Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 189: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (4)

Chương 189: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (4)

Chương 189: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (4)

 

Không có chỗ cho đối thoại chen vào trận chiến.

 

-Rầm!

 

Cùng với tiếng nổ lớn làm sụt lún mặt đất, mảnh vỡ bắn ra từ con đường nứt toác.

 

Quản lý trại gia súc. Tuberose.

 

Là phó thủ lĩnh trực thuộc Cistus, hắn sở hữu thực lực xuất chúng vượt xa những Hunter cấp A thông thường.

 

Không… chỉ riêng tốc độ thì còn hơn cả cấp A.

 

Phó thủ lĩnh đạt đến cấp S cũng đầy rẫy.

 

Chỉ là do các cán bộ của Flower đã đạt đến cảnh giới và phân chia nhau ra nên không thể sử dụng sức mạnh đó một cách đàng hoàng.

 

Hắn cũng là cao thủ ẩn dật.

 

-Rầm!

 

Vậy mà vẫn bị đẩy lùi.

 

Né được nắm đấm, nhưng trúng cú đấm tiếp theo và bị cắm thẳng vào tòa nhà bên cạnh.

 

-Két két két!

 

Khung thép đứt gãy, dưới lỗ hổng trên tòa nhà, Tuberose nhìn đối thủ.

 

“Khụ….”

 

So với các cán bộ và phó thủ lĩnh khác thì yếu hơn.

 

Nhưng vẫn không thiếu khả năng làm đảo lộn Hiệp hội Hunter.

 

Một Tuberose như vậy lại bị một con người áp đảo.

 

Lại còn chưa Giải Phóng (Release) nữa chứ.

 

Máu sôi lên, khóe mắt run rẩy.

 

Tuberose bò ra khỏi tòa nhà, truyền ma lực vào con dao găm đang cầm.

 

“…Phù mẹ kiếp. Mày là ai?”

 

Mũ áo choàng của cả hai đã tuột ra từ lâu.

 

Si-heon và Tuberose đối mặt nhau.

 

Trong ánh mắt va chạm chứa đầy sát khí, tỏa ra khí thế như sắp bùng nổ bất cứ lúc nào.

 

“…….”

 

“Sao, muốn tao giải thích trước à?”

 

Kéo dài thời gian.

 

Suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua, Lee Si-heon đạp đất lao tới.

 

Tuberose chém đôi khối bê tông bay tới.

 

Khối bê tông bị chém đôi bay ra sau lưng.

 

Đôi mắt của Si-heon vẫn trầm tĩnh.

 

“Kẻ cứu thành phố thì cũng phải cho biết tên chứ. Đúng không?”

 

“…….”

 

Sức mạnh của đối phương được nhận thức theo bản năng.

 

Và cơn giận dữ lớn đến kỳ lạ dành cho hắn.

 

Cảm xúc trần trụi không che giấu quét qua cột sống. Một giọt mồ hôi rỉ ra lăn trên xương bả vai.

 

……Có lẽ.

 

Nếu không kết thúc ở đây thì có thể sẽ gặp phải kẻ thù cả đời.

 

Có vô số kẻ có thực lực đối đầu với Flower.

 

Tiêu biểu là Bạch Đào. Hiền Giả. Mugung.

 

Mỗi người đều đạt đến cảnh giới và đứng ngang hàng với các cán bộ của Flower.

 

Tất cả họ đều có thể gọi là những anh hùng làm mưa làm gió một thời đại.

 

‘Vẫn chưa… đến mức đó đâu.’

 

Nhưng việc cảm nhận được khí phách tương tự họ cũng là sự thật.

 

Nếu tính cả tiềm năng đó thì càng nguy hiểm hơn.

 

Phải biết thực lực, nhân dạng, ít nhất là cái tên.

 

“Tuberose.”

 

“……?”

 

Nói tên trước.

 

“Trực thuộc Cistus, quản lý trại gia súc. Phó thủ lĩnh của Flower.”

 

“…….”

 

“Dù sao cũng sắp chết rồi, nghe tên cũng được chứ nhỉ.”

