Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 269: Cưa Đổ Cái Cây (10)

Chương 269: Cưa Đổ Cái Cây (10)

Chương 269: Cưa Đổ Cái Cây (10)

Tại sao tôi lại là chồng cô chứ.

Rõ ràng là đã có chủ rồi.

Khi Bảng Trạng Thái khiến việc can thiệp vào hành động của tôi trở nên bất khả thi. Việc các Thế Giới Thụ ngăn cản tôi chỉ còn là dùng vũ lực.

[Thế, thế thì không thể nào...]

Chỉ nói sự thật hiển nhiên mà phản ứng nhận lại thật thảm hại.

Lá cây rũ xuống, cành cây nghiêng xuống sàn như sắp chạm đất.

[Vậy thì, hôm, hôm đó tại sao lại làm thế với em!]

"Tôi làm à? Cô cưỡng hiếp tôi mà."

Nếu bảo việc bị trói bằng rễ và cưỡng ép tiếp mộc (grafting) là lỗi của tôi, thì tôi không còn tự tin sống ở dị giới này nữa.

[Anh đã quyến rũ em mà!]

Chất lỏng giống nước mắt trào ra.

Giọt nước bắn từ lá cây bay đến rơi trúng má tôi.

[Hức, ư hức, hức... Đã đặt tên cho con luôn rồi mà.]

Có kêu gọi cảm xúc cũng vô ích.

Nếu tôi kéo cái cây đến giới thiệu với Se-young rằng đây là bạn gái tiếp theo thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Đến mức chịch cả cây thì cái lưng này sẽ chẳng còn nguyên vẹn đâu.

- Bộp bộp.

Lúc đó Marronnier vỗ vai tôi.

"Rốt cuộc là chuyện gì thế?"

"À, thì là."

Tôi giải thích cho Marronnier những chuyện đã xảy ra với Thế Giới Thụ Trị Dũ.

Chuyện này khá giống với chuyện Marronnier từng trải qua.

Khí chất của tôi tăng lên hai giai đoạn, nhịn mãi rồi cuối cùng cũng bùng nổ. Trong lúc đó ma pháp của Marronnier cũng không có tác dụng nên đã xảy ra chuyện tôi đè cô ấy ra.

Áp dụng vào Marronnier thì là thế này.

"Giống như tôi bảo là bạn trai của cô vậy."

Tôi đã ngủ với cô nên tôi sẽ chịu trách nhiệm.

Không phải kiểu đó. Thậm chí tôi đã tha thứ. Nói thật lòng thì tôi cũng hưởng lợi khá nhiều.

Không cần nghĩ đến trách nhiệm mà cứ bám dính lấy.

"... Ừ."

Marronnier chớp mắt, cẩn thận gật đầu.

"Ra là vậy."

Ánh mắt cô ấy lần này hướng về phía Thế Giới Thụ Trị Dũ.

Thế Giới Thụ Trị Dũ vẫn đang rung cành ủ rũ biểu tình đòi người ta hiểu cho cảm xúc của mình.

"... Rốt cuộc tại sao lại thế ạ?"

Trước câu hỏi ngây thơ của Marronnier, Thế Giới Thụ Trị Dũ giật mình run rẩy.

[Blanche, nhưng mà em... Em!]

"Hoàng tử bạch mã? Chuyện đó là cô ấy thì tôi hiểu rồi. Nhưng cái này."

Liếc. Marronnier nhìn tôi.

Đang hồi tưởng lại chuyện cũ sao. Từ miệng cô ấy thốt ra lời nói có vẻ đắn đo.

"... Nhưng mà. Có vẻ nồi nào úp vung nấy đấy chứ."

"Này. Cái này không phải đâu."

"Mỗi cái nồi đều có vung của nó (A chaque pot son couvercle.) mà."

Ở đâu không biết chứ trong vụ này tôi hoàn toàn là nạn nhân.

Nếu vặn hỏi tội trả bằng tội thì tôi hết lời để nói.

Tôi đang luống cuống thì Marronnier cười khẩy. Có vẻ hơi thích thú với phản ứng của tôi.

Tôi nghiêm túc mà cô ta lại trêu chọc.

