Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 335: Kẻ Phịch Cây (2)

Chương 335: Kẻ Phịch Cây (2)

Chương 335: Kẻ Phịch Cây (2)

“Ọe e e e!”

Từ lúc bắt đầu chịch cái cây nãy giờ, không hiểu sao dạ dày cứ đau âm ỉ, cuối cùng linh hồn cũng thoát ra khỏi miệng.

Nhà vệ sinh dưới tầng hầm tuy không hoạt động nhưng vẫn dùng tạm được. Tôi ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.

“Hự, hộc. Ôi cái số tôi.”

“…….”

Lau cằm của khuôn mặt giả tạo được đắp lên một lớp, lau đi giọt nước mắt.

Cảm nhận ánh nhìn lộ liễu chứa đầy cảm xúc từ sau lưng, tôi kìm nén cơn buồn nôn đang dâng lên và nhìn Thế Giới Thụ Nhẫn Nại.

“…Rốt cuộc, ngài đang làm cái gì vậy?”

Ăn xong rồi nôn, ăn xong rồi nôn.

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại đã nhận ra hành động ngu ngốc của tôi một cách chính xác, cuối cùng cũng thốt ra thắc mắc trong lòng.

“Không hợp.”

“Dạ?”

“Không hợp với cây cối…. Không, mẹ kiếp, ngay từ đầu tôi đã ghét tình dục rồi. Chỉ nhìn vỏ cây thôi cũng thấy buồn nôn.”

“Vậy tại sao lại làm chuyện này?”

Lý trí trong đầu gào thét rằng đây là cách duy nhất để tôi sống sót, nhưng chẳng lẽ không ăn thì chết?

Tôi vẫn chưa thích ứng được với thường thức của thế giới này để chấp nhận cây cối cũng là một nhân cách.

- Mắt cây, đừng sờ nữa.

Ực. Lại trào lên.

“Ưm- Ưm! Khụ. Ọe!”

Có vẻ chấn thương tâm lý mạnh hơn tôi tưởng tượng.

Vì Lustful Demon (Dâm Ma) cấp cao nên cảm thấy bình thường. Nhưng trải qua hàng chục lần quan hệ tình dục, đặc tính của Lustful Demon mờ đi, và từ đó sự yêu ghét vốn có bắt đầu xuất hiện.

Nghĩa là, tôi ghét cây cối chết đi được.

Dù có làm thì quá trình cưỡng ép tiếp diễn hành vi cũng mệt mỏi và vất vả.

“…Mẹ kiếp mắt cây thật đấy.”

Đối với cây cối thì từ đó nghe như ‘lồn thật đấy’.

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại cảm thấy vỡ mộng, lùi ra xa tôi một chút.

“Các người… vì lý do gì mà lại tham lam cơ thể chúng tôi…. Như vậy chứ.”

“Tao đéo quan tâm đến cơ thể bọn mày.”

Tôi chỉ cần cái phụ phẩm đó thôi.

“Đừng có nói dối! Ngoài ngài ra còn vô số Flower… Ngài có biết bao nhiêu cây cối đã bị cướp đi sự trong trắng không?!”

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại phẫn nộ hỏi nếu không quan tâm thì tại sao lại làm chuyện này. Nắm đấm nắm chặt run lên bần bật.

Tôi phớt lờ lời cô ta, gạt vòi nước bồn rửa mặt để lau cằm.

Hệ thống lọc nước có vấn đề hay sao mà chỉ chảy ra lượng nước vừa đủ một vốc tay. Thế này là đủ rồi. Lau miệng xong tôi quay đầu nhìn Thế Giới Thụ Nhẫn Nại.

Kẻ thoát khỏi lòng đất sâu thẳm, trong hình hài trần trụi của con người đi theo tôi.

Không phải đi theo mà là tôi kéo đi thì đúng hơn.

- Rầm!

Ra khỏi nhà vệ sinh, tôi tiến đến máy bán hàng tự động dùng tay đấm thủng tấm kính.

- Choang!

Lấy nước bên trong súc miệng, bụng dạ cũng đỡ hơn chút.