 

Không phải không có cơ hội thắng.

 

Nếu dùng toàn lực thì có thể cầm cự được vài phút.

 

Và… nếu bằng cách nào đó tiêm được lượng lớn thuốc thì có khả năng chết ngay lập tức.

 

Tuberose vứt cái kim tiêm bị cong đi và cầm cái mới lên.

 

Ngay sau đó, lời nói bật ra từ miệng Si-heon.

 

“Mày đang nói cái gì thế?”

 

Giọng nói trầm đục của Lee Si-heon vang lên.

 

Khóe miệng đang run rẩy của Tuberose cứng lại.

 

“Phó thủ lĩnh?”

 

Có vẻ như đang cười nhạo hắn.

 

“Phải… điều tra một chút là biết tên tao ngay thôi.”

 

Như thể địa vị của hắn chẳng có nghĩa lý gì.

 

Ma lực đen kịt bò lên hai cánh tay Si-heon như rắn.

 

“Nhưng tao không có nghĩa vụ phải cho mày biết.”

 

‘……!’

 

Ma lực đen. Tư thế quen thuộc.

 

‘Là do cảm giác sao…?’

 

Sự kỳ quái bao trùm đôi vai.

 

Trọng lượng của không khí khiến chân run rẩy.

 

Lee Si-heon trước khi đạp đất di chuyển, thả lỏng vai và bẻ cổ.

 

-Rắc.

 

Tiếng xương lệch rồi trở lại vị trí cũ.

 

-Thịch!

 

Đối phương di chuyển.

 

Tuberose lập tức nheo mắt, bắt chéo hai tay hình chữ X để kiểm tra xung quanh.

 

Thân ảnh thoáng hiện ra, hắn xuất hiện ngay trước mặt Tuberose.

 

Nắm đấm hắn vung ra nhắm chính xác vào mặt Tuberose.

 

-Vút!

 

Nghiêng đầu né tránh.

 

Tuberose lập tức kề dao găm vào cổ đối phương, nhưng người đàn ông đó đánh vào trọng tâm cổ tay hắn, đồng thời gạt chân phá vỡ thăng bằng của Tuberose.

 

“…!”

 

Thậm chí không thở nổi.

 

-Nghiêng ngả!

 

Áp sát nhanh chóng.

 

Cơ thể Tuberose sắp ngã, đầu gối lao tới vùng eo.

 

Những đòn đánh liên tiếp uyển chuyển, chắc chắn nếu trúng đòn này sẽ mất khả năng chiến đấu.

 

‘Chờ đợi.’

 

Cho đến khi chắc chắn đối phương đã nắm phần thắng.

 

Đầu gối của đối phương đâm vào hông Tuberose, phá hủy xương sườn.

 

Thời gian ngắn ngủi, không kịp cảm thấy đau.

 

-Rắc! Rộp!

 

Đầu gối ngày càng lún sâu vào cơ thể, xương gãy đâm vào phổi và nội tạng.

 

Tuberose trợn mắt, nghiến răng chờ đợi tình huống đó.

 

Sự ngang ngạnh.

 

Và sự kiên trì.

 

Cuối cùng, khoảnh khắc nhìn thấy sự lơ là trên sắc mặt đối phương, hắn cử động tay.

 

Mũi kim sắc nhọn nhắm vào đùi Lee Si-heon.

 

Một chút. Dù chỉ một giọt.

 

Thì… có thể cùng chết.

 

-Vù!

 

Khoảnh khắc đó cơ thể Tuberose xoay tròn trên không trung.

 

Bầu trời hiện ra trong tầm mắt trước mặt.

 

‘…Cái đó mà cũng phản ứng được?’

 

Máu trào ra trong miệng. Quay đầu nhìn xuống đất, không phải Lee Si-heon mà là nền xi măng đang ở ngay trước mũi hắn.

 

-Bốp!

 

Ngã xuống đường, Tuberose nếm mùi đau đớn.

 

Chống tay xuống đất ngẩng đầu lên, khuôn mặt Lee Si-heon hiện ra ngay trước mắt.

