Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 270: Cưa Đổ Cái Cây (11)

Chương 270: Cưa Đổ Cái Cây (11)

Chương 270: Cưa Đổ Cái Cây (11)

[Vậy thì, trước khi đi hãy ôm em một lần đi,]

Sau cuộc gặp gỡ với Thế Giới Thụ Trị Dũ. Cô ấy dang rộng cành lá làm nũng nho nhỏ đòi tôi ôm.

Mức độ đó thì không khó.

Khi Marronnier xấu hổ lấy hai tay che mặt. Tôi bước tới một bước dang hai tay về phía cô ấy.

Thân cây của Thế Giới Thụ Trị Dũ cứ thế sà vào lòng tôi.

Cơ thể nằm gọn trong vòng tay.

[... Khi ở đây thỉnh thoảng cho em thấy mặt nhé.]

"Có camera không? Hay máy thu âm giọng nói?"

[Không có.]

Phần đầu chia ra từ thân cây thành các cành.

Thế Giới Thụ Trị Dũ đặt nó lên vai tôi, dùng cành lá phong phú ôm lấy cơ thể tôi như bao bọc.

Ôm chặt đến mức ai nhìn vào cũng tưởng tôi đang bị cái cây này ăn thịt.

- Siết.

Cơ thể được ôm lấy.

'Cũng có ngày mình làm thế này với cái cây.'

Buồn cười thật, tôi cười khẩy để Thế Giới Thụ không nghe thấy.

Tôi nhắm mắt lại.

- Thình thịch.

Khoảnh khắc đó tiếng tim đập vang lên.

Tim...

Chuyện lạ thật.

Cây cối làm gì có tim, lẽ ra không nên có. Vậy mà tiếng đập lớn thế này đang cộng hưởng.

Đột nhiên nảy sinh nghi vấn, tôi mở mắt ra.

- Bừng.

'Ơ?'

Khoảnh khắc đó trước mắt nhuộm một màu trắng xóa.

Tầm nhìn đảo lộn.

Không phải nơi tôi đang đứng.

Thế giới như thả một chiếc thuyền nan trên không gian trắng xóa trải ra trước mắt.

Nơi đó ấm áp như lòng mẹ. Mùi cỏ thoang thoảng và mùi hoa dịu nhẹ bao trùm ở giữa.

Khóe miệng tôi tự động nhếch lên.

Hương thơm dễ chịu lan tỏa khắp nơi.

'Gì thế này-'

Làn da mềm mại đến mức nổi da gà toàn thân. Nó đang ôm lấy tôi.

Cơ thể của người đang ôm tôi luồn vào giữa các ngón tay.

Cô ấy dùng bàn tay mảnh khảnh vuốt ve đầu và lưng tôi. Dùng mái tóc màu xanh lục nhạt mượt như lụa quấn lấy cơ thể tôi như hộp quà. Rồi để lại nụ hôn nồng nàn ướt át trên cổ tôi.

Những cành cây len lỏi khắp người đã đi đâu không còn cảm nhận được nữa.

Thế giới này tỏa ra khí vận mộng ảo.

Giống như khung cảnh trong mơ được vẽ lên mắt vậy, đẹp đẽ vô cùng.

[Chồng ơi.]

Khuôn mặt người phụ nữ không nhìn rõ vì mắt mờ.

Cô ấy mỉm cười với tôi.

- Bụp.

Khoảnh khắc đó ý thức tôi xa dần như bị bật ra khỏi thế giới.

Khi tôi tỉnh lại và mở mắt ra. Bầu không khí dị biệt đã biến mất không còn dấu vết.

Trong tầm mắt tôi chỉ còn ánh đèn của căn phòng dành cho Thế Giới Thụ đang lung lay mờ ảo.

[Chồng của em.]

Thế Giới Thụ Trị Dũ thả tôi ra khỏi lòng.

[Em sẽ chờ.]

"Ờ, ờ ờ."

Cảm giác như vừa tỉnh mộng.

Bị tách ra, tôi vô thức xoa phần cổ vừa nhận nụ hôn, nhìn vào lòng bàn tay.

Cảm giác ướt át nhớp nháp như nước bọt của con người trong lòng bàn tay.

Tôi quay người di chuyển đến trước mặt Marronnier.

"... Biểu cảm sao thế?"

"Không có gì."