Lúc đó ai đó nắm lấy cổ tay tôi. Thế Giới Thụ Nhẫn Nại dùng lực yếu ớt kéo tay tôi xoay người lại, trừng mắt nhìn tôi đầy oán hận.

“Ngài… trả lời đi!”

“Xin lỗi.”

“Chẳng có chút chân thành nào cả! Bây giờ cũng… đang đi nhắm đến các chị em của tôi.”

“Đương nhiên rồi.”

Người đàn ông này rốt cuộc đang nói nhảm cái gì vậy. Thế Giới Thụ Nhẫn Nại nhìn tôi với vẻ mặt đó.

“Ngài vì tôi nên bao nhiêu cây cối…. Nếu sau này họ cảm thấy vỡ mộng về thế giới thì sao.”

“Lời cô nói không sai, nhưng mà. Liệu tất cả có nghĩ như vậy không.”

Tôi hất cằm chỉ về phía hành lang tôi vừa đi qua. Giọng tôi vang vọng trong hành lang, từ xa những cái cây đang kêu gào thảm thiết.

[Con người niim….]

[Chúng tôi, thêm một lần nữa…]

[Mắt cây ngứa quá. Hãy lấp đầy đi.]

Lại sắp trào lên rồi.

Tôi bịt miệng nhìn Thế Giới Thụ Nhẫn Nại. Cô ta đỏ bừng mặt, trừng mắt dữ dội như muốn che giấu cảm xúc của mình.

“Cái này, là do…. A. Đúng rồi. Do ngài dùng thủ đoạn hèn hạ….”

Tôi không dùng Lệ Thuộc (Nô lệ hóa).

Việc thì thầm những lời làm sụp đổ tinh thần từng người một cũng khó, hơn nữa Lệ Thuộc đâu phải thứ dễ dàng thực hiện như vậy.

Trường hợp của Maronnier là do tôi mất lý trí nên không nhớ đã đáp ứng điều kiện thế nào.

Một cái cây tôi Lệ Thuộc trước đây, tôi đã phải phá hủy nơi ở của cô ta, giết hết tư tế, dùng cả tra tấn tình dục mới miễn cưỡng thực hiện được.

“Tôi dùng thủ đoạn hèn hạ á?”

“…Vì nó to như thế, mà.”

Không còn gì để nói nên nói bừa rồi cắn môi, Thế Giới Thụ Nhẫn Nại.

“Ngài chỉ cần đồ chơi thôi sao?”

“Tôi cũng phải sống chứ.”

“Cái đó là ý gì-”

“Bọn mày hay tao cũng vậy. Đều đang cố sống thôi. Ai mà muốn làm cái việc vừa không muốn làm vừa bị chửi lại còn cắn rứt lương tâm chứ.”

“……?”

Ngay trước khi mở cửa phòng tiếp theo, tôi thở dài. Chịch không kén chọn nên giờ cảm giác má hóp lại rồi.

Con cặc không có dấu hiệu xìu xuống.

Tôi thở dài mở cửa.

- Rầm!

Vừa mở cửa, mùi đất và mùi lá cây tươi mát xộc lên.

Thế Giới Thụ Trị Dũ đang ở đó.

[Ai…?]

- Rầm!

Tôi đóng cửa mạnh đến mức cánh cửa suýt rơi ra.

‘Phải rồi. Còn có cô ta nữa.’

“Đi thôi.”

“Tại sao không ăn Thế Giới Thụ kia?”

“Đừng nói nhiều.”

Tôi ôm chặt vai cô ta từ phía sau để cô ta không nói được gì nữa.

Thế Giới Thụ không thể phản bác, ngoan ngoãn dâng hiến hai bầu ngực của mình.

Vừa đi vừa bóp mạnh hai bầu ngực đang nảy lên.

“Hư ư….”

Dùng hai ngón tay vặn nhẹ đầu ngực màu hồng đang dựng đứng, tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra, cô ta dừng lại lùi mông về phía sau cọ vào háng tôi.

Đưa tay xuống dưới gãi nhẹ vào vùng kín, cô ta ngửa cổ ra sau thích thú.

- Tách, tách. Tách.

Mỗi bước đi dâm thủy lại nhỏ xuống.

