Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 36: Cây Đào (5)

Chương 36: Cây Đào (5)

Chương 36: Cây Đào (5)

- Ầm ầm ầm!

Cây cối từ trên trời trút xuống như mưa.

Xung quanh, đạn khí công không biết được tạo ra thế nào đang bay tới.

Toàn là những kỹ thuật chỉ thấy trong truyện tranh. Chúng xuất hiện ngay trước mắt tôi, chắn đường tôi.

"Ha ha ha!"

Nhăn mặt ước lượng ma lực còn lại.

Do sự cản trở mang tính thù ghét Đào Mềm của Baekdo, ma lực tiêu tốn không ngừng đang thấy đáy.

- Bùm! Bùm! Bùm!

Và như biết điều đó, sự cản trở của Baekdo càng trở nên dữ dội hơn.

Mũi tên rơi từ trên trời gây ra bão tố làm đổ cây. Mỗi khi mũi tên cắm gần tôi, tiếng chửi thề tự động bật ra.

"Đù má, đù má, đù má!"

Chạy mãi xuống dốc. Tốc độ chạy toàn lực xuống dốc nhanh hơn tôi nghĩ.

Rồi bộp- chân vướng vào rễ cây, bay lên trời vài giây.

"Chết tiệt-"

Mẹ kiếp.

- Rào rào rào!

Lăn lóc thảm hại trên dốc.

Lá rụng găm vào quần áo, tay chân đầy vết xước. Lăn một hồi lâu tôi mới bị chặn lại bởi một cái cây lớn và dừng lại.

"Giờ hối cải chưa tam đệ tử! Tài năng của nhà ngươi cũng dùng được đấy, nếu thực lòng đi theo ta thì ta sẽ nhận làm đệ tử trực truyền!"

Vài lời như sét đánh ngang tai từ trên trời dội xuống.

Nghiến răng lảo đảo đứng dậy. Toàn thân đầy vết bầm tím.

Dù thế gian không còn thấy hiệp và nghĩa, nhưng không thể để ý chí của tôi bị bẻ gãy ở đây được.

Đào Giòn? Đào Mềm? Thú thật sao cũng được. Đào là đào chứ có ý nghĩa gì đâu. Miễn ngon là được.

Như lời nói, nếu tôi chịu cúi đầu ở đây chút thì việc huấn luyện sau này có thể sẽ thuận buồm xuôi gió.

"Nói đi! Rằng Đào Mềm không ngon!"

Nhưng mà. Thật kỳ lạ là cứ nghĩ đến Baekdo đang chọc tức tôi là tôi lại thấy bực mình.

Chỉ nhìn Baekdo chơi bời khác hẳn vẻ ngoài là muốn dùng cùi chỏ đập vào nhân trung rồi.

'Cảm giác giống hệt lúc thằng em họ làm hỏng cái laptop 1 triệu 9 won vậy.'

Thực ra tất cả đều không quan trọng.

Chỉ là cái tính khí rối loạn kiểm soát cơn giận (phẫn nộ điều tiết chướng ngại) của tôi không để tôi yên thôi.

Tôi hít một hơi thật sâu và hét lên hết sức.

"Đừng có xàm ngôn!"

Rồi chạy.

Baekdo đứng thong dong trên không trung nhìn tôi cười như thể nực cười lắm.

"Được thôi. Nếu ý của tam đệ tử là vậy-"

Một câu nói trầm thấp. Chứa đựng sự cam chịu.

Khí thế ma lực khổng lồ lấp đầy sườn núi.

"-Thì hãy ôm lấy Đào Mềm mà chết đuối đi."

- Vù vù!

Những quả cầu trắng xóa lấp đầy tầm nhìn phát sáng như sắp ập vào tôi bất cứ lúc nào.

Tôi lẩm bẩm với giọng pha lẫn cảm thán và hoang mang.

"... Điên rồi."

Cái này không né được.

Kẻ nghiêm túc với Đào Giòn... nên càng thấy kinh tởm.

