Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 200: Thiên Tài Đấy?

Chương 200: Thiên Tài Đấy?

Chương 200: Thiên Tài Đấy?

 

Gia hạn thời gian hai lần.

 

Thức trắng đêm và cả ngày hôm sau.

 

Đã làm đến mức đó… dù là Hunter như Lee Se-young thì thể lực cũng đến giới hạn rồi sao.

 

Lấp đầy bên trong cô ấy, xả ra một lần rồi lại lấp đầy, lặp đi lặp lại.

 

-Rột rột.

 

“Đói quá.”

 

“……Đúng là thú vật.”

 

Lee Se-young, người đã hùa theo đến tận hôm nay, nếu gọi là quái vật thì cũng là quái vật.

 

Đây là minh chứng cho thấy năng lực thể chất của Hunter ở thế giới này vượt trội so với người thường ở thế giới trước đến mức nào.

 

“…Mày định thế nào hả? Điên rồi à? Tao chiều chuộng nên mày được đà lấn tới thật đấy….”

 

Lee Se-young nắm chặt tay, hét vào mặt tôi với khuôn mặt đỏ bừng.

 

Giữa chừng tỉnh rượu, cô ấy gào lên bảo rút ra nhanh kẻo có thai.

 

Ồn ào quá nên tôi quất thêm một phát nữa vào trong, thế là ngoan như cún.

 

Tôi ôm Lee Se-young đang nằm trên giường cười khúc khích.

 

“A… đừng ôm thật đấy….”

 

Nói thế nhưng không đẩy ra, xem ra trong lòng cũng thích.

 

Sờ soạng cơ thể mềm mại của Lee Se-young trong chăn, cô ấy thở dài rồi ưỡn ngực ra cho dễ sờ.

 

“…Nếu dính bầu thật thì mày tính sao?”

 

“Biết đâu đấy. Chẳng phải sẽ có thêm một người để chịu trách nhiệm sao? Cả anh và em.”

 

“…….”

 

Nghe tôi nói, Se-young rùng mình. Mở to mắt.

 

“…Không lẽ. Mày cố tình….”

 

Là cố tình đấy.

 

“Cái… thằng điên này!”

 

-Bốp!

 

Nắm đấm khổng lồ giáng xuống đỉnh đầu tôi.

 

“Vì cái lý do đó mà… Lee Si-heon tao biết mày điên rồi nhưng không ngờ lại điên thế này. Không, điên thật rồi! Cái này là tai nạn, là tai nạn đấy!”

 

“Thì, biết là điên rồi. Nhưng đau. Đừng đánh nữa.”

 

“Không biết đâu cái thằng này! Haizz thật là! Chỉ biết làm khổ người khác.”

 

Tại sao tôi lại bị đối xử như ông chồng trung niên về nhà muộn thế này.

 

Rõ ràng tôi đã được cho phép mà. Và từ giữa chừng cô ấy còn siết cổ tôi nếu không bắn vào trong nữa cơ.

 

-…Đừng rút ra. Đừng rời ra…. Cứ dính chặt vào đi.

 

-Sắp ra rồi.

 

-Biết gì đâu…… Đã bắn phung phí rồi còn gì.

 

“Aiss! Thật là.”

 

Không nhớ sao?

 

Chắc là giả vờ không biết rồi.

 

Vốn dĩ tai nạn mang thai của phụ nữ thường đổ lỗi cho đàn ông nên tôi cũng đành phải đi theo vết xe đổ đó thôi.

 

“Không làm thế thì có vẻ cô sẽ gây chuyện gì đó, bảo em phải làm sao.”

 

“Thì, thì cũng đâu cần làm người ta-”

 

“Nghĩa là em nghiêm túc đến thế đấy.”

 

“Aiss không biết đâu thằng chó!”

 

-Rầm!

 

Tôi lăn lông lốc xuống giường.

 

Không đắp được chăn, tôi nằm chỏng chơ dưới sàn nhà thảm hại.

 

Đây là tâm trạng của vợ chồng ngủ riêng giường sao?

 

Không phải là không có lỗi nhưng tôi có đáng bị chửi đến mức này không, người run lên và thấy tủi thân.

 

Đang thẫn thờ thì bà hoàng trên giường lên tiếng.

 

“Không leo lên nhanh còn làm gì đấy thằng kia!”

 

“Thế muốn làm sao.”

 

“Cãi lại à? Lee Si-heon mà dám?”

 

“Xin lỗi ạ.”

