Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 253: Bao (1)

Chương 253: Bao (1)

Chương 253: Bao (1)

[Lang quân~~~]

“Cách gọi gì thế.”

[Hê hê, không thích à?]

Lâu rồi mới liên lạc, Byeol chào đón một cách nhí nhảnh.

[Lee Si-heon là sao~ Chị xem phát sóng mà giật mình luôn á.]

Có phải do những gì tôi thể hiện ở thử thách đầu tiên vượt quá tưởng tượng không.

Mọi người nhận điện thoại của tôi đều ngạc nhiên.

- Lee Si-heon cậu mạnh lên kinh khủng thế?

- Êi Se-young à, tớ là ai chứ.

- ……Thấy làm trò con bò là hết muốn liên lạc rồi.

- Giờ nguôi giận chưa?

- ……Ừ. Muốn gặp cậu.

Lee Se-young ngạc nhiên nhưng phản ứng kiểu cũng đáng thôi. Và giục bao giờ đến gặp.

- Tôi xem cái đó mà ngạc nhiên lắm biết không?

- Thế à?

- Rốt cuộc là Quốc Mộc mấy lần…. Haa. Lúc nào cũng gây chuyện giật gân…. Không đau chứ? Phải xem một lần mới được.

- Xem gì?

- ……Cơ thể anh.

Jin Dal-rae thì lo lắng cho tôi.

- Bỏng lạnh.

- Vâng.

- Tin tưởng mà! Chào mừng đến với con đường pháp sư! A với lại bao giờ gặp?

- Sao thế?

- …Chị không nhịn được nữa rồi.

Hoàng Đào có vẻ rất hài lòng với tư chất pháp sư tôi thể hiện lần này.

Đa số là bất mãn tình dục. Nhưng gọi điện xong cũng cảm giác nhận được chút tình cảm.

Ngược lại Bạch Đào bơ tin nhắn của tôi.

Thiên Đào thì không biết có phải muốn giữ thể diện Sư phụ không mà im lặng ngoài dự đoán.

Sự trưởng thành của tôi quá đột ngột nên cô ấy chỉ lặp đi lặp lại bảo lúc nào đó hãy kể chuyện của tôi.

[Nhưng ngạc nhiên thật đấy.]

Byeol hào hứng nói.

[Cứ đà này lên cấp S thật không chừng? Ôi trời, mạnh hơn chị sao? Cũng phải thôi bạn trai chị mà~ Phải cỡ đó chứ nhỉ? Á, hay là đương nhiên? Chị là Phó Hiệp hội trưởng nên bạn trai Phó Hiệp hội trưởng thành cấp S là đúng rồi! Hi hi.]

“Sao hôm nay vui thế?”

[…Thì em liên lạc mà. Gì, nhiều bạn gái nên liên lạc với chị không vui à?]

“Êi làm gì có chuyện đó.”

Liên lạc với Byeol vui thật.

Cũng là đồng chí trên mạng nên đùa cợt hay chém gió rất hợp gu.

[Dù sao muốn gặp Si-heon thì còn lâu…]

“Giữa chừng em sẽ ra ngoài một lần.”

[Thật á? Thế lại chơi game nhé.]

Game, game à.

Nếu là game kiểu cảm giác lúc đó thì lúc nào cũng được.

[Em vừa nghĩ bậy đúng không.]

“……Đâu có.”

[Đừng nói dối. Con nghiện game nhìn là biết hết, mấy tên đụt với biến thái thông nhau mà. Bụng dạ Si-heon hơi đụt đụt chị nhìn thấu hết rồi nhé?]

“Em trông thế à?”

[Ừ. Dạo này thì đỡ hơn chút.]

Thế à.

“Bị lộ rồi.”

[Thực ra chị cũng nghĩ thế. Hê hê.]

Trả lời thành thật thì cô ấy cũng nói thật.

Tôi cười vui vẻ nói với cô ấy.

“Vậy chuyện nhờ lần trước ấy.”

Để đề phòng Flower tập kích, điều tra xem trong sinh viên có ai khả nghi không. Byeol từng giao việc đó cho tôi.

Tất nhiên độ khó không phải dạng vừa, cô ấy cũng bảo đừng bận tâm cứ thoải mái tận hưởng cuộc thi tuyển chọn đi. Nhưng thế thì vô tình quá.

