Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 69: Xem Mắt (4)

Chương 69: Xem Mắt (4)

Chương 69: Xem Mắt (4)

Trong văn phòng chỉ còn lại ánh mắt lạnh lẽo của hai người phụ nữ.

Nơi không có Si-heon, Byeol và Se-young đang nhếch mép cười đối mặt nhau.

"Này."

"Ừ."

Gọi cô ấy xong, Byeol không nói gì thêm, đặt môi lên tách Espresso đắng ngắt. Bạn thân Se-young biết rõ hôm nay con bé này khác thường, bình thường nó chỉ khăng khăng uống nước ép trái cây.

Suy nghĩ kỹ, à không nghĩ đại cũng ra đáp án. Có vẻ như chuyện giữa mình và Si-heon bị lộ rồi.

"Biết là vượt giới hạn rồi chứ?"

Một câu nói lạnh lùng như đợt rét đậm giữa mùa đông.

"Se-young-chan. Tao đến đây với ý định yêu đương nghiêm túc thật đấy? Nói thật đi. Tao nghe Si-heon kể hết rồi."

Nói láo. Se-young thầm bác bỏ trong lòng.

Chắc chắn Si-heon không thổ lộ hết đâu. Chắc chắn hắn sẽ giải tỏa tội lỗi một cách mơ hồ kiểu như là bất khả kháng hay gì đó.

Trong đầu Se-young hiện lên hình ảnh Si-heon ở cùng Byeol sống động như thể cô đang trực tiếp nhìn thấy.

"Nhưng cái con không phản kháng mà tận hưởng hết mình có tư cách nói câu đó à?"

"Si-heon không có lỗi gì cả? Là tại mày gian ác thôi. Tao không biết Se-young-chan có sở thích đó đấy. Gọi là NTR à?"

"Sở thích cái con khỉ. Tao bảo mày bớt xem truyện tranh lại. Giờ nghĩ đến cảnh mày ngủ với nó tao cũng lộn ruột đây... Mày thật sự không biết gì à?"

Thỉnh thoảng có người có thể chất hưng phấn khi bị cướp người yêu, nhưng suy đoán của Byeol là chuyện tào lao.

Byeol nhướng mày có vẻ để tâm đến lời nói của Se-young.

"Rốt cuộc là gì? Hôm nay tao làm đội trưởng đội công kích (Raid leader) trong game nên phải về sớm, nói nhanh lên."

"Con nghiện game này thật là... Ừ mẹ kiếp. Dù sao mày cũng cần phải biết nên tao nói."

Chửi nhẹ Byeol một câu, Se-young lấy tập tài liệu dày cộp từ túi xách ra đưa cho Byeol.

"Cái gì đây?"

"Tao tổng hợp hết mấy thằng đang nhắm vào Si-heon mang đến đây. Nhắm vào Si-heon á? Hèn gì lần trước bị bắt cóc ầm ĩ cả lên... Sợ Si-heon để tâm nên tao cố tình không nói trước mặt nó. Nhưng tại sao?"

Se-young cau mày thở dài. Thấy vẻ khổ não đó, Byeol nghiêm mặt lại.

"Nó là ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ."

"Hả?"

Vì Byeol có biểu hiện ám ảnh lạ lùng với Lee Si-heon, nên sớm muộn gì cũng phải tiết lộ chuyện này.

Se-young bắt đầu kể chuyện từ từ.

Tuy hay cãi nhau nhưng là bạn thân chơi với nhau lâu năm nên cô nghĩ Byeol sẽ hiểu.

Thú thật cô bắt đầu kể từ việc mình bị cưỡng bức. Và không quên thêm vào việc đó là nhiệm vụ mà Lee Si-heon nhận được.

Vì là lời Se-young nói nên đương nhiên có sự giải thích chủ quan và ý kiến thiên vị, nhưng Byeol không phải là người không nhận ra điều đó.

"... Hưm."

Byeol nghiêm mặt.

