Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 123: Quá Khứ (2)

Chương 123: Quá Khứ (2)

Chương 123: Quá Khứ (2)

 

“…Sư phụ?”

 

Đây là mơ hay thực vậy.

 

“Dạ?”

 

Thiếu nữ nghiêng đầu sang phải.

 

“Sư phụ là sao ạ?”

 

Dụi mắt nhìn lại vẫn là Thiên Đào.

 

Từ đường nét khuôn mặt rõ ràng, cho đến đôi mắt như được vẽ bằng bút lông, tất cả đều giống hệt Thiên Đào mà tôi biết.

 

Phẩm cách toát ra từ tư thế dù còn nhỏ tuổi nhưng không thua kém bao nhiêu so với cô ấy mà tôi biết.

 

Nhìn mặt thì bảo là học sinh tiểu học cũng tin, nhưng xét đến chiều cao thì chắc khoảng học sinh trung học năm 2?

 

“Tôi không hiểu ngài đang nói gì ạ.”

 

Con búp bê trước mắt đang nói chuyện.

 

Vừa chớp chớp đôi mắt tròn xoe pha lẫn sự tò mò và bối rối.

 

Tôi hạ thấp tầm mắt để thu hẹp khoảng cách với thiếu nữ. Ở ngay trước mũi, tôi ước lượng ma lực của thiếu nữ, một lượng ma lực đáng kể đang lắng đọng sâu trong đan điền.

 

Liệu có phải là nhân vật liên quan đến Thiên Đào không, nhưng không phải.

 

Đã xác nhận đến mức này thì có thể chắc chắn.

 

“Thiên Đào.”

 

“……!”

 

Khi tên của thiếu nữ thốt ra từ miệng tôi, khuôn mặt Thiên Đào cứng đờ thấy rõ.

 

“Sao ngài lại biết tên tôi? Cái tên này ngay cả ngoại thích cũng không được biết mà…….”

 

Thì là vì đến từ tương lai mà.

 

Khoảnh khắc suy nghĩ đó lướt qua đầu, một cơn đau dữ dội truyền đến từ lồng ngực.

 

- Thịch!

 

- Không cho phép đề cập đến tương lai.

 

Cơn đau khủng khiếp như đang cảnh cáo tôi. Rằng nếu tiết lộ sự thật thì không thể đảm bảo tính mạng.

 

Chưa định nói ra mà đã cảnh cáo rồi….

 

Giờ tôi mới hiểu lý do Time World Tree nói không thể đề cập đến tương lai.

 

“Phù….”

 

Tôi điều chỉnh hơi thở để ổn định tâm trí và sắp xếp suy nghĩ.

 

Có vẻ tôi đã quá phấn khích khi thấy Thiên Đào lúc nhỏ.

 

Dù sao đi nữa tôi cũng phải tìm việc mình cần làm.

 

Đã xuất hiện trước mặt Thiên Đào thì lý do Time World Tree đưa tôi về quá khứ chắc chắn cũng nằm ở cô ấy.

 

Tôi nhìn xuống Thiên Đào lần nữa.

 

Đôi mắt của Thiên Đào, người mà tôi nghĩ dù nhà tranh có cháy rụi cũng tuyệt đối không dao động, đang run rẩy dữ dội trước mặt tôi chứ không phải ai khác.

 

Dáng vẻ đó chẳng hiểu sao… lại khiến cảm giác hưng phấn trỗi dậy một cách trớ trêu.

 

- Bốp bốp.

 

Lúc đó, ai đó dùng bàn tay thô bạo vỗ vỗ vào vai tôi đầy đe dọa.

 

“……Gương mặt lạ hoắc, sao anh lại vào được đây?”

 

Quay đầu lại, hai người đàn ông trưởng thành mặc võ phục đen đang cau mày.

 

Nơi này là tư gia của Đào Viên.

 

“A.”

 

“Nói năng lảm nhảm gì thế, xưng tên ra. Đến đây có việc gì? Hay là…… không phải tự ý xông vào đấy chứ?”

 

Đến từ tương lai nên châm chước được không. Lời biện minh đó không thông qua đâu.