 

Hắn thậm chí không mở miệng, chỉ trừng mắt nhìn hắn.

 

Như nhìn cỏ rác hèn mọn.

 

Đơn giản như dọn dẹp đám cỏ dại mọc đầy ven đường.

 

“Hự… Khụ, khụ khụ,”

 

Nhanh và mạnh.

 

Hành động không chút do dự và không lơ là cảnh giác đến phút cuối cùng.

 

Dung dịch thuốc vỡ chảy ra trong người hắn.

 

“…Khư ư.”

 

Mùi máu tanh nồng nặc trong miệng khiến hắn cau mày.

 

Phải. Sinh tử quyết.

 

Đã bao lâu rồi nhỉ.

 

Vận ma lực trắng lên, Tuberose nghiến chặt răng.

 

Lee Si-heon nhìn thấy khí thế của hắn liền lùi lại phía sau.

 

[Khai Hoa] (Blooming)

 

Phát huy sức mạnh bản thể, biểu hiện với tính chất hoàn toàn khác với Mộc Nhân.

 

Flower đạt được Khai Hoa sở hữu quyền năng tương tự như Thế Giới Thụ.

 

Tuberose quấn ma lực trắng quanh người bám theo ngay trước mặt Si-heon.

 

Tốc độ thay đổi rõ rệt khiến khóe mắt hắn co giật.

 

-Rầm!

 

Một đấm.

 

Nhìn bóng dáng Lee Si-heon bị đẩy lùi, Tuberose thả lỏng cơ thể.

 

-Rắc, rắc rắc.

 

Thế giới nhìn thấy trong đồng tử nhuốm vàng.

 

Nguyệt Hạ Hương (Hoa Huệ) nở rộ dưới chân. Cánh hoa rơi xuống dưới chân Tuberose.

 

Tuy không phải dưới ánh trăng nhưng sự chói lọi đó tỏa ra ánh sáng đủ để nâng đỡ cả mặt trời.

 

Mùi hương tuyệt đẹp. Khoái lạc nguy hiểm.

 

Chính là cái tên Tuberose của hắn.

 

Ma lực gợi cảm chảy ra từ cơ thể hắn như khói.

 

‘Tuy là quyền năng hoàn toàn vô dụng trong chiến đấu.’

 

Cơ thể tỏa ra chất ma túy. Hiệu năng của chất gây nghiện khi đạt Khai Hoa tăng gấp bội.

 

Khi say thuốc thì ma lực tăng lên… và nâng cao tiềm năng của người đó.

 

Mức độ đó Tuberose có thể dễ dàng điều chỉnh.

 

Đối với bản thân hắn cũng vậy.

 

-Cuồn cuộn.

 

Gân xanh nổi lên trên trán và cổ.

 

Không thải thuốc do cơ thể tạo ra ra ngoài mà trực tiếp cảm nhận hiệu năng đó.

 

Cơ bắp dần phình to. Kiếm khí bao phủ lên con dao găm đang cầm.

 

Khí thế hung hãn lần này tỏa ra từ phía Tuberose.

 

“Đến lượt tao.”

 

Tuberose trở nên quá khích, mất lý trí, khuôn mặt điển trai nhăn nhúm lại.

 

Đạp đất, cả hai lao vào nhau.

 

Dao găm và nắm đấm lướt qua nhau.

 

-Phập!

 

Vai của Lee Si-heon bị xuyên thủng.

 

Đôi mắt Tuberose lóe lên đầy hân hoan.

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ đang hối thúc bạn. ”

 

Đừng có hối thúc.

 

Ta đang vội đây.

 

Vừa đánh vừa cảm nhận được đối phương đang giấu một con bài tẩy.

 

‘Phó thủ lĩnh.’

 

Đến mức đó thì sở hữu vũ lực cỡ này sao.

 

Nếu dùng Hắc Đào thì không phải không thắng được, nhưng vấn đề là hiệu năng của Hắc Đào đã tăng lên quá mức.

 

Thiên Ma Thần Công.

 

Bí kỹ thứ tám học được từ quá khứ.

