình thường chẳng thèm để ý, giờ nhìn đâu cũng thấy gợi dục.

Đôi giày thể thao cởi ra, đôi tất cổ ngắn màu đen cảm giác như đang bốc lên hơi nước trắng xóa.

Những ngón chân xinh xắn ngọ nguậy khiến tôi sắp phát điên.

Cảm giác vốn từ vựng tụt dốc không phanh.

Tôi cảm nhận lý trí đang từ từ rạn nứt, không thể ngừng đảo mắt.

- Lẩy bẩy.

Thấy ánh mắt của tôi, Maronnier run lên.

Từ mu bàn chân nổi gân xanh mỏng manh đến mắt cá chân thon gọn, bắp chân và đùi với đường cong sống động.

Mồ hôi trong suốt chảy dọc xuống đùi như trêu ngươi. Ánh đèn điện mờ ảo gặp mồ hôi khiến đùi cô ta bóng loáng.

Cặp đùi mềm mại cứ như được phết nước đường vậy.

- Ực.

Tư thế co người cảnh giác như mèo. Gợi tình.

Maronnier có cơ thể mảnh mai, yếu ớt hơn bất cứ ai tôi từng gặp.

Eo nhỏ. Chắc một vòng tay là ôm trọn.

Cánh tay cũng vậy. Cổ cũng vậy.

Nhưng bảo là cơ thể không gợi cảm thì đùi cô ta lại quá mềm mại.

Nhìn phần thịt mông bị ép nhẹ khi chạm vào gạch sàn kìa.

Cặp đùi đầy đặn so với vòng eo nhỏ nhắn cũng thế. Vì lúc nào cũng ngồi bàn học nên là cặp đùi ma pháp tích trữ đủ mỡ.

Giờ thì là cặp đùi nhớp nháp mồ hôi và dịch thể do đi bộ đường dài.

Bộ ngực phồng nhỏ nhô ra mỗi khi cô ta thở dốc. Giống như khủng long lao ra khỏi màn hình khi xem phim 3D, tôi suýt chút nữa đã đưa tay ra theo phản xạ.

Nếu cứ tiếp tục chạm mắt thế này thì sẽ có chuyện lớn mất.

"... Phần thưởng, không chia à?"

Maronnier nói với khuôn mặt như sắp khóc.

"Phần thưởng. Ờ phải rồi phần thưởng. Phải chia chứ."

Tôi tự tát vào má để trấn tĩnh cái đầu đang quay cuồng.

- Bốp!

Đầu rung lên bần bật, não bộ chấn động. Làm vậy cảm giác hạ bộ dịu đi đôi chút.

"C, cậu sao tự nhiên lại thế?"

Maronnier sợ hãi trước hành động kỳ quặc của tôi, ôm chặt cây trượng như ôm gối ôm (trúc phu nhân).

"... Không có gì."

Tao muốn 'ăn' mày đến phát điên rồi.

Nói câu đó ra có khi bị điều tra mất.

Tôi thở hồng hộc đầy dục vọng, đi về phía trung tâm.

3 cái ba lô và 3 cái túi ngủ.

Trong ba lô có lượng thức ăn đủ cho ba người ăn no trong một ngày và vẫn còn thừa.

Nếu ăn tiết kiệm thì có thể ăn trong 3 ngày.

Tôi đưa một cái ba lô cho Maronnier.

"Dù sao cũng ở đây một ngày mà... Mỗi người giữ một cái, còn cái này thì hôm nay ăn hết đi. Thế nào?"

Không trả lời mà chỉ gật đầu lia lịa. Đưa túi ngủ cho, cô ta nhận lấy mà cũng ngại chạm vào tay tôi.

Và chiếc rương duy nhất.

- Két.

Mở ra thì thấy bên trong chứa các loại bình thuốc (Potion) và Artifact.

Xem nào. Artifact thì phải biết công dụng, còn bình Mana và Thể lực mỗi loại có 3 cái.

Tôi lấy 4 bình thuốc từ trong rương đưa cho cô ta.

"... Cho nhiều thế này á?"

Maronnier nhận lấy bình thuốc, hỏi dè dặt.

Vừa thích thú vừa sợ hãi, cái khuôn mặt dở dở ương ương đó trông dễ thương đến mức gợi tình.

Thay vì rời mắt đi, tôi cầm Artifact lên.

"Đổi lại cái này tôi lấy nhé."