- Ầm ầm ầm ầm!

Nhìn những quả cầu ma lực đang lao về phía mình, tôi nhắm mắt lại...

Tiếng động ngừng bặt...

Nhưng sao không có chuyện gì xảy ra?

Mở mí mắt đang run rẩy lên. Những quả cầu ma lực vừa nãy còn định nuốt chửng tôi giờ không thấy đâu nữa.

Người phụ nữ đứng trên không trung từ từ hạ xuống và đi về phía tôi.

Đuôi mắt trông rất phiền muộn. Mắt hình bán nguyệt. Mái tóc dài ngang lưng màu đỏ cam được búi gọn gàng rồi cài trâm màu nâu sẫm, để lộ cái gáy trắng ngần.

Cô ấy khoanh tay kiêu ngạo, bước đi thanh cao nhưng uyển chuyển về phía tôi.

Khác với bước đi ngây thơ của Hwang-do.

Khác với bước đi bát tự (chữ bát) kiêu ngạo của Baekdo.

Vẻ vô cảm trên khuôn mặt trông như đang kiểm soát triệt để cảm xúc của mình.

Khác với vẻ vô cảm ngây ngô của San Su-yu. Sau lưng cô ấy, cây mọc lên giống như khi tôi thấy Hwang-do.

"... Cheon-do (Thiên Đào)?"

"Hưm, biết tên ta sao? Vậy thì nói chuyện nhanh thôi."

Mái tóc vương chút sắc đỏ bay bay trong gió lùa qua kẽ cây.

Bầu không khí trên khuôn mặt đó khác hẳn Hwang-do và Baekdo, giống như khi lần đầu thấy Hwang-do, trông như một người hoàn toàn khác với Baekdo.

"Tam nhân cách ạ?"

"Cũng chẳng lạ gì. Là vấn đề mà người thừa kế Cây Đào chúng ta phải gánh chịu."

Cheon-do hắng giọng một cái.

"Và. Chuyện của Baekdo xin lỗi nhé. Vừa nãy chắc nguy hiểm lắm."

"Vâng, có vẻ thế."

"Sao lại đi tranh cãi trẻ con thế hả? Như trẻ ranh vậy."

Tôi không thể trả lời gì trước lời trách móc của Cheon-do.

Thú thật là nói đúng mà. Nếu người đứng ở đây không phải San Su-yu mà là Jin Dal-rae hay Lee Se-young thì ít nhất cũng bị chửi cho một trận tơi bời rồi.

Nhìn theo một cách nào đó thì cuộc chiến giữa tôi và Baekdo là kết quả tất yếu.

Vì có hai kẻ cứng đầu trong một chủ đề dễ gây nóng máu.

"Nếu gặp lại Baekdo, hãy nhường nhịn một lần đi."

"Không được."

Nhưng không vì thế mà được phép cúi đầu.

"Dĩ oán báo oán. Oán hận trả bằng oán hận, mắt đền mắt, thứ xóa bỏ chấp niệm chỉ có sự cố chấp đê hèn thôi. Thú thật đào điếc gì chẳng quan trọng. Chỉ là cứ nhìn thấy Baekdo là tôi thấy bực mình."

"... Thế gian lại có tận hai kẻ như Baekdo sao."

Cheon-do tặc lưỡi nhăn mặt. Lông mày nhíu lại thành hình chữ bát như đang giận.

Cô ấy nhìn kỹ bề ngoài của tôi rồi thở dài.

"Cái bát (khí lượng) sở hữu cũng rộng lớn đấy chứ. Sao những kẻ sinh ra đứa nào cũng như thằng dở hơi thế này. Chậc."

"... Cheon-do đại nhân vậy thích Đào Giòn hay Đào Mềm?"

"Cái đó thì liên quan gì?"

Cheon-do khoanh tay cáu kỉnh rồi lầm bầm một mình.

"Độ to hay độ cứng ta không quan tâm. Chua là được."