 

Các võ nhân nhìn sắc mặt tôi rồi dường như đã có phán đoán, họ hạ giọng trầm xuống và đưa tay về phía vũ khí bên hông mỗi người.

 

Dù là vượt thời gian đến đây nhưng ở nơi này tôi là kẻ xâm nhập trái phép không có thân phận.

 

Vì là nơi có Thiên Đào, đệ tử của Thiên Ma, nên Đào Viên chắc chắn cũng quản lý nơi này rất nghiêm ngặt.

 

‘…Hừm.’

 

Nhìn Thiên Đào một cái, rồi nhìn các võ nhân một cái.

 

Toang rồi.

 

Không còn cách nào khác, tôi vận ma lực lên toàn thân.

 

Nhanh đến mức không thể cảm nhận được.

 

Tập: Trung Ma Lực Vào Lòng Bàn Chân, Đạp Mạnh Xuống Đất Và Nhảy Vọt Lên Trời Hết Sức Bình Sinh

 

“Cái gì…?!”

 

Bay lên như chim và thi triển ma pháp bay.

 

- Vù vù vù!

 

Ma pháp gió đạt đến cảnh giới chân khí nhờ ăn sồi, cơn gió lốc nổi lên nâng cơ thể lên cao.

 

Tầm nhìn thu hẹp rồi mở rộng. Tôi nhìn xuống toàn cảnh Đào Viên rộng lớn mà mình vừa đứng lúc nãy từ trên không trung.

 

Đào Viên lấy cả một dãy núi khổng lồ làm nơi cư trú, từ chân núi lên đến đỉnh núi, những tòa nhà cổ kính nối tiếp nhau không sót chỗ nào.

 

‘……Rộng quá không định vị được tọa độ.’

 

Rơi từ trên trời xuống đất, tôi tìm kiếm xem có chỗ nào dùng ma pháp không gian được không nhưng không thấy chỗ nào thích hợp.

 

Làm không khéo thì bị bắt thật đấy.

 

Dù sao cũng là nhà mẹ đẻ của Sư phụ nên tôi không muốn đối đầu.

 

‘Phải cầu xin sao?’

 

Cố gắng dùng gió làm chậm tốc độ rơi, điều chỉnh hướng và đáp xuống mái của một tòa nhà.

 

[A lô, cậu nghe thấy không?]

 

Lúc đó giọng nói của Thế Giới Thụ mới vang lên trong đầu.

 

‘Time World Tree?’

 

[Xin lỗi. Vì thiếu ma lực nên…… Nếu cậu muốn, tôi sẽ gọi cậu về hiện tại bất cứ lúc nào.]

 

‘Giờ đó không phải vấn đề. Ở đây phải làm gì đây?’

 

[Xin lỗi. Tôi cũng không biết.]

 

……Con điên này.

 

Dù đã biết trước nhưng tình huống thế này khiến câu chửi chực trào ra đến tận cổ họng.

 

‘Tạm thời gọi về lại đi.’

 

[Đã rõ.]

 

Sấm sét đánh xuống và lóe lên—

 

“Bắt lấy hắn!”

 

“Dám bước chân vào Đào Viên mà không xin phép? Bắt được là-”

 

Những võ nhân leo lên mái nhà để đuổi theo tôi biến mất khỏi tầm nhìn trong nháy mắt.

 

Cơ thể đã chuyển về địa điểm ban đầu cùng với Thế Giới Thụ.

 

Vùng đất hoang vu tôi từng thấy trước đó. Nơi chỉ có một cái cây trơ trọi mọc lên.

 

Tôi ngồi phịch xuống đất như ngã quỵ và thở dài thườn thượt.

 

Cơ thể bị sốc do tiêu hao ma lực đột ngột.

 

Thấy tôi có vẻ khá khó chịu, Thế Giới Thụ nói như để biện minh.

 

[Vai trò được giao cho tôi chỉ là đưa về quá khứ thôi.]

 

“Biết rồi. Chỉ là gọi về để suy nghĩ chút thôi. Có thể quay lại quá khứ nữa không?”