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại cuối cùng ngã xuống, chổng cái mông to tướng ra.

“Hộc… hộc.”

Nhờ thế mới cương lên được.

Lý do kéo Thế Giới Thụ Nhẫn Nại theo. Đồng tử của Thế Giới Thụ Nhẫn Nại chỉ được vuốt ve đã tan chảy nhầy nhụa từ lâu.

Tôi nằm xuống ghé mũi vào mông Thế Giới Thụ Nhẫn Nại.

“…Phù.”

“K, khoan đã chỗ đó- Hư ư!”

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại đỏ mặt vì xấu hổ định lùi mông ra.

Tôi đè lên cô ta như vồ lấy, tận hưởng mùi hương con người trong chốc lát.

Mùi thịt gần với cây cối hơn Mộc Nhân. Mùi cánh hoa làm tôi đau đầu.

Dù vậy so với những cái cây tôi phải quan hệ sắp tới thì con người hơn nhiều, nên mới miễn cưỡng kích thích được hưng phấn tình dục.

Tôi vẫn thích mùi người.

“Muốn làm không?”

“…….”

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại nhắm nghiền mắt. Có lẽ lòng tự trọng không cho phép phản ứng ở đây. Cô ta nghiến chặt răng với vẻ mặt quyết tâm.

“…Không, muốn.”

Nâng mông lên, kích thích dương vật tôi để dễ dàng đâm vào.

Sự lựa chọn của lá cây. Tức là số lượng học viên nhận thử thách thứ hai khá nhiều.

Số lượng mấp mé ba con số, tính mỗi cây đảm nhận hai ba người thì ít nhất dưới tầng hầm tòa nhà này cũng có hơn 50 Thế Giới Thụ.

Vận động hông quá độ, nhờ sự giúp đỡ của Thế Giới Thụ Nhẫn Nại thì quan hệ kéo dài được 5~6 phút một cách chật vật.

‘Nghĩa là. Mất khoảng 3 tiếng à.’

Ngoại trừ Mary và Chi-yu (Trị Dũ), thời gian để quan hệ với tất cả các cây trừ đàn ông.

Tôi nằm lên giường trong phòng quản lý tầng hầm để nghỉ ngơi, lấy tay che mặt.

- Chụt.

Người phụ nữ tóc ngắn màu đỏ tươi bò lên giường hôn vào xương đòn của tôi.

Nếu để lại dấu vết thì rắc rối to, tôi nhẹ nhàng đẩy trán cô ta ra, lần này cảm giác trơn trượt và ẩm ướt ở vùng bụng dưới truyền đến.

Thế Giới Thụ ngậm lấy dương vật không chịu nhả.

Vì phải tăng ham muốn tình dục bằng mọi giá nên tôi đã bắt tất cả các Thế Giới Thụ nhân hóa và mang theo.

“…Không làm nữa à?”

Thế Giới Thụ Kiên Cố thấp bé ngực to dính lấy tôi làm nũng.

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại nhìn cô ta với ánh mắt nửa phần ghét bỏ, cắn môi dưới.

“Kiên Cố… Cô cũng rốt cuộc.”

“……Thì, biết làm sao được.”

Thế Giới Thụ Kiên Cố leo lên người tôi đang nhắm mắt, ôm chặt lấy và dùng tay vuốt ve cơ ngực tôi.

“Cô cũng biết mà. Đừng giả tạo nữa, chấp nhận đi.”

“Cái đó-”

“Cô cũng cảm thấy đúng không? Ma lực đang dâng trào.”

Nhắm mắt lại nghe thấy giọng nói của hai Thế Giới Thụ. Chủ đề câu chuyện thú vị nên tôi giả vờ ngủ và nghe lén cuộc trò chuyện của họ.

“……Nhưng người đàn ông này cưỡng ép.”

“Tôi thì hoan nghênh kiểu tình dục này gấp trăm lần. Sướng…. Lại mạnh lên. Đã thành Thế Giới Thụ rồi, có lý do gì để chúng ta mục nát dưới tầng hầm khách sạn chứ?”

Biết không?

Thế Giới Thụ Kiên Cố nói giọng cộc lốc rồi ôm lấy tôi.