 

Áp dụng nó để tạo ra Hắc Đào, chỉ cần sử dụng thôi cũng gây gánh nặng lớn cho cơ thể.

 

……Sử dụng thường xuyên sẽ bào mòn tuổi thọ nhanh chóng.

 

Cơ thể không chịu nổi ma lực tràn trề.

 

‘Sau này… lão già đó bảo sẽ dùng tốt mà không có rủi ro, nhưng…’

 

Bây giờ chưa phải lúc đó và cũng khó sử dụng.

 

Nhiều người nhìn vào, Thiên Ma Thần Công rất dễ xác định người sử dụng.

 

Nếu Hắc Đào trước đây chỉ dừng ở mức cường hóa nhỏ, thì Hắc Đào đã khai hoa tiềm năng là lá bài cuối cùng không thể tùy tiện rút ra.

 

Phải… giống như thằng khốn kia.

 

-Rắc rắc.

 

Tuberose như ảo tưởng mình là mặt trăng, tỏa hào quang khắp người và rải cánh hoa dưới chân.

 

Mũi ngập tràn mùi hương kích thích đến mức kinh khủng.

 

‘Khai Hoa sao.’

 

Cây thì Mộc Chất Hóa, Giải Phóng.

 

Hoa thì Khai Hoa.

 

Nực cười thật.

 

Ngược lại con người chẳng có tài năng gì tương tự thế mới thật đáng buồn.

 

-Xèo.

 

Tái tạo ngay vai bị thủng, giờ mới cử động tay được chút.

 

Quần áo được ếm ma pháp tự phục hồi.

 

“……Mày.”

 

Tuberose cau mày nhìn cái vai lành lặn của tôi.

 

Cảm thấy sự kỳ quái nào đó chăng?

 

Chẳng bao lâu nụ cười nở trên môi hắn.

 

“A a. Biết rồi. Nghe nói có kẻ như thế.”

 

“Nói cái gì thế?”

 

Khư khư khư khư-

 

Tiếng cười lẫn đau đớn bật ra khỏi miệng.

 

Cơ thể loạng choạng như say thuốc của hắn lại phình to một lần nữa.

 

Tuberose nhìn tôi và kéo dài khóe miệng.

 

“……Tao có nghĩa vụ phải cho mày biết sao?”

 

Nắm chặt hai tay thủ thế.

 

Ma lực khổng lồ ập đến như sóng thần.

 

“Không biết mày sẽ ở đó đến bao giờ-”

 

Cơ thể khổng lồ của hắn lao tới.

 

“-Rửa cổ mà đợi đi.”

 

Nắm đấm to hơn trước lao về phía này.

 

Không phải dao găm.

 

Nghiêng đầu né xem sao. Không phải tốc độ có thể làm thế.

 

Tôi nheo mắt, dồn sức vào một tay.

 

‘…Sơ sẩy là hụt đấy.’

 

Vậy thì trước đó phải tung một đòn chắc chắn.

 

Làm dẹt ma lực đã tạo ra.

 

Kiểm tra xung quanh và chắc chắn không có người.

 

Các thiết bị như camera cũng đã dừng hoạt động.

 

“Ngũ”

 

Lần đầu tiên thi triển kỹ thuật.

 

Nắm đấm của Tuberose đã đến ngay trước mũi.

 

Thứ năm.

 

Thứ dẹt phẳng là… Gamboksa (Cảm Phúc Xà).

 

Lưỡi dao hình tròn được thái mỏng. Dồn khối ma lực đang kêu vo vo như ong bay vào cạnh bàn tay và chém xuống một đòn.

 

-Xoẹt!

 

Tia máu bắn lên thành đường thẳng dọc theo nắm đấm.

 

Càng lúc càng tiến về phía trước.

 

Xuyên qua như cắt đứt nắm đấm của đối phương, chẻ đôi cánh tay đối phương theo chiều dọc.

 

“…!”

 

Khuôn mặt hoảng hốt của Tuberose.

 

Muộn màng lùi lại nhưng đã quá nhạt nhẽo.