Kiểm tra thì thấy là máy định vị có thể theo dõi một sinh viên.

Vật phẩm cực kỳ quan trọng đối với tôi và Maronnier đang lập đội.

Maronnier nuốt nước bọt cái ực rồi gật đầu.

Artifact thì tốt thật, nhưng bình ma lực cô ta đang cầm cũng là vật phẩm quan trọng không kém.

Đối với pháp sư, đó là công cụ quan trọng nhất được sử dụng trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc.

Tôi bỏ hai bình thuốc và Artifact vào ba lô rồi vứt vào góc phòng.

Maronnier cũng làm theo hành động của tôi.

Còn lại một cái ba lô và túi ngủ.

Túi ngủ thì có cũng như không, tôi lấy ba lô ra và lôi thức ăn bên trong ra.

"Phù."

Hơi thở nóng hổi lại bật ra khỏi miệng.

"Ăn cơm chứ?"

- Ọt ọt.

Maronnier đỏ mặt.

"... Ừ."

Nghe giọng nói đó, cơ thể tôi nóng ran.

Toàn bộ dây thần kinh như dựng đứng lên, nhạy cảm, hạ bộ tê dại.

- Bụp.

Cố nén xuống, tôi bày thức ăn ra từng món một.

Vì mỗi loại đều khác nhau nên dù đau khổ nhưng ngồi quây quần ăn cùng một chỗ có lẽ tốt hơn cho Maronnier.

Bánh mì Ciabatta và trái cây tươi. Phô mai và bánh quy. Bít tết được yểm ma pháp bảo quản.

- Xoẹt. Xoẹt.

Vừa dùng dao gọt hoa quả trong ba lô gọt trái cây, tôi vừa nói với con nhỏ đó.

"Không để trượng đâu à? Bất tiện lắm, cứ treo đại đâu đó đi."

Trượng của tôi đã treo cạnh ba lô rồi.

Maronnier có vẻ suy nghĩ một hồi lâu, nhìn khuôn mặt sau lớp mặt nạ của tôi rồi từ từ hạ bớt cảnh giác.

Em hiểu lòng tôi, nhưng tôi cũng đang cố gắng lắm đây.

Tiếng thở bất thường của tôi có lẽ Maronnier cũng biết.

Nên có thể cô ta cảm thấy bị đe dọa.

- Xoẹt, xoẹt.

Cắt táo thành miếng nhỏ bỏ vào bát rồi đưa cho Maronnier.

Maronnier với vẻ mặt phức tạp cẩn thận cầm miếng táo lên cắn một miếng rộp.

Đồ ngọt vào người chăng?

Khóe miệng kẻ nhát gan khẽ nhếch lên.

Thức ăn vào bụng, tôi cũng cảm thấy dễ chịu hơn lúc nãy một chút.

"Ăn thôi."

"... Cảm ơn."

Giọng nói e thẹn nhưng vẫn còn chút cảnh giác vang lên qua máy phiên dịch.

Khoảng cách hơi xa, Maronnier chống tay xuống sàn nhấc mông lên, tiến lại gần khoảng 10cm.

Bữa ăn diễn ra trong im lặng tuyệt đối.

- Rộp.

Nhai bánh quy, hàm cử động như máy móc.

- Rộp.

Bỏ táo vào miệng.

Chưa kịp nuốt đã nhét thịt vào miệng.

Không nói chuyện với Maronnier câu nào. Chúng tôi chỉ mải mê lấp đầy cơn đói của mỗi người.

Trong bữa ăn, cô ta vẫn lén lút nhìn tôi, vẻ mặt phức tạp.

Maronnier, người đã có thể kiểm soát Kỹ năng Đặc thù đã phát triển, lập tức đọc suy nghĩ của Lee Si-heon.

Người này. Lúc ăn cơm cũng nghĩ bậy bạ.

Maronnier cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Đôi mắt sau lớp mặt nạ lạnh lùng ở đâu đó. Hắn như đang suy nghĩ điều gì lớn lao lắm. Đồng tử run lên bần bật.

Người đàn ông ngồi khoanh chân rung đùi một cách cợt nhả.

Có lý do gì để cố tình làm cho tinh thần phân tán thế không.

Maronnier nhét thức ăn vào miệng nhanh như chuột hamster.

Nhét phô mai và bánh mì đầy mồm, quai hàm khó cử động.

Đang ăn ngấu nghiến thì ánh mắt người đàn ông sau lớp mặt nạ đang nhìn cô nheo lại.