 

Lồm cồm bò dậy chui vào chăn, Lee Se-young vươn tay ôm lấy mặt tôi.

 

-Chụt.

 

Cụng môi một cái.

 

Dụi đầu vào cổ tôi rồi ôm chặt.

 

“Này. Trả lời.”

 

“Ừ.”

 

“…Nếu có con thì định làm thế nào.”

 

“Đã bảo là nhắm đến cái đó mà làm rồi còn gì.”

 

“…A đ*t mẹ. Không biết đâu kệ mày…… Mày muốn làm gì thì làm thật đấy. Làm thế này rồi mà bỏ tao lại một mình thì đừng trách.”

 

Được cho phép rồi.

 

Vẫn chưa chắc chắn là hai vạch, nhưng chắc Lee Se-young cũng nhận ra tôi nghiêm túc đến mức nào.

 

Đưa môi lại gần, cô ấy đón nhận với vẻ mặt bó tay.

 

-Chụt.

 

-Rột rột.

 

Cùng lúc với nụ hôn, tiếng bụng tôi kêu lên.

 

Có gì vui mà Lee Se-young cười toe toét chọc vào má tôi.

 

“Khà khà. Đi ăn cơm thôi. Gukbap (Cơm canh) thế nào?”

 

“Duyệt.”

 

Làm cả ngày nên đói thật.

 

Tôi đứng dậy, Lee Se-young cũng lồm cồm mặc quần áo.

 

Giờ phải xử lý…… cái núi hạt sồi này.

 

Nhìn đống hạt sồi vương vãi trên sàn nhà nghỉ như vừa đổ bao gạo ra, tôi hỏi Lee Se-young.

 

“Hạt sồi tính sao đây?”

 

Lee Se-young vừa khoác áo ngoài vừa nhìn tôi, rồi nói một cách sảng khoái như không có chuyện gì.

 

“Ăn đi.”

 

Ồ.

 

Đùa vui thật.

 

“Ăn đi.”

 

“Vâng.”

 

Tôi ỉu xìu dùng ma pháp thu gom đống hạt sồi lại.

 

Chỗ này bao giờ mới ăn hết….

 

Thạch hạt sồi. Cơm thạch?

 

Làm lạnh rồi chan nước dùng mì lạnh ăn món thạch hạt sồi chắc cũng ổn.

 

‘Tăng độ thích hợp ma pháp gió thì tốt thật.’

 

Ma pháp gió của tôi chắc chắn đã vượt qua mức thiên tài bình thường.

 

Tất nhiên chỉ là độ thích hợp thôi, còn lại phải học mới biết.

 

Nhưng tiềm năng của tôi quá cao nên tăng một hai cái thích hợp cũng chẳng thấm vào đâu.

 

Dù sao thì việc phải ăn hết đống hạt sồi chất đống như núi này vẫn không thay đổi.

 

Tôi làm cô ấy đẻ ra quả nên… tôi phải ăn hết sao.

 

Càng ngày cơ thể Lee Se-young càng nhạy cảm, làm hai lần chắc rơi vào địa ngục hạt sồi thật.

 

“Này.”

 

“Hửm?”

 

“…Sướng lắm.”

 

Địa ngục hạt sồi.

 

Cái đó cũng không tệ đâu nhỉ.

 

Tôi bỏ một hạt sồi vào miệng, xua đi suy nghĩ thầm kín.

 

Vị đắng dễ chịu lan tỏa trong miệng.

 

“…Chát vãi.”

 

“Gì cơ thằng kia?”

 

Ra ngoài ăn qua loa với Lee Se-young, tiễn cô ấy xong tôi về nhà.

 

Kể chuyện sống chung với Jin Dal-rae, cô ấy làm ầm lên đòi đến xem một lần nhưng tôi vất vả lắm mới thuyết phục được.

 

‘Giờ hai người gặp nhau mà cãi nhau thì tôi kiệt sức mất.’

 

Lựa chọn theo bản năng. Dù sao sau này cũng phải sống chung hết thôi, nhưng thà sống cho hiện tại còn hơn lúc đó.

 

Baek-yang cũng bảo hãy sống cho hiện tại thay vì tương lai.

 

Tôi tự hợp lý hóa trong lòng rồi mở cửa.

 

-Cạch.

 

Trong nhà, Jin Dal-rae với khuôn mặt hốc hác đang ngồi ở bếp đợi tôi.

 

“…A về rồi ạ?”

 

Vừa thấy tôi ở cửa, Jin Dal-rae bật dậy chào đón nồng nhiệt.