Không có chuyện gì xảy ra cả.

Hình như có chuyện gì đó nhưng không thể giải thích bằng lời.

Trước mắt thấp thoáng khuôn mặt của thiếu nữ không biết tên.

Đi thôi.

Cuối cùng chào tạm biệt Thế Giới Thụ Trị Dũ, chúng tôi ra khỏi phòng.

- Cạch.

"Haizz."

Vừa ra khỏi Marronnier đã mếu máo.

"Chuyện gì thế này thật là."

Như thể không tin nổi chuyện vừa xảy ra. Marronnier lẩm bẩm với giọng mệt mỏi rã rời.

"Thì đấy."

Tôi cũng đứng bên cạnh khoanh tay gật đầu.

Chuyện chóng mặt thật.

Định giả làm người yêu để giúp Marronnier. Nhưng tìm đến nơi thì đối tượng lại là Thế Giới Thụ Trị Dũ, và nhờ cô ta phát cuồng mà kế hoạch vốn định làm đã tan tành mây khói.

Bầu không khí tươi mới và thanh thuần khi chúng tôi bước đến đây lúc đầu đã chết yểu từ lâu.

Cả tôi và Marronnier đều chỉ còn duy trì bước chân với khuôn mặt mệt mỏi.

"Anh này..."

"Sao."

"Thật sự làm thế có được không?"

Câu hỏi cô ấy đưa ra trên đường đi.

Dù là sự chờ đợi không hẹn trước, nhưng việc chấp nhận Thế Giới Thụ Trị Dũ có thực sự là lựa chọn đúng đắn không.

Im lặng liếc nhìn tôi, Marronnier dường như đang hỏi tôi như vậy.

Tôi cũng chẳng có gì để nói.

Dù tôi là người bị hại, nhưng cô ta biểu hiện cảm xúc mãnh liệt đến thế cơ mà.

"Dù sao cũng chẳng sao đâu nhỉ?"

Tôi chỉnh lại chiếc mặt nạ bị lệch rồi cười.

"Người phải chịu trách nhiệm nhiều lắm rồi, thêm một cây ở đây thì có gì khác biệt đâu."

"Người phải chịu trách nhiệm...?"

Marronnier ngước nhìn tôi với khuôn mặt đầy nghi hoặc.

Chống tay lên cằm, suy nghĩ một hồi lâu xem lời tôi nói chứa đựng ý nghĩa gì, rồi sau đó nhận ra ý nghĩa liền đỏ bừng mặt.

"... Rốt, rốt cuộc là bao nhiêu người!?"

Dù chế độ đa thê đa phu là hợp pháp thì cùng lắm cũng chỉ hai ba người.

Trường hợp của tôi dần dần đạt đến đơn vị không thể đếm hết bằng ngón tay.

Cứ to mồm thế này. Sau này khô máu thì không được đâu.

Nhìn Marronnier đang trừng mắt nhìn tôi với khuôn mặt xấu hổ.

'... Nhưng mà, khoan đã.'

Đột nhiên nảy sinh nghi vấn.

Tôi và Marronnier sao tự nhiên lại thân thiết thế này nhỉ.

Bao thì tính cách vốn dĩ mạnh mẽ và xuề xòa, nên nói năng thô lỗ với nhau rồi chia sẻ cơ thể nên thân thiết.

Marronnier thì chỉ kể chuyện ngày xưa của tôi cho vui thôi mà.

Khi nghe Tae-yang giải thích về sức mạnh của [Lệ Thuộc] (Subordination/Ye-sok) lần đầu tiên. Người tôi nhớ đến cũng là Marronnier.

Vốn tính cách cũng nhát gan và rụt rè. Lạ thật.

"Sao. Nhìn chằm chằm thế?"

Vươn tay đặt lên đỉnh đầu.

Xoa nhẹ qua lại như vuốt ve mèo.

Thì giống như tai dựng đứng lên, tóc của Marronnier dựng lên.

"...! Ư."

Đỉnh đầu nóng ran.

"Làm cái gì thế..."

Định hét lên. Nhưng lại mím chặt môi đứng trên cầu thang trừng mắt nhìn tôi.

Lần này hạ tay xuống cù cằm.

Blanche hơi ngẩng đầu lên, người cứng đờ không nói được lời nào.