Mắt cây ướt đẫm của người phụ nữ co giật cảm nhận được ở bụng dưới.

“Dù sao thì mắt cây cũng chẳng phải cơ quan cần thiết với chúng ta. Cho đi chừng đó có là gì.”

“…….”

“Lúc tôi bị làm cô đã giúp tôi, quên rồi sao? Thế thì cô cũng là con khốn giống tôi thôi?”

“Nhưng mà.”

“Với lại người đàn ông này quyến rũ mà.”

Thế Giới Thụ Kiên Cố nhẹ nhàng nắm lấy dương vật lắc lắc.

Tiếng nuốt nước bọt vang lên.

Xem đi đến đâu nào, cô ta đang chơi đùa với cơ thể tôi rất giỏi.

“Ngậm đi.”

“…Nhưng mà. Ưm! Chụt, chùn chụt.”

“Thích thế mà cứ mút. Thật là…. Cô sống cũng mệt mỏi thật. Đối với chúng ta mắt cây là cái gì, giống như con người phải giữ gìn trinh tiết sao? Từ xưa đã là dùng để giải trí rồi. Cũng đâu phải sinh con bằng tình dục.”

“Ư ưm, ưm!”

“Bị ảnh hưởng bởi văn hóa con người nên gần đây cây cối mới đột nhiên cosplay thôi. Tôi nói sai à. Trong mắt tôi người này chỉ là người đến ban sức mạnh thôi.”

Ma lực tăng lên. Ban sức mạnh. Lời nói khó hiểu.

Chẳng phải quan hệ giữa sức mạnh của Mộc Linh Vương và cây cối chỉ thuần túy là cướp đoạt sức mạnh thôi sao.

Có vẻ như Thế Giới Thụ quan hệ với Mộc Linh Vương cũng nhận được lợi ích nào đó.

- Chụt, chùn chụt, chụt!

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại dùng cả lưỡi để khẩu giao từ lúc nào.

Dương vật đang dần thức tỉnh bỗng chọc sâu vào trong cổ họng. Thế Giới Thụ Nhẫn Nại giật mình nhả dương vật ra khỏi miệng.

“Khụ, khụ….”

“Nào, chổng mông lên, đúng rồi.”

Theo sự dẫn dắt của Thế Giới Thụ Kiên Cố, Thế Giới Thụ Nhẫn Nại nuốt trọn dương vật vào trong mắt cây.

“Á, á á! Á…. Con người, nim. Con người niim!”

Cuối cùng Thế Giới Thụ cũng dần lệch lạc. Tôi nghe tiếng rên rỉ của cô ta và buồn bã cứng đờ mặt.

‘Bị ăn cũng mệt.’

Nhưng biết làm sao được.

Quá trình có chút vấn đề, nhưng nghĩ lại thì các mối quan hệ của tôi hầu như đều thế.

Tôi mở mắt nhìn Thế Giới Thụ Nhẫn Nại.

Hình ảnh cô ta giã gạo bên trên, tự tay bóp ngực mình trông cũng khá xinh đẹp.

“C, con người…á á! Eo-”

“Giờ cô là phe của tôi rồi.”

Đúng lúc cần tăng thêm phe cánh bên phía Thế Giới Thụ.

Tôi bật dậy đè Thế Giới Thụ Nhẫn Nại xuống dưới.

Cô gái tóc xanh rưng rưng nước mắt rồi há miệng lè lưỡi ra.

“…Biết, rồi ạ.”

Quan hệ tình dục được thực hiện chỉ bằng ý chí không có ham muốn.

Nhưng tôi biết đây mới chỉ là bắt đầu.

‘Tổ chức.’

Chiến trường nơi giao tranh vẫn đang diễn ra ác liệt.

Lẻn vào đó khá khó khăn, nếu sơ sẩy tính mạng tôi cũng bị đe dọa.

Nếu gặp phải cán bộ của Flower. Lúc đó có khi tôi chết thật cũng nên.

‘Mẹ kiếp. Chỉ để chịch một cái cây mà phải đánh cược cả tính mạng.’

Nhưng vẫn phải làm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!