Trước tiên tôi nói ra ứng cử viên sáng giá nhất trong lòng mình.

“Học viện El Gu-seul.”

[Gu-seul-i… A con bé cầm cung đó hả. Nó giỏi thật. Loại mấy người rồi nhỉ? Hai mươi người à?]

“Không chắc chắn, nhưng rõ ràng là đang giấu gì đó. Nếu không liên quan đến Hiệp hội… thì phải điều tra một lần.”

[Biết rồi.]

Byeol chấp nhận.

Nhưng mà, Gu-seul loại hơn hai mươi người.

Cái đứa ghét ra mặt đó lại cố tình làm chuyện như vậy sao?

Ngay từ đầu Gu-seul đã nằm trong diện cảnh giác nên không thể không nghi ngờ.

Nếu Gu-seul là Flower….

Tất yếu những kẻ loại bỏ sinh viên nhiều nhất có xác suất cao là Flower.

[Người khác thì sao?]

“Byeol à.”

[Giật cả mình. Đổi cách gọi xoành xoạch ngượng chết…. Sao tự nhiên thế?]

“Cái này thực sự là suy đoán thôi. Liệu có xác suất Quốc Mộc là Flower… không?”

[Quốc Mộc? Lần đầu nghe thấy đấy.]

Byeol nói với giọng điệu tại sao lại nghĩ thế.

[Vốn dĩ Quốc Mộc được công khai minh bạch và nuôi dưỡng mà? Từ xưa đã giao cho gia tộc đáng tin cậy trung thành với Thế Giới Thụ…… Chọn những người đáng tin cậy đến mức gọi là biểu tượng quốc gia.]

“……Ừm.”

[Có chuyện gì à?]

Sự tồn tại gọi là Quốc Mộc.

Đã biết mục đích là nuôi dưỡng nhân tài tối cao để đối phó với Flower.

Nhưng như đã nói trước đây. Không phải Flower chỉ toàn tổ chức khủng bố hiếu chiến như mình nghĩ.

Nghĩ đến việc có thế lực ủng hộ Flower tồn tại……

“Đợi chút.”

Phải suy nghĩ chút đã.

Trước tiên nói ra những gì tôi nghĩ đến.

“Giả sử con bé tôi nói là Flower, thì nó loại bỏ sinh viên với mục đích gì đó.”[Thì đúng thế, thử thách đầu tiên việc loại bỏ chẳng có lợi lộc gì cả. Nếu là dân thường…… thì có thể làm thế để gây chú ý. Nhưng nếu là Flower thì chắc có âm mưu gì đó.]

Flower cố tình gây chú ý để tạo ra người bị loại?

Chắc chắn có lý do.

“Và hiện tại, số người bị loại bởi sinh viên là nhiều nhất.”

[A ha. Tiếp cận theo hướng đó à.]

Nghi ngờ mơ hồ, nhưng nghe nói Gu-seul loại bỏ nhiều sinh viên ngoài dự đoán thì sự nghi ngờ càng sâu sắc hơn.

[Cũng đúng.]

Byeol khẳng định.

[Chắc chắn số sinh viên bị Quốc Mộc loại bỏ…… so với các Quốc Mộc đời trước là rất nhiều. Con số này có thể coi là cố tình nhắm vào.]

“Vấn đề là không biết tại sao lại làm thế.”

Nếu xác định Gu-seul là Flower, thì cũng đáng nghi ngờ Quốc Mộc.

[Hưm. Tiếp cận đơn giản thì, chắc là muốn giảm thiểu người hy sinh chăng.]

“Người hy sinh?”

Lũ khủng bố điên cuồng đó muốn giảm thiểu người hy sinh?

Byeol lập tức giải đáp chỗ ngứa của tôi.

[Ừ. Đã bảo rồi mà, có những đứa ôn hòa. Chỉ vận động xã hội thôi…. Tuyệt đối không dùng bạo lực. Cán bộ đầu tiên hay cán bộ thứ hai là ví dụ đấy. Nếu những đứa đó chủ đạo cuộc tập kích lần này thì hoàn toàn có khả năng.]

Nếu đúng thế, thì phán đoán giảm thiểu người hy sinh cũng có vẻ đúng.