 

[Cho đến ngay trước khi tôi chết, thì bất cứ lúc nào cũng được. Khoảng 5 ngày thôi.]

 

Chưa đầy một tuần.

 

Chính xác là khoảng thời gian của buổi tu luyện.

 

[Tất nhiên ngay cả thế cũng cần cung cấp một lượng ma lực nhất định.]

 

“Cung cấp ma lực?”

 

[Cậu phải chia nhỏ ma lực của mình ra và chia sẻ cho tôi. Vì hiện tại tôi không có cách nào hồi phục ma lực.]

 

“Được thôi. Chuyện đó thì làm được.”

 

Đằng nào cũng đã hợp tác rồi…….

 

Tôi đưa tay truyền ma lực vào cái rễ mục nát mọc lởm chởm trên mặt đất.

 

Chuyển khoảng 5 phần ma lực, Thế Giới Thụ rung lá bày tỏ lòng biết ơn.

 

Những chiếc lá trông có sức sống hơn trước.

 

[Cảm ơn cậu. Lee Si-heon.]

 

“Nổi da gà quá, cứ nói trống không đi.”

 

[Không. Không thể làm thế được.]

 

Giờ lại kính cẩn quá mức.

 

Tôi hỏi Thế Giới Thụ điều mà tôi vẫn luôn thắc mắc.

 

“…Tại sao cái cây bị Mộc Linh Vương giết lại giúp ta?”

 

[Như đã nói trước đây, kẻ thừa hưởng sức mạnh của Mộc Linh Vương có thể biến đổi thành tồn tại tuyệt đối bất cứ lúc nào. Không đi chệch hướng ngay từ đầu là phương pháp tốt nhất. Trước đây thì không được như vậy nhưng… lần này phải thay đổi từ gốc rễ. Và điều đó cũng có lợi cho cậu.]

 

“Không. Ý ta không phải thế. Không có thù hận cá nhân hay gì đó sao?”

 

[…….]

 

Một chiếc lá rơi từ trên trời xuống.

 

[Vì đại nghĩa nên đành chịu thôi.]

 

“……Ngươi là Thế Giới Thụ ra dáng Thế Giới Thụ nhất trong số những Thế Giới Thụ ta từng gặp đấy. Mặc dù khái niệm ra dáng Thế Giới Thụ theo lẽ thường của ta thì ta cũng không rõ lắm.”

 

Nếu các Thế Giới Thụ khác cũng được như vậy thì tốt biết mấy.

 

Bọn chúng suốt ngày chỉ biết nhăm nhe cái mạng này.

 

Bọn khác cũng toàn là lũ thăm dò. Trừ Thế Giới Thụ Thuần Khiết ra thì chưa có trường hợp nào tiếp cận thiện chí đến mức này.

 

Thế Giới Thụ Trị Dũ… Con đó cũng là kẻ hiếp dâm giống tôi thôi.

 

Time World Tree đúng là tiên nữ.

 

“……À phải rồi, nhắc đến Thế Giới Thụ mới nhớ. Có biết Thế Giới Thụ Thuần Khiết là ai không?”

 

[Tôi cũng không biết.]

 

Quả nhiên.

 

Tôi tặc lưỡi đứng dậy.

 

Lúc này Lee Se-young đã gặp Jin Dal-rae chưa nhỉ. Tạm thời gác suy nghĩ đó sang một bên.

 

Không thể vì mối quan hệ trước mắt mà làm hỏng việc lớn được.

 

Vì việc này hiện tại không phải là không có khả năng chi phối cuộc đời tôi.

 

Gương mặt của Thiên Đào lúc nhỏ vẫn còn hiện rõ trước mắt.

 

Trải qua rồi mới thấy chắc chắn là chuyện liên quan đến Sư phụ. Phải tiếp cận thế nào đây.

 

“Địa điểm có giống nhau không?”

 

[Không, mốc thời gian và địa điểm thay đổi mỗi lần. Di chuyển đến đâu thì……tôi cũng không rõ lắm.]

 

“Năng lực của ngươi mà sao cái gì cũng không biết thế.”