 

Đến sát mặt tôi, cô ấy chỉnh lại quần áo cho tôi.

 

“Không lẽ chưa ngủ à?”

 

“Hư hư không lẽ nào. Ngủ rồi mà.”

 

Bộp bộp. Vỗ vai tôi rồi cau mày nhẹ nhàng.

 

Jin Dal-rae làm mặt dỗi một chút, rồi giãn cơ mặt ra như đã hiểu.

 

“Mùi phụ nữ khác.”

 

“……Biết rõ nhỉ.”

 

“Giáo sư?”

 

“Ừ.”

 

Đằng nào cũng biết hết rồi, chẳng cần giấu giếm nên tôi nói luôn.

 

Jin Dal-rae ngáp một cái, đưa bộ quần áo và khăn tắm đang vắt trên tay cho tôi.

 

“Ăn cơm chưa ạ? Dọn cơm nhé?”

 

“Không ăn rồi… Giờ đi tắm… Shiva đâu?”

 

“Đang ngủ. Dạo này ngủ nhiều lắm. Chắc tại là trẻ con.”

 

Chuyện Shiva ngủ nhiều tôi cũng biết rõ.

 

Khi có bố thì thức dậy dồn hết năng lượng, khi không có bố thì ngủ, thành thói quen rồi hay sao ấy.

 

Không có tôi là con bé luôn định đi ngủ.

 

Và giả thuyết đó của tôi hoàn toàn chính xác.

 

-Bíp bíp bíp bíp bíp bíp!

 

Tiếng kèn báo thức vang lên từ phòng ngủ của Shiva.

 

-Cạch!

 

Tiếng bước chân gà con liên tiếp vang lên.

 

Chân ngắn nên nghe tiếng uỳnh uỵch liên hồi.

 

Jin Dal-rae cười bó tay, Shiva ló mặt ra rồi lao vào tôi.

 

“Bố!”

 

Dồn hết sức nhảy vào lòng bố.

 

Sức bật tốt nên Shiva bay lên bằng chiều cao của mình, lọt thỏm vào lòng tôi.

 

“Ngủ ngon không?”

 

“Sao giờ mới về?”

 

“Tại bố có nhiều việc phải làm.”

 

Chỉ là đi gặp người thôi nhưng có Jin Dal-rae nên không lo.

 

Không có Jin Dal-rae thì cũng có bảo mẫu Shin Hye-yeong mà.

 

“Lâu rồi mới tắm cùng bố nhé?”

 

“Bíp? Thích!”

 

Làm gì với bố cũng thích, Shiva cười toe toét.

 

Chắc không có chuyện lên cấp ba vẫn thế này đâu nhỉ, lo thật.

 

Không, nếu là Shiva thì có khả năng đấy.

 

Đứa bé không có tôi là kêu chíp chíp… chắc tắm với bố cũng được thôi.

 

“Bồn tắm… em đun nước rồi đấy. Nhưng để lâu chắc hơi nguội.”

 

“……Đun cả bồn tắm á?”

 

“He he. Khoảng 2 tiếng một lần.”

 

Lãng phí nước… à mà có ma pháp thì chắc không sao.

 

Lạnh thì dùng ma pháp đun nóng vừa phải rồi vào là được.

 

Tôi lấy quần áo và khăn tắm cho Shiva, rồi vào phòng tắm ngay.

 

“Nào vươn tay.”

 

“Bíp!”

 

Shiva giơ hai tay lên cao. Lột sạch như bóc lá bắp cải.

 

Vì còn nhỏ nên mặc quần áo đơn giản cũng dễ.

 

Mấy bộ nhiều nơ trang trí thì ngược lại còn khó hơn quần áo người lớn.

 

“Vào thôi.”

 

Bế bổng Shiva lên vào phòng tắm, trước tiên mở vòi hoa sen.

 

Chỉnh nhiệt độ vừa phải rồi xả lên đầu Shiva, con bé đang ngẩn ngơ bị nước xối vào thì hét lên thích thú.

 

“Bíp a~! Bíp hi hi hi”

 

Tóc sáng hơn một chút và cộng hưởng.

 

Là bằng chứng Shiva đang uống nước.

 

Con bé là cây nên không phân biệt được nước tắm với nước uống.

 

“Không được uống, nhả ra.”

 

“Thê thê?”

 

“Nước uống phải uống nước ngon hơn chứ.”

 

Nhắc mới nhớ nếu cứ cho ăn Thụ Mộc Hoàn thế này thì sẽ thế nào nhỉ.