Cưỡng bức. Dù là nhiệm vụ thì sức nặng của từ đó không thể xem nhẹ.

Định cãi lý một chút rồi đòi vị trí thiếp thất, ai ngờ lại biết được sở thích tình dục kỳ lạ của bạn mình. Byeol nói ra thắc mắc trong suốt quá trình nghe chuyện.

"Tao không có tư cách nói câu này nhưng mà. Tại sao mày thích Si-heon?"

"Thích tất cả?"

Se-young trả lời ngay lập tức không do dự.

"Cần lý do à?"

Đã phải lòng. Không biết nhận ra điều đó từ bao giờ.

Chắc chắn không phải lúc bị cưỡng bức. Và dù sở thích có theo hướng đó nhưng Lee Se-young không phải là người phụ nữ nghiện tình dục.

Vốn dĩ tinh thần lực của cô vững như bàn thạch, chịu đủ loại tra tấn vẫn chịu được.

Chỉ là thế này.

Người đầu tiên leo lên vách núi dựng đứng đó là Si-heon.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên mà cả hai đều cảm thấy tội lỗi với đối phương. Mối quan hệ oan gia.

Vốn dĩ Se-young không có quan hệ nam nữ nào, nên có thể coi Si-heon là người đàn ông đầu tiên cô thiết lập mối quan hệ.

Dù đó là mối quan hệ tiêu cực.

Việc đảo ngược điều đó không mất bao lâu.

Không thể nói là không có tình dục sinh tình cảm (Tteok-jeong).

Lạ là cơ thể rất hợp với Si-heon, chỉ cần chạm vào là cảm thấy rồi.

"Có chỗ nào để phải lòng chứ?"

Nghe Byeol nói, Se-young nhún vai. Điểm để nói thì nhiều lắm.

Điểm ngốc nghếch khiến người ta muốn chăm sóc.

Cảm giác đồng cảm vì đã làm việc ác dù là bất khả kháng. Bí mật chỉ hai người chia sẻ.

Cái tính bao đồng hay cứu người khác nên gặp nguy hiểm.

Nhưng lý do khiến cô thích hắn hơn cả là.

Sự chắc chắn rằng nếu cô gặp nguy hiểm, dù có chuyện gì xảy ra hắn cũng sẽ giúp đỡ.

Sự tin tưởng mà sự chắc chắn đó mang lại. Sự lãng mạn như trong truyện cổ tích rằng có cùng suy nghĩ.

Vì Se-young là người hiểu rõ nhất mặt xấu xa của Lee Si-heon và cái tình mà người đàn ông đó dành cho người khác, nên mới có thể trả lời như vậy.

Đó là điều quá phức tạp và khó hiểu để người khác hiểu được, nên ngay cả đương sự là Se-young cũng không thể giải thích rõ ràng.

Dù người khác có hỏi vặn vẹo là kỳ lạ. Se-young chỉ có thể giải thích qua loa rằng tuy mình bị cưỡng bức, nhưng sau đó nhận ra tính cách Lee Si-heon thế này thế kia.

Thứ mà Si-heon và Se-young chia sẻ không đơn giản như thế.

Suy nghĩ trùng khớp, tâm ý tương thông. Một cái gì đó sâu sắc hơn. Sợi chỉ đỏ đang nối kết hai người họ.

Biết đâu đó là vận mệnh mà Thế Giới Thụ đã điểm chỉ.... Dù hiện tại Thế Giới Thụ đó là kẻ thù.

"Nếu thằng đó không đẹp trai thì chắc không có chuyện ngủ với mày đâu nhỉ?"

"Tự nhiên nói gì thế?"

"A mẹ kiếp thế thì tao độc chiếm rồi. Hay là vỗ béo cho nó thật nhiều nhỉ? Mũm mĩm cũng dễ thương mà."

Thỉnh thoảng tưởng tượng cảnh sống riêng hai người.