"Sao ăn vội thế?"

Tay cầm bánh mì của Maronnier khựng lại.

Đối với Maronnier đang mất lý trí, câu nói đó nghe như một lời cảnh cáo.

Nhả, phải nhả ra sao?

"Ưm."

"... Đừng có nhả ra. Nhét vào mồm rồi thì ăn đi."

Lại cố nhét thứ định nhả ra vào miệng.

"Híc."

Đang ăn dở ngậm bánh mì thì nấc cụt.

Không có máy quay, lại mất lý trí nên sự tao nhã hay vẻ đẹp của Quốc Mộc vứt cho chó ăn hết rồi.

- Ực.

Kết thúc bữa ăn. Maronnier xoa cái bụng no căng, thầm mếu máo trong lòng.

'Sắp đầy bụng rồi...'

Nếu người kia thực sự định đè mình ra thì sao? Phải dùng biện pháp cứng rắn để đối phó. Nhưng nếu thua?

- Ực.

Tưởng tượng đó... sẽ thành hiện thực sao.

Lại co người trong góc phòng, Maronnier nhìn chằm chằm vào Lee Si-heon.

Hắn từ nãy đến giờ cứ thở hổn hển khó chịu, nghiêng người sang trái sang phải.

Maronnier cảnh giác quan sát hắn.

Người đàn ông to lớn đeo mặt nạ trắng. Nhìn xuống dưới, đũng quần phồng lên.

- Thịch, thịch, thịch, thịch.

Tim đập loạn xạ. Mồ hôi túa ra toàn thân.

Đôi mắt đen láy của người đàn ông nhìn cô đầy âm khí sau lớp mặt nạ.

Hắn như cố gắng tránh ánh mắt khỏi cô, cứ định quay đi chỗ khác.

Cơ thể nhấp nhổm như đang cố nén thứ gì đó một cách tuyệt vọng.

'...'

Hình ảnh đó sao trông giống con cún con đáng thương thế nhỉ, là do ảo giác chăng.

'... Dù sao thì, lúc ăn cơm cũng không làm gì cả. Còn gọt táo cho nữa.'

Chợt một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Maronnier.

Hự.

Giật mình vì điều đó, cô lắc đầu nguầy nguậy.

Mái tóc buộc hai bên lắc lư vòng vòng.

'Không, không phải.'

Má nóng ran. Lấy lại lý trí nào.

Cử chỉ của Lee Si-heon nhìn qua cũng thấy sởn gai ốc. DNA khắc trong cơ thể đang từ chối.

Maronnier siết chặt trượng trừng mắt nhìn hắn.

Trạng thái căng thẳng kéo dài rất lâu.

Nghĩ lại thì mới vào phòng này chưa đầy 30 phút.

Phải ở cùng nhau một ngày như thế này sao.

Thà là đang phá hầm ngục thì còn có thể chuyển hướng nhìn sang chỗ khác.

Nhưng nơi này là không gian chỉ có hai người.

"Phù..."

Maronnier cảm nhận tiếng tim đập đẫm sợ hãi.

'... Sao mình lại thế này.'

Rồi đột nhiên nảy sinh nghi vấn.

Bình thường mình có bao giờ sợ người khác đến mức này đâu?

Nghĩ lại thì tấm biển báo ở đầu hầm ngục này có viết dòng chữ Khí chất sẽ mạnh lên.

Khí chất là đoạn văn thể hiện mờ nhạt bản sắc của người đó. Cử chỉ của người đàn ông trở nên khó chịu cũng bắt đầu từ lúc đó.

Maronnier dần lấy lại lý trí.

'Chẳng lẽ là do cái đó?'

Chỉ vì Khí chất mà con người có thể thay đổi đến mức đó sao?

Nếu giả thuyết của cô là đúng thì có nghĩa là người đàn ông đang cố gắng kìm nén bản năng của mình.

Maronnier cảm thấy như vừa trút bỏ được một lớp áo choàng sợ hãi tột độ.

'...'

Nhưng sợ thì vẫn sợ.

Thỏ có lấy hết can đảm thì vẫn là con thỏ nhỏ.

Chỉ biết lắc cái mông đầy lông trắng và biểu lộ nỗi sợ hãi của mình.

Dù người đàn ông vốn không phải người như vậy, nhưng sự thật là hắn có thể gây hại cho cô vẫn không thay đổi.