 

[Xin lỗi.]

 

Coi như số phận và chấp nhận thôi.

 

Dù sao cũng may là không có tồn tại nào cưỡng ép làm hại tôi như lần trước.

 

“Cứ thế này thì tương lai nát bét đến mức nào mà Thế Giới Thụ cũng phải ra mặt chứ.”

 

[……Hiện tại tôi không thể trả lời.]

 

“Nói một mình thôi.”

 

Tôi ngồi yên thiền định vài phút.

 

Tôi phải làm gì ở quá khứ.

 

Hành động của tôi có thể làm thay đổi hiện tại cũng nên.

 

[Không. Hiện tại sẽ không thay đổi đâu.]

 

Thế Giới Thụ cắt ngang dòng suy nghĩ.

 

[Là vấn đề phức tạp để giải thích nên… cậu cứ biết thế là tốt rồi.]

 

Kết luận rằng Thế Giới Thụ mọc lên để thay đổi tương lai không thể thay đổi hiện tại.

 

Mâu thuẫn đó gây tò mò, nhưng nếu vậy thì về phía tôi lại thoải mái.

 

Nghĩa là không cần phải nương tay trong hành động của mình.

 

Không lâu sau đã có kết luận.

 

Nếu không có mục đích, thì theo ý mình.

 

Nếu có lời muốn nói với Thiên Đào thời thơ ấu, hoặc ai đó khác, thì cứ nói hết ra.

 

Nếu lấy được thông tin gì tại chỗ đó thì cứ lấy hết cũng tốt. Biết đâu biết được gì về Flower.

 

Và đã thế này rồi thì tôi cũng định gặp thử kẻ gọi là Thiên Ma xem sao.

 

“Đưa ta về lại quá khứ đi.”

 

[……Đã rõ.]

 

Ma lực của Thế Giới Thụ lại bao bọc cơ thể.

 

Tầm nhìn đảo lộn. Đây là lần thứ mấy rồi.

 

Dịch chuyển không gian vài lần khiến đầu đau như búa bổ.

 

- Rầm!

 

Nơi rơi xuống là một nơi tối tăm ấm cúng.

 

Đây là đâu, và thời gian là khi nào.

 

Chống tay xuống sàn, cảm nhận được sàn nhà nóng hầm hập.

 

Tách— Cùng với tiếng động, ngọn đèn bật sáng.

 

Ngọn đèn cũ kỹ đặt trên tủ đầu giường bật sáng làm căn phòng sáng bừng lên.

 

“……?”

 

Chỉ trong khoảnh khắc.

 

Tại đó, ánh mắt chạm đúng vào Thiên Đào.

 

Thời gian là rạng sáng, địa điểm là phòng ngủ.

 

Thiên Đào có vẻ vừa tắm xong, đang quấn mái tóc bằng chiếc khăn tắm to bằng cả người mình.

 

Chiếc khăn trắng tinh quàng dưới cổ trông như con thỏ.

 

Dù có mặc quần áo nhẹ, nhưng đừng nói là biện minh, không chết là may rồi.

 

Một kẻ lạ mặt không rõ danh tính, không biết trời cao đất dày dám vào phòng ngủ của Tiểu Thiên Ma.

 

“…….”

 

“…….”

 

Thiên Đào dường như không thể chấp nhận tình huống mình đang gặp phải, chỉ chớp mắt trong tư thế đang lau tóc.

 

“……Anh.”

 

Sao timing lúc nào cũng thế này vậy.

 

Tôi gọi Time World Tree nhưng không có hồi đáp.

 

Có vẻ như toang thật rồi.

 

Trong phòng đặc biệt của khách sạn.

 

- Rót róc rách.

 

Se-young mỉm cười tươi tắn mời Jin Dal-rae món trà hoa được pha điêu luyện.

 

Trên bàn chất đầy bánh kẹo ngọt như núi.

 

“Em không phải không ăn được đồ ngọt chứ?”

 

“Vâng.”

 

Jin Dal-rae nuốt nước bọt đắng ngắt thay vì bánh kẹo, quan sát sắc mặt của Se-young.