Se-young không xóa nụ cười gượng gạo, cố quên đi cảnh tượng như mơ trong đầu và nói với Byeol.

"Dù sao thì. Mày thích nó à?"

"..."

"Không quên được chứ gì?"

Byeol cũng đã không thể quên dư âm của người đàn ông đầu tiên.

Thấy Byeol đỏ mặt, Se-young nói như thể cạn lời.

"Thế thì nghe tao."

Se-young và Si-heon là mối quan hệ không thể giải thích bằng lời.

Lấy điện thoại từ trong ngực ra, Se-young gửi tin nhắn cho người đàn ông trong danh bạ được để riêng.

Kkatalk!

- Cứu Tinh: Đã giải quyết xong.

Kéo cái đầu quay cuồng vì say rượu nhìn vào màn hình trong tay.

Rốt cuộc người phụ nữ này có gì không làm được không. Cười khúc khích, nhưng giờ không phải lúc để trả lời tin nhắn.

[Thuốc tăng cường tinh linh]

Hộp đồ uống đặt ở đầu giường tôi. Đây là phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ phụ lần này.

Không hiểu nổi nhưng hệ thống báo là đã hoàn thành nhiệm vụ.

Dù chưa quan hệ với 3 người.

Ý nghĩa của điều đó rất rõ ràng.

"Nói đi ạ."

"Nói cái gì?"

Thiên Đào đang ngồi trên sofa ăn bánh pudding không biết mua ở đâu, cười vui vẻ rồi nhìn tôi hờ hững.

"Con khốn nào cưỡng bức tôi?"

Thiên Đào chớp mắt như hoàn toàn không hiểu gì.

"Ai cưỡng bức ai?"

"Sư phụ."

"Hả?"

Thiên Đào đặt bánh pudding đang ăn dở xuống. Thiên Đào lừng lẫy mà bỏ đồ ngọt xuống, đúng là chuyện lạ.

Thiên Đào làm vẻ mặt nghiêm trọng, nhắm mắt một lúc lâu rồi thở dài.

"Không biết nữa, thật sự bị cưỡng bức sao?"

"Chắc chắn ạ. Điều kiện nhiệm vụ là giao hợp với ba người, nhưng tôi mới chỉ làm với hai người."

"Ta không muốn biết quan hệ tình dục của ngươi. Vốn dĩ hoàn thành chỉ thị là xong chuyện rồi không phải sao?"

Nói thì đúng đấy. Nhưng cứ thấy lấn cấn.

Muốn làm thì làm lúc tỉnh táo chứ... Cũng có suy nghĩ gian xảo thế này.

Kiểm tra Thực Mộc Đồ Giám thì thấy giao hợp trong lúc vô thức không được chấp nhận, đồ giám không được cập nhật.

"Trước tiên... gọi tỷ tỷ ra được không ạ?"

"... Muốn ăn pudding."

"Ăn hết cái đó đi đã."

Thiên Đào lại ngồi xuống sofa thưởng thức pudding cười hí hửng, ăn xong thì thay đổi hình dạng.

"Ư ưm... Em trai? He he em traaii!"

Cô gái tóc vàng cười rạng rỡ dang hai tay lên vai tôi. Tôi nắm lấy tay đó và nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

"Đừng ôm, nhìn vào mắt em này."

"Em trai? Có chuyện gì à?"

"Vừa nãy không nghe thấy à?"

"... Đang ngủ nên không nghe thấy."

Hoàng Đào nếu có gì chột dạ thì sẽ lộ ngay lên mặt. Nhưng nhìn biểu cảm thì thấy bình thường.

Ngược lại thấy cô ấy tỉnh dậy vui vẻ ôm tôi, trông như thật sự chưa làm gì cả.

'Bạch Đào? Người đó tuyệt đối không có chuyện đó đâu.'

"Tỷ tỷ. Có phải đêm qua tỷ đè em ra không?"

"Hộc! Đè ra được không?"

"Đừng đùa."