 

Trước đây sự điềm tĩnh của hắn khiến tôi phải cảnh giác, nhưng trong trạng thái hưng phấn thế này thì đối phương trở nên dễ xơi.

 

Tôi lập tức đặt lòng bàn tay lên tim gã đàn ông.

 

“Nhất.”

 

Bạch Đào (Baekdo).

 

Cơ thể khổng lồ của Tuberose. Từ sau lưng hắn, luồng ma lực trắng xóa bắn ra.

 

-Bùm!

 

Đòn tấn công hoàn toàn khác biệt so với trước.

 

Không quá rộng và lượng ma lực phát tán vô ích ra xung quanh cũng ít.

 

Chỉ là ma lực được phun ra trọn vẹn vào một điểm.

 

Da thịt của Tuberose bị cắt ra như điêu khắc, rồi rơi xuống như cánh hoa.

 

“……Chết, tiệt.”

 

Dù đang chết dần nhưng hắn nhìn tôi không chút tiếc nuối.

 

Miệng há ra một lúc rồi nở nụ cười.

 

Đến mức này thì là điên rồ rồi.

 

Tuberose quỳ xuống, trở nên nhỏ bé hơn nhiều so với trước.

 

“Khư khư”

 

Nhưng nụ cười vẫn không tắt.

 

“……Chết rồi.”

 

Không phải hối hận, mà là giọng điệu như được giải thoát khỏi gông cùm.

 

“Mày sẽ phải chịu đau khổ cả đời.”

 

“…Biết tao à?”

 

“Biết câu chuyện tương tự…. Mày với-”

 

Bụp. Tiếng nói đứt quãng.

 

Tuberose như thể con người chưa từng tồn tại ngay từ đầu. Cái xác biến mất.

 

Dưới chân nơi hắn biến mất, trên vũng máu chỉ còn lại một bông hoa trơ trọi.

 

Nhặt nó lên và nhìn vào.

 

▶Tuberose(?)[Phân loại: Tiêu hao]

 

‘Tình yêu ngắn ngủi 2 năm. Ký ức dưới ánh trăng.’

 

Tập: Trung Ý Thức, Một Ký Ức Lạ Lùng Chảy Vào Trong Đầu

 

Người phụ nữ tóc trắng bị giết chết thảm thương ngay trước mắt.

 

Không phải của tôi.

 

Chắc là của người này.

 

Tôi không xem ký ức nữa mà giẫm lên nó, xóa bỏ bông hoa.

 

-Rắc!

 

Cánh hoa bị giẫm nát hòa cùng nhựa đường.

 

Dù có quá khứ gì thì cũng không thể trở thành lý do biện minh cho hành động.

 

Tên này cũng biết điều đó nên không cầu xin mạng sống.

 

Tôi cũng không có ý định xem ký ức đau lòng làm gì.

 

Cánh hoa biến mất.

 

Trong lúc đó, cơ thể tôi coi đây là kỳ ngộ.

 

“ Hấp thụ sức mạnh của cánh hoa, chỉ số hậu thiên tăng 0.4 mỗi loại. ”

 

Nó mang lại cho tôi chỉ số khá hậu hĩnh.

 

Là sức mạnh của vật chứa Mộc Linh Vương hơn là sức mạnh của Thế Giới Thụ chăng.

 

Khi giết những tên Flower khác thì không như vậy, nhưng những kẻ đạt đến cấp cán bộ quả nhiên khác biệt.

 

“Phù.”

 

Xong việc, tôi trùm mũ áo choàng lên và nhìn lên bầu trời.

 

Mặt trời sáng chói chiếu rọi con đường nát bấy một nửa.

 

Không hiểu sao dường như nhìn thấy mặt trăng ở phía bên kia.

 

Thời điểm mặt trời và mặt trăng cùng xuất hiện. Thỉnh thoảng cũng có lúc như vậy.

 

‘A nhưng mà….’

 

Con gái tôi….

 

Cuối cùng không xem được buổi biểu diễn.

 

Tiếng thở dài cay đắng thoát ra khỏi miệng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!