Ngược lại còn lén lút đưa cằm ra phía trước, mặt đỏ bừng.

"Ư ư ư..."

Dáng vẻ cố gắng chịu đựng nhưng vẫn miễn cưỡng đón nhận bàn tay.

Giữa chừng có sinh viên đi xuống từ trên cầu thang dừng lại, nhưng hình ảnh Marronnier lấy hai tay ôm má cúi mặt xuống đất giấu đi khuôn mặt đỏ bừng thật khó diễn tả.

'Quả nhiên.'

Lạ thật.

"Lee Si-heon-nim."

"Vâng?"

"Người phụ trách thử thách thứ hai. Lời nhắn của Mary-nim ạ."

Đứng trước cửa định vào phòng, người đàn ông mặc vest đợi bên cạnh cúi đầu chào.

Đã 4 ngày kể từ khi tôi điểm danh đi làm với Mary.

Mỗi ngày phản ứng được cập nhật theo thời gian thực thế này, tôi dễ dàng biết được.

"Bảo là sẽ đưa ra thử thách nên mời đến ạ."

"Nội dung giống sáng hôm qua à?"

"Vâng."

"... Xin lỗi nhé. Ngày nào cũng làm phiền anh."

Để tôi suy nghĩ chút đã.

Nói thế rồi cho người phụ trách về.

Việc gặp Mary tôi định câu giờ thêm chút nữa.

Cứ để theo ý muốn thì không biết khi nào tật xấu lại tái phát.

Nhưng cũng không được kéo dài thời gian quá lâu.

Trong mắt Mary tôi chỉ là thứ thấp hèn gặp gỡ thoáng qua trong dòng thời gian trôi chảy.

Cho đến giờ là do tôi liều mạng bám lấy nên tình cảm mới sâu đậm. Nếu cứ như bình thường thì giờ này, chắc đang cười khanh khách bảo tên con người thấp hèn dỗi nên ru rú trong phòng rồi.

- Cạch.

Quyết tâm rồi mở cửa.

"Đại ca về rồi ạ."

Tae-yang đang nằm trên ghế sofa nhai bánh quy thấy tôi liền vẫy tay.

Aori không có ở đây.

Chỉ gọi mỗi thằng Mok Tae-yang này thôi.

"Em xem tin nhắn rồi."

Tae-yang cười khúc khích với giọng điệu cợt nhả đặc trưng, đặt chiếc điện thoại đang cắm tai nghe xuống bàn rồi ngồi dậy.

"Có vẻ như anh đã sử dụng Lệ Thuộc rồi."

"Ừ."

Vỗ nhẹ vào chân Tae-yang, nó né người nhường chỗ.

Ngồi xuống bên cạnh bóc một cái bánh quy bỏ vào miệng.

"Ai thế?"

"Quốc Mộc."

"Ồ... Châu Phi đó hả?"

"Con đó tuyệt đối không phải."

- Rộp.

Bánh quy vỡ đôi. Cảm giác hơi nghẹn cổ cũng không tệ.

"Có vẻ như anh đã dùng trong vô thức. Vì việc sử dụng bản thân nó không khó."

Cách sử dụng năng lực Lệ Thuộc thì tôi biết.

Phải nói là nhận ra từ lúc nào đó. Cảm nhận được thời điểm thích hợp.

Nhưng không thể chắc chắn được, vì khi quan hệ với Marronnier ngay cả tôi cũng mất ý thức.

Cảm giác lúc đó cũng không nhớ.

Chỉ còn lại những cuộc đối thoại đứt quãng trong đầu.

Tổng hợp tất cả lại thì suy nghĩ của tôi là sự hảo cảm mà Marronnier lén lút thể hiện bây giờ thật khó hiểu.

Từ từ giải thích cho Tae-yang, thằng nhóc gật đầu.

"Vậy thì khả năng cao là Lệ Thuộc thật rồi. Chà, nhưng mà ghê thật đấy. Lệ Thuộc một lần là gần như bất khả thi mà. Vậy thì sao?"

"Cái này không giải được à?"

Trước câu hỏi của tôi, Tae-yang cười khẩy.

"Giải thì giải được. Giải nhé?"

"Thực ra quan sát tiến triển cũng đủ rồi."

Trong tình huống xấu nhất thì cũng không phải không có giá trị lợi dụng, giữ lại cũng chẳng thiệt hại gì cho tôi nhưng.