Ôm lấy cây trượng và suy nghĩ.

Kẻ nhát gan. Hiệu quả mạnh đến mức nhận ra được Khí chất mà bản thân không hề hay biết. Vậy thì Khí chất của người đàn ông kia là gì?

"... Cậu, cậu à. Có phải do Khí chất không?"

Maronnier hỏi hắn với giọng run rẩy.

- Gật.

Chính xác. Mệt đến mức không trả lời mà chỉ gật đầu, Lee Si-heon.

Tâm trạng Maronnier càng thêm phức tạp.

"Biến thái... Biến thái là Khí chất á? Thật sao?"

"Đã bảo là thế mà."

"Sao có thể như vậy được... Bình thường cũng... hay nghĩ bậy bạ à?"

Dù không biết nói câu này lúc này có đúng không. Nhưng hỏi về tình trạng của người đàn ông thì tự nhiên chủ đề trôi về hướng đó.

"Không. Hôm nay đặc biệt bị thế đấy."

Giọng nói điềm tĩnh của người đàn ông vang lên qua máy phiên dịch.

Dù sao cũng không phải là hoàn toàn không nói chuyện được.

'... Nếu thuyết phục khéo, có thể sẽ không bị làm chuyện bậy bạ.'

Maronnier nuốt nước bọt.

Trong suốt cuộc đời cô, chưa bao giờ có khoảnh khắc nào run rẩy như lúc này.

Một trò chơi đáng ngờ mà nếu thuyết phục thất bại sẽ bị đè ra ngay lập tức.

Nghĩ một cách hài hước là thế nhưng.

"Hừm."

Trong mắt cô, người đàn ông trông quá mệt mỏi.

"... Không sao chứ?"

"Đừng bắt chuyện."

Lo lắng hỏi thăm thì bị trả lời cộc lốc.

Ánh mắt đáng ngại của hắn quét qua cơ thể cô một lượt.

Cơ thể rùng mình một cái, nhưng thấy Lee Si-heon lại quay mắt đi chỗ khác, cô cảm nhận được nỗi khổ tâm hắn đang mang nặng nề đến mức nào.

'Có cách nào không nhỉ?'

Đến mức này thì thấy lo lắng thật.

Maronnier đặt trượng xuống, khẽ nhấc mông tiến lại gần người đàn ông một bước.

Mái tóc đẫm mồ hôi của cô đung đưa trước mắt người đàn ông.

"Đừng lại gần."

Người đàn ông phản ứng thái quá.

"Nhưng mà, cậu. Tình trạng bây giờ tệ quá..."

"Cứ ngủ đi thì sao? Cậu thực sự sẽ gặp rắc rối lớn đấy."

Nhăn mặt như thể máu dồn lên não, Lee Si-heon tháo mặt nạ ra.

Khuôn mặt lộ ra của hắn trông thật đau đớn.

"Phù... Mẹ kiếp."

Mẹ...? Chửi thề câu gì không hiểu rồi vò đầu bứt tai.

Khuôn mặt trắng bệch không chỉ có Maronnier, mà cả khuôn mặt Lee Si-heon cũng vậy.

Không, người trước mắt trông còn đau đớn hơn nhiều.

"... D, dùng ma pháp giúp nhé? Thanh tẩy, nếu là thanh tẩy thì có khi có hiệu quả đấy."

Maronnier tiến thêm một bước về phía hắn.

Khoảnh khắc đó, đồng tử giãn ra của người đàn ông thu trọn cơ thể Maronnier.

Đôi mắt xanh lam thuần khiết và thung lũng xương quai xanh đọng mồ hôi.

Có lẽ vì vi phạm lời cảnh cáo.

- Phập.

"...!"

Bàn tay hắn vươn ra với tốc độ mắt thường không nhìn thấy, túm lấy vai cô.

"Ư ư!"

Lạnh toát, Maronnier run vai nuốt hơi thở trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Cơ thể Maronnier bị lật ngược.

- Rầm!

Tay hắn đập xuống sàn ngay cạnh tai Maronnier.

Đến khi định thần lại, Maronnier đã bị người đàn ông đè lên mà không kịp phản kháng.

Ánh mắt nhìn má cô như muốn liếm láp của con thú.

Sợ quá.

"... Híc."

Maronnier với mái tóc rối bù, mếu máo nấc lên.

Vì bị lật ngửa nên chiếc áo vén lên để lộ cái rốn nhỏ nhắn của cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!