"Phư hư hư bị lộ rồi à? Nhưng hôm qua ta chăm Shiba nhà mình mệt lắm."

Rốt cuộc là ai? Trong lòng rối bời.

"Giờ ôm được chưa?"

"Vâng, vâng cứ ôm thoải mái đi ạ."

"Em traaii~"

Oà.

Hoàng Đào ngã vào lòng tôi, xoa đầu tôi thỏa thích.

"Em trai ta~ Tóc xoăn~ Em trai tinh nghịch của ta~♪"

Cứ tưởng khả năng cao là Hoàng Đào nhưng không phải sao.

Làm đồ chơi cho cô ấy nghịch tóc một lúc, tôi đổi giọng hỏi.

"Gọi Bạch Đào ra giúp em."

"Muốn ở cùng em trai mà."

"Tỷ tỷ, lát nữa chọn ngày đi chơi đâu đó đi."

"Hộc biết rồi. Gọi ra ngay đây."

- Pông.

Bạch Đào vừa xuất hiện đã đẩy mạnh tôi đang ôm ra, phủi ngực như thể bẩn thỉu lắm.

"... Gì mà làm trò thế?"

"Tuy nghĩ tuyệt đối không có chuyện đó nhưng vẫn hỏi cho chắc. Đêm qua người không đè tôi ra chứ?"

"Mẹ kiếp tại sao ta phải đè ngươi ra? Nghĩ thôi đã thấy nổi da gà. Bớt nói nhảm đi."

Oan ức là thằng bị ăn như tôi, sao thủ phạm lại làm loạn lên thế.

Nói thế chứ tôi cũng có tiền án làm thế với Lee Se-young nên không nói được gì.

"Có bằng chứng không?"

"Nhiệm vụ của tôi-"

"Cái đó nghe rồi. Nhưng biết đâu Thế Giới Thụ thay đổi nội dung nhiệm vụ thì sao?"... Cũng có thể thế sao.

Tôi chống cằm suy nghĩ một hồi lâu rồi gãi đầu đứng dậy khỏi giường.

"A thật sự là thế à? Điên mất."

"Ta thích gì ở ngươi mà đè ngươi ra chứ?"

"Haizz... Ăn cơm không ạ? Tôi làm cơm rang tôm."

"Cơm rang tôm. Ta thích."

Thế Giới Thụ mong tôi chết chắc không đột nhiên sửa đổi nhiệm vụ đâu.

Nhưng nếu hỏi có phải mấy chị em trái đào này cưỡng bức tôi không thì... Chuyện đó cũng quá kỳ lạ.

"Bíp i i..."

Đúng lúc đó Shiba mặc bộ đồ ngủ hình gà con thức dậy dụi mắt tìm tôi.

Ôm con bé trên giường, nó vui vẻ chui vào lòng tôi ngủ tiếp.

Nhìn khuôn mặt dễ thương của Shiba, lòng đang bức bối cũng tan chảy.

"Con gái dậy rồi à?"

"Bíp! Bíp."

Vỗ vỗ lưng con bé, tôi đi về phía tủ lạnh để chuẩn bị bữa sáng.

Lần trước Hoàng Đào mua nguyên liệu vẫn còn.

Mở tủ lạnh lấy tôm đông lạnh, định lấy gạo từ thùng gạo thì.

"?"

Tôi phát hiện một vật thể lạ trong thùng rác gần đó.

Một hạt giống lớn. Phần thịt quả dính quanh hạt giống đó.

Nhìn dấu răng rõ ràng, tôi cau mày nhặt nó lên từ thùng rác.

"Này sư phụ."

"Cần giúp gì không?"

"Không phải cái đó, có phải lúc đến đây người mua đào hay gì đó không?"

"Không có."

Hạt đào.

Tôi nghiêng đầu thắc mắc, lại bỏ nó vào thùng rác.

'Gì thế nhỉ.'

Từ sáng sớm đã toàn chuyện hoang đường xảy ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!