"... Dù sao thì. Cây-nim. Tôi hiểu tấm lòng của người nhưng nạp người này làm chồng là không thể nào."

[Tại sao chứ!?]

"Cây-nim mới trở thành Thế Giới Thụ chưa bao lâu nên có thể không biết. Nếu không phải là ứng cử viên chồng được công nhận là nhân tài, thì không thể nạp làm chồng được đâu ạ."

Tự mình nói xong cũng thấy giải thích rất logic. Marronnier nhìn tôi cười tươi rói.

Vệt hồng trên khuôn mặt và nụ cười tươi tắn đó cứ như đang đòi xoa đầu vậy.

Nhưng tôi đành phải đanh mặt lại.

"Đúng không? Lee Si-heon."

"...,"

"Sao biểu cảm lại thế kia?"

Ứng cử viên chồng.

Đó là tôi mà.

"... Ờ, ờ ờ. Không có gì. Đúng rồi. Đành chịu thôi. Nghe thấy chưa?"

Tôi trả lời lấp liếm khiến cô ấy nghiêng đầu thấy lạ.

Phải giữ lý trí nhưng tình huống quá gấp gáp nên bật cười chua chát.

Chỉ cần không bị lộ là được. Rằng tôi là ứng cử viên chồng.

Không biết lý do là gì nhưng Thế Giới Thụ Trị Dũ không biết tôi là ứng cử viên chồng.

Chỉ cần qua lần này rồi không bao giờ tìm đến đây nữa là xong.

[Vậy thì, em không làm Thế Giới Thụ nữa.]

Một câu tuyên bố hùng hồn của Thế Giới Thụ Trị Dũ khi đưa ra biện pháp cứng rắn.

Tôi và Marronnier há hốc mồm.

[Mộc sinh (Kiếp cây) không có chồng thì không phải là sống. Thà trở thành cổ thụ mục nát, em sẽ chờ đợi chồng suốt đời.]

"Thế, Thế Giới Thụ-nim...?"

Marronnier véo đùi tôi rồi nhìn tôi. Dáng vẻ hoang mang nhìn chằm chằm vào tôi thật là tuyệt phẩm.

Rốt cuộc đã làm cái gì mà khiến Thế Giới Thụ khao khát đến thế, trước khuôn mặt tra hỏi đó tôi liều mạng lắc đầu.

"Tôi chẳng làm gì cả. Chỉ nói chuyện chút rồi bị ăn (chịch) thôi."

"Ăn, ăn (chịch)... Đừng nói lời thô tục. Và đó đâu phải vấn đề!"

[Đúng đấy. Sao lại không làm gì chứ! Anh, nếu không có anh...]

Giọng của Thế Giới Thụ Trị Dũ vang lớn.

[Cả đời em chỉ sống bị lợi dụng thôi. Bị lột vỏ, bị vặt lá, không biết đã sống bao nhiêu năm như thế... Chính anh là người đã cứu em ra khỏi đó mà.]

"Này tức là-"

[Bây, bây giờ nhìn xem. Có lá rồi này. Nhìn quần áo nữa. Đẹp không? Em đã vừa mặc vừa đắn đo xem chồng thích cái nào đấy. Em, em chỉ chờ đợi chồng nên rễ cũng lan rộng lắm rồi. Đẹp hơn lúc đó nhiều mà.]

Rễ con mọc lên từ sàn nhà lại lén lút tiến về phía tôi.

[Đẹp hơn rồi mà.]

Marronnier nắm chặt vai tôi.

[... Là gượng ép sao?]

Ở lập trường của Thế Giới Thụ Trị Dũ, việc cảm thấy đó là sự cứu rỗi cũng không có gì lạ.

Lần đầu tôi gặp con nhỏ này là ở tầng hầm của Flower.

Không biết bọn chúng đã lợi dụng Thế Giới Thụ theo cách nào. Nhưng nhớ lại Mộc Quỷ (Mok-gwi) đã thấy từ lâu, chắc chắn không phải mục đích tốt đẹp gì.

Nhưng dù thế đi nữa.

Ngày hôm đó đè tôi ra, rồi hành xử như vợ chồng thì hơi quá đấy.