 

Hai bàn tay chắp lại cung kính của Dal-rae đang run rẩy như cành liễu trước gió.

 

Lý do hôm nay họ tụ tập ở đây là để nói về mối quan hệ với một người đàn ông.

 

Vì chủ đề là vậy nên Jin Dal-rae dù có cố gắng thế nào cũng không thể rũ bỏ sự căng thẳng.

 

“Giáo sư Lee Se-young.”

 

“Nói chuyện cứng nhắc thế. Dù sao cũng từng là giáo sư phụ trách mà. Cứ nói thoải mái đi.”

 

Thoải mái, thành thật.

 

Jin Dal-rae khó khăn lắm mới mở miệng. Không chút nịnh nọt, chứa đầy sự chân thành.

 

“…Thú thật em không hiểu cô muốn nói gì.”

 

“Về cái gì?”

 

Người đàn ông đó là về Lee Si-heon không có mặt ở đây.

 

Những nội dung ghi trong tin nhắn của Lee Se-young, đối với Jin Dal-rae, người vừa tỏ tình với anh đêm qua, tất cả đều là những câu chuyện gây sốc.

 

Cô nghe về các mối quan hệ phụ nữ phức tạp của Lee Si-heon, và nghe cả về mối quan hệ với Lee Se-young.

 

Toàn là những lời đau lòng khó nghe khi tỉnh táo. Vì thế Jin Dal-rae đã khó quản lý biểu cảm ngay từ khi bước vào phòng này.

 

“Chồng của Thế Giới Thụ…. Em không biết tại sao anh ấy không nói cho em, nhưng em hiểu.”

 

Vì lý do bất hạnh bị Thế Giới Thụ nhắm đến tính mạng, nên đã ôm những người phụ nữ khác theo nhiệm vụ.

 

Và việc tiếp tục mối quan hệ sau đó khiến số phụ nữ tăng lên thì em hiểu rồi.

 

Người đó vốn sống tình cảm nên một khi đã dính dáng đến ai thì khó dứt ra. Jin Dal-rae đoán rằng điều đó đã gây ra rắc rối.

 

Đa thê…. Thú thật em nghĩ không sao cả.

 

Vì yêu mà. Cô không thể nghĩ rằng người đàn ông đó sẽ chỉ thiên vị một ai đó khác.

 

Đối với lập trường của cá nhân Jin Dal-rae thì đó là chuyện tốt.

 

Đó còn là một đề nghị rất hấp dẫn.

 

Nếu là phụ nữ thích đàn ông thì ai cũng sẽ xiêu lòng.

 

Tất nhiên cá nhân Jin Dal-rae muốn độc chiếm người đàn ông đó nhưng đó chỉ là điểm đáng tiếc. Còn câu chuyện bây giờ dù sao cũng là cơ hội ngàn năm có một để có thể có mối quan hệ mật thiết hơn với anh ấy.

 

Nhưng lòng người không phải vậy.

 

Vì thích nên có thể suy nghĩ thêm một lần nữa từ lập trường của anh ấy. Và cố gắng đồng cảm hết mức có thể.

 

……Bất kể cảm xúc của bản thân, hãy thử một lần nữa từ lập trường của người đàn ông đó.

 

- Thịch.

 

Jin Dal-rae cảm thấy lồng ngực buốt giá khi càng suy nghĩ từ lập trường của anh.

 

Đau lòng nhưng hãy thừa nhận đi, Lee Si-heon thích Se-young.

 

Đã trực tiếp tỏ tình rồi thì còn gì để nói nữa.

 

Lời tỏ tình, có lẽ anh đã suy nghĩ rất lâu và lấy hết can đảm để đưa ra quyết định.

 

Tuy nhiên Lee Se-young đã từ chối điều đó một cách phũ phàng.

 

“Nhưng thưa giáo sư. Tại sao cô lại từ chối lời tỏ tình?”

 

Điều Jin Dal-rae thắc mắc với Lee Se-young lúc này.

 

Rốt cuộc tại sao lại từ chối.

 

Vì lý do gì?

 

Được đảm bảo tình yêu của một người suốt đời.