"Thích chua nghe bảo là biến thái đấy."

"Nói y hệt Baekdo."

Tôi nghiêm mặt.

Cứ nghe đến Baekdo là như bị ấn nút kích hoạt, không quản lý được biểu cảm.

"Ghét Baekdo đến thế à?"

"Cái này hơi khó giải thích. Giữa người với người có cái gì đó không hợp nhau ấy. Vâng."

"Ý là tính chất đẩy nhau sao. Vậy thì hiểu được. Cả việc cãi nhau vì chủ đề vớ vẩn nữa."

Tôi không nói thêm là chủ đề đó không vớ vẩn.

Cheon-do đưa tay lên không trung. Lá rụng xung quanh tụ lại trong tay cô ấy rồi tạo thành hình thanh kiếm.

"Vậy ta đi đây. Trong lúc đó các ngươi có hoàn thành huấn luyện hay không thì tùy."

"Đi đâu vậy ạ?"

"Đã để bị hành hạ đơn phương như thế, thì cũng phải cho cô nương bên kia thử thách tương đương mới gọi là huấn luyện chứ."

"Vậy sao."

Cheon-do nói vậy rồi cầm kiếm bước đi cộc cạch.

Tôi nhìn cái mông latex của cô ấy rồi nói tiếp với vẻ nghiêm túc.

"Hỏi một câu được không ạ?"

"Nói đi."

"Ai là chủ nhân của cơ thể?"

Sự im lặng bao trùm núi rừng trong giây lát.

Con sóc đang nhìn trộm vội chạy trốn lên cây. Gió thổi qua kẽ cây, mái tóc cô ấy bay bay.

"Chủ nhân à. Ta chưa từng bận tâm đến điều đó."

Cô ấy bước một bước về phía trước.

"Cây Đào, phải rồi. Không phải là gia tộc danh giá gì."

Theo bước chân, bước chân trái.

"Nghiệp chướng quá khứ chắc chắn kéo dài đến tương lai. Nếu gọi là lời nguyền thì đây rõ ràng là lời nguyền."

Cạch- Cheon-do cài thanh kiếm làm bằng lá cây cứng cáp vào thắt lưng latex.

"Nên có lẽ, chúng ta không cần thiết phải sinh ra trong cùng một cơ thể vào cùng một giờ. Không cần phải chia nhỏ thời gian eo hẹp để nhìn ngắm thế giới bên ngoài."

Cô ấy quay đầu lại.

"Nếu không phải cùng một cơ thể thì sao? Chà. Sẽ là sinh ba chăng? Có thể là chị em sinh năm một. Nhưng ảo tưởng mãi chỉ là ảo tưởng thôi. Dù có suy luận thế nào thì nếu không quay lại quá khứ cũng chẳng biết được. Nếu hỏi chủ nhân cơ thể này, chưa từng trải qua thì ai có thể trả lời được chứ?"

Với vẻ mặt vẫn vô cảm, cô ấy lầm bầm.

"Là ta nhưng không phải ta. Nghiệp mà Cây Đào trái luân thường đạo lý gây ra, là như vậy đó."

"Đó là nghiệp gì vậy?"

"Nói nhiều quá. Vô lễ."

"Đằng nào cũng bị đối xử như Baekdo rồi nên muốn biết gì cứ hỏi bừa thôi."

Cheon-do cười nhạt trước câu đó. Nụ cười lần đầu nhìn thấy đẹp vô cùng.

"Cái đó không nói được, nhưng có thể cho một lời khuyên."

"Gì vậy ạ?"

Cheon-do nhìn tôi và vung tay một cái.

- Xoẹt.

Thanh kiếm ở thắt lưng tôi bị cắt đôi rơi xuống.

"Si-heon."

"Vâng."

"Cậu hợp với võ đấu (mu-tu) hơn là kiếm đấy."

Lá cây chuyển động.