Hoàn cảnh thật đáng thương. Giọng nói lan tỏa sức thuyết phục khiến ngay cả tôi cũng bối rối.

"Bình tĩnh chút đi."

Nếu giữa chúng ta có cuộc đối thoại thân mật nào đó thì còn có thể.

Ngay cả tôi với những người khác, cũng phải trải qua thời gian dài gặp gỡ mới trao nhau sự chắc chắn.

Ngay cả tôi so với những người khác cũng là mối quan hệ ngắn và sâu sắc.

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ gật đầu hài lòng. ”

Cô làm ơn phân biệt chỗ mà xen vào đi.

"Việc tôi giúp cô theo lẽ thường là đương nhiên. Tôi không biết điều đó lại mang đến cảm giác tốt đẹp thế nào cho cô."

Nhưng kiểu lôi kéo vô cớ thế này, quan hệ xong rồi ép buộc thì lại là chuyện khác.

Cảm xúc sâu đậm thế này thật kỳ lạ.

Tuy không phải lời nên nói với kẻ thích mình, nhưng có phải vì sống ru rú trong tầng hầm không được giáo dục nhiều, nên yêu đương trẻ con quá không.

Đó là con đường mà tôi và những người khác đã đi qua.

Nhìn tôi xem. Không nghĩ trước sau cứ thế tiếp tục quan hệ rồi tương lai chẳng phải xảy ra chuyện lớn sao.

Tôi đang làm loạn lên để ngăn chặn cái đó đấy.

Bỏ qua hết.

Cho dù Thế Giới Thụ Trị Dũ không phải là cây mà là mỹ nhân đúng gu tôi đi nữa thì tôi cũng muốn khuyên nhủ.

[Không chịu.]

Trị Dũ quả quyết.

[Người khác thì không chịu đâu.]

Quả quyết bằng giọng bi thương.

Hoàn cảnh đáng thương nên Marronnier kéo tay tôi.

Có vẻ đồng cảm với cô ấy đang bị kích động cảm xúc. Khuôn mặt như hiểu được một nửa.

Đến cả cô cũng thế thì không được đâu.

"Dù vậy không được là không được. Cô là Thế Giới Thụ mà. Lại còn là Trị Dũ."

[Khác chủng tộc là vấn đề sao? Nếu là cái đó thì em...]

"Không phải thế."

Ý là tôi có vươn tay ra cũng có giới hạn.

Không phải tự mãn mà thật sự, dù có vắt óc suy nghĩ tối đa cũng không có cách.

"Cô còn phải cứu sống nhiều người trong tương lai. Có vai trò của Thế Giới Thụ. Không phải cô muốn nghỉ là nghỉ được đâu. Cô ở thế giới này chẳng khác nào vua cả. Không có cô thì không vận hành được."

[Nhưng mà...]

"Ngược lại tôi là gì?"

Tuy không thể nói ra.

Nhưng sớm muộn gì cũng là thân phận phải đối đầu với Thế Giới Thụ.

Nếu tỏ ra chút thái độ thân thiện với tôi, thì Thế Giới Thụ Trị Dũ phải sống chôn chân tại chỗ sẽ gặp phải chuyện gì.

Bị hỏa thiêu ngay lập tức cũng không lạ.

Nếu có tin đồn vua đang lên kế hoạch cùng quân phản loạn quét sạch đại thần và những kẻ có quyền lực của mình, thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Lý do cô ta thích tôi tôi vẫn chưa biết.

Nhưng tôi cũng đã có những mối quan hệ không tìm được lý do, nên tôi không thể gặng hỏi.

"Dù sao cũng phải giữ cái mạng mình chứ. Đúng không?"

Thời gian tôi và Thế Giới Thụ Trị Dũ gặp nhau, cùng lắm là hai lần.

Tính ra thời gian chưa đầy 2 tiếng.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà cảm nhận vận mệnh rồi yêu đương gì đó, nếu bây giờ không quay đầu lại thì không được đâu.

[... Kết cục, vì là cây nên không được sao.]

Chắc là thế rồi.

Dù điều kiện xã hội không phù hợp, nếu là con người tôi có thể xoay sở bằng cách nào đó.