 

Sẽ lớn vụt thành người lớn luôn sao?

 

‘Chắc tích được kha khá điểm rồi nhỉ.’

 

Nghĩ vậy tôi lén bật Bảng Trạng Thái lên kiểm tra thì điểm không nhiều lắm.

 

Cũng phải thôi.

 

Độ hảo cảm Mộc Nhân 1 là 10p. Độ hảo cảm Thế Giới Thụ 1 là 100p.

 

Tôi mới gặp có 7, 8 người nên đương nhiên không kiếm được nhiều điểm.

 

Phải tính chuyện sau này.

 

Không nhất thiết phải là quan hệ người yêu cũng có thể tăng độ hảo cảm mà.

 

Và nếu là Thế Giới Thụ thì tăng thêm vài cây cũng chẳng sao.

 

Dù sao thì vứt bỏ là được.

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ ném vòi hoa sen đi và vô cùng kinh ngạc. ”

 

Tôi vừa nghĩ xong là có phản ứng ngay.

 

Thế Giới Thụ Thuần Khiết… không biết hình dáng thế nào nhưng là kẻ có độ hảo cảm cao hơn bất kỳ ai tôi từng gặp.

 

‘Con nhỏ này rốt cuộc là gì?’

 

Không có cách nào biết được.

 

Tôi gội đầu cho Shiva và lén làm ướt người mình bằng nước ấm.

 

“Bya a a a~”

 

Shiva há miệng đón nước, yết hầu chuyển động ực ực.

 

Lại uống nước rồi.

 

Nước vòi hoa sen cũng không bẩn lắm nên chắc không sao.

 

Phải ăn chút đất mới tăng miễn dịch, cứ uống nước sạch mãi cũng là vấn đề chăng.

 

Tôi bóp dầu gội xoa đều lên đầu Shiva.

 

Bọt trắng xóa. Shiva nhìn vào gương thấy đầu mình thì mắt sáng rực.

 

“Bố! Đầu, đầu.”

 

“Ừ đầu làm sao?”

 

“Trắng!”

 

“Trắng nhỉ. Cái này không được ăn đâu đấy?”

 

Dầu gội là kịch độc với cây.

 

Shiva có vẻ cũng biết điều đó theo bản năng nên tóc không lấp lánh như lúc xả nước.

 

-Rào rào.

 

Tắm qua cho Shiva xong, tôi vào bồn tắm.

 

Giữ nách Shiva, từ từ để làn da nhạy cảm không bị giật mình.

 

Shiva ngâm mình trong nước ấm rùng mình một cái.

 

“Bíp.”

 

-Tõm.

 

Thả nổi một lần là biết đập nước ngay.

 

Tự chơi giỏi ghê.

 

Tôi duỗi chân trong bồn tắm rộng rãi, cầm điện thoại mang theo lên.

 

Nhờ ma công học mà dùng điện thoại dưới nước là chuyện bình thường, thật đáng kinh ngạc.

 

‘Đã hẹn uống rượu với San Su-yu một lần rồi.’

 

Jin Dal-rae, Lee Se-young, San Su-yu. Tuần sau còn có hẹn với Byeol.

 

-Tôi: Hẹn uống rượu khi nào đây?

 

Gửi tin nhắn và đợi trả lời.

 

Ngâm mình trong nước ấm nhìn Shiva nghịch nước cười khúc khích một lúc lâu.

 

Nhìn lại điện thoại thì tin nhắn mong đợi không thấy hồi âm.

 

Cũng không có dấu hiệu đã xem bên cạnh tin nhắn.

 

‘Bận à.’

 

Chắc không có chuyện gì đâu nhỉ.

 

Đang đợi trả lời lại. Điện thoại rung lên.

 

-U u u!

 

Cuối cùng cũng trả lời à?

 

Cầm điện thoại lên, nhưng thay vì câu trả lời mong đợi thì lại là tin nhắn của người khác.

 

-B y e o l Đ a n g N h ả y M ú a: ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

 

-B y e o l Đ a n g N h ả y M ú a: Tao, nghe rồi.

 

-B y e o l Đ a n g N h ả y M ú a: Se-young tấn công bằng cách mang thai.

 

-B y e o l Đ a n g N h ả y M ú a: ……Thiên tài đấy?

 

-B y e o l Đ a n g N h ả y M ú a: (Biểu tượng cảm xúc Byeol giơ ngón cái)

 

Không hiểu sao, lại được khen.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!