 

Dù không khí xã hội có thay đổi thế nào, thì tình yêu vĩnh cửu một đối một vẫn là câu chuyện tình yêu nam nữ mà ai cũng mơ ước.

 

Jin Dal-rae đã nói sẽ đánh cược cả đời mình với anh, và điều đó là chân tâm không chút giả dối.

 

Có những tâm tư chỉ khi tỏ tình mới biết được.

 

- Không biết nữa.

 

Câu nói nghe được lúc đó.

 

Không biết nó đau lòng đến mức nào đâu.

 

Đến mức khó diễn tả bằng lời.

 

Đau nhói như bị dao đâm, hai chân run rẩy, nước mắt không mong muốn cứ trào ra chứ đừng nói là biện minh.

 

Dù vậy vẫn không muốn buông tay đối phương nên dù trước mắt như vực thẳm vẫn cứ nói năng lảm nhảm. Những lời nói ra lúc đó không thể nào là lời bình thường được. Dù biết vậy nhưng vẫn cứ làm. Vì thích mà.

 

Nếu có thể vượt qua việc bị từ chối tỏ tình một cách hóm hỉnh.

 

Thì người đó hoặc là không nghiêm túc trong tình yêu, hoặc là có tinh thần thép đáng nể.

 

Vì thế Jin Dal-rae cảm thấy giận Lee Se-young, người đã từ chối lời tỏ tình của anh.

 

“……Cũng không phải là đùa giỡn.”

 

Cảm xúc lẫn vào trong giọng nói.

 

“Rốt cuộc là gì vậy?”

 

Trong mắt Jin Dal-rae, mối quan hệ của hai người trông như thế này.

 

“Tỏ tình thì từ chối, rồi lấp liếm rằng sau này sẽ chấp nhận. Vẫn tiếp tục gặp gỡ và liên tục để lại hy vọng.”

 

Bàn tay run lên bần bật.

 

“Rồi lại liên tục xúi giục đi gặp người phụ nữ khác…….”

 

Sự bức bối cảm thấy trong suốt lúc đọc tin nhắn nằm ở chỗ đó.

 

“Nếu thích đến thế thì cứ nhận lời tỏ tình rồi dính lấy nhau cả đời đi. Ngay từ đầu cô có thích thật không vậy?”

 

Lee Se-young thậm chí không đưa tách trà lên miệng, chỉ lặng lẽ nghe Jin Dal-rae nói.

 

Một cách thận trọng, như đang nghe những lời thấm thía.

 

“Hãy nghĩ cho người đó một chút đi…. Thà là em thì.”

 

“Là em thì?”

 

“……Sẽ không để người đó chịu áp lực như vậy đâu.”

 

Ngay từ đầu chỉ cần chấp nhận lời tỏ tình là xong chuyện.

 

Trong trường hợp đó, việc tình yêu của mình bị vỡ lở chỉ là chuyện thứ yếu.

 

Đối với Jin Dal-rae, sự cố chấp của Lee Se-young trông thật ích kỷ.

 

Như mọi người, bản thân Jin Dal-rae cũng ích kỷ chẳng kém.

 

Dù nhận thức được điều đó. Nhưng khi liên quan đến Lee Si-heon thì cô phát điên lên.

 

Và cô ghét cay ghét đắng bản thân mình vì đã không nhận ra điều đó cho đến tận bây giờ.

 

Sự ám ảnh của Jin Dal-rae hướng thẳng về phía Lee Si-heon.

 

“Hóa ra Dal-rae thắc mắc cái đó à.”

 

Mỉm cười dịu dàng với Jin Dal-rae đang kích động, Lee Se-young lẩm bẩm cay đắng.

 

“Cũng có lý do biện minh đấy. Không phải là tôi đúng, mà là lý do biện minh. Không biết Si-heon có chấp nhận không, nhưng…….”

 

Không phải nội dung gì to tát.

 

“Hãy giữ bí mật nhé. Nếu cậu ấy biết được thì loạn lên mất.”

 

“…….”

 

Se-young cười khúc khích, gượng gạo tiếp tục câu chuyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!