Cây thì không thể. Nếu là Thế Giới Thụ như Trị Dũ, thì việc truy đuổi cũng chẳng khó khăn gì.

Nhưng người ta thích mình mà nói nặng lời thì cũng khó xử.

Tôi gãi má.

Thế Giới Thụ Trị Dũ đứng đó thảm hại không nói lời nào, chỉ rơi nước mắt.

Thử mở lời từ từ để cô ta lấy lại tinh thần.

"Thay vào đó thì là. Bây giờ tôi đang cực kỳ bận."

[...]

"Xong hết việc. Khi nào đến mức tôi có lôi một mình cô ra cũng không lạ, thì lúc đó tôi sẽ đến tìm cô."

Sắp tới sẽ có nhiều chuyện náo loạn.

Tôi cũng định tập trung vào việc của mình để không phát điên.

Nhưng có thể vô tình gây hại cho ai đó. Vì tôi mà có thể rất nhiều người sẽ chết.

May mắn thay thường dân mà tôi giết, cũng có khả năng không nhỏ sẽ được Thế Giới Thụ Trị Dũ cứu sống.

Con nhỏ này ở đây là đúng.

Ngược lại khả năng Thế Giới Thụ Trị Dũ chữa trị cho kẻ thù của tôi không phải là không có.

Nhưng cái đó tôi sẽ tự lo liệu.

[...]

Cành cây của Thế Giới Thụ Trị Dũ bay bay.

[... Chồng sẽ làm thế sao?]

"Ờ, ờ ờ ờ ờ. Shiva cái đó thì làm thôi."

Đã có Thế Giới Thụ Thuần Khiết rồi thì thêm một cây nữa có sao đâu.

"Nhưng mà xong hết việc đã. Hoặc khi tôi có điều kiện tìm cô."

Dần dần cành cây bắt đầu có sinh khí.

Vừa nãy lá cây còn rung rinh nguy hiểm như chiếc lá cuối cùng, giờ đã xoay tròn vui vẻ.

[Thật, thật chứ ạ?]

"Ừ."

[... Tin được không ạ?]

"Thay vào đó phải chờ hơi lâu đấy."

[Dù có hóa thành hòn vọng phu em cũng chờ được.]

"Được rồi... Thử thách của Marronnier tính sao đây?"

Trước lời nói của tôi, Marronnier giật mình run vai.

Rồi nhìn Thế Giới Thụ, Trị Dũ rung rinh cành lá với giọng nói không thể hạnh phúc hơn.

[Vô điều kiện, đậu, đậu ạ.]

Tôi bủn rủn chân tay ngồi phịch xuống.

Thế là được rồi.

Tôi cứ tưởng xong việc của mình là sẽ được ăn chơi nhảy múa tận hưởng kỳ nghỉ suốt đời. Nhìn cái đà cứ tăng lên thế này thì khả năng bị cây cối xoay như chong chóng không phải là không có.

Marronnier đang quan sát tôi lẩm bẩm bên cạnh.

"... Nghiêm túc đấy à?"

"Gì."

"Cái, cái đó. Chuyện hẹn hò với Thế Giới Thụ-nim ấy..."

Tôi ghé sát tai Marronnier thì thầm để Thế Giới Thụ không nghe thấy.

"Còn lâu lắm, với lại nói đại thôi."

"Thật sự đến lúc đó thì định làm thế nào? Không biết việc cần làm là gì nhưng..."

"Thì đành chịu thôi."

"... Không nghĩ trước sau mà cứ làm bừa à?!"

Marronnier trách móc. Đánh bốp vào vai tôi.

Khoảnh khắc đó rễ con của Thế Giới Thụ kéo áo Marronnier.

[Blanche!]

"Sao ạ!"

[Là vợ với nhau thì sống hòa thuận nhé.]

"Là, là vợ với nhau? Nói cái gì thế ạ...?"

[Bảo là người yêu mà?]

Nói mới nhớ,

Đã từng như thế.

Đại khái là đến để diễn như vậy mà.

Marronnier khựng lại, nhìn tôi rồi nghiến chặt răng.

"Cái, cái, cái đó không phải đâu ạ!"

Marronnier hét toáng lên.

Mặt cô ấy đỏ bừng lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!