"Không tốt đâu."

Tae-yang nói vậy rồi lắc đầu.

"Giải thì giải được, nhưng ít nhất phải đợi thêm một tuần nữa. Nếu đúng như đại ca nói."

Tôi tặc lưỡi.

"Thế, cái gì không tốt?"

"Lệ Thuộc thì tốt thật đấy. Nhưng trong số các Thế Giới Thụ có vài đứa sẽ nhận ra đường kết nối của Mộc Linh Vương."

"... Cái đó lần đầu nghe thấy đấy."

"Thì tại đại ca không chịu tích cực dùng Lệ Thuộc nên em không nói chứ. Sai khiến mấy đứa bị Lệ Thuộc bậy bạ, Mộc Linh Vương mà thấy đi quá giới hạn là đến giết đại ca đấy?"

Nếu thế thì việc gieo Lệ Thuộc vào Quốc Mộc là việc tuyệt đối không được làm còn gì.

"Nhưng đệch mợ mày, mày bảo tao Lệ Thuộc Mary còn gì? Cả mấy đứa khác nữa."

Tae-yang bối rối.

Em có nói thế à? Biểu cảm kiểu đó.

Hắn lập tức giơ nắm đấm tự cốc đầu mình.

"Ái chà, nhầm."

Thằng điên này.

Nói mới nhớ từ trước đến giờ nó cứ liên tục khuyến khích Lệ Thuộc, suýt nữa thì toang không biết bao nhiêu lần.

"Cái đó là do đại ca cứ không chịu dùng Lệ Thuộc nên thế. Một hai đứa không sao đâu. Một cái cây cũng thế. Chừng đó thì Thế Giới Thụ cũng không nhận ra đâu. Vì mờ nhạt quá."

"Thế lỡ bị phát hiện thì sao?"

"Thì quay cảnh sát bắt trộm ngay chứ sao. Gì đâu."

Tae-yang chêm thêm một câu.

"Nguy hiểm nhưng lợi ích mang lại cũng có. Lệ Thuộc càng nhiều thì sức mạnh của Mộc Linh Vương càng mạnh. Giống như lấp đầy Đồ Giám để lấy sức mạnh Mộc Linh Vương ấy. Lệ Thuộc cũng y chang."

"Lệ Thuộc nhất định phải duy trì thì kinh nghiệm mới tăng à?"

"Không phải ạ. Lệ Thuộc một lần là tích trữ một kinh nghiệm. Nghĩ như game cho dễ."

"Vậy thì Lệ Thuộc xong rồi chuồn là hiệu quả nhất nhỉ."

Thay vào đó muốn giải Lệ Thuộc thì phải đợi ít nhất 2~3 tuần.

Khi tinh thần lực của đối phương quay trở lại, có lúc sức mạnh của Mộc Linh Vương và tinh thần bản thân giằng co căng thẳng.

Lúc đó có thể quyết định giải hay không.

"Nếu tinh thần lực đối phương mạnh thì cũng có thể tự giải Lệ Thuộc."

"Trường hợp đó, cả đời không Lệ Thuộc được nữa à?"

"Một khi đã giải là sinh ra miễn dịch. Giống ma pháp tinh thần ấy. Sau đó muốn biến thành của mình thì... Phải quyết tâm điều giáo (huấn luyện) thôi."

Đại khái hiểu rồi.

Có thời hạn khoảng một tuần, nếu Lệ Thuộc của Marronnier được giải thì không thể Lệ Thuộc lại nữa.

Ngược lại nếu tôi lại cưỡng bức hay làm gì đó khiến tinh thần lực giảm sút thì có thể gia hạn.

Và lặp lại khoảng hai ba lần thì có thể Lệ Thuộc cả đời.

"... Sức mạnh phức tạp phết nhỉ. Đệch mợ mày không giải thích cái này mà làm cái gì thế?"

"Em nghĩ đại ca quyết tâm độc ác chút rồi giải thích sau cũng không tệ."

- Bốp!

Đầu Tae-yang bay ra sau.

Khi nào phải bắt lại trấn lột một trận mới được.

Thằng này như Goblin Vàng vậy. Không đánh thì không nhả thông tin về Mộc Linh Vương ra.

Không biết còn giấu bao nhiêu thông tin nữa.

Tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi miệng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!