[Vạn nhất, nếu Flower thuyết phục được Quốc Mộc về phe mình…. Thì phe ôn hòa thuyết phục dễ hơn nhiều. Bọn nó là phe chỉ ra điểm yếu xã hội và đòi sửa đổi mà.]

Byeol từ từ nói tiếp.

[Nhưng nếu thực sự là vậy…… thì sức chị cũng khó đấy. Phải tiếp cận cẩn thận mới được.]

“Theo tôi nghĩ thì chỉ có Quốc Mộc mới lật ngược được thế cờ nên mới thế.”

[Biết chứ. Nhưng là Quốc Mộc đấy. Nghi ngờ điều đó, coi như quay lưng lại với quốc gia đó rồi.]

Sự chỉ trích Quốc Mộc có thể được coi là chỉ trích bản sắc quốc gia đó nên là chủ đề nhạy cảm.

Không phải tự nhiên mà gia tộc sản sinh ra Quốc Mộc lại bị nghi ngờ như vậy khiến đất nước chao đảo.

Maronnier cũng thế.

Trách nhiệm quá nặng nề, ngược lại khiến cô ấy nhớ nhung cuộc sống bình thường.

Vậy, nếu Quốc Mộc thực sự là kẻ phản bội thì sao.

Trước câu hỏi của tôi, Byeol trả lời như không có gì to tát.

[Đất nước sẽ đảo lộn chứ sao. Sẽ cố gắng trốn tránh trách nhiệm nhưng……. Nếu Kim Su-yeon của Hàn Quốc là Flower, thì KOSPI tụt dốc… Hiệp hội Hunter cũng tiêu tùng. Tóm lại là mệt lắm đấy.]

Thế à.

Cũng phải thôi gia tộc đóng vai trò như doanh nghiệp, nếu gia tộc sản sinh ra Quốc Mộc bị nghi ngờ như thế thì ngay cả đất nước cũng chao đảo.

“Vậy, với Flower thì việc Quốc Mộc về phe mình là kịch bản tốt nhất nhỉ.”

[Sẽ là thế. Nhắc lại là vạn nhất thôi nhé. Không phải chị không tin mắt nhìn của Si-heon đâu…. Nhưng cái này thì chà.]

Cái gì cũng phải tính đến trường hợp xấu nhất.

Nếu loại bỏ vì cho rằng không có khả năng thì tai họa sẽ ập đến trong chớp mắt.

Dù sao nhân lực tôi hay Byeol dùng so với nhân lực xoay vòng trong cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng chỉ là hạt cát.

Cỡ chúng tôi có nghi ngờ Quốc Mộc cũng chẳng vấn đề gì.

“Cảm giác thế.”

[……Ok. Cái này phải tin thôi.]

“Tin thế được à? Phó Hiệp hội trưởng.”

[Giờ không phải Phó Hiệp hội trưởng mà là bạn gái Si-heon nhé?]

“Khà khà khà. Cảm ơn. Thật đấy.”

Có một mối quan hệ tốt thật may mắn.

Trong khi tôi ở cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, coi như có người chạy đôn chạy đáo bên ngoài.

Hiện tại còn có Aori và Tae-yang nữa.

Chưa biết có âm mưu gì không, nhưng trước mắt là phe tôi.

[Cảm ơn em đã nhận việc của chị. Nhưng nhớ giữ gìn sức khỏe.]

“Phải thế chứ.”

[Ừ. Biết em quan trọng hơn lũ Flower đó mà đúng không?]

“Biết rồi.”

[Ok. Giờ chị phải đi làm đây, cúp máy nhé.]

- Tút.

Cúp điện thoại, tôi hạ tay xuống.

Từ mai lại phải vào thử thách thứ hai.

Lần này khác với thử thách đầu tiên, cho thời gian 2 tuần và để tự mình quyết định đầu tư bao nhiêu thời gian cho thử thách.

Tóm lại nếu kết thúc thử thách trong một ngày thì thời gian còn lại là thời gian tự do.

Chắc không có thử thách dễ thế đâu.

‘Nhận thử thách từ cây à.’

Dù đưa ra điều kiện gì thì cũng phải vượt qua thôi.

Tôi đứng dậy khỏi giường thả lỏng cơ thể ra khỏi phòng.