Cỏ cây các loại xuất hiện cùng cơn lốc bao phủ cơ thể Cheon-do, rồi cô ấy biến mất.

Nằm trên sàn túp lều ngẩn ngơ ngẫm lại lời cô ấy.

- Cậu hợp với võ đấu hơn là kiếm đấy.

Võ đấu (Mu-tu).

Bỏ kiếm xuống, tung nắm đấm.

Đời tôi từng có suy nghĩ đó chưa nhỉ.

Chạy mô phỏng trong đầu hàng chục lần. Nhưng dù lặp lại bao nhiêu lần thì câu trả lời vẫn như nhau.

Kiếm mạnh hơn nắm đấm. Thương mạnh hơn kiếm. Trong chiến đấu với người thì tầm đánh (reach) luôn quan trọng.

Có vũ khí ngon lành sao lại dùng nắm đấm?

Nói trắng ra dùng nắm đấm mà thắng kiếm thì mệnh đề của từ vũ khí sẽ bị lung lay.

'Dù vậy.'

Cheon-do bảo hãy đi theo con đường võ.

Tôi không phải kẻ không phân biệt được đùa hay thật.

Cô ấy nghiêm túc, và tôi cũng tiếp nhận một cách chân thực.

'Nhưng học võ từ ai?'

Baekdo? Tôi ghét mụ đó. Mụ đó ngoài cơ thể và khuôn mặt ra chẳng có điểm nào ưng ý cả.

"Hự..."

Chắp hai tay gối sau đầu, tôi nhìn trần nhà rên rỉ.

Cứ thế một lúc lâu?

- Sột soạt. Sột.

Nghe tiếng lục đục gần đó.

San Su-yu đang ngủ say như bị tiêm thuốc mê không hề cử động. Dựa vào hướng âm thanh thì có lẽ Cheon-do đã dậy.

"Dậy rồi ạ?"

Hỏi khẽ nhưng không có câu trả lời.

- Sột soạt, sột.

Tiếng kéo chăn.

Người phụ nữ bật dậy đi ra khỏi túp lều.

Định làm gì thế nhỉ?

Đứng dậy vươn vai ngáp một cái.

Tinh thần hơi mơ màng, nếu cứ thế nhắm mắt chắc chắn sẽ ngủ mất.

Vẫn chưa. Còn nhiều thứ phải suy nghĩ sắp xếp.

- Lục đục.

Tôi đứng dậy đi ra ngoài.

Không khí núi rừng đẫm hơi đêm lạnh lẽo. Và sảng khoái.

Với tôi đó là không khí vừa quen thuộc vừa nhớ nhung.

Đêm cuối cùng ở quê nhà, mùi vị không khí lúc đó có phải thế này không.

Vừa suy nghĩ cay đắng tôi vừa bước đi trong núi theo bước chân.

- Róc rách.

Lúc đó tiếng nước chảy làm ngứa tai. Quanh đây có suối sao.

Trạng thái buồn ngủ cực độ hiện tại của tôi chẳng khác gì con Goblin vô tri.

- Róc rách róc rách.

Tìm kiếm âm thanh tự nhiên, tôi tiếp tục bước đi.

Vừa đi vừa lầm bầm.

"Không khí sảng khoái thật."

"-Híccc!"

Tiếng kêu của thiếu nữ yếu đuối xen vào giữa lời độc thoại.

Tôi giật mình bước về phía đó.

"Khoan, khoan đã. Dừng lại!"

"Dạ? Cái đó là... ơ."

"!."

Quay đầu lại, ở đó Cheon-do đang khỏa thân, ngồi xổm.

Hơi nước bốc lên từ vùng kín đang mở ra thành đường thẳng.

Trăng sáng nên nhìn rõ mồn một cái mông trắng ngần, bên cạnh là bộ đồ latex được gấp gọn gàng phản chiếu ánh trăng lấp lánh.

Tôi đưa tay lên trán.

Uy thế của Cheon-do, rơi xuống đáy vực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!