Vừa đúng giờ hẹn gặp San Su-yu ở nhà ăn.

- Két.

Vừa mở cửa ra là thấy bóng người.

San Su-yu đang đợi ở trước sao?

Nghĩ thế, nhưng ngay sau đó nhân vật với bộ dạng không vừa mắt xuất hiện khiến tôi đanh mặt lại.

“Này.”

- Rầm!

Lập tức Kabedon (đập tay vào tường).

Hơi khuỵu gối xuống nhìn tôi từ trên cao.

“Đấu lại đi.”

Cây Baobab.

Kể từ ngày đó, sáng nào nó cũng đến gây sự với tôi.

“Thế nên phải làm sao đây.”

Vừa nhét thức ăn vào mồm vừa thở dài.

Dù sao sáng ra đã được nhai thịt bò đắt tiền nên cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Cảm giác chất lượng cuộc sống tăng vọt.

“Đó là lý do đại ca đến muộn sao ạ?”

“Ừ.”

“Em vì cái đó mà không dám bắt chuyện với chị San Su-yu, cứ rên rỉ một mình. Vì một đứa con gái bám lấy mà bỏ mặc em….”

“Lời nói hơi lạ đấy?”

Sáng ra cùng ăn cơm một bữa.

Lúc tôi và San Su-yu ăn cơm, tiện thể đi cùng nhau thì chào hỏi một tiếng.

Gọi cùng giờ với cảm giác đó, nhưng Tae-yang thậm chí không dám tiếp cận San Su-yu.

“Thằng nhóc trông như đi tán gái dạo mà lại thế à?”

“…Tán gái dạo?”

San Su-yu phản ứng với lời tôi nói.

Ánh mắt cô ấy nhìn Tae-yang đầy ngờ vực.

“Chị à….”

Lần đầu gặp thì cảnh giác và nghi ngờ, nhưng thằng này tính tình xởi lởi nên chẳng mấy chốc đã nói chuyện được.

Aori cũng chẳng khác mấy.

“Đừng nghe lời đại ca nói. Giờ em không có ham muốn tình dục nên không làm thế được đâu.”

“Không có tôi cũng thế à?”

“Đù má……. Không tin thì em cho xem nhé?”

“Không muốn xem.”

Aori đang ăn trứng ốp la ngon lành kéo tay tôi.

“Em đã thấy bên cạnh rồi. Tán tỉnh một cô bé đưa lên giường, nhưng không làm được gì, khuôn mặt ngơ ngác thảm hại đó em đã thấy rồi.”

“Thế à.”

“Nên cuối cùng bị tát. Làm cái trò gì thế.”

Lời nói thẳng thắn của Aori giúp tôi hiểu sự ồn ào ở phòng bên cạnh tối qua.

Thằng bé này hỏng hẳn rồi.

Cảnh tượng khiến người ta phải nghiêm trang.

“Đại ca.”

“Gì.”

“Thất lễ nhưng, anh chết một lần được không ạ.”

“Điên à?”

“Chỉ một lần thôi, rồi em bị thiến cũng được. Thật sự không chào tạm biệt được nên giờ thấy cô đơn lắm ạ?”

Tôi lén bịt tai San Su-yu lại.

“Đừng nói mấy lời đó trước mặt trẻ con.”

“……Xin lỗi chị.”

Và lúc không có tôi thì đừng có tiếp cận.

Hiểu ý tôi, Tae-yang và Aori gật đầu rồi tiếp tục ăn.

Dù sao không có tôi thì cũng chẳng có lý do gì gặp San Su-yu.

Lý do chẳng có gì to tát, gần mực thì đen, San Su-yu mà học mấy câu đùa tục tĩu của bọn nó thì…. Tôi sẽ phát điên mất.

San Su-yu trong tôi chưa có lý do gì để bị vấy bẩn.

“…Sao thế Si-heon?”

“Không có gì. Ăn đi.”

San Su-yu xé bánh mì ăn không chút biểu cảm. Nhìn chúng tôi như vậy, Tae-yang lắc đầu nguầy nguậy.

“Đại ca, có vẻ anh quý chị San Su-yu lắm nhỉ.”

“Biết thì đừng đùa kiểu đó.”

“Rõ.”

Trả lời